Vùng Đất Không Lời

Vùng Đất Không Lời

Tôi được đặt tên sau khi tròn một tuổi.

Trong buổi tiệc thôi nôi, cả nhà bày hơn trăm cái tên hay được trích từ các điển cố lên bàn, chờ tôi chọn lấy một tờ.

Ngay lúc tôi vừa cầm lên một tờ giấy, bố đột ngột bế tôi khỏi bàn.

“Tịch Chiếu, gọi là Lý Tịch Chiếu đi.”

Cả gia đình vừa nãy còn cười nói vui vẻ, thoáng chốc đều im bặt.

Tịch Chiếu – là ánh sáng nhạt nhất trong buổi hoàng hôn, lớp ánh sáng mờ cuối cùng trước khi trời tối hẳn.

Còn anh tôi tên là Lý Triều Dương – tia sáng đầu tiên của ban mai.

Mẹ tôi là diễn viên trụ cột của đoàn kịch thành phố.

Bố tôi là phát thanh viên kỳ cựu của đài phát thanh.

Anh tôi, từ nhỏ đã là người giương cờ, dẫn thể dục, phát biểu trong lễ khai giảng.

Còn tôi, giọng nói khàn như bị giấy nhám mài, khuôn mặt bình thường như một cốc nước lọc.

Hoàn toàn tránh né hết mọi ưu điểm và năng khiếu của bố mẹ.

Sau này, khi tôi bắt đầu đi học, trong một lần diễn kịch ở mẫu giáo, cô giáo bảo tôi đóng vai… một cái cây.

Cô ấy cột một dải ruy băng màu xanh lá vào người tôi, tôi lí nhí nói: “Cô ơi, con thuộc lời thoại của thỏ con ạ.”

Cô xoa đầu tôi, dịu dàng bảo: “Tịch Chiếu ngoan, cây thì không cần nói.”

Nhưng tôi vẫn thấy trong mắt cô ấy thoáng qua chút tiếc nuối.

Bố mẹ tôi luôn tự nhận là cởi mở, chưa từng đem tôi ra so sánh với anh trai.

Nhưng mỗi lần có khách đến nhà, bố luôn gọi Triều Dương ra ngâm thơ, đọc diễn cảm.

Còn tôi, chỉ cần bưng khay trái cây, yên lặng ngồi một góc.

“Mỗi đứa một vẻ, Tịch Chiếu thì trầm tĩnh, giống bà nội.” Mẹ tôi giải thích như vậy.

Nhưng bà nội tôi là phụ nữ thời xưa, còn tôi là đứa trẻ của thế kỷ 21.

Khi anh tôi học cấp hai, đã là người nổi bật nhất trường.

Bài văn của anh được in thành mẫu, lưu hành khắp cả khối.

Bố cầm bản in, cảm khái: “Nếu sau này Triều Dương có thể kế nghiệp bố thì cuộc đời này coi như mãn nguyện rồi.”

Khi đó tôi đang gọt táo bên cạnh, lưỡi dao trượt một cái, cắt vào tay chảy máu.

Bố hoảng hốt, vội vã đi tìm băng cá nhân.

Trong lúc dán băng cho tôi, bố nhỏ giọng nói: “Tịch Chiếu, bố không có ý đó đâu.”

Tôi biết.

Bố thật sự không cố ý.

Nếu cố ý, ông đã chẳng nói ra thành lời.

Tên gọi đã được sắp đặt từ sớm.

Triều Dương – bừng sáng rực rỡ.

Tịch Chiếu – âm thầm lụi tắt.

Bạn thấy đấy, những bậc phụ huynh có học thức, đến cả đặt tên con cũng chứa đầy ẩn ý.

2.

Năm tôi mười hai tuổi, bố mẹ kỷ niệm hai mươi năm kết hôn.

Cả nhà cùng đến phòng thu để thu một bài hát hợp xướng.

Kỹ sư âm thanh là bạn cũ của bố, ông cười nói đùa: “Lão Lý, hai đứa nhỏ này giọng khác nhau quá, chẳng giống anh chị sinh ra chút nào.”

Triều Dương hát thử trước, vừa cất giọng, kỹ sư đã giơ ngón tay cái khen ngợi.

Đến lượt tôi, vừa mở miệng, ông đã nhíu mày.

“Cô bé, thả lỏng đi, đừng căng thẳng.”

Tôi nắm chặt vạt áo, cố thử lại một lần nữa.

“…Âm hơi lệch một chút.”

Cuối cùng, phần của tôi chỉ được chia đúng hai câu hợp xướng, lại còn bị kỹ thuật viên chỉnh sửa tới lui.

Sau khi bản thu hoàn thành, bố mẹ rất hài lòng, còn gửi lên nhóm gia đình.

Dì bình luận: “Giọng của Triều Dương đúng là trời sinh ra để làm nghề này.”

Ngay sau đó là một dòng khác: “Tịch Chiếu càng lớn càng… trầm tĩnh nhỉ.”

Trầm tĩnh.

Một từ thật đẹp.

Yên lặng, ngoan ngoãn, không ồn ào — như một cái bóng.

Tôi ngồi dưới sàn phòng học, đeo tai nghe, lặp đi lặp lại bài hát ấy.

Giọng tôi xen giữa ba giọng trong trẻo khác, như một sợi chỉ vướng trên tấm lụa trơn láng.

Lạc lõng, thừa thãi.

Năm tôi học lớp tám, tôi bắt đầu mê viết.

Tôi cắt vở luyện chữ thành những cuốn sổ nhỏ, dùng bút máy viết từng chữ một.

Viết về mây trời, về con kiến trên bệ cửa sổ, về cậu con trai lớp bên luôn tập bóng rổ đến tận khuya.

Tôi không dám viết về Triều Dương — anh quá rực rỡ, ngòi bút của tôi không chịu nổi ánh sáng ấy.

Tôi giấu những cuốn sổ ấy dưới nệm, nghĩ rằng đó là nơi an toàn nhất.

Cho đến một ngày, mẹ dọn dẹp nhà và tìm thấy chúng.

Bà không nói với tôi, mà mang thẳng đến cho bố xem.

Tối hôm ấy, trong bữa cơm, bố vừa húp canh vừa giả vờ hỏi vu vơ:

“Tịch Chiếu, dạo này con đọc nhiều sách ngoài lắm à?”

Tôi giật mình.

“…Con chỉ xem linh tinh thôi ạ.”

“Văn còn hơi non,” bố đặt muỗng xuống, “nhưng quan sát tốt.”

Mẹ tiếp lời: “Đúng đấy, đoạn viết về cậu bạn lớp bên khá sinh động.”

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Máu dồn lên đến tận tai, trong đầu chỉ còn tiếng ù ù.

Họ đọc trộm bí mật của tôi, rồi bình thản bàn luận — như đang chấm điểm món ăn mặn hay nhạt.

Similar Posts

  • Đứa Con Bí Mật Của Tổng Tài

    Con trai tôi đánh con trai của sếp trong trường mẫu giáo.

    Lúc cô giáo gọi điện cho phụ huynh, tôi đang nằm bò trên bàn làm việc, lấy màn hình máy tính che mặt, len lén tra “làm sao từ chối lời mời của đồng nghiệp nam một cách uyển chuyển”.

    “Mẹ của Tiểu Thụ, chị mau đến một chuyến đi, phụ huynh bên kia cũng có mặt rồi.” Giọng của cô giáo hạ thấp, mang theo cảm giác căng thẳng như sắp có chuyện lớn xảy ra.

    Tôi chột dạ, tim đập thót một cái. Bình thường Tiểu Thụ rất ngoan, sao lại đi đánh người? Lại còn là con trai của ông chủ? Công ty tôi vừa bị thâu tóm, ông sếp mới vừa nhậm chức hôm nay, thủ đoạn sấm sét, đã sa thải một đám người, cả công ty như bị phủ một tầng mây đen. Tôi phải vất vả lắm mới giữ được công việc này.

    Tôi vội túm lấy túi xách rồi,phóng ngay tới trường mẫu giáo. Năm phút sau, thở hổn hển đẩy cửa phòng hiệu trưởng.

  • Phong Tuyết Biên Thành

    Tiểu thư vô cùng ghét tên thị vệ ít nói kia, thế là người gả ta cho hắn.

    Người chế nhạo: “Đồ xấu xí lấy kẻ câm, đúng là trời sinh một cặp.”

    Ta tự thấy mình không xứng.

    Nhưng Tạ Kỳ An lại nói ta là nương tử của hắn, hắn đối tốt với ta là lẽ phải.

    Nhưng sau này, khi ta và tiểu thư cùng rơi xuống nước, Tạ Kỳ An đã theo bản năng cứu tiểu thư rồi đưa người đi.

    Hắn còn đứng gác trong sân cả đêm, hoàn toàn quên mất ta.

    Ta vốn nghĩ đó là trách nhiệm của hắn.

    Cho đến khi ta bắt gặp tiểu thư khóc lóc lao vào lòng Tạ Kỳ An.

    Nàng còn nói mình hối hận rồi, bảo hắn mang nàng đi.

    Ngày Tạ Kỳ An mang tiểu thư đào hôn, ta bị người của Quốc công phủ liên lụy trách tội.

  • Thiên Vị Có Ngày Trả Giá

    Ngày tôi được đón về nhà họ Hứa, cha mẹ lại để tôi ngủ trong phòng chứa đồ, ăn đồ thừa đồ nguội.

    Thế mà họ vẫn cảm thấy có lỗi với giả thiên kim Hứa An An.

    Khi chính phủ ban hành 【Hệ thống Cha mẹ công bằng với con cái】, họ lập tức rối rít đăng ký toàn bộ gia đình.

    Bố tôi thở phào nhẹ nhõm.

    “Có hệ thống công bằng tuyệt đối này rồi, An An sẽ không còn bị thiệt thòi nữa.”

    Mẹ tôi nhẹ nhàng kéo tay tôi, giọng nói dịu dàng nhưng không cho phép phản bác.

    “Con vừa về đã chiếm hết mọi thứ vốn thuộc về An An, như thế là không công bằng với con bé.”

    Anh trai suốt cả quá trình không nhìn tôi lấy một cái.

    “Tôi chỉ nhận An An là em gái, cô vớ được lộc trời rồi thì đừng có mơ tưởng leo lên đầu người khác!”

    Tôi cúi đầu nhìn bộ đồ chợ mình đã mặc suốt năm năm, rồi lại nhìn căn phòng công chúa lộng lẫy của giả thiên kim, cùng đống đồ hiệu chất như núi, chỉ thấy thật nực cười.

    Nhưng đến khi hệ thống chính thức kích hoạt, chính họ lại sụp đổ.

  • Đá Bay Chồng Cũ, Đón Tình Yêu Mới

    Tôi đi công tác hai năm, vừa trở về đã bước vào phòng trưng bày trang sức do chính tay mình gây dựng.

    Chu Từ Dung – cô sinh viên nghèo từng được Trịnh Trác Nam tài trợ – đang được vây quanh như nữ hoàng, hết chiếc này đến chiếc khác thử nhẫn kim cương.

    Cô ta dùng thẻ đen không giới hạn mà tôi đưa cho chồng mình, ngang nhiên ra lệnh đuổi tôi – người “chướng mắt” này – ra ngoài!

    Nhưng cô ta đâu biết, tôi mới là chủ thật sự của nơi này…

  • Trăng Sáng Treo Cao.

    Kiếp trước khi toàn bộ gia tộc Trần gia bị lưu đày, ta ngay tại chỗ hủy hôn, gả cho kẻ khác.

    Nào ngờ mười năm sau, Trần Kính Ngôn được phong làm Thủ phụ đương triều.

    Còn ta lại thành một nữ nhân bị bỏ rơi, đứng bán rượu bên đường.

    Không ngờ hơn nữa là, lúc ta hấp hối, Trần Kính Ngôn lại là người nhặt xác cho ta.

    Trọng sinh quay về lúc đầu, ta thiêu rụi bức mật thư vu oan năm xưa.

    Nhưng Trần Kính Ngôn lại nổi điên.

    Hắn khoác hỉ phục, mỉm cười chặn đường ta khi đang chạy trốn.

    “Chi Chi, kiếp này nàng chỉ có thể làm thê tử của ta.

  • Pháo Hôi Tỉnh Mộng

    Ta đã cùng phế thái tử chịu đựng ba năm trong lãnh cung. Vào ngày hắn luận công ban thưởng, trước mắt ta bỗng hiện lên một loạt bình luận.

    [Phiền thật, nhân vật hi sinh này không phải là thật sự muốn có phi vị đấy chứ?]

    [Thái tử năm đó là vì không nỡ để nữ chính chịu khổ nên mới để cho nàng ta vào lãnh cung cùng, nàng ta đang nghĩ cái gì vậy?]

    [Ta nhớ là nhân vật hi sinh này cuối cùng bị ban cho một hay hai tên mã phu gì đó.]

    [Haiz, nếu ta là nàng ta, thà chọn tên Lục đệ ốm yếu sắp chết của nam chính còn hơn.]

    Toàn thân ta lạnh toát. Khi ngẩng đầu lên, Tiêu Sách ngồi trên cao vị, vẻ mặt nghiêm nghị hỏi ta:

    “Nghĩ kỹ chưa? Muốn cái gì.”

    Ta nhìn nữ chính Bạch Phượng Đình trong trang phục cung nữ đang đứng bên cạnh hắn.

    “Nô tỳ… muốn được điện hạ thành toàn, cho phép nô tỳ đi theo Lục hoàng tử.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *