Mẹ Và Lời Nguyền Tương Khắc

Mẹ Và Lời Nguyền Tương Khắc

Chương 1

Mẹ tôi từng tìm thầy bói tính mệnh, nói rằng mệnh mẹ con tôi tương khắc: một người lụn bại, thì người kia tất sẽ phú quý.

Bà không do dự, chọn ngay vế sau.

Thế nên từ nhỏ, cơm tôi ăn là cơm thiu. Quần áo tôi mặc là đồ nhặt lại.

Bởi thầy nói, tôi càng khổ thật bao nhiêu, phú quý của bà mới càng vững chắc bấy nhiêu.

Bà đeo vòng ngọc giá hàng trăm vạn, bình thản nhìn tôi ngất đi vì suy dinh dưỡng.

Bà dự tiệc thượng lưu, rồi quay về nhốt tôi trong tầng hầm không có sưởi.

Tôi hận, nhưng tôi nhịn.

Cho đến ngày tôi đỗ vào Thanh Hoa – Bắc Đại, bà đã đốt lá thư báo trúng tuyển của tôi trước mặt tất cả họ hàng.

“Bởi vì phúc của con chỉ có ngần ấy thôi. Thêm nữa là sẽ khắc mẹ.”

Ánh lửa hắt lên gương mặt đắc ý của bà, cũng đồng thời thiêu rụi mối hận tôi đã nuốt suốt mười tám năm.

Tôi nhìn bà, bật cười.

“Mẹ à, mẹ có từng nghĩ tới chưa. Nếu con chết rồi, phú quý của mẹ… liệu có còn tiếp tục được không.”

1

“Thầy nói rồi, mạng con cứng lắm, có chết cũng không chết được.”

Mẹ vuốt nhẹ chiếc vòng ngọc xanh biếc trên cổ tay, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.

“Giang Lê, sao con lại không hiểu chuyện như vậy?”

“Con không thể nghe lời thầy, hy sinh một chút vì cái nhà này sao?”

Xung quanh, đám họ hàng lập tức hùa theo.

“Đúng đó, A Lê à, một mình mẹ con gánh cả gia đình này đâu có dễ.”

“Con bé này sao mà bướng bỉnh thế, mẹ con nào lại hại con được?”

“Nghe lời mẹ đi, rồi con sẽ có những ngày tốt đẹp.”

Họ từng tận mắt nhìn thấy tôi bị hành hạ suốt mười năm, nhưng giờ lại đứng trên đỉnh đạo đức mà khuyên tôi phải ngoan ngoãn.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng từng người, giọng lạnh như băng.

“Bây giờ là thời đại của khoa học.”

“Chỉ vì lời của một thầy bói giang hồ, mà mọi người muốn hủy hoại tương lai con đã cố gắng suốt bao năm sao?”

“Câm miệng!”

Giọng mẹ tôi – Tần Lan – vang lên sắc bén, nụ cười trên mặt bà biến mất.

“Giang hồ à? Giang Lê, nếu không có ngài ấy, hai mẹ con mình đã chết đói từ lâu rồi!”

“Khi con sốt cao suýt chết, mẹ lấy được mảnh đất ở phía đông thành phố.”

“Khi con bị người ta đánh gãy chân trong trường, nằm viện, mẹ ký được hợp đồng lớn ở nước ngoài.”

“Mỗi lần mẹ thành công đều chứng minh lời thầy bói nói chính xác đến mức nào. Đó chính là số mệnh!”

Nghe bà nói hùng hồn như thế, tôi siết chặt nắm tay.

Tôi sao có thể quên được?

Mười năm trước, khi cha vừa mất, trong nhà nghèo đến mức chẳng còn hạt gạo.

Khi ấy là lần đầu tiên Tần Lan cầu xin tôi.

Bà nói chỉ cần tôi ngâm mình trong nước đá một đêm, bà sẽ lấy được dự án, để hai mẹ con có cuộc sống tốt hơn.

Năm đó tôi mới tám tuổi. Tôi tin lời bà.

Sau này, nhà đúng là khá lên thật.

Trang sức ngọc phỉ thúy của bà thay đổi từng ngày.

Còn cuộc sống của tôi thì ngày một tăm tối hơn.

Tôi nhìn lá thư báo trúng tuyển bị đốt thành tro, bỗng bật cười.

“Con đã chờ mười năm rồi, mẹ à.”

“Giờ nhà mình giàu như thế này, chẳng lẽ con vẫn phải tiếp tục sống khổ sở như trước sao?”

Trên mặt Tần Lan thoáng hiện chút lảng tránh.

Bà vừa định mở miệng thì chuông điện thoại bất ngờ vang lên.

Bà bật loa ngoài ngay trước mặt mọi người.

“Giám đốc Tần! Thành công rồi! Dự án ở Hải Thành đã được phê duyệt, chỉ chờ chị mai đến ký hợp đồng thôi!”

Nghe xong, bà ngẩng đầu nhìn tôi, khóe môi cong lên cao hơn nữa.

“Giang Lê, con nghe thấy chưa?”

“Lá thư báo trúng tuyển của con bị đốt là đáng giá đấy.”

“Chính sự khổ sở của con đã đổi lại cho nhà này phú quý ngập trời.”

Đám họ hàng bắt đầu reo lên.

“Tôi nói mà, thầy nói không bao giờ sai!”

“Đúng đó A Lê, coi như con hy sinh vì gia đình đi.”

“Mẹ con là người có phúc, con đừng kéo mẹ lùi lại nữa.”

Tôi không đáp lại tiếng ồn ào đó, chỉ nhìn chằm chằm vào mẹ.

Dùng sự hi sinh của tôi để đổi lấy thành công của bà.

Một cuộc trao đổi thật công bằng.

Đột nhiên, tôi ôm ngực, ho dữ dội, sắc mặt tái nhợt.

“Mẹ… dạo này con thường thấy tức ngực, khó thở, bác sĩ ở trường bảo nên đi kiểm tra.”

“Mẹ cho con ít tiền được không, con muốn đến bệnh viện xem sao.”

Sắc mặt Tần Lan thay đổi liên tục.

Bà nhìn tôi, dường như đang dò xét xem tôi nói thật hay không.

Rồi bà cầm túi, định lấy tiền.

Đúng lúc ấy, chú hai – người nãy giờ vẫn im lặng – chậm rãi lên tiếng, liếc nhìn mẹ tôi một cái.

“Em dâu này, thư báo trúng tuyển thì đốt rồi, nhưng hồ sơ nhập học ở trường vẫn còn.”

“Nhỡ con bé Giang Lê đến trường xác nhận, nếu người ta nhận lại nó thì… dự án của em…”

Ông chưa nói hết, nhưng ai cũng hiểu.

Khuôn mặt mẹ tôi tối sầm, niềm đắc ý khi vừa ký dự án tan biến, thay vào đó là sự dữ tợn lạnh người.

Bà nắm chặt tay tôi, kéo thẳng xuống tầng hầm.

Similar Posts

  • Toả Sáng Vào Đêm Ly Hôn

    “Lâm Vãn, chúng ta ly hôn đi. Anh có người khác rồi, cô ấy tên là Bạch Lộ, trẻ hơn em, hiểu chuyện hơn em, cũng giúp được anh nhiều hơn em. Ký vào bản thỏa thuận này đi, xe để lại cho em, ngày mai mình đi làm thủ tục.”

    Nhận được tin nhắn này của Chu Thành, tôi đang đứng trước gương, đeo lên tai một đôi bông tai ngọc phỉ thúy trong suốt, tinh xảo.

    Người phụ nữ trong gương, chân mày thanh tú, mặt mộc không son phấn, mặc bộ đồ ở nhà đã giặt đến bạc màu.

    Đây là dáng vẻ mà Chu Thành thích nhất, anh từng nói: hiền thục, biết điều.

    Ba năm qua, tôi vì anh mà xuống bếp nấu nướng, vì anh mà từ bỏ thân phận người thừa kế gia tộc thêu Tô nổi tiếng, cam tâm làm một người vợ nội trợ “không lên nổi mặt bàn” như anh từng nói.

    Tôi từng nghĩ, sự nhẫn nhịn và hy sinh của mình có thể đổi lấy tấm chân tình của anh.

    Cho đến khi nhận được tin nhắn đó – như một lưỡi dao bọc băng, đâm sâu vào tim tôi.

    Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, từng dòng chữ lạnh lùng như đang chế giễu sự ngu muội của tôi suốt ba năm qua.

    Không khóc, không làm ầm lên.

  • Ba Trăm Tờ Giấy Nợ

    Vào ngày sinh nhật mười tám tuổi, tôi gặp tai nạn xe hơi.

    Lục tung cả người, tôi vẫn không gom đủ ba ngàn tệ cho ca phẫu thuật.

    Không còn đường lui, tôi gọi điện cho ba mẹ.

    “Tiểu Trân, vì tiền mà con càng ngày càng bất chấp thủ đoạn đấy.”

    “Đừng quên viết giấy nợ, số tiền này sau này con phải trả hết.”

    Tôi vừa khóc vừa viết tờ giấy nợ thứ ba trăm.

    Trước khi được đẩy vào phòng phẫu thuật, tôi lướt thấy bài đăng của em gái nuôi.

    Nó đang tổ chức sinh nhật trên du thuyền sang chảnh ở nước ngoài,Tay đeo đồng hồ Vacheron Constantin ba trăm ngàn,Cùng chiếc túi hàng hiệu trị giá cả triệu tệ – quà sinh nhật từ ba mẹ.

    Với kiểu gia đình thế này, tôi bỗng chẳng còn muốn níu giữ gì nữa.

    “Ba ơi, chị lần này đến lễ trưởng thành của con cũng không thèm đến, chị giận con sao?”

    Ngoài cửa vang lên giọng nũng nịu của Bảo Châu.

    “Nhưng con thật sự thèm món cá rô phi sốt của chị lắm, ba năn nỉ chị giúp con đi mà~”

  • Chủ Đề Tình Yêu

    Tôi thật sự không giỏi bắt chuyện.

    Vì muốn nói chuyện với crush, Ngày nào tôi cũng phải vắt óc nghĩ chủ đề.

    Cuối cùng, một ngày nọ, crush đăng một dòng trạng thái: “Không biết nói chuyện, mệt ghê.”

    Tôi thả tim bài viết và nhắn: “Không phải đang nói em đấy chứ?”

    Ngay sau đó, crush nhắn riêng cho tôi: “Không phải đâu, đừng suy nghĩ nhiều.”

    Tôi gật đầu lia lịa: “Ừ ừ, em hiểu rồi.”

    Crush: “……”

    Crush: “Ít ra em cũng nên hỏi một câu là anh đăng để ai xem chứ?”

  • Không Nuôi Con Chồng Tương Lai

    Giữa mùa đông lạnh buốt, trước cửa nhà tôi đột nhiên vang lên tiếng khóc oe oe của một đứa bé. Đang định mở cửa ra xem có chuyện gì thì trước mắt tôi bất ngờ hiện lên một loạt dòng chữ như trong livestream:

    “Nhìn kìa, nữ phụ độc ác sắp nhặt được con của nữ chính nhà chúng ta rồi kìa.”

    “Dù nữ phụ có ác thật, nhưng đối xử với con của nữ chính và nam chính thì lại rất tốt.”

    “Cô ta đáng đời! Ai bảo muốn cướp đàn ông của nữ chính Tô Uyển Uyển, xứng đáng sống cả đời ở quê chăm lo cho đám họ hàng trời đánh của nam chính.”

    “Tôi mong chờ từng ngày được thấy tiểu bảo bối của chúng ta lớn lên, rồi phản dame lại nữ phụ độc ác, quay về chọn mẹ ruột của mình.”

    Nhìn hàng dài những dòng chữ trôi trước mắt, tôi chỉ do dự một giây, rồi xoay người quay lại phòng, chui vào chăn ngủ tiếp.

  • Cuộc Chiến Trôi Vào Dĩ Vãng

    Lần thứ ba cậu bạn thanh mai trúc mã nhắc đến cô bạn học nghèo đó, tôi bật cười trêu chọc.

    “Cậu nói xem, có phải cô ấy thích cậu không?”

    Khuôn mặt anh bỗng nghiêm lại, nói với tôi đầy chân thành.

    “Âm Âm, đừng nói đùa như thế. Cô ấy không giống chúng ta. Đừng coi thường bất kỳ ai đang cố gắng.”

    Tôi ấm ức lè lưỡi.

    Cuối cùng, hai người họ cùng nhau vào học ở học viện âm nhạc tốt nhất trong nước.

    Còn tôi thì bỏ cây đàn violin, sang nước ngoài học tài chính.

    Cuộc chiến giữa đóa hồng đỏ và hồng trắng, sớm đã trôi vào dĩ vãng.

    Ngày tôi trở về nước, anh mời tôi ăn cơm, gắp cho tôi một miếng cá.

    Tôi vô thức gạt nó sang một bên.

    Anh khựng lại, im lặng rất lâu.

  • Công chúa và Kỵ sĩ

    Tôi là một đứa vừa ngốc vừa háo sắc, lại có ông anh trai mắc bệnh cuồng em gái.

    Sau khi tôi để mắt tới thái tử gia âm u, tàn nhẫn nhất giới kinh thành, anh tôi liền hạ thuốc, trói người ta lại đưa thẳng lên giường tôi.

    Còn nhờ người ở cục dân chính mở cửa sau, bắt tôi và hắn đi đăng ký kết hôn.

    Người duy nhất chịu thiệt chỉ có Thương Ngu Sơn.

    Hắn bị xích chó khóa lại, trên giường dưới đất đều hung dữ, cố ý trút giận.

    Đến lần thứ năm đôi mắt hắn mất đi tiêu cự, tôi không nhịn được mà gọi điện cho anh trai để than phiền, muốn trả hàng.

    Anh tôi lúc ấy còn đang bám trên vách núi, phát ra tiếng nổ chói tai:

    “Lão tử khi nào trói cái tên Diêm La đó lên giường mày hả?”

    “Mẹ kiếp, mau chạy đi cho tao nhờ!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *