Tuyết Phủ Hồng Trang

Tuyết Phủ Hồng Trang

Năm đó nghèo đến mức phải ăn cám nuốt rau, cô nhi viện ta ở nghênh đón hai vị đại nhân từ kinh thành giá lâm.

Sau khi tìm được vị thiên kim nhà Tướng quân lưu lạc nhân gian.

Bọn họ khẽ vung tay, hào sảng ban thưởng trăm lượng hoàng kim, lại còn phát bánh ngọt cho từng đứa trẻ.

Khi ta đưa tay ra nhận, trước mắt liền hiện lên những dòng chữ lướt qua.

【Muội muội, mau lấy ngọc bội bên mình ra, họ đến là vì tìm muội đó.】

【Chỉ cần vạch trần kẻ giả mạo đang muốn chiếm lấy vị trí kia, muội liền có nhà để về.】

Họ nói Tướng quân là đại ca ta, Thừa tướng là vị hôn phu ta.

Thế nhưng ta chỉ lặng lẽ cắn bánh, đầu càng cúi thấp hơn.

Là bởi vì…

Ta biết rõ hai người đứng trước mặt, vốn không phải đến tìm ta.

Dù ta có đưa ra ngọc bội hay không.

Họ cũng sẽ không liếc mắt nhìn ta lấy một lần.

Chương 1

Năm đó nghèo đến mức ăn cám nuốt rau, cô nhi viện ta ở có hai vị đại nhân từ kinh thành giá lâm.

Sau khi tìm được vị thiên kim lưu lạc của phủ Tướng quân.

Bọn họ khẽ vung tay, dứt khoát ban thưởng trăm lượng hoàng kim, lại còn phát bánh ngọt cho từng đứa trẻ.

Lúc ta đưa tay ra nhận, trước mắt lại hiện ra những dòng chữ lướt qua.

【Muội muội, mau lấy ngọc bội bên mình ra, họ đến là vì tìm muội đó.】

【Chỉ cần vạch trần kẻ giả mạo đang muốn chiếm lấy vị trí kia, muội liền có nhà để về.】

Họ nói Tướng quân là đại ca ta, Thừa tướng là vị hôn phu ta.

Thế nhưng ta chỉ lặng lẽ cắn bánh, đầu cúi càng thêm thấp.

Là bởi vì…

Ta biết rõ hai người trước mặt, vốn là đến tìm kẻ giả mạo.

Dù ta có đưa ngọc bội ra hay không.

Họ cũng sẽ không ngoảnh lại nhìn ta một lần.

1

Ngắm nhìn những dòng chữ lướt qua trước mắt, ta không hé một lời.

Chỉ lặng lẽ đưa đôi tay tím tái vì giá lạnh ra đón lấy chiếc bánh ngọt.

Thế nhưng vào khoảnh khắc ngón tay ta chạm đến góc giấy dầu, vị Thừa tướng mặc cẩm bào bên kia đột nhiên khựng lại.

Ánh mắt rơi xuống vết tê cước nứt toác đỏ bầm trên mu bàn tay ta, trong mắt thoáng hiện chút xao động.

Môi mấp máy như muốn nói điều chi, song cuối cùng vẫn chẳng thốt nên lời.

Người nam nhân đứng bên cạnh trông thấy thế, lập tức nhét chiếc bánh vào tay ta, thanh âm lạnh lẽo như băng sương.

Ánh mắt y, dẫu chỉ một cái, cũng chẳng hề ban cho ta.

“Người kế tiếp.”

Cúi đầu nhìn chiếc bánh ngọt ấm áp trong lòng tay, hốc mắt ta bỗng nhiên cay xè.

Rõ ràng đã sớm biết bọn họ sẽ không nhận ta.

Nhưng khi chân tướng phơi bày ngay trước mắt, trái tim vẫn như bị nhấn chìm trong dòng nước lạnh, lạnh đến toàn thân run rẩy.

Mà khi chúng ta đứng đối diện nhau như vậy, dòng chữ trước mắt bỗng trở nên hỗn loạn.

Lời nói lướt qua, thậm chí còn che khuất gương mặt hai người kia.

Thế nhưng ta chẳng làm theo lời đám chữ lướt kia mà vạch trần Cố Kiểu, chỉ hung hăng cắn một miếng bánh, đầu càng cúi thấp hơn nữa.

Chỉ là khi mớ tóc mai lòa xòa che khuất khóe mắt, vị ngọt ngấy của đậu đỏ khiến cổ họng ta nghẹn lại.

【Muội bảo! Mau gọi người đi!】

【Kia là ca ca ruột của muội đó.】

【Người bên cạnh là vị hôn phu tương lai của muội, mau vạch mặt Cố Kiểu – kẻ giả mạo kia đi!】

【Nếu không đến khi Thừa tướng cưới nàng ta một tháng sau, mọi sự đều đã muộn…】

Dẫu họ một mực khuyên bảo, ta vẫn chỉ lặng lẽ nắm chặt ngọc bội nơi ngực, chẳng màng đáp lại.

Chỉ là cảm giác băng lãnh từ mặt ngọc theo đầu ngón tay lan khắp tứ chi, khiến lòng ta thoáng dâng một nỗi bi ai.

Bọn họ chẳng hề biết – ta đã trọng sinh.

Mà kẻ trọng sinh, chẳng phải chỉ có riêng mình ta.

Từ khoảnh khắc trông thấy A huynh và Thẩm Lăng Mặc, ta liền hiểu – bọn họ cũng vậy.

Ánh mắt chưa từng rơi trên thân ta của họ lại càng khiến ta rõ ràng – dẫu có biết Cố Kiểu là kẻ giả.

Họ cũng sẽ lựa chọn mắt nhắm mắt mở, tiếp tục sai lầm.

Bởi kiếp trước, vì Cố Kiểu…

Họ hận ta thấu xương.

Ngay cả lúc ta sắp chết, họ cũng chỉ thở dài một tiếng: “Nếu có thể làm lại từ đầu, nhất định sẽ không đưa ngươi về.”

Mà quãng ngày tháng bị ghét bỏ, cô độc đến cuối đời ấy, ta chẳng muốn nếm lại thêm lần nào nữa.

Cho nên, ta không muốn vạch trần Cố Kiểu, cũng chẳng muốn dính dáng gì đến bọn họ nữa.

Thấy đội phát bánh đã phát xong, đang định xoay người rời đi, ta liền đè nén cơn đau âm ỉ nơi ngực, siết chặt giấy dầu, định quay lại đồng làm việc.

Nào ngờ vừa đứng dậy, sợi dây đỏ buộc ngọc bội nơi cổ lại đột nhiên đứt đoạn.

Khi miếng ngọc dương chi rơi xuống mặt đá xanh, âm thanh trong trẻo vang lên hòa cùng một giọng nam lãnh đạm.

“Đó là ngọc bội thân mẫu ta để lại cho muội muội.”

Chương 2

Toàn thân ta cứng đờ, máu như đông đặc trong huyết quản, ngay cả hô hấp cũng trở nên khựng lại.

Khi ta chậm rãi ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt chợt trầm xuống của Cố Thanh Thời.

Chẳng biết từ bao giờ, huynh ấy đã sải bước đến gần, cúi người nhặt lấy ngọc bội.

Similar Posts

  • Bi Kịch Từ Ngày Tết Đoan Ngọ

    Vào ngày Tết Đoan Ngọ, cô em chồng nổi tiếng keo kiệt của tôi bỗng dưng chuyển khoản 20.000 tệ cho mẹ chồng trước mặt cả gia đình.

    Mẹ chồng vui vẻ cười tươi rói, nhưng không quên châm chọc tôi:

    “Ôi, chỉ có con ruột mới thương mẹ thật lòng, con dâu sao mà so được với con gái chứ.”

    Tôi liếc nhìn đống quà mình mang đến.

    Rượu trị giá 50.000 tệ, vòng tay vàng 20.000 tệ, và đông trùng hạ thảo 10.000 tệ.

    Thôi xong rồi.

    Lại phải xách về thôi.

  • Chân Thành Và Giả Dối

    Vợ tôi mang thai bảy tháng, một đêm nọ tôi tăng ca, đã không kiềm chế được mà xảy ra chuyện với nữ cấp dưới trong văn phòng.

    Tôi cứ tưởng mình chỉ hồ đồ nhất thời.

    Nhưng loại chuyện này thật sự không có “chỉ một lần”, mà là một lần rồi sẽ là vô số lần.

    Tôi chỉ nhịn được ba ngày, rồi lại không kìm được…

  • Nuôi Con Người Khác 7 Năm, Đến Sinh Nhật Tôi Mới Biết Sự Thật

    Trong tiệc sinh nhật bảy tuổi của con trai, Tô Thanh Viện nghe rõ mồn một chồng mình nói rằng đứa trẻ không phải do cô sinh ra.

    “Mạn Nhu, em mới là mẹ ruột của Tri Hằng, điều này sẽ không bao giờ thay đổi.”

    Giang Duật tránh khỏi đám đông, đứng ngoài ban công dỗ dành người ở đầu dây bên kia.

    Giọng anh ta đè cực thấp, sự quyến luyến dịu dàng trong ngữ khí đó là thứ Tô Thanh Viện chưa từng được nghe thấy.

    Bước chân Tô Thanh Viện khựng lại trân trối, Tri Hằng là con của người khác sao?

    “Anh biết em chịu thiệt thòi, sự chia ly này chỉ là tạm thời thôi.

    Đợi thời cơ chín muồi, anh nhất định sẽ đưa thằng bé về bên em, đừng buồn nữa.”

    Tiọng Giang Duật tiếp tục vang lên, mang theo sự dỗ dành đầy bất lực.

    Tô Thanh Viện lảo đảo lùi lại phía sảnh tiệc, gương mặt vẫn duy trì nụ cười lễ độ nhưng đầu ngón tay đã lạnh ngắt từ lâu.

  • Phát Hiện Chồng Ngoại Tình

    Phát hiện chồng ngoại tình, thật ra là một chuyện rất nhỏ.

    Trong một buổi tụ tập bạn bè, Từ Sâm – người luôn cao ngạo – bỗng nhiên chủ động gắp thức ăn cho từng người có mặt.

    Sau đó.

    Tôi nghe thấy anh ấy trong thư phòng lẩm bẩm một câu thoại trong phim Kỳ nghỉ ở Rome:

    “Để được bắt tay em, anh đã bắt tay với tất cả mọi người.”

    Hừ!

  • Lạnh Lùng Nhưng Nghiện Khoe Bạn Gái

    VÂN ÁN

    Bạn cùng bàn của tôi là một nam thần lạnh lùng nổi tiếng, nhưng lại đánh nhau cực ghê và chưa bao giờ liếc nhìn ai bằng khóe mắt.

    Tôi luôn dè dặt khi tiếp xúc với cậu ấy, chỉ sợ vô tình chọc giận.

    Nhưng một hôm sau giờ tan học, tôi quay lại trường lấy đồ, thì thấy trong lớp – lẽ ra phải trống không – lại ngồi đầy những gương mặt khó quản.

    Bạn cùng bàn lạnh lùng của tôi ngồi chính giữa, vẻ mặt đắc ý:

    “Có gì đáng khoe đâu? Đâu có ai xinh bằng Cẩm Nhất nhà tôi.”

    Đọc full tại page bắp cải đáng yêu

    Tôi đứng ở cửa không dám cắt ngang màn khoác lác đó, bởi vì tôi chính là Cẩm Nhất.

  • Chuyến Bay Định Mệnh

    Con trai thị trưởng bị xe cán đứt tay phải khi ra tay nghĩa hiệp, được khẩn cấp đưa lên máy bay chở đến bệnh viện tỉnh để phẫu thuật.

    Nhưng cơ trưởng – chồng tôi – lại chần chừ mãi không chịu cất cánh.

    Chỉ vì muốn đợi cô tiếp viên – thanh mai trúc mã của anh ta – hút xong điếu thuốc cuối cùng trên đường băng.

    Máy bay đã trễ hai mươi phút, nếu không đến kịp sẽ không thể nối lại cánh tay bị đứt.

    Tôi lập tức báo cáo khẩn với đài kiểm soát, lấy cớ cơ trưởng bị chuột rút tay, tự mình cất cánh với tư cách phi công phụ.

    Cô tiếp viên bị đuổi việc, còn bị dính vào kiện tụng.

    Chồng tôi không nói một lời. Sau này khi tôi sắp sinh, anh ta nhốt tôi trên gác mái, nhất quyết không gọi xe cấp cứu.

    “Chỉ là đợi thêm hai phút thôi mà, cô lại hủy cả tương lai của Ngữ Đồ!”

    “Nếu cô sốt ruột thế, vậy tôi sẽ dạy cô biết kiên nhẫn là gì!”

    Tôi một mình sinh con trên gác mái, mất máu quá nhiều mà chết.

    Trước khi nhắm mắt, tôi thấy anh ta mặt lạnh như băng, ném đứa bé từ trên cao xuống.

    Khi mở mắt ra, bên tai vang lên tiếng đài kiểm soát giục cất cánh.

    Tôi lập tức tắt thiết bị liên lạc.

    Lần này, tôi sẽ cùng anh ta chờ.

    Chờ xem, anh ta sẽ chết như thế nào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *