Năm Tháng Trong Cung Cấm

Năm Tháng Trong Cung Cấm

Năm ta nhu nhược nhất, Quý phi mắng ta một câu “làm bộ làm tịch”.

Đêm đó, ta liền cầm dây định 44 ngay đầu giường của nàng.

May mà nàng phát hiện kịp, vừa khóc vừa cứu ta xuống.

Về sau, trong cung có mỹ nhân mới đến mắng ta ngu ngốc như heo.

Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ móc dây ra.

Quý phi cũng không nói gì, chỉ tát tới tấp:

“Bản cung còn không dám mắng nàng, ngươi là thứ gì?”

1

Cái thói hèn nhát nhà ta vốn truyền từ tổ tiên.

Đại tỷ gả cho Thế tử phủ Bình Dương hầu, năm thứ hai Thế tử đã rước thiếp có bầu về phủ.

Người thiếp kia cậy mình có thai, trong phủ tác oai tác quái.

Nếu là chính thất nhà thường dân, e đã sớm đuổi ra khỏi cửa.

Khốn nỗi đại tỷ ta thật quá hèn nhát.

Chỉ biết khóc lóc, hầu hạ thiếp kia ở cữ.

Nào ngờ được cha mẹ nuông chiều từ nhỏ, một sơ suất đã hầu chết người ta.

Liên tiếp hầu chết ba bốn thiếp thất, gái Kinh thành ai nấy đều coi Bình Dương hầu như cọp dữ tránh xa.

Về sau Thế tử ra ngoài, trong vòng năm thước, ngay cả muỗi cũng toàn muỗi đực.

Tỷ phu thứ hai vốn là người dễ sống, nhưng bà mẹ chồng bên trên lại chẳng phải hạng dễ chịu.

Các thủ đoạn hành hạ người trong hậu trạch đều kín đáo trút cả lên nhị tỷ ta.

Nhị tỷ chỉ biết âm thầm chịu đựng, còn khờ dại đem cả đồ bổ quý trong của hồi môn kính dâng vào bụng bà mẹ chồng.

Đáng tiếc bà mẹ chồng ấy bụng dạ hiểm ác, lại vô phúc, năm trước tự ngã trong viện, trúng phong liệt nửa người.

Người trong Kinh đều khen nhị tỷ ta hiền lương thục đức, chẳng kể hiềm khích, tự thân hầu hạ mẹ chồng liệt giường.

“Lấy vợ nên lấy gái họ Tần.”

Đến nỗi trong cung cũng nghe danh nữ Tần gia.

Mùa xuân năm nay, một đạo thánh chỉ truyền xuống.

“Tần gia tam nữ, danh môn tú lệ, đức dung đủ cả. Tính tình ôn lương, thục thận cung kiệm, đặc biệt chọn vào cung.”

Chẳng may, ta chính là Tần gia tam nữ ấy.

2

Ngày ta nhập cung là ngày trời nắng.

Liên tiếp mấy ngày xuân vũ, trời hiếm hoi mới tạnh.

A nương ngẩng nhìn trời trong như rửa, miễn cưỡng kéo một nụ cười.

“Con gái của ta là đứa có phúc, dù vào cung cũng sẽ thuận lợi thôi.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu, còn muốn nói thêm điều gì.

Mụ mụ trong cung đến đón người lại giục.

Ta bị nửa đẩy nửa kéo lên xe ngựa.

Bánh xe lăn trên đá xanh, phát ra tiếng “cách đằng, cách đằng”.

Nghe kỹ dường như còn có tiếng nức nở khe khẽ.

Ta vén rèm xe nhìn ra, a nương mắt đỏ hoe vẫy tay với ta.

phụ thân quay lưng không chịu nhìn, chỉ vai run run.

Ta hé miệng định nói gì, cổ họng khô khốc nghẹn chặt.

Thôi vậy, sau này gặp lại rồi nói.

Trong viện cây hạnh vừa nhú mầm non, gió khẽ thổi, cành mảnh đong đưa.

Lần này hạnh chắc kết quả to và ngọt, chỉ tiếc năm nay không ăn được.

3

Lần này nhập cung ngoài ta còn có hai tiểu thư thế gia khác.

Ta vốn ít ra ngoài, quen biết chẳng nhiều, nên không nhận ra họ.

Chỉ biết một là cháu gái Hàn Lâm viện học sĩ Vương – Vương Tú, một là muội của Thống lĩnh Hổ Uy quân Thẩm – Thẩm Xuân Vinh.

Ba tháng đầu, chúng ta chẳng được gặp Hoàng thượng, chỉ có một vị mụ mụ chừng ba mươi tuổi dạy dỗ quy củ.

Cung quy nhiều vô số, ăn phải nhai nhỏ nuốt chậm, lúc dùng bữa không được nói lời, dù món ngon đến đâu nhiều nhất cũng chỉ gắp ba lần.

Bởi thế hai hôm đầu mới nhập cung, ta ngày nào cũng ăn chẳng đủ no.

Vương Tú quả không hổ là cháu gái đại học sĩ, học gì cũng nhanh.

Chỉ là thân thể nàng yếu nhược, rõ ràng xuân đã sang mà vẫn khoác áo dày, suốt ngày ôm lò sưởi tay.

Đi hai bước lại phải nghỉ, nói ba câu đã khụ khụ hai tiếng.

Ta sợ nàng sơ ý một cái liền thác nơi chốn này.

So với nàng, Thẩm Xuân Vinh cùng Vương Tú thật là hai cực đoan.

Theo lời A nương ta thì, cô gái này quá hổ.

Bởi khi chúng ta còn nhẫn nhịn đói khát, Thẩm Xuân Vinh liền diễn một vở hỏa thiêu Cẩm Tú cung.

May mà cung nữ canh đêm phát hiện kịp, rốt cuộc chỉ cháy hỏng hai củ khoai tây.

“Tiểu chủ Thẩm, nô tỳ đã nói bao nhiêu lần, trong phòng không được nướng khoai tây!”

Quản sự cô cô ra sức đè đường gân xanh trên trán, hai chữ cuối hầu như nghiến răng mà ra.

Theo lý, chúng ta là tiểu thư thế gia nhập cung, tương lai chưa biết ai có tiền đồ.

Các mụ mụ chẳng dám đắc tội quá mức.

Đủ thấy Thẩm Xuân Vinh quả làm quản sự cô cô tức giận chẳng nhẹ.

Nàng lại cứ bộ dạng ngây thơ vô tội, còn có vài phần khờ khạo hỏi cô cô quản sự:

“Vậy nướng khoai lang được không?”

“Không được!”

“Nướng táo thì sao?”

“Cũng không!”

“Nướng lê được không?”

“Gì cũng không được, trong cung có quy củ của trong cung, xin tiểu chủ… chớ hồ nháo nữa.”

Lời quản sự cô cô đã mang vài phần bất lực.

Không phải nàng hết tính, mà là hết cách.

Thẩm Xuân Vinh gật đầu, có phần không cam tâm mà giao ra hỏa thạch.

Similar Posts

  • Hoàng Hậu Đổi Người Nuôi Con

    Người đời đều nói ta một đời viên mãn, cho đến khi ta và Ôn Quý Thái Phi cùng ngày băng thệ.

    Ta được chôn nơi núi hoang, còn bà ta vào Hoàng lăng.

    Ngày quan tài rời khỏi cung, ta lơ lửng giữa không trung, nhìn thấy hoàng đế quỳ trước linh tiền của Ôn Quý Thái Phi mà khóc lóc thưa rằng:

    “Nếu có kiếp sau, xin cho hài nhi đầu thai trong bụng người đi!”

    Hóa ra, đứa trẻ mà ta dốc cả một đời nuôi dạy, từ đầu đến cuối chưa từng xem ta là mẫu thân.

    Mở mắt ra lần nữa, Kỳ Nhi đang đứng giữa điện, rụt rè hỏi:

    “Mẫu, mẫu hậu, Ôn nương nương gọi nhi thần đi ngắm hoa.”

    Lần này, ta không ngăn cản nữa.

    Trước mắt thoáng hiện qua từng dòng bình luận:

    【Haiz, Tam hoàng tử đúng là một kẻ vô dụng không đỡ nổi, sau khi Thái hậu qua đời ba năm thì đất nước đã mất rồi.】

    【Hoàng hậu chi bằng tranh thủ bây giờ đổi sang nuôi người khác đi.】

    【May mà ta đọc là truyện cung đấu trọng sinh, thật ra Ngũ hoàng tử chẳng ai quản kia khá tốt, nhớ chút ân tình năm xưa của Hoàng hậu, còn tự xin rời kinh nhiều năm để thay Hoàng hậu trông mộ.】

  • Cầu An Nhiên, Mộng Đời Thăng Trầm

    Ta là đích nữ của phủ Tướng quân, còn muội muội là thứ nữ.

    Đời trước, muội muội đã đoạt đi danh ngạch nhập cung của ta rồi trở thành phi tử của Hoàng đế, được sắc phong làm Quý phi.

    Mà ta trong một lần cơ duyên xảo hợp đã cứu được con tin của địch quốc – Kỳ Việt. Về sau, Kỳ Việt san bằng kinh thành, thống nhất thiên hạ, còn ta thì trở thành Hoàng hậu tôn quý.

    Muội muội lại bỏ mạng ngay trong đêm hoàng cung bị công phá, bị vô số kẻ làm nhục đến chết.

    Trọng sinh một kiếp, muội muội giành trước cứu lấy Kỳ Việt, lại còn đem danh ngạch nhập cung trả về cho ta.

  • Phòng Vẽ Trên Gác Xép

    Tôi và anh trai đã tranh giành gia sản suốt cả đời.

    Anh ta lái xe đâm tôi nhập viện, còn tôi nửa đêm lén rút ống thở của anh ta.

    Năm thù hận lên đến đỉnh điểm, gia đình lại bất ngờ phá sản.

    Chúng tôi buộc phải hòa giải, ai đi đường nấy.

    Mười năm sau, anh trai trở thành một thương nhân lẫy lừng.

    Việc đầu tiên khi anh ta về nước chính là đập nát phòng vẽ – nơi duy nhất giúp tôi sinh tồn.

    Anh ta tận tay xé nát bức tranh gia đình tôi vẽ, rồi gằn giọng bắt tôi chui ra đánh nhau một trận.

    “Thẩm Huyên, món nợ năm xưa còn chưa tính xong, giả bộ làm rùa rụt cổ cái gì.”

    “Không phải mày quý mấy bức tranh này nhất sao?”

    “Nếu còn không xuất hiện, tao sẽ đốt sạch chúng!”

    Tôi giơ nắm đấm lên định lao tới, nhưng tay lại xuyên thẳng qua cơ thể anh ta.

    Mãi sau tôi mới sực nhớ ra.

    Ba năm trước, tôi đã chết rồi.

    Những bức tranh này, chính là món quà cuối cùng tôi để lại cho anh trai, cho cả thế giới này.

  • Ly Hôn Là Gì So Với Mùi Hương Khi Góa Chồng?

    Vừa mới ngồi xuống ghế sofa nhà bạn thân, tôi đã trông thấy một chiếc quần đùi của chồng mình kẹt trong khe ghế.

    Đang định mở miệng hỏi cho rõ ràng, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt dòng chữ như màn đạn:

    [Má ơi, may mà nam chính né nhanh, không thì bị nữ phụ bắt quả tang đang trần truồng trốn trên cục nóng điều hòa là toi rồi!]

    [Ai mà chẳng nói thế, nếu bị phát hiện thì chỉ có nước thân bại danh liệt, giờ chỉ cần thêm chút thời gian nữa để họ chuyển hết tài sản, là có thể đá nữ phụ ra ngoài tay trắng, dọn đường cho nữ chính vào ở rồi!]

    [Hóng quá đi, đến lúc đó họ sẽ không còn phải lén lút chạy lên chạy xuống nữa, có thể đường hoàng bên nhau, mà mẹ nam chính cũng có ấn tượng tốt với nữ chính nữa, thành đôi thì đúng là nước chảy thành sông luôn~]

    Sau khi hoàn hồn, tôi cố ý bước về phía ban công.

    Cả bạn thân lẫn đám “màn đạn” đều hoảng hốt.

    “Cậu… cậu đi ra ban công làm gì vậy, Viên Viên?”

    [A a a, nữ phụ mau dừng lại! Đi thêm bước nữa là nam chính rớt xuống dưới mất tiêu đó!]

  • Vùng Đất Không Lời

    Tôi được đặt tên sau khi tròn một tuổi.

    Trong buổi tiệc thôi nôi, cả nhà bày hơn trăm cái tên hay được trích từ các điển cố lên bàn, chờ tôi chọn lấy một tờ.

    Ngay lúc tôi vừa cầm lên một tờ giấy, bố đột ngột bế tôi khỏi bàn.

    “Tịch Chiếu, gọi là Lý Tịch Chiếu đi.”

    Cả gia đình vừa nãy còn cười nói vui vẻ, thoáng chốc đều im bặt.

    Tịch Chiếu – là ánh sáng nhạt nhất trong buổi hoàng hôn, lớp ánh sáng mờ cuối cùng trước khi trời tối hẳn.

    Còn anh tôi tên là Lý Triều Dương – tia sáng đầu tiên của ban mai.

    Mẹ tôi là diễn viên trụ cột của đoàn kịch thành phố.

    Bố tôi là phát thanh viên kỳ cựu của đài phát thanh.

    Anh tôi, từ nhỏ đã là người giương cờ, dẫn thể dục, phát biểu trong lễ khai giảng.

    Còn tôi, giọng nói khàn như bị giấy nhám mài, khuôn mặt bình thường như một cốc nước lọc.

    Hoàn toàn tránh né hết mọi ưu điểm và năng khiếu của bố mẹ.

  • Ngư Lôi Của Đại Gia Ẩn Danh

    VĂN ÁN

    Nhà bạn trai tôi là biệt thự, cách âm cực kém.

    Đêm đầu tiên tôi ở lại đó.

    Vừa nằm xuống đã nghe từ phòng bố mẹ anh ấy vọng ra giọng nói nũng nịu của mẹ:

    “Anh… anh nhẹ thôi…”

    Rồi ngay sau đó là tiếng thở dốc nặng nề của bố anh ấy.

    Tôi vội bịt tai lại, nhưng phòng bên cạnh – chỗ anh trai anh ấy – lại vang lên tiếng hét như xé phổi.

    Tôi sững sờ.

    Cái nhà này… buổi tối đều “vui chơi” dữ vậy sao?!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *