Lạc Mất Anh Giữa Biển Người

Lạc Mất Anh Giữa Biển Người

Tôi đã làm chim hoàng yến của Phó Hàn Sinh suốt sáu năm.

Chưa từng rời khỏi bên anh ta.

Cho đến khi anh ta đột nhiên đưa tôi đi du lịch.

Rồi bỏ rơi tôi trên con phố nơi đất khách.

Sau khi bị cướp, cuộc gọi cầu cứu của tôi bị Phó Hàn Sinh ngắt ngang.

Anh ta nhắn tin: “Đừng gọi lại nữa!” “Tốt nhất em nên bỏ cái tật vừa không hiểu chuyện vừa bám người!” “Ngoan một chút.

Không thì đừng mong tôi tới đón em.” Tôi sẽ không gọi nữa.

Tôi tắt màn hình điện thoại, nằm trong vũng máu, ngoan ngoãn chờ.

Nhưng, cho đến khi hơi thở ngừng lại, Phó Hàn Sinh vẫn không tới…

Khi bị dao đâm, tôi vẫn ôm chặt chiếc nhẫn trong ngực.

Chiếc nhẫn này là Phó Hàn Sinh mua cho tôi, là một đôi với nhẫn trên tay anh.

Không thể để mất được.

Đợi anh quay lại đón tôi, nếu phát hiện nhẫn biến mất, nhất định anh sẽ giận.

Tên cướp da trắng lại đâm thêm mấy nhát, chửi một câu bậy rồi quay người bỏ chạy.

Cơ thể tôi không còn thấy đau nhiều, chỉ là máu cứ chảy không ngừng.

Tôi dùng tay vụng về đè lên, trong lòng hoảng hốt tự hỏi: Tại sao Phó Hàn Sinh lại lặng lẽ bỏ tôi lại đây?

Có chuyện gì gấp lắm sao?

Nhất định là thế.

A Sinh nhất định không cố ý làm vậy.

Vì sợ tên cướp quay lại, nên tôi không dám kêu lớn.

Chỉ dùng chút sức lực cuối cùng lấy điện thoại gọi cho Phó Hàn Sinh.

Chuông reo thật lâu, điện thoại tự động ngắt.

Phó Hàn Sinh nhắn đến: “Đừng gọi lại nữa!” “Tốt nhất em nên nhân dịp này bỏ cái tật vừa không hiểu chuyện vừa bám người!” “Ngoan một chút.

Không thì đừng mong tôi tới đón em.” Vừa rồi tôi còn lo Phó Hàn Sinh cũng gặp kẻ xấu.

May quá.

Hình như anh không sao…

Tôi tắt màn hình điện thoại, co người lại, nằm trong vũng máu.

Phải ngoan.

Không được bám người.

Không được không hiểu chuyện.

Không được gọi cho Phó Hàn Sinh.

……

Tôi không ngừng nhẩm đi nhẩm lại mệnh lệnh của Phó Hàn Sinh trong đầu.

Chỉ cần ngoan ngoãn, Phó Hàn Sinh sẽ đến đón tôi.

Nhưng máu càng lúc càng chảy nhiều, dù có đè thế nào cũng không cầm được.

Phó Hàn Sinh, bao giờ anh mới quay lại tìm tôi?

Tôi hình như không chờ nổi nữa rồi…

Mơ hồ, tôi nghe thấy có tiếng bước chân đang nhanh chóng tiến lại gần.

Là Phó Hàn Sinh sao?

Nhất định là anh đến đón em rồi, phải không…

Tôi cố ngẩng đầu lên, nhưng lại nhìn thấy một gương mặt đáng sợ.

Là tên cướp da trắng ấy.

Hắn quay lại rồi.

Trong tay còn cầm một chiếc bao tải thật to.

Hắn nhét tôi vào trong bao, ném lên xe.

Bị kéo xuống biển, tôi nghe thấy điện thoại mình đang reo.

Là Phó Hàn Sinh sao?

Tôi tiếc nuối nghĩ: hình như mình đã bỏ lỡ cuộc gọi mà mình luôn mong được nhận từ Phó Hàn Sinh.

Cũng chưa kịp hỏi anh vì sao lại bỏ rơi mình.

Tôi sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.

Chìm nổi giữa nước, không biết đã bao lâu, tôi lại mở mắt ra.

Phát hiện mình đã quay về trước cửa biệt thự của Phó Hàn Sinh.

Bên trong vọng ra tiếng nhạc ngọt ngào vui tươi.

Tôi bước tới.

Nhìn thấy cơ thể mình không gặp chút cản trở nào, lặng lẽ xuyên qua cánh cửa trước mắt.

Tôi chậm chạp nhận ra.

Mình đã chết rồi.

Nhưng tại sao mình lại quay về đây?

Hoàn toàn khác với đáy biển lạnh lẽo khi nãy.

Trong đại sảnh là những ly rượu va nhau leng keng, tràn ngập ánh sáng ấm áp rực rỡ.

Dưới chiếc đèn chùm pha lê, Phó Hàn Sinh đứng thẳng người tao nhã nâng ly.

Trên tay anh đeo một chiếc nhẫn mới mà tôi chưa từng thấy, chiếc nhẫn đôi của tôi không biết đã đi đâu.

Phó Hàn Sinh được những vị khách ăn mặc xa hoa vây quanh, trò chuyện vui vẻ.

Similar Posts

  • Phản Công Của Người Vợ Nội Trợ

    Năm thứ 3 sau khi cưới, Trình Hạo cắt tiền sinh hoạt của tôi từ 2000 một tháng xuống còn 200.

    200 còn phải chia làm 4 lần, mỗi tuần chuyển 50.

    Mỗi lần nhận tiền còn bắt tôi phải ghi sổ chi tiêu, từng đồng một phải rõ ràng.

    Anh ta còn nói kiểu đạo lý: “Để em rèn luyện khả năng quản lý tài chính, làm vợ ở nhà thì phải tính toán chi li.”

    Tôi liền đăng một status lên WeChat: trong ảnh tôi dựa vào vai ông chủ quán cà phê, kèm theo dòng chữ “Người mời tôi uống cà phê là người dịu dàng nhất.”

    Một giây sau, màn hình sáng rực lên với cuộc gọi từ Trình Hạo.

  • Bảo Mẫu Của Ác Moa Nhỏ

    Ngày đầu tiên bước chân vào nghề bảo mẫu sống tại nhà, tôi may mắn bất ngờ vớ được một công việc với mức lương tháng lên đến 100.000 tệ.

    Nội dung công việc rất đơn giản: chăm sóc một đứa trẻ.

    Ai nấy đều nói đứa trẻ này là một con “ác ma nhỏ”, lương tháng có thể kiếm được nhưng không chắc còn mạng để tiêu.

    Tôi thì nghĩ khác. Một đứa trẻ khi tôi sắp chết đói lại mang tặng tôi một chiếc bánh nhỏ, sao có thể là ác ma được chứ?

    Huống hồ gì… một tháng một trăm nghìn tệ.

    Dù có là ác ma thật, tôi cũng có thể coi bé như thiên thần mà đối xử.

    Sau này, tôi thấy bé đẩy ngã quản gia.

    Quát mắng bà bếp.

    Đánh cả tài xế.

    Thế mà sau đó lại trốn một mình, lén khóc.

    Bị tôi bắt gặp, bé đỏ hoe mắt, hoảng loạn lên tiếng đe dọa, giọng non nớt nhưng cố tỏ ra hung dữ:

    “Không được nói ra ngoài! Nếu không… nếu không… tôi sẽ… cắn vào chân của cô đấy!”

    Lúc ấy tôi mới nhận ra, cái gọi là “ác ma nhỏ” chỉ là một đứa bé tội nghiệp, không có ai nương tựa, buộc phải khoác lên mình lớp áo giáp cứng cỏi để tự vệ.

  • Thanh Minh Năm Ấy, Tôi Phát Hiện Chồng Có Hai Cuộc Đời

    Giáo sư Hứa – ân sư của tôi – cả đời chưa từng kết hôn, không con không cái.

    Sau khi bà qua đời vì bệnh, tôi chủ động xin với tổ chức được toàn quyền lo liệu hậu sự cho bà.

    Dự án đạt được bước đột phá lớn, lại đúng dịp Thanh Minh, tôi xin nghỉ một tuần về quê thăm nhà.

    Nhưng lại phát hiện trên bia mộ vốn thuộc về ân sư của tôi, lại khắc tên của người khác.

    Nhân viên gõ bàn phím lạch cạch ầm ĩ, vẻ mặt khinh khỉnh.

    “Tra được rồi, Hứa Thanh ở phía sau núi, hàng 4, vị trí số 4.”

    “Đám nghèo rớt mồng tơi, lúc sống chỉ ăn cơm ghép rẻ tiền, chết rồi cũng chỉ có thể ở mộ ghép.”

    “Đúng là cái gì cũng dám đến nhận vơ. Ai mà không biết khu mộ phong thủy đẹp nhất kia, chôn là mẹ vợ của tổng Phó Minh Tu chứ.”

    Tôi không khỏi sững người.

    Phó Minh Tu… là chồng tôi.

  • Tổng Tài, Anh Mất Tất Cả Rồi

    Sau khi bắt quả tang chồng tôi – tổng tài Lục Thời Vực – đang ôm ấp người con gái mà anh ta yêu thương bấy lâu là Tưởng Đình Đình trên giường cưới của chúng tôi, tôi như phát điên.

    Tôi giận dữ đến tột cùng, cầm lấy con dao gọt trái cây, ép Lục Thời Vực và Tưởng Đình Đình phải cắt đứt mọi thứ.

    Lục Thời Vực ôm chặt lấy Tưởng Đình Đình, lạnh lùng nhìn tôi.

    “Viên Tư Ninh, có bản lĩnh thì cứ đâm xuống đi!”

    Trái tim tan nát, tôi chỉ muốn tìm cái chết. Khi mũi dao vừa chạm vào da thịt, trước mắt tôi bỗng nhiên hiện lên một hàng chữ kỳ lạ.

    “Nữ phụ sắp chết rồi! Mau chết đi, cô ta chết rồi thì mới có chỗ cho nam nữ chính!”

    “Viên Tư Ninh còn tưởng nam chính yêu cô ta sao? Không hề biết, nam chính chưa từng yêu cô ta. Tất cả chỉ là lợi dụng. Sự tồn tại của cô ta chẳng qua là để giúp nam chính vực dậy sự nghiệp, trải đường cho bảo bối nữ chính Đình Đình mà thôi.”

    Nhìn những dòng chữ lướt qua trước mắt, lúc này tôi mới nhận ra cuộc sống của mình chẳng qua là một bộ tiểu thuyết “gương vỡ lại lành”.

    Nữ chính Tưởng Đình Đình từng rời bỏ Lục Thời Vực vào lúc anh ta khốn đốn nhất.

    Còn tôi, chính là người đã đồng cam cộng khổ với Lục Thời Vực, giúp anh ta trở thành một tài phiệt đỉnh cao, rồi lại bị anh ta vứt bỏ, đau khổ vì tình đến mức tự sát.

    Nếu đã như vậy, tôi sẽ không chết nữa.

    Tôi đã từng giúp Lục Thời Vực trở thành kẻ giàu có thế nào, thì giờ tôi sẽ khiến anh ta mất đi tất cả như thế, nâng lên được thì đạp xuống cũng không phải chuyện khó!

  • Một Tuổi Lật Đổ Cả Nhà

    Trong nhà tôi, trái tim của ba tôi Cố Minh Viễn – lệch hẳn sang bên nách.

    Ông ta tin rằng Cố Thần – đứa con mồ côi của “bạch nguyệt quang” Phương Tình – là thiên tài được ông trời ban xuống.

    Còn tôi, chỉ là kết quả ngoài ý muốn của một cơn say.

    Sinh nhật một tuổi của tôi, để tạo thế cho Cố Thần, ông ta đứng trước bao nhiêu khách khứa, chỉ vào tôi mà nói:

    “Chỉ biết cầm bút loạn vẽ, toàn mùi thợ thủ công, chẳng bao giờ ngẩng mặt lên nổi.”

    Đến lượt tôi bốc đồ.

    Tôi chẳng thèm liếc đống bút mực giấy nghiên kia, mà bò thẳng đến chỗ ông nội đang ngồi chính vị.

    Ôm chặt lấy khối ngọc cổ thời Hán bên hông ông, rồi thốt ra hai chữ:

    “Giả đấy!”

  • Món Thịt Kho ‘đặc Biệt’

    Nửa đêm buồn chán lướt điện thoại, tôi thấy có người đăng một bài thế này:

    【Tôi là bảo mẫu, muốn cô chủ nhà tôi làm con dâu, nhưng cô ta tiêu tiền như nước, ngày nào cũng chỉ biết mua sắm.】

    【Đã thế còn không biết nấu ăn, suốt ngày ngủ nướng, chẳng có tí dáng vẻ nào của một người vợ hiền mẹ đảm, phải làm sao để quản cho cô ta ngoan hơn đây?】

    Hả?

    Ở đâu ra cái bà già mơ mộng hoang đường thế?

    Tôi còn chưa kịp cười nhạo, phần bình luận đã nổ ra một trận mắng chửi rồi.

    【Chỉ là bảo mẫu thôi mà, đúng là không biết thân biết phận.】

    【Đúng thế, người ta có coi thằng con bà ra gì hay không còn chưa chắc, đã dám ngồi đấy mơ giữa ban ngày.】

    Thế mà chủ bài viết vẫn còn cãi cố:

    【Nhất định là sẽ để ý thôi, con trai tôi cao ráo lại đẹp trai.】

    【Nếu mấy người không tin, tôi lấy ảnh nó đưa cho cô chủ xem luôn.】

    Tôi bấm lưu lại, định chờ xem diễn biến tiếp theo.

    Không ngờ đúng lúc đó, cửa phòng tôi bỗng vang lên tiếng gõ.

    “Nhàn Nhàn à, ngủ chưa con?”

    “Dì muốn nói chuyện một lát.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *