Lâm Vãn

Lâm Vãn

m Vãn, nếu cô còn làm loạn nữa, tôi sẽ đưa Tiểu Vũ về quê!

Giọng của Cố Nam Xuyên lạnh như băng đá, đâm vào tim tôi đau nhói.

Tôi ôm đứa con trai ba tuổi Tiểu Vũ, nhìn người đàn ông mặc quân phục trước mặt, chợt nhớ đến khoảnh khắc trước khi chết ở kiếp trước.

Cũng là giọng điệu như thế, cũng là ánh mắt lạnh lùng ấy.

Lúc đó tôi nằm trên giường bệnh, anh ta thậm chí không buồn liếc nhìn tôi một cái, chỉ lạnh nhạt nói: Lâm Vãn, cô chỉ là thế thân, vĩnh viễn không thể trở thành bà Cố thật sự.

Rồi quay lưng bỏ đi, không hề ngoái lại.

Tôi chết khi anh ta đang ở sân bay đón Bạch Nguyệt Quang của anh – Tô Nhã – trở về nước.

Mẹ ơi, đừng để người ta đưa Tiểu Vũ đi… Tiểu Vũ nũng nịu nói, ôm chặt lấy cổ tôi.

Tôi hoàn hồn lại, nhìn đứa con trai trong lòng, tim đau như dao cắt.

Kiếp trước, sau khi tôi chết, Tiểu Vũ bị đưa về quê, hai năm sau sốt cao không ai chăm, cứ thế mà chết đi.

Còn Cố Nam Xuyên, cho đến khi Tiểu Vũ chết, cũng chưa từng đến nhìn lấy một lần.

Mẹ sẽ không để bất cứ ai đưa con đi đâu. Tôi nhẹ nhàng vuốt lưng con, giọng nói dịu dàng nhưng mang theo sự kiên định chưa từng có.

Cố Nam Xuyên nhíu mày nhìn tôi: Lâm Vãn, hôm nay cô làm sao vậy? Tôi chỉ nói cho nó về quê ở vài hôm, cô cần gì phản ứng dữ dội như thế?

Tôi bật cười lạnh một tiếng: Cố Nam Xuyên, chúng ta ly hôn đi.

Phòng khách lập tức rơi vào im lặng, ngay cả không khí cũng như ngưng đọng.

Sắc mặt Cố Nam Xuyên trở nên khó coi: Lâm Vãn, cô nói gì cơ?

Tôi nói, chúng ta ly hôn. Tôi lặp lại từng chữ một, ba năm hôn nhân này đối với tôi chỉ là một trò cười.

Tôi quá rõ, kiếp trước tôi đã hèn mọn đến mức nào.

Rõ ràng biết mình chỉ là thế thân, rõ ràng biết trong lòng anh ta có người khác, nhưng vẫn cố níu lấy cuộc hôn nhân này không buông.

Tôi từng nghĩ, chỉ cần tôi đủ tốt, đủ dịu dàng, sớm muộn cũng sẽ sưởi ấm được trái tim anh.

Nhưng đến lúc chết, tôi mới hiểu ra: có những trái tim, vĩnh viễn sẽ không vì bạn mà đập.

Lâm Vãn, cô điên rồi à? Cố Nam Xuyên sải bước đi đến, trong mắt bùng lên lửa giận, chỉ vì tôi nói vài lời nặng, cô liền muốn ly hôn?

Không phải vì hôm nay. Tôi ôm chặt lấy Tiểu Vũ, giọng nói bình thản đến mức chính tôi cũng thấy kinh ngạc, mà là vì tôi cuối cùng cũng nghĩ thông rồi, tôi không muốn làm thế thân của bất kỳ ai nữa.

Sắc mặt Cố Nam Xuyên bỗng trở nên trắng bệch.

Cô… cô đang nói gì vậy?

Tôi nhìn anh ta, chợt cảm thấy buồn cười.

Ba năm rồi, anh ta tưởng mình che giấu rất giỏi, tưởng tôi không biết gì.

Nhưng kiếp trước tôi, từ lâu đã đoán ra sự thật qua vô số dấu vết nhỏ nhặt.

Chỉ là khi đó tôi quá yếu đuối, quá sợ mất đi, nên mới lựa chọn giả vờ câm điếc.

Cố Nam Xuyên, Tô Nhã sắp về nước rồi đúng không? Tôi lên tiếng hỏi.

Cơ thể anh ta rõ ràng cứng đờ lại.

Sao cô biết?

Trong lòng tôi dâng lên một nỗi buồn vô hạn.

Kiếp trước cũng vậy, anh ta tưởng mình giấu rất kỹ, nhưng không biết rằng mỗi một biểu cảm thay đổi, tôi đều nhìn thấy rõ ràng.

Vì mấy ngày nay anh tâm trí lơ đễnh, vì tối qua anh nói mớ gọi tên không phải tôi, vì hôm nay ánh mắt anh nhìn tôi giống như đang nhìn một gánh nặng.

Giọng tôi rất nhẹ, nhưng mỗi chữ đều như cây kim đâm vào tim anh.

Lâm Vãn…

Không cần giải thích nữa. Tôi cắt lời anh, tôi biết mình là thế thân của ai, tôi cũng biết tại sao anh lại cưới tôi.

Ba năm trước, Tô Nhã đi du học, ông cụ nhà họ Cố lại thúc ép cưới gấp.

Tôi tình cờ có bảy phần giống Tô Nhã, lại lớn lên trong trại trẻ mồ côi, không có quan hệ gia đình phức tạp.

Quan trọng nhất là, lúc đó tôi vừa hay đang mang thai.

Đúng vậy, Tiểu Vũ là con của Cố Nam Xuyên, nhưng là có từ trước khi chúng tôi kết hôn.

Đó là một đêm ngoài ý muốn, sau khi uống say mà loạn tính.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Cố Nam Xuyên lạnh lùng ném cho tôi một tấm séc, bảo tôi rời đi.

Nhưng một tháng sau, tôi phát hiện mình đã mang thai.

Khi tôi run rẩy báo cho anh ta tin tức này, anh im lặng rất lâu, rồi đề nghị kết hôn.

Tôi tưởng đó là khởi đầu của tình yêu, nhưng không ngờ đó chỉ là một cuộc giao dịch.

Anh cần một người vợ để đối phó với gia đình, cần một đứa con để nối dõi tông đường, mà tôi… chỉ là công cụ phù hợp nhất.

Lâm Vãn, em đừng suy nghĩ linh tinh. Giọng Cố Nam Xuyên có chút hoảng loạn, chúng ta là vợ chồng, anh chưa bao giờ coi em là thế thân.

Tôi nhìn anh, trong mắt đầy vẻ châm biếm: Thật sao? Vậy anh nói cho tôi biết, ba năm kết hôn, anh đã từng nói yêu tôi lần nào chưa?

Anh há miệng, nhưng lại không thể thốt ra lời.

Chưa từng, chưa bao giờ. Tôi tự trả lời câu hỏi đó, anh từng nói thích, từng nói quan tâm, nhưng chưa từng nói yêu. Bởi vì chữ ‘yêu’ đó, anh chỉ từng nói với một người – chính là Tô Nhã.

Bầu không khí trong phòng khách trở nên nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.

Tiểu Vũ dường như cảm nhận được sự căng thẳng giữa người lớn, bất an vặn vẹo trong lòng tôi.

Mẹ ơi, Tiểu Vũ sợ…

Tôi lập tức điều chỉnh cảm xúc, nhẹ nhàng vỗ lưng con: Không sợ, không sợ, mẹ ở đây với con.

Cố Nam Xuyên nhìn mẹ con tôi, trong mắt thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp.

Lâm Vãn, cho dù trước đây anh làm chưa đủ tốt, nhưng chúng ta có Tiểu Vũ, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu.

Tôi lắc đầu: Cố Nam Xuyên, tình yêu không phải là sự chấp nhận tạm bợ, hôn nhân cũng không nên là sự gượng ép.

Anh có biết không? Kiếp trước của tôi… Tôi kịp thời dừng lại, suýt chút nữa đã lỡ miệng.

Ba năm nay tôi sống rất mệt mỏi, mệt đến mức muốn buông xuôi tất cả.

Tôi sắp xếp lại lời nói: Tôi không muốn để Tiểu Vũ lớn lên trong một gia đình không có tình yêu, điều đó là bất công với thằng bé.

Sắc mặt Cố Nam Xuyên ngày càng khó coi: Cho nên em muốn ly hôn? Muốn để Tiểu Vũ trở thành con của gia đình đơn thân?

Ít nhất, như vậy nó sẽ có một người mẹ thật lòng yêu thương nó, chứ không phải một người cha chỉ biết thờ ơ.

Tôi đứng dậy, bế Tiểu Vũ đi lên lầu: Tối nay tôi sẽ dọn ra ngoài, đơn ly hôn tôi sẽ nhờ luật sư soạn, đến lúc đó chỉ cần ký tên là được.

Lâm Vãn! Cố Nam Xuyên gọi tôi từ phía sau, em không thể như vậy!

Tôi không quay đầu lại, bởi vì tôi biết, nếu quay đầu thấy ánh mắt giữ chân của anh ta, có lẽ tôi sẽ lại mềm lòng.

Kiếp trước tôi đã như vậy, hết lần này đến lần khác mềm lòng, hết lần này đến lần khác tha thứ, cuối cùng chỉ đổi lại sự tuyệt vọng hoàn toàn.

Kiếp này, tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó nữa.

Tôi muốn sống vì bản thân mình một lần, cũng muốn giành cho Tiểu Vũ một tương lai thật sự.

Khi đi tới khúc quanh của cầu thang, tôi nghe thấy tiếng đập phá đồ đạc trong phòng khách.

Tôi biết anh ta đang tức giận, đang không cam lòng.

Nhưng thì sao?

Tô Nhã đã trở về, tôi – kẻ thế thân – vốn nên rút lui.

Thay vì bị động chờ bị vứt bỏ, chi bằng chủ động lựa chọn rời đi.

Trở về phòng ngủ, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

Tiểu Vũ ngoan ngoãn ngồi trên giường, dùng đôi mắt to tròn nhìn tôi.

Mẹ ơi, mình sắp dọn nhà sao?

Đúng rồi, bảo bối. Tôi ngồi xuống, nghiêm túc nhìn con, mẹ sẽ đưa Tiểu Vũ đến một nơi mới, ở đó chỉ có hai mẹ con mình, nhưng mẹ sẽ dành cho Tiểu Vũ thật nhiều thật nhiều tình yêu.

Tiểu Vũ suy nghĩ một lát, rồi gật đầu: Vâng, Tiểu Vũ muốn ở bên mẹ.

Nghe thấy câu đó, nước mắt tôi suýt nữa rơi xuống.

Kiếp trước Tiểu Vũ cũng vậy, hiểu chuyện, đáng yêu như thế.

Thế nhưng tôi lại không bảo vệ được con.

Similar Posts

  • Mùa Thu Vàng Ở Lâm Xuyên

    Tại hậu trường của sân vận động mười ngàn người, tôi đang chuẩn bị gửi đi ca khúc định mệnh của bạn trai — Niết Bàn.

    Bài hát mà tôi đã dốc ba tháng trời viết nên, sẽ đưa anh ấy lên đỉnh cao của giới âm nhạc.

    Tôi yêu anh ba năm, làm “tay súng bắn thuê” cho anh cũng ba năm. Anh từng hứa, đêm nay, sẽ cầu hôn tôi trước mặt tất cả mọi người.

    Ngay lúc đầu ngón tay sắp chạm vào nút gửi, hàng loạt dòng chữ trong suốt như đạn pháo bất ngờ nổ tung trên võng mạc tôi:

    【Đừng gửi! Ngàn vạn lần đừng gửi! Gửi đi là xem như tiền mừng cưới của đôi cẩu nam nữ đó đó!】

    【Cầu hôn á? Buồn cười chết đi được! Người anh ta định cầu hôn là cô bạn thân của cô — Phương Tình, nhẫn cưới đang giấu trong kho đồ C-3 kìa!】

    Trong bộ đàm, giọng cô bạn thân nhất kiêm quản lý của tôi — Phương Tình — bỗng nhiên sắc nhọn:

    “Đường Nhược Vũ! Cô chết rồi à? Nhạc đệm đâu hả?!”

    Tôi cứng đờ tại chỗ, ánh mắt xuyên qua màn hình, dừng lại trước cánh cửa có tấm biển đề chữ “C-3”.

  • Vận May Của Em Gái Tôi

    Sinh nhật tôi, em gái tặng tôi một tờ vé số cào 10 tệ, kết quả trúng 200 tệ.

    Sắc mặt mẹ lập tức sụp xuống.

    Bà giật phắt tờ vé số trong tay tôi, nắm chặt đến mức giấy như sắp nát vụn: “Đó là vận may của em con! Đưa vé lại cho nó, mẹ mua cho con tờ khác.”

    Tôi sững người: “Mẹ, là con cào trúng mà…”

    “Con sao ích kỷ thế?” Giọng bà bỗng cao vút, như con mèo bị giẫm trúng đuôi, “Lương của em con được bao nhiêu? Số tiền này đủ cho nó ăn một tuần đấy!”

    Em gái đứng bên vừa chơi điện thoại vừa nói, đầu không thèm ngẩng: “Thôi mẹ, coi như quà sinh nhật của chị ấy đi.”

    Mẹ lập tức đỏ mắt, giọng nghèn nghẹn: “Nhìn em con kìa, hiểu chuyện thế! Còn con thì sao, sinh nhật cũng phải chiếm lợi của em!”

    Tự nhiên tôi thấy lạnh lòng.

    Tháng trước sinh nhật em, mẹ nhất quyết bắt tôi mua vòng tay vàng cho nó, nhận xong nó chẳng thèm nói một câu cảm ơn.

    Đã vậy thì thanh vàng tôi định mua cho mẹ cũng chẳng cần đưa nữa.

  • Giang Hồ Tái Kiến

    Tôi và phu quân vốn là cặp Thư Hùng Song Sát lừng lẫy chốn giang hồ.

    Sau khi rửa tay gác kiếm, chúng tôi về quy ẩn tại thôn Hạnh Phúc.

    Thế rồi, lại trở thành những kẻ bá đạo nhất cái thôn này.

    Hôm nay bắt trộm con gà nhà phía Đông.

    Mai hái trộm vài mớ rau nhà phía Tây.

    Dân làng hễ thấy mặt vợ chồng tôi là né như né tà.

    Cho đến một ngày, con gái nhà lão Triệu cứu được một gã Thái tử.

    Gã hứa hẹn rằng, ngày trở về Đông cung sẽ quay lại rước cô nàng làm Thái tử phi.

    Ai ngờ đâu, thứ chờ đợi dân làng lại là một đám sá/ t th/ ủ, đ ồ sá t sạch sành sanh cả thôn không chừa một ai.

    Nhìn ngôi làng chìm trong cảnh th/ ây chất thành núi, tôi hỏi phu quân:

    “Tính sao đây? Báo thù không?”

    Phu quân ném mạnh vò rượu trong tay xuống đất, chửi bới om sòm:

    “Báo! Nhất định phải báo! Nó dám chém ch e c con Đại Vàng nhà mình, phải dùng mạng để đền!

  • Bữa Cơm Cha Nấuchương 13 Bữa Cơm Cha Nấu

    VĂN ÁN

    Năm sáu tuổi, tôi bị đuổi ra khỏi nhà, tự lập sinh sống.

    Khi tôi đang nhặt rác trên phố, cha tôi ngồi trong hàng ghế sau của chiếc Maybach, nhìn tôi chăm chú.

    Khi tôi đang tính toán giá cả của các trạm thu mua phế liệu,ông ngồi ngay bên cạnh, bàn bạc những thương vụ hàng trăm triệu.

    Đọc full tại page bạch tư tư

    Khi tôi bị bắt nạt,ông thờ ơ lạnh nhạt, chỉ nói:“Bọn họ sao lại bắt nạt con, mà không bắt nạt người khác?”

    Cho đến khi cuối cùng tôi không còn cần đến ông nữa,ông gọi điện thoại cho tôi:

    “Về nhà đi, ở nhà nấu mấy món con thích ăn rồi.”

  • Thì Thầm Của Đuôi Xà

    VĂN ÁN

    Bạn cùng phòng là cô gái người Miêu, nuôi cổ trùng trong ký túc xá.

    Kiếp trước, bạn cùng phòng của tôi – Miêu Thanh Thanh, nói rằng cô ta là người Miêu ở vùng Miêu Cương.

    Cô ta khăng khăng rằng phải nuôi cổ trùng trong ký túc xá, nếu không thì là phân biệt chủng tộc với thân phận dân tộc thiểu số của cô ta.

    Hai người bạn cùng phòng khác nhìn đám bọ cạp độc trong túi của Miêu Thanh Thanh mà không dám lên tiếng, đùn đẩy trách nhiệm cho tôi vì tôi là lớp trưởng, bảo tôi phải đi khuyên cô ta.

    Tôi đành cứng đầu mà đi khuyên, ai ngờ cô ta lại nói tôi không có lòng yêu thương, đến cả một con vật nhỏ cũng không chịu được.

    Bất đắc dĩ, tôi phải tìm cố vấn, cố vấn ra lệnh cho cô ta phải thả bọ cạp đi.

    Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt độc địa, miệng lẩm bẩm gì đó:

    “Đợi khi cổ trùng của tao thành, tao sẽ lấy mày làm tế phẩm.”

    Đọc full tại page sâu nhỏ đáng yêu

    Tôi không coi là thật, nhưng kể từ hôm đó, tôi bắt đầu thường xuyên gặp ác mộng, da thịt toàn thân bắt đầu mục rữa một cách khó hiểu, buộc tôi phải nghỉ học.

    Đáng sợ hơn là một đêm nọ, một bầy bọ cạp bò vào nhà tôi, đốt chết cả ba người nhà.

    Khi mở mắt ra, tôi đã quay về ngày Miêu Thanh Thanh lần đầu mang cổ trùng đến ký túc xá.

    Tôi nhìn đám “bé cưng” trong túi của cô ta, bấm số gọi cho bà ngoại:

    “Bà ơi, con nghĩ thông rồi, con đồng ý kế thừa cổ xà của bà.”

  • Con Nuôi Của Tôi Là Đại Phản Diện Lớn Nhất Truyện

    Tôi đến trại trẻ mồ côi nhận con nuôi, viện trưởng dắt ra cho tôi mấy bé trai bé gái.

    Là một “nghiện nhan sắc” chính hiệu, vừa nhìn tôi đã ưng ngay hai đứa nhỏ xinh đẹp, ngoan ngoãn nhất.

    Đang định mở miệng chọn thì trước mắt bất ngờ hiện lên hàng loạt dòng bình luận:

    【Mẹ ơi, hai đứa này sau này chính là phản diện hủy trời diệt đất, còn có cả nữ phụ độc ác nữa đó!】

    【Sau khi mẹ mất, phản diện và nữ phụ chịu cú sốc lớn, một đứa bắt đầu học y, trở thành nhân tài trẻ tuổi nhất giới y học, đứa kia thì lao vào nghiên cứu khoa học, trở thành nữ nghiên cứu viên, đến lúc đó bảo bối của chúng ta ngày nào cũng sẽ bị chúng hành hạ…】

    【Đúng đó, mẹ nhiều tiền như vậy, sao không trực tiếp nhận nuôi bảo bối của tụi mình, cưng chiều cô bé thành tiểu thư nghìn vàng đi!】

    Tôi ngẩn ra vài giây, rồi không hề do dự mà chỉ thẳng vào hai đứa nhỏ ấy.

    “Chọn bọn nó!”

    Chỉ có những đứa trẻ ngầu nhất, mới xứng đáng làm con gái của tôi – Thẩm Kim Việc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *