Nữ Hoàng Kiểm Soát Chi Tiêu

Nữ Hoàng Kiểm Soát Chi Tiêu

Anh trai tôi cưới một “phụ nữ thời đại mới”, ngày nào cũng rao giảng chuyện chia đôi chi phí.

Tiền cơm của mẹ và anh ấy cũng phải chia đôi, tiền điện nước chia đôi.

Ngay cả khi bố tôi mua cho chị dâu một cái túi, chị ta cũng nhất quyết chuyển khoản trả lại.

Được thôi, tôi – đứa ăn bám trong nhà – chính là người ủng hộ chuyện chia đôi nhất.

Quay lưng một cái, tôi lập tức khóa hết thẻ phụ của cả nhà.

Bao gồm cả chiếc thẻ vô hạn mức trong tay chị dâu.

1

“Bất Du, cuối tuần này mẹ hẹn bà Vương đi làm spa, thẻ phụ của con còn đủ hạn mức không? Không đủ thì mẹ bảo bố nâng thêm cho.” Mẹ tôi – Giang Tẩm Nguyệt – vừa tao nhã đắp mặt nạ trứng cá vàng, vừa thản nhiên hỏi.

Tôi – Giang Bất Du, con gái duy nhất của nhà họ Giang, trong miệng ông anh Giang Bắc Kiều thì chỉ là “con sâu gạo ngoài tiêu tiền ra thì chẳng biết làm gì.”

Tôi còn chưa kịp nói “Đủ rồi đủ rồi, thẻ của con mua cả trung tâm spa cũng dư,” thì bà chị dâu mới cưới được một tháng – Lâm Phi Phi – đã bưng cốc cà phê thủ công, ung dung đi tới.

Cô ta mặc bộ áo choàng lụa, tóc búi hờ hững, gương mặt toát lên vẻ “tuy lấy chồng hào môn nhưng tinh thần độc lập.”

“Mẹ, mẹ nuông chiều Bất Du thế là hỏng đấy.” Cô ta đặt tách cà phê xuống, vang lên một tiếng “cạch” rõ ràng. “Con gái phải có sự nghiệp riêng, kinh tế độc lập thì nhân cách mới độc lập. Như con, dù gả cho Bắc Kiều, con chưa từng tiêu của anh ấy một đồng.”

Mẹ tôi sững người, đến nỗi mặt nạ suýt rơi: “Phi Phi à, người một nhà sao phải nói khách sáo vậy? Bất Du tiêu tiền nhà, chẳng phải chuyện đương nhiên sao?”

Lâm Phi Phi lắc đầu: “Mẹ, tư tưởng phải đổi mới. Bây giờ quan trọng là ranh giới, là chia đôi chi phí. Anh em thì sòng phẳng, vợ chồng cũng thế. Con với Bắc Kiều, mỗi tháng đều chia đôi sinh hoạt phí.”

Tôi suýt phun cả tổ yến trong miệng.

Chia đôi á?

Cô ta đang ở penthouse trung tâm thành phố trị giá hàng trăm triệu, đi Maserati bản giới hạn bố tôi tặng, xách túi Hermès anh tôi đấu giá tháng trước, giờ còn bảo với tôi là hai vợ chồng “chia đôi”?

Cô ta chia cái gì?

Chia… không khí chắc?

Đúng lúc đó, Giang Bắc Kiều từ trên lầu bước xuống, nghe xong thì cưng chiều ôm lấy Lâm Phi Phi: “Phi Phi thật độc lập, có chính kiến. Không như ai kia, chỉ biết ăn bám.”

Anh ta còn cố tình liếc xéo tôi một cái.

Tôi chỉ đảo mắt, lười cãi.

Đàn ông đã dính “não yêu” thì vô phương cứu chữa.

Lâm Phi Phi tựa vào anh tôi, tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Nên từ giờ, chi tiêu trong nhà phải rõ ràng. Ví dụ tháng này tiền quản lý, điện nước, thực phẩm, tổng cộng ba mươi bảy vạn tám. Nhà mình năm người, chia ra mỗi người bảy vạn năm nghìn sáu. Lát nữa con gửi hóa đơn vào nhóm, mọi người nhớ chuyển khoản cho con nhé.”

Cô ta vừa nói, vừa thật sự cầm điện thoại soạn nhóm chat.

Mặt mẹ tôi lập tức tái xanh.

“Phi Phi… chuyện này… đâu cần thiết chứ?” Cả đời mẹ tôi chưa từng nghe có chuyện sống trong nhà mình mà còn phải nộp tiền điện nước.

“Cần chứ.” Lâm Phi Phi nghiêm nghị. “Mẹ, đây là cách rèn trách nhiệm cho mọi người. Nhất là Bất Du, chẳng lẽ cả đời chỉ làm sâu gạo? Để nó tự trả một lần sinh hoạt phí, sẽ biết kiếm tiền vất vả thế nào.”

Giang Bắc Kiều điên cuồng gật đầu: “Phi Phi nói đúng! Em gái, em nên trưởng thành đi.”

Tôi nhìn đôi “vợ chồng hợp ca” này, rồi nhìn bàn tay mẹ run run tức giận, bỗng thấy… thú vị.

“Được thôi.” Tôi đặt bát yến xuống, cười híp mắt. “Em đồng ý. Chị dâu đúng là cao kiến, tư tưởng tiến bộ. Em sớm đã muốn đổi cái nếp gia trưởng phong kiến này rồi. Em một trăm phần trăm ủng hộ chia đôi.”

Lâm Phi Phi không ngờ tôi dễ gật đầu thế, ngẩn ra rồi mỉm cười khen ngợi: “Bất Du, em nghĩ được vậy thì tốt quá, xem ra em không hẳn bảo thủ.”

“Tất nhiên rồi.” Tôi cười càng ngọt. “Để thực hiện triệt để tinh thần chia đôi của chị dâu, để tất cả chúng ta trở thành thanh niên độc lập, em có đề nghị hay hơn.”

Mọi ánh mắt đều dồn về phía tôi.

Tôi hắng giọng, nói rõ ràng từng chữ: “Thẻ phụ bố cấp cho chúng ta, khóa hết đi. Từ hôm nay, ai tiêu bằng năng lực người đó. Đó mới là chia đôi thật sự, đúng không chị dâu?”

Nụ cười trên mặt Lâm Phi Phi lập tức đông cứng.

2

Bố tôi – Giang Chấn Hải – là người quyết đoán, dứt khoát.

Khi tôi gõ cửa thư phòng, đem cái thuyết AA của Lâm Phi Phi cộng với “kế hoạch độc lập toàn diện” do tôi nâng cấp kể lại.

Ông không hỏi vì sao, cũng chẳng bảo tôi làm trò, chỉ trầm ngâm một lát rồi hỏi:

“Con chắc chứ? Mẹ con với anh con… thì sao?”

“Bố, đây gọi là stress test.” Tôi bắt chước giọng điệu lúc ông họp, nghiêm túc mà nói bừa:

“Chẳng phải chị dâu bảo phải rèn luyện độc lập sao? Anh con, gần ba mươi rồi mà báo cáo tài chính công ty cũng chẳng hiểu, chỉ biết tán gái, mua siêu xe. Còn mẹ, ngoài mua túi với đánh mạt chược, ngay cả gọi đồ ăn cũng không biết. Đây không phải lỗi của bố nuông chiều sao? Giờ có người sẵn sàng làm vai ác, giúp cả nhà tiến lên quản lý hiện đại, chúng ta phải ủng hộ chứ.”

Similar Posts

  • Tự Giam Để Báo Oán

    Trong lúc đài truyền hình đang livestream chương trình giám định cổ vật tại bảo tàng, tôi lao vào với bộ dạng điên loạn, vung rìu bổ nát một chiếc bình cổ trị giá chục triệu.

    Một cái chưa đủ, tôi lại phát điên đập tiếp bảy tám món nữa!

    “Nhanh! Báo cảnh sát! Cô ta từ đâu ra vậy?”

    “Bệnh viện nào để bệnh nhân trốn ra thế này!”

    Giữa tiếng chửi rủa, tôi bị cảnh sát lao đến khống chế, áp sát vào tường, vẫn ngẩng mặt đầy ngạo nghễ.

    “Đúng, là tôi đập đấy, sao nào? Giỏi thì nhốt tôi cả đời đi!”

    Bị áp giải về đồn cảnh sát, tôi mới thấy nhẹ nhõm.

    Kiếp trước, tôi là một cô tiểu thư ngây thơ, để mặc cho chồng cặn bã và cô em gái kế trà xanh bày bẫy.

    Chúng câu kết chuyển hết tài sản của công ty bố tôi, hại bố tôi chết trong một “tai nạn”, toàn bộ chứng cứ đều chỉ vào đứa con gái bị cho là “tâm thần” là tôi.

    Tôi bị nhốt trong trại tâm thần chịu đủ mọi cực hình, cứ nghĩ ráng chịu đến ngày được xuất viện là có thể vạch trần mọi thứ.

    Nào ngờ, ngay trước ngày được xuất viện, tôi bị bọn chúng mua chuộc hộ lý, cho uống nhầm thuốc rồi chết tức tưởi.

    Mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày bọn chúng bắt đầu gài bẫy.

    Đã vậy, nếu chúng dám dựng chuyện tôi giết cha cướp tài sản, tôi sẽ tự tay tạo chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo — tự đưa mình vào tay cảnh sát trước mặt cả nước!

    Bảo tàng tan hoang, tôi nắm chặt rìu cứu hỏa, vừa loạn xạ vừa đập nát thêm cả một bộ sứ lò nung thời Minh.

    “Cảnh sát đâu rồi? Lỡ xảy ra án mạng thì to chuyện đấy!”

    Đám đạo diễn hoảng loạn chạy tán loạn, chỉ thấy tôi cầm rìu lao tiếp về phía tủ trưng bày khác.

    Đồ gốm thời Hán, đồng hồ cổ thời Thanh… tất cả dưới sức tàn phá của tôi đều biến thành đống vụn nát.

  • Em dâu là bạch nguyệt quang của chồng tôi — tôi tát luôn cả hai!

    Nửa đêm, khi tôi và chồng đang quấn quýt ân ái.

    Cửa phòng ngủ bị đạp bật ra, em dâu vừa khóc vừa xông vào.

    “Anh Vân Hiên, anh quản giúp Vân Tranh đi, anh ta lại lên hot search vì mở phòng với người mẫu trẻ rồi!”

    Chồng tôi chẳng nói chẳng rằng liền rời khỏi người tôi, quay sang an ủi cô ta.

    “Thằng nhóc này đúng là không coi ai ra gì, anh sẽ cho người khóa thẻ của nó ngay!”

    Người đàn ông vốn trầm mặc ít nói ấy hiếm khi dịu dàng đến vậy, nói lời ngọt ngào dỗ dành hồi lâu mới khiến em dâu nở nụ cười.

    Còn tôi – người vợ lẽ ra phải đang ngủ – rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng:

    “Hay hai người lên giường luôn đi, tôi ra ngoài tiện thể đóng cửa giúp?”

  • Đổi Vàng Thành Sô-cô-la, Đổi Mạng Thành Bẫy

    Khi biết những huy chương kỷ niệm bằng vàng ròng tôi phát cho các nhân viên kỳ cựu đều là sô-cô-la bọc viền, người chồng vốn luôn ôn hòa hiền lành bỗng tức đến phát điên.

    “Trong hộp toàn là sô-cô-la ăn được! Sao cô không nói sớm!”

    Nhìn người tình trong mộng của anh ta bị áp giải lên xe cảnh sát, tôi chỉ cười lạnh mà không nói gì.

    Kiếp trước, vào dịp kỷ niệm mười năm thành lập công ty.

    Tôi đích thân nấu chảy thỏi vàng, phát cho mỗi nhân viên kỳ cựu đã cùng tôi gây dựng sự nghiệp một chiếc huy chương hoàn toàn bằng vàng ròng.

    Nhưng khi nhận được, những nhân viên kỳ cựu ấy lại đồng loạt rụng tóc, chảy máu cam.

    Người chồng vốn làm nhân viên kiểm định hóa chất bước lên kiểm tra xong, liền vu khống tôi dùng kim loại phế thải có phóng xạ cực mạnh để làm giả, đầu độc những công thần cũ.

    Rõ ràng là cha tôi vẫn luôn đứng canh bên cạnh, tận mắt nhìn tôi rót vàng nóng vào khuôn, vậy mà ông ta lại đột nhiên dùng gạt tàn nện vỡ đầu tôi, bắt tôi đi nhảy lầu đền mạng.

    Người tình trong mộng của chồng còn tung ra video giao dịch tôi thu mua sắt vụn nhiễm phóng xạ ở trạm phế liệu từ điện thoại.

    Người trong video có gương mặt giống tôi y như đúc.

    Tôi hết đường chối cãi, cuối cùng bị người nhà của các nhân viên kỳ cựu đang phẫn nộ tạt axit sulfuric làm mù hai mắt rồi đẩy xuống lầu.

    Cho đến lúc chết, tôi vẫn không hiểu vì sao người cha luôn che chở con gái, và người chồng hiền lành ấy lại đột nhiên quay xe, vu oan cho tôi.

    Vì sao vàng thật đáng giá ngàn vàng lại biến thành nguồn phóng xạ hại người.

    Cũng không hiểu nổi, tại sao gương mặt của tôi lại xuất hiện trong một video mua bán xa lạ.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh trở về đêm trước lễ kỷ niệm mười năm.

    Tôi lạnh giọng dặn trợ lý, ngày mai trong hộp trang sức, toàn bộ sẽ đổi thành đồng tiền sô-cô-la trên thị trường giá mười tệ một đồng.

    Lần này, tôi muốn xem thử, đồ ngọt thì làm sao phát ra bức xạ hạt nhân được!

  • Trọng Sinh Làm Cục Cưng Nghìn Tỷ

    Bố tôi – tổng tài nghìn tỷ – đang ôm chặt cục cưng vừa mới chào đời là tôi, thơm lấy thơm để, khuôn mặt ngập tràn vẻ mãn nguyện.

    Mẹ tôi – đại mỹ nhân tuyệt sắc – thì nhân lúc ông ta quay đầu, đưa bộ móng tay vừa làm mới, đính kim sa lấp lánh, hung hăng bấm thật sâu vào đùi non của tôi.

    Bà ta ghé sát vào tai tôi, giọng ngọt ngào nhưng lạnh lẽo:

    “Con nhãi, mới sinh ra đã học cách cướp đàn ông rồi à? Cái mặt này, mày xứng chắc?”

    Kiếp trước, bà ta cũng làm y hệt như vậy.

    Trong tiệc đầy năm, bà ta “lỡ tay” đẩy tôi ngã từ tầng hai xuống.

    Sống lại một đời, để giữ mạng, tôi cắn răng chịu đau, ngắm chuẩn lớp son môi bà ta vừa đánh…

    “Phụt!”

    Một ngụm sữa bắn thẳng ra.

    Gương mặt vốn hoàn mỹ không tì vết kia lập tức vặn vẹo méo mó.

    Bà nội đứng ở cửa với bát canh gà trong tay, chiếc muỗng liền “keng” một tiếng rơi thẳng xuống đất.

  • Vợ Đoàn Trưởng, Người Tình Của Người Khác

    Tôi đã thành công gả cho Chu Bách Trinh, từ một đại tiểu thư tư bản bị mọi người lên án trở thành vợ của đoàn trưởng.

    Nhưng Chu Bách Trinh nói, danh phận “vợ đoàn trưởng” có thể cho tôi, còn tình yêu của anh ấy thì chỉ thuộc về Thẩm Đinh Hương.

    Ngày cưới, anh ta lấy cớ khí hậu đảo tốt, đưa Thẩm Đinh Hương về nhà an dưỡng.

    Ban ngày, bọn họ xưng hô với nhau là anh em.

    Ban đêm, lại làm đủ chuyện hoan lạc trên chính chiếc chăn hồi môn của tôi.

    Thẩm Đinh Hương mang thai, tôi phải đeo bụng giả để che giấu cho họ.

    Cô ta sinh con, tôi phải lấy đồ hồi môn ra để phụ tiền sữa.

    Đứa trẻ gọi tôi là “mẹ”, nhưng lúc ăn cơm, tôi còn chẳng được lên bàn.

    Bị giày vò cả đời, tôi sống lại đúng đêm định chọn hôn phu.

    Lần này, tôi xé lá thư gửi đến nhà họ Chu, chọn người con trai nghèo khổ chẳng ai coi trọng kia…

  • Mẹ Và Lời Nguyền Tương Khắc

    Mẹ tôi từng tìm thầy bói tính mệnh, nói rằng mệnh mẹ con tôi tương khắc: một người lụn bại, thì người kia tất sẽ phú quý.

    Bà không do dự, chọn ngay vế sau.

    Thế nên từ nhỏ, cơm tôi ăn là cơm thiu. Quần áo tôi mặc là đồ nhặt lại.

    Bởi thầy nói, tôi càng khổ thật bao nhiêu, phú quý của bà mới càng vững chắc bấy nhiêu.

    Bà đeo vòng ngọc giá hàng trăm vạn, bình thản nhìn tôi ngất đi vì suy dinh dưỡng.

    Bà dự tiệc thượng lưu, rồi quay về nhốt tôi trong tầng hầm không có sưởi.

    Tôi hận, nhưng tôi nhịn.

    Cho đến ngày tôi đỗ vào Thanh Hoa – Bắc Đại, bà đã đốt lá thư báo trúng tuyển của tôi trước mặt tất cả họ hàng.

    “Bởi vì phúc của con chỉ có ngần ấy thôi. Thêm nữa là sẽ khắc mẹ.”

    Ánh lửa hắt lên gương mặt đắc ý của bà, cũng đồng thời thiêu rụi mối hận tôi đã nuốt suốt mười tám năm.

    Tôi nhìn bà, bật cười.

    “Mẹ à, mẹ có từng nghĩ tới chưa. Nếu con chết rồi, phú quý của mẹ… liệu có còn tiếp tục được không.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *