Món Thịt Kho ‘đặc Biệt’

Món Thịt Kho ‘đặc Biệt’

Nửa đêm buồn chán lướt điện thoại, tôi thấy có người đăng một bài thế này:

【Tôi là bảo mẫu, muốn cô chủ nhà tôi làm con dâu, nhưng cô ta tiêu tiền như nước, ngày nào cũng chỉ biết mua sắm.】

【Đã thế còn không biết nấu ăn, suốt ngày ngủ nướng, chẳng có tí dáng vẻ nào của một người vợ hiền mẹ đảm, phải làm sao để quản cho cô ta ngoan hơn đây?】

Hả?

Ở đâu ra cái bà già mơ mộng hoang đường thế?

Tôi còn chưa kịp cười nhạo, phần bình luận đã nổ ra một trận mắng chửi rồi.

【Chỉ là bảo mẫu thôi mà, đúng là không biết thân biết phận.】

【Đúng thế, người ta có coi thằng con bà ra gì hay không còn chưa chắc, đã dám ngồi đấy mơ giữa ban ngày.】

Thế mà chủ bài viết vẫn còn cãi cố:

【Nhất định là sẽ để ý thôi, con trai tôi cao ráo lại đẹp trai.】

【Nếu mấy người không tin, tôi lấy ảnh nó đưa cho cô chủ xem luôn.】

Tôi bấm lưu lại, định chờ xem diễn biến tiếp theo.

Không ngờ đúng lúc đó, cửa phòng tôi bỗng vang lên tiếng gõ.

“Nhàn Nhàn à, ngủ chưa con?”

“Dì muốn nói chuyện một lát.”

……

Người gõ cửa là dì Lưu.

Dì là bảo mẫu nhà tôi. Bố mẹ tôi ở nước ngoài quanh năm, người lớn trong nhà lại đều bận đi làm, nên thuê dì tới chăm sóc tôi.

Bình thường chúng tôi ít khi tiếp xúc, thi thoảng ăn cơm mới nói đôi ba câu.

Vì vậy lần này dì đột nhiên gõ cửa khiến tôi hơi bất ngờ.

Lại nhớ đến bài viết vừa đọc xong.

Tôi liếc nhìn địa chỉ IP của người đăng bài—thật sự giống hệt với vị trí của tôi.

Lòng chợt “thịch” một tiếng.

…Không đến mức trùng hợp thế chứ?

Mang theo chút nghi ngờ, tôi mở cửa phòng.

Dì Lưu đứng ở cửa, liên tục ngó nghiêng vào phòng tôi, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên màn hình điện thoại còn sáng của tôi, lập tức cau mày.

“Sao còn chưa ngủ?”

“Ngủ muộn không tốt cho sức khoẻ đâu, con gái phải biết giữ gìn giờ giấc.”

Dì ấy luôn thế, rất thích xen vào chuyện của tôi.

Nhưng nghĩ dì cũng bằng tuổi bố mẹ tôi, nên tôi chưa bao giờ tính toán.

Nén lại sự khó chịu, tôi chỉ cau mày nhẹ.

“Con biết rồi, lát nữa ngủ. Dì có chuyện gì ạ?”

Lúc này dì mới dời mắt khỏi điện thoại tôi, trên mặt nở nụ cười gượng gạo, lấy ra chiếc điện thoại đời cũ, đưa tới trước mặt tôi:

“Là thế này, điện thoại của dì hình như hỏng rồi, nhắn cho thằng con mãi mà không gửi được.”

“Dì già rồi, mấy thứ này không rành lắm, Nhàn Nhàn xem giúp dì với nhé?”

À, ra là vậy.

Xem ra là tôi nghĩ nhiều rồi.

Nghĩ đến việc ban nãy còn nghi ngờ dì, lòng tôi không khỏi thoáng chút áy náy.

“Con xem giúp dì.”

Tôi nhận lấy chiếc điện thoại có màn hình hơi dính dầu của dì, mở WeChat, tìm đến khung trò chuyện có ghi chú là “con trai”.

Màn hình đứng yên tại khung chat, nhìn qua thì không có gì bất thường.

Tôi đang định kiểm tra lại kết nối mạng hoặc phần cài đặt, thì dì Lưu bất ngờ ghé sát lại, ngón tay đột ngột ấn lên màn hình, phóng to ảnh đại diện WeChat của con trai dì.

“Con nhìn đi, đây là con trai dì đó.”

Giọng bà mang rõ vẻ khoe khoang.

“Thế nào hả Nhàn Nhàn, trông sáng sủa đúng không?”

Người đàn ông trong ảnh có gương mặt vuông vức, khá dày, đeo kính gọng đen, trên mặt có vài vết mụn, trông cũng chẳng cao.

Một kiểu nhan sắc điển hình của dân kỹ thuật.

Tôi theo phản xạ cau mày, cảm giác bất thường lại trỗi dậy.

Nhưng nể mặt bà là người lớn, tôi vẫn gượng gạo nhếch mép: “Ừm… cũng được, nhìn… giống mẹ thật.”

Chỉ một câu khách sáo, dì Lưu lập tức hăng lên.

“Cái gì mà ‘cũng được’ chứ,” Dì liền tươi roi rói, giọng nói lộ rõ sự tự hào, không hề giấu giếm.

“Con trai dì là người duy nhất trong làng thi đỗ đại học đấy, học hệ chính quy hẳn hoi, giờ đang làm kỹ sư cho công ty lớn, công việc ổn định, cao mét bảy lăm, tướng tá sáng sủa, biết bao nhiêu cô gái muốn lấy mà không được!”

“Nếu không phải tại nó kén chọn, chắc dì bế cháu nội từ lâu rồi!”

Nghe mà tôi bực hết cả mình.

Liên quan gì đến tôi?

Tôi thực sự không muốn tiếp tục câu chuyện này nữa, bèn cố kéo sự chú ý quay lại chiếc điện thoại: “Dì Lưu, tôi vừa kiểm tra rồi.”

“Điện thoại dì không có vấn đề gì cả.”

“Thật á?”

Similar Posts

  • Hoa Tâm Kếchương 6 Hoa Tâm Kế

    VĂN ÁN

    Là vị thất hoàng tử, tương lai chuẩn Thái tử, hắn nhất quyết nạp ta làm bình thê, lại còn khăng khăng cưới cho bằng được cô gái mồ côi từng c /ứu m /ạng mình nơi đường núi. Trong lời hắn kể, nàng ta là một kẻ mù mắt, tâm địa thiện lương, ngày ngày ăn chay niệm Phật.

    “Thái tử phi, ta tất phải cưới người ta yêu.”

    “Nhưng gia tộc của nàng,” hắn chậm rãi, giọng lạnh như sương, “vẫn phải một dạ trung thành với ta.”

    Đến lần tái ngộ sau, cảnh tượng đã đổi khác: ta và hắn gặp lại, không phải chốn hoa đình, mà chính là thiên lao âm u.

    “Gia tộc của ta chỉ trung thành với chân hoàng.”

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    “Ngươi có biết chăng, chỉ người mà ta gả cho mới là Thái tử tương lai, mới là chân chính quân vương?”

  • Yêu Lại Từ Đầu

    Năm thứ ba tôi và Trần Thức bí mật kết hôn, tôi rơi xuống vực và mất trí nhớ.

    Anh ta đến bệnh viện thăm tôi một cách qua loa.

    Giọng điệu đầy khó chịu: “Cô diễn đủ chưa?”

    Tôi ngơ ngác nhìn anh ta, bỗng dưng mắt sáng rỡ.

    Tôi rón rén ghé sát tai anh ta, hạ giọng nịnh nọt:

    “Người anh đằng sau anh trông bảnh đấy, anh làm mối giúp tôi được không?”

  • Từ Bùn Lầy Đứng Dậy

    Vào đúng ngày Trung thu, chồng tôi chuốc rượu khiến tôi ngất xỉu rồi đưa thẳng vào đầm lầy.

    Chỉ vì ba ngày trước, anh ta ngang nhiên chuyển tên quyền sở hữu hầm rượu riêng của tôi sang tên “chị em tốt” của anh ta.

    “Cô ấy chỉ mượn tên treo bảng tạm thời, để qua mặt ngân hàng dễ vay vốn hơn mà…”

    Tôi lập tức ra tay, chuyển nhượng lại toàn bộ tài sản: “Hầm rượu là của tôi thì phải đứng tên tôi.”

    Và giờ đây, anh ta đang ngồi trong máy bay trực thăng, nhìn đôi chân tôi dần dần chìm xuống bùn lầy.

    “Em không mắc chứng sạch sẽ mà? Bùn trong đầm lầy này đủ bẩn chưa? Có thể chữa được cái bệnh ai đụng vào đồ em là em phát điên chưa?”

    Anh ta livestream cảnh tôi chật vật trên đầm lầy lên dark web, nhìn tôi bị bùn dơ bao phủ, lăn lộn trong đó.

    Tôi nắm lấy chiếc camera buộc vào một cọng cỏ, gằn giọng:

    “Xem đủ chưa? Mau cút xuống đây mà đón tôi đi!”

  • Mẹ Tôi Là Người Tốt

    Năm tôi mười lăm tuổi, mẹ tôi nhận nuôi hai đứa con của người đàn ông bà từng yêu sâu đậm, thề rằng sẽ nuôi dưỡng chúng đến khi trưởng thành.

    Nhưng bà chỉ là một góa phụ chẳng biết làm gì ra tiền, cách duy nhất là dùng cái chết ép tôi bỏ học đi làm thuê.

    Bà quỳ gối xuống đất, nói như thể đạo lý:

    “Làm người phải giữ chữ tín. Đã nhận nuôi người ta thì dù có mất mạng, mẹ cũng phải cho chúng ăn học đến nơi đến chốn.”

    Tôi bị bà ép làm hai ca liên tục ở xưởng đen, còn hai đứa con nuôi thì phong độ ngút trời trong trường, tiêu tiền như nước.

    Về sau, tôi lao lực quá độ đến sinh bệnh, muốn cầu cứu bọn họ – những người đã thành đạt.

    Mẹ tôi như gặp kẻ thù, che chở hai người họ sau lưng như gà mẹ bảo vệ con:

    “Không chịu cố gắng, chỉ biết chìa tay xin tiền, con còn biết xấu hổ là gì không?”

    Rồi lại quay sang họ với ánh mắt chan chứa yêu thương:

    “Mẹ nuôi các con không phải để mong đền đáp.”

    Cuối cùng tôi chết vì bệnh, còn mẹ tôi được vinh danh là “người mẹ đẹp nhất”, cùng bọn họ thật sự trở thành một gia đình.

    Lúc tôi mở mắt ra lần nữa, mẹ đang kéo tôi quỳ xuống đất.

    “Con hãy thề với mẹ, nhất định sẽ chăm sóc em trai em gái đến khi chúng lớn khôn.”

  • Sau Cánh Cửa Khép

    “Chuyển khoản 1 triệu 8.”

    Mẹ chồng tôi nói.

    Tôi đặt đũa xuống.

    “Gì cơ?”

    “Doanh nghiệp của Thanh Thanh gặp chút khó khăn, cần xoay vòng vốn.” Bà vừa gắp thức ăn vừa nói, giọng điệu nhẹ như không. “Khoản đền bù nhà đất của con vẫn còn trong tài khoản mà, đúng không?”

    Trong phòng khách, chồng tôi cúi đầu ăn cơm, không hé một lời.

    Tôi nhìn bà, rồi lại nhìn sang anh ta.

    “Đó là tiền ba mẹ tôi để lại.”

    “Chỉ là chút tiền đền bù thôi mà?” Mẹ chồng đập đũa lên bàn, gằn giọng, “Năm xưa người ta nhường lại cho cô đấy, cô còn không biết cảm ơn?”

    Tôi sững người.

    Nhường lại cho tôi?

    Tôi bật cười.

    “Mẹ à, con không quan tâm Thanh Thanh là ai. Nhưng một triệu tám…” Tôi đứng dậy, ngữ khí dứt khoát, “Tôi họ Lâm, không phải họ Trần.”

  • Cây Kem Ba Tệ Và Cái Giá Của Hạnh Phúc

    Lâm Uyển Thanh, em điên rồi sao? Chỉ vì cây kem ba đồng mà đòi ly hôn à?”

    Trần Hạo Nhiên cầm tờ đơn ly hôn, tay run lên bần bật.

    “Ừ, chỉ vì ba đồng.” Tôi ngồi trên ghế sofa, bình thản nhìn anh ta.

    Ba tiếng trước, ở trung tâm thương mại.

    “Chồng ơi, em muốn ăn kem.” Tôi chỉ vào bảng hiệu Häagen-Dazs, ánh mắt mong chờ nhìn anh.

    Trần Hạo Nhiên liếc giá một cái, mặt lập tức sầm xuống: “Ba mươi tám một cây? Em điên à? Kem ba đồng ở tiệm tạp hóa ven đường không ngon hơn sao?”

    “Hôm nay là sinh nhật em…” Giọng tôi nhỏ dần.

    “Sinh nhật thì được phép lãng phí à? Lâm Uyển Thanh, chúng ta phải tiết kiệm tiền mua nhà, em có thể hiểu chuyện chút được không?” Giọng anh ta vang lên chói tai giữa trung tâm thương mại, khiến mọi người xung quanh ngoái nhìn.

    Mặt tôi đỏ bừng, không phải vì ngại, mà vì tức giận.

    “Được, không mua thì thôi.” Tôi quay người bỏ đi.

    Về đến nhà, tôi mở máy tính, đăng nhập vào ngân hàng, nhìn tám trăm nghìn tệ trong tài khoản mà thấy mình đúng là đồ ngốc.

    Một lập trình viên internet lương năm trăm nghìn một năm, mà ở nhà ngay cả cây kem ba đồng cũng không được ăn?

    Tôi mở Baidu, tìm kiếm: “Làm sao ly hôn nhanh nhất.”

    Hai tiếng sau, đơn ly hôn đã in xong.

    Trần Hạo Nhiên đẩy cửa vào, thấy tập giấy trên bàn thì chết lặng.

    “Uyển Thanh, đừng làm loạn nữa, chẳng phải chỉ là cây kem sao? Ngày mai anh mua cho em.” Anh ta định đưa tay ôm tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *