Bạn Bình Thường

Bạn Bình Thường

Ở bên Tần Mặc Cảnh năm năm, anh vẫn không chịu công khai.

Trong buổi tiệc chào mừng Hứa Ân về nước.

Bạn bè bắt đầu trêu chọc Tần Mặc Cảnh:

“Chị dâu, chị ra nước ngoài năm năm, dây áo lót của chị, anh Cảnh đã biến thành vòng tay, đeo suốt năm năm đó.”

Tựa đầu lên vai Tần Mặc Cảnh, Hứa Ân cười rồi liếc tôi một cái:

“Nhớ tôi vậy sao? Một cô gái xinh đẹp ở bên anh suốt từng ấy năm, anh không động lòng chút nào à?”

Tần Mặc Cảnh ôm chặt lấy eo cô ấy, cưng chiều dịu dàng:

“Đừng náo loạn, chỉ là bạn bè bình thường thôi.”

Tôi sững người một thoáng, bỗng thấy thật vô vị:

“Đúng, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường.”

Tần Mặc Cảnh nhếch môi đầy hứng thú, liếc nhìn Kỷ Sở Âm, dường như đang khen cô hiểu chuyện.

Trong phòng bao chẳng ai để ý ánh mắt đó, tiếng cười nói vẫn ồn ào.

Nhưng Kỷ Sở Âm chỉ thấy ngột ngạt.

Năm năm cố gắng bỗng chốc hóa vô nghĩa, cô không tìm được lý do để kiên trì nữa.

Kỷ Sở Âm cầm lấy túi xách, đứng dậy nói:

“Tôi có việc, mọi người cứ chơi, tôi đi trước.”

1

Phòng bao vốn náo nhiệt bỗng im lặng một giây, bạn bè đều nhìn nhau.

Sắc mặt Tần Mặc Cảnh trầm xuống, ánh mắt sắc lạnh.

Kỷ Sở Âm không bận tâm, tự mình rời đi.

Đẩy cửa quán bar, trời đã tối đậm.

Cô kéo chặt áo khoác, bước vào gió lạnh rồi vẫy một chiếc taxi.

Cửa xe khép lại, không ai từ trong quán chạy theo, cô yếu ớt nhắm mắt.

Kết thúc như vậy cũng tốt.

Về đến nhà, thay giày, cô liếc thấy đôi dép mà mình từng mua cho Tần Mặc Cảnh.

Ngày đó cô tỉ mỉ lựa chọn, đặt riêng lót dép bằng len Ý mềm nhất, còn tìm thợ làm thành dép chỉ để mỗi khi anh đến đều thấy thoải mái.

Như vậy, có lẽ anh sẽ ở lại lâu thêm một chút.

Nhưng suốt năm năm.

Mỗi lần anh đến đều vội vã, chỉ ôm cô lăn lên giường.

Đôi dép ấy, anh chưa từng đi.

Ở đây, còn nhiều thứ anh chưa từng chạm đến: dao cạo râu cô chọn kỹ, cà vạt cô phối sẵn cho âu phục của anh…

Sau này, anh cũng chẳng còn cơ hội dùng nữa.

Kỷ Sở Âm tìm một cái thùng giấy, cho đôi dép vào, rồi gom hết đồ của Tần Mặc Cảnh bỏ chung.

Không nhiều, một chiếc thùng nhỏ đã đầy.

Như tình cảm anh dành cho cô.

Cô dán băng keo, đặt thùng bên cửa, nhìn thật lâu rồi mới quay người vào phòng tắm.

Ra ngoài, cô quen tay lấy lọ thuốc trong ngăn kéo, nuốt một viên fluoxetine, rồi chui vào chăn.

Chẳng bao lâu, cô mê man ngủ thiếp đi.

Trong mơ, những ký ức cũ cứ chập chờn kéo về.

Năm lớp 12, mẹ phát hiện nhật ký cô giấu ở đầu giường, phát hiện tình cảm cô dành cho Tần Mặc Cảnh.

Cảnh tượng đổi sang lớp học.

Mẹ cô khi ấy là giám thị, bắt được Tần Mặc Cảnh và Hứa Ân yêu sớm.

Cả hai bị cưỡng ép chia tay, Hứa Ân phải chuyển trường.

Khoảnh khắc cuối cùng, là ánh mắt chán ghét của chàng trai Tần Mặc Cảnh nhìn về phía cô…

Trong cơn mơ mơ tỉnh tỉnh, Kỷ Sở Âm cảm thấy cổ đau nhói.

Mở mắt ra, cô nhận ra hơi thở và vòng ôm quen thuộc.

Tần Mặc Cảnh đến rồi, từ phía sau ôm lấy eo cô, đầu vùi nơi cổ, khẽ cắn.

Anh biết rõ từng điểm nhạy cảm của cô.

Bàn tay chai sần lướt loạn, môi mỏng nhẹ nhàng hôn vành tai cô.

Trước kia, Kỷ Sở Âm luôn nhiệt tình đáp lại anh.

Nhưng nhớ đến hai chữ “bạn bè bình thường”, cô chỉ thấy mệt mỏi, giữ chặt bàn tay đang đặt trên ngực mình.

“Tôi không muốn.”

Tâm tình anh vốn vui, xoa nhẹ eo cô cười khẽ:

“Sao vậy? Hôm nay nhìn thấy Hứa Ân nên ghen à?”

Nghe đến tên Hứa Ân, ánh mắt Kỷ Sở Âm chợt tỉnh táo, lùi khỏi vòng tay anh.

“Không, tôi mệt rồi.”

Đây là lần đầu tiên Kỷ Sở Âm từ chối Tần Mặc Cảnh.

Kiên nhẫn của anh cạn kiệt, giọng nói trầm thấp lộ rõ tức giận.

“Kỷ Sở Âm, em đừng hối hận.”

Trước kia, mỗi khi anh nổi giận, cô đã vội vàng chiều theo ý anh. Nhưng giờ, cô đã quá mệt.

Vậy nên, cô không đáp.

Căn phòng lặng ngắt, căng thẳng bao trùm.

Tần Mặc Cảnh quét mắt nhìn cô, bất ngờ đứng dậy, vơ lấy áo khoác, “rầm” một tiếng đóng sập cửa.

Tiếng động ấy khiến cô khẽ giật mình.

Một lúc sau, cô mệt mỏi đi đến cửa, bật màn hình khóa điện tử.

Trên đó còn lưu một dấu vân tay, ghi chú là “người yêu”.

Ngón tay cô run run, rồi xóa dấu vân tay ấy.

Similar Posts

  • Giống mới

    Hai năm xuống nông thôn, trong làng bỗng rộ lên tin đồn tôi có gian tình với gã lêu lổng đầu làng.

    Người bạn trai trước giờ chỉ chăm chăm nghĩ cách quay lại thành phố, bỗng nhiên khác thường, nói muốn cưới tôi.

    “Chị dâu, anh tôi bảo tin chị, vì danh tiếng của chị, anh ấy sẵn lòng cưới chị!”

    Tôi xúc động vô cùng, vừa định gật đầu thì trước mắt lại hiện ra vô số chữ.

    【Nói bậy, chính bọn họ dựng chuyện hại danh tiếng của chị đấy! Là muốn thao túng chị thôi!】

    【Nghe ta đi! Sắp khôi phục kỳ thi đại học rồi, hai anh em này định ăn cắp tài liệu học tập của chị!】

    【Đúng vậy! Con tiện kia đã bàn sẵn với gã đàn ông ấy, sau khi trộm được tài liệu thì hai đứa cùng đi thi, bỏ chị lại một mình ở đây!】

    【Mà thế đã là gì? Tên cặn bã còn cưới nữ chính nhưng không làm giấy kết hôn, trước khi vào đại học thì bỏ rơi, để nữ chính tội nghiệp hàng tháng còn phải gửi tiền sinh hoạt cho chúng!】

    【Tức chết ta rồi! Có ai đến tát cho con đàn bà này một cái không?】

    Tôi cười rực rỡ, rồi bất ngờ vung tay tát thẳng vào mặt đối phương!

    Em gái bạn trai chết lặng, ngay cả những hàng chữ kia cũng ngẩn ngơ.

    【Trời ơi, nữ chính biết dùng đầu óc rồi sao?】

  • Tận Tâm Từ Ái

    Ta là một kẻ mù, vậy mà lại được gả cho Thái tử đương triều – Lưu Tận.

    Lưu Tận độc miệng lại nóng nảy, mỗi lần dắt ta đi đều không vui vẻ gì: “Không có ta thì nàng biết sống sao hả?”

    Cho đến một ngày, mưu sĩ của hắn tặng ta một con chó dẫn đường.

    Từ đó, Lưu Tận… thất nghiệp.

    Đêm ấy, ta nghe thấy tiếng Thái tử gia gào lên đầy tức tối – “Đồ trời đánh! Tặng gì không tặng, lại đi tặng chó!”

    “Bây giờ nàng có chó rồi, còn ta thì sao? Ta phải làm sao đây?!”

    “Còn ngươi nữa! Vẫy đuôi cái gì?! Làm chó cho nàng là phúc phận mà ta cầu bao nhiêu năm mới có được, ngươi dựa vào cái gì mà thay thế ta?!”

  • Người Thay Thế, Kẻ Thay Lòng

    Bạn trai tôi đã dùng cả đời để phát minh ra cỗ máy thời gian. Anh ấy muốn quay về quá khứ để níu kéo mối tình đầu.

    Tôi lén đi theo anh ấy, cùng xuyên không trở về.

    Rồi tôi nhìn thấy anh—người mà chính tôi đã từng chút một dạy anh cách yêu một người—đang nắm tay mối tình đầu, dịu dàng nói: “Ngày trước anh không biết yêu, đã làm em tổn thương… bây giờ anh học được rồi.”

  • Lâm Vãn

    m Vãn, nếu cô còn làm loạn nữa, tôi sẽ đưa Tiểu Vũ về quê!

    Giọng của Cố Nam Xuyên lạnh như băng đá, đâm vào tim tôi đau nhói.

    Tôi ôm đứa con trai ba tuổi Tiểu Vũ, nhìn người đàn ông mặc quân phục trước mặt, chợt nhớ đến khoảnh khắc trước khi chết ở kiếp trước.

    Cũng là giọng điệu như thế, cũng là ánh mắt lạnh lùng ấy.

    Lúc đó tôi nằm trên giường bệnh, anh ta thậm chí không buồn liếc nhìn tôi một cái, chỉ lạnh nhạt nói: Lâm Vãn, cô chỉ là thế thân, vĩnh viễn không thể trở thành bà Cố thật sự.

    Rồi quay lưng bỏ đi, không hề ngoái lại.

    Tôi chết khi anh ta đang ở sân bay đón Bạch Nguyệt Quang của anh – Tô Nhã – trở về nước.

    Mẹ ơi, đừng để người ta đưa Tiểu Vũ đi… Tiểu Vũ nũng nịu nói, ôm chặt lấy cổ tôi.

    Tôi hoàn hồn lại, nhìn đứa con trai trong lòng, tim đau như dao cắt.

    Kiếp trước, sau khi tôi chết, Tiểu Vũ bị đưa về quê, hai năm sau sốt cao không ai chăm, cứ thế mà chết đi.

  • Đổi Chú Rể Mười Ngày Trước Lễ Cưới

    Yêu nhau sáu năm, đang bàn chuyện cưới xin với tôi, vậy mà Lục Tu Viễn lại bất ngờ bảo tôi hãy đợi thêm một thời gian.

    Anh nói, nhất định phải tổ chức một đám cưới long trọng với mối tình đầu trước, rồi mới có thể cưới tôi.

    Vì đó là di nguyện cuối cùng của mẹ mối tình đầu, người đang mắc bệnh nan y.

    Anh không nỡ để bà ra đi trong tiếc nuối, nên đã rơi nước mắt trước giường bệnh mà hứa sẽ cho mối tình đầu một mái ấm.

    Nhưng anh lại quên mất, mẹ tôi cũng đã chờ đợi ngày tôi lên xe hoa rất lâu rồi.

    Tôi sững sờ hỏi anh, vậy còn tôi thì sao, anh liền mất kiên nhẫn mắng tôi:

    “Em không thể có chút thấu hiểu nào à? Chỉ là đợi thêm hai tháng thôi, có cần phải gấp gáp kết hôn như thế không?”

    Tôi nói với anh mẹ tôi bị bệnh tim, không chịu nổi cú sốc lớn, vậy mà trước mặt tôi, anh vẫn thản nhiên đặt lịch đăng ký kết hôn:

    “Dù sao thì lần này cô dâu cũng chỉ có thể là Giao Giao, mẹ em có chờ không nổi mà chết thật, cũng phải nhẫn nại xếp hàng, đợi anh cưới em xong!”

    Nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh rời đi, tôi bấm gọi về nhà:

    “Anh à, lễ cưới mười ngày nữa, giúp em đổi chú rể nhé!”

  • Sau Khi Chồng Sói Mất Trí Nhớ

    Chồng tôi là một người thú cấp S, sau khi mất trí nhớ, anh ấy quên sạch sành sanh mọi thứ giữa chúng tôi. Anh ấy không tin một người thú cấp S đỉnh cao như mình lại có thể kết hôn với một con người bình thường như tôi.

    Trong thời gian nằm viện, Hoắc Kiêu từ chối mọi sự thăm hỏi của tôi. Sau khi hồi phục, việc đầu tiên anh ấy làm là liên lạc với tôi để đòi ly hôn.

    “Thưa cô Tang, tôi rất xin lỗi, nhưng việc kết hôn với cô chắc hẳn là quyết định lúc đầu óc tôi không được tỉnh táo.”

    “Phiền cô sắp xếp thời gian để chúng ta ly hôn đi.”

    Nhìn thấy tin nhắn này, tôi bỗng thở phào nhẹ nhõm. Chồng người thú tốt thì tốt thật đấy… có điều mỗi tối anh ấy “hung dữ” quá, tôi chịu không nổi. Nếu ly hôn rồi tìm chồng mới… tôi muốn tìm anh nào hiền lành một chút.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *