Người Dự Báo Thảm Họa

Người Dự Báo Thảm Họa

Từ nhỏ tôi đã có khả năng dự đoán thảm họa, thoát chết không biết bao nhiêu lần.

Kết thúc kỳ nghỉ Quốc Khánh, tôi cùng bạn trai trở về nơi làm việc.

Trước giờ cất cánh, tôi dự cảm sẽ có tai nạn máy bay.

Tôi đứng chặn ở cửa lên máy bay ngăn tất cả mọi người, gây náo loạn nên bị đưa đi điều tra.

Máy bay chậm 5 tiếng sau mới hạ cánh an toàn.

Nhưng những hành khách trên chuyến bay đó lại lợi dụng tin tức nóng hổi để livestream, nói tôi là gián điệp tà giáo.

Họ khóc lóc kể khổ, nói chuyến bay trễ khiến họ mất tiền, mất hợp đồng, rồi yêu cầu tôi phải bồi thường tất cả.

Họ cố tình tung thuyết âm mưu để xúi giục dân mạng tấn công tôi, khiến tôi bị bêu rếu, bị công khai danh tính, mất việc.

Bạn trai tôi vì muốn tranh cơ hội thăng chức đã tố cáo với chính phủ việc tôi từng dự đoán các thảm họa trước đó.

Kết quả là tôi bị bỏ tù ba năm.

Sau này nhà tù đổ sập, tôi bị đè chết ngay tại chỗ.

Lúc mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã trọng sinh, trọng sinh ngay trước tòa nhà sân bay.

1

“Huệ Huệ! Huệ Huệ!” – bạn trai Trịnh Văn đập vai tôi, mặt đầy thần bí.

“Em không phải nói hôm nay có dự cảm xấu sao, máy bay có bay được không?”

Tôi bừng tỉnh, chỉ thấy trời đất quay cuồng.

Cảm giác tuyệt vọng và đau đớn khi bị đè chết vẫn còn lưu lại trong cơ thể, tôi co người lại theo bản năng.

Nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt, tôi nhận ra mình đã sống lại.

Kiếp trước, vừa kết thúc kỳ nghỉ Quốc Khánh, tôi và bạn trai mua vé máy bay về nơi làm việc.

Đến ngày bay, tôi vừa sốt vừa nôn.

Trên đường ra sân bay còn tông chết một con thỏ, tay lại bị kẹp tóc làm chảy máu.

Tôi sợ hãi trong lòng nên liên tục khuyên Trịnh Văn đổi chuyến.

Nhưng anh ta mắng tôi mê tín.

Ngay trước mặt những hành khách khác trong phòng chờ, anh ta nói tôi tinh thần suy nhược, đa nghi, nói nữa là sẽ giao tôi cho bệnh viện tâm thần.

Bị ánh mắt khác lạ của mọi người nhìn chằm chằm, tôi đành cắn răng im lặng.

Không ngờ khi máy bay mở cửa đón khách, trước mắt tôi bỗng lóe lên cảnh tượng máy bay nổ tung.

Vì an toàn của mọi người, tôi đứng chặn ở cửa lên máy bay, yêu cầu tiếp viên kiểm tra lại an ninh.

Yêu cầu tất cả hành khách an ninh lại lần nữa.

Không ai tin lời dự đoán của tôi, tôi đành phải nói dối rằng thấy có người mang bom vào sân bay.

Nhưng bạn trai tôi lại đứng dậy giữa phòng chờ, chỉ thẳng mặt tôi mắng bị thần kinh.

Vì muốn sớm lên máy bay, những hành khách khác đồng loạt phụ họa, nói tôi bị bệnh, cố tình gây rối.

Dù vậy, nhân viên sân bay vẫn đưa tôi đi điều tra, rồi cho kiểm tra lại máy bay và hành khách.

Khi ngồi trong phòng thẩm vấn nghe tin máy bay hạ cánh an toàn, tôi mới thở phào.

Nhưng tôi không ngờ đó mới là khởi đầu cơn ác mộng.

Sự việc nhanh chóng bị đưa lên mạng gây bão dư luận.

Những hành khách chuyến đó lần lượt lên mạng than thở.

Nói chuyến bay trễ năm tiếng khiến họ mất bao công việc quan trọng.

Có ông chủ livestream kể mình mất hợp đồng cả trăm triệu.

Có phụ nữ nói mình lỡ mất hôn lễ.

Tóm lại, ảnh và thông tin cá nhân của tôi bị công khai, tôi bị chửi rủa khắp mạng.

Bị công ty sa thải, ra đường còn bị người lạ ném đá, ném trứng.

Tôi có thời gian dài không dám ra ngoài.

Bạn trai không những không an ủi, ngược lại còn thu thập chứng cứ, kiện tôi ra tòa.

Anh ta nói tôi truyền bá lời lẽ mê tín nhiều năm, là phần tử tà giáo, khiến tôi bị phạt tù ba năm ngay tại tòa.

Anh ta đến trại giam thăm tôi, mặt đầy đắc ý.

Tôi hỏi vì sao, anh ta nghiến răng nói:

“Công ty lại quyết định cho cô làm giám đốc tài chính? Dựa vào đâu?”

“Cô là đàn bà, dựa vào đâu mà leo lên đầu tôi?”

Sau này tôi dự đoán nhà tù sắp đổ, nhưng không ai tin, tôi bị nhốt biệt giam rồi bị đè chết.

Chết rồi tôi nhìn thấy nhiều người trong chuyến bay đó dựa vào vụ việc của tôi để thành hot streamer.

Bắt đầu livestream bán hàng, còn bạn trai thì lấy được chức giám đốc tài chính.

Tôi không cam lòng… tôi thật sự không cam lòng!

2

“Huệ Huệ, Huệ Huệ! Em đang nghĩ gì thế? Anh đang nói chuyện với em đấy!”

Trịnh Văn đẩy mạnh vai tôi, giọng có chút mất kiên nhẫn.

Bên cạnh, cô gái đội mũ xanh xen vào:

“Ban nãy còn 5 phút nữa là lên máy bay, sao đến giờ máy bay vẫn chưa tới?”

“Tối mai là đám cưới rồi đấy! Nếu hôm nay không về kịp lỡ hôn lễ, tôi kiện hãng hàng không sạt nghiệp!”

Cô ta giơ chiếc nhẫn cưới to bằng hột xoàn lên khoe, khiến không ít người xung quanh nhìn với ánh mắt thèm muốn.

Người đàn ông râu quai nón xách cặp công văn thì liên tục xem đồng hồ:

Similar Posts

  • Chồng Cũ Trở Thành Bệnh Nhân Của Tôi

    Mười năm sau gặp lại, Chu Diễn Chiếu hai chân bị liệt, trở thành bệnh nhân của tôi.

    Năm đó anh ta nổi tiếng sau một đêm, cùng nữ chính hợp tác đóng phim, từ “tạo couple” thành tình thật.

    Việc đầu tiên là đề nghị chia tay với tôi.

    Chỉ để tôi đừng chen chân vào mối quan hệ của họ.

    Anh ta dựa vào các mối quan hệ mới, đẩy tôi từ bệnh viện hàng đầu cả nước về quê.

    Giờ thì sao, tôi vừa định rời khỏi bữa cơm anh ta chuẩn bị, lại bị anh ta giữ lại.

    “Sơ Sơ, anh sai rồi…”

    Nhưng tôi đã chẳng còn bận tâm nữa.

  • Cho Tiểu Tam Danh Phận

    Tiểu tam của chồng tôi làm loạn đòi danh phận, anh ta tìm tôi để nói rõ.

    Anh ta nói: “Yên Yên, mình ly hôn đi, Thư Thư thích căn biệt thự này, ngày mai em dọn ra ngoài nhé.”

    “Được thôi.”

    “Đám cưới của bọn anh, Thư Thư muốn em đến chúc phúc.”

    “Không vấn đề gì.”

    “Em cũng nên tìm một người bạn trai đi, thử mấy anh chàng trẻ trung ngoan ngoãn hoặc những ông chú trưởng thành cũng được.”

    “Cũng được mà.”

    Tôi chuyện gì cũng thuận theo anh ta, vậy mà anh ta lại phát điên.

    “Trần Giản Yên, em mẹ nó có thể phản bác anh một câu không? Có thể nói không được, không thể, không đồng ý không?”

  • Nếu Không Phải Là Em

    Tôi và Phó Yến Lễ là thanh mai trúc mã, được hai bên gia đình định sẵn từ nhỏ.

    Sau khi cưới, vợ chồng tôi rất mực yêu thương nhau. Trong một tai nạn ngoài ý muốn, anh ấy thậm chí đã nhường lại cơ hội sống duy nhất cho tôi.

    Phó Yến Lễ qua đời, trong di vật của anh, chúng tôi tìm thấy một quyển nhật ký.

    Bên trong ghi lại ba năm anh từng mất trí nhớ sau khi rơi xuống vách núi, và khoảng thời gian đó, anh ấy từng yêu sâu đậm một cô gái.

    Nhưng cuối cùng lại bị cha mẹ ép buộc chia cắt và cưới tôi.

    Anh ấy lặng lẽ bảo vệ cô gái đó ở một nơi chẳng ai hay biết.

    Trong tang lễ, mẹ Phó đau đớn bật khóc:

    “Yến Lễ, đều là lỗi của mẹ. Nếu năm xưa mẹ đồng ý cho con cưới Lâm Vũ, có phải bây giờ con đã không chết rồi không?”

    Cha Phó căm giận nhìn tôi:

    “Năm đó nó rơi xuống núi là để cứu cô, giờ tai nạn xe lại vì che chắn cho cô mà mất mạng. Cô vì sao cứ luôn mang đến tổn thương cho nó? Tại sao người chết không phải là cô?!”

    Đúng vậy…

    Tại sao không phải là tôi…

    Tôi nhìn di ảnh anh trên bia mộ, nụ cười vẫn dịu dàng như ngày nào, rồi đâm đầu vào đó.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại thời điểm anh vừa được đưa từ làng chài nhỏ về nhà họ Phó.

    Lần này, tôi chọn buông tay.

    Sau hai kiếp người, tôi lại được gặp Phó Yến Lễ.

  • Chuyến Tàu Ngược Hướng

    Năm 1986, tôi dắt con gái về quê, tình cờ gặp lại bạn học cấp ba đã mười năm không gặp ở bến xe.

    Cô ấy nhìn con gái trong lòng tôi, cười nửa đùa nửa giễu:

    “Đã nói rồi mà, năm đó chắc chỉ là giận dỗi nhất thời thôi.”

    “Chỉ là… đứa bé này, sao chẳng giống Thẩm Kiều cũng không giống Lâm Thu?”

    Tôi siết chặt con gái trong lòng, mỉm cười nhàn nhạt:

    “Dĩ nhiên là không giống rồi, vì đâu phải con của họ.”

    Kiếp trước, để bạn thân được thay tôi vào đại học, tôi đã đánh đổi cả tương lai.

    Thẩm Kiều, bạn thanh mai trúc mã, lấy trộm giấy báo trúng tuyển của tôi.

    Lâm Thu, người từng đính hôn với tôi, lạnh lùng đẩy tôi xuống nước.

    Còn Tô Vọng, người anh trai từ nhỏ cùng tôi nương tựa, đã nhân lúc tôi mê man vì sốt cao mà lấy đi toàn bộ tiền bạc, chỉ để lại một tờ giấy với ba chữ:

    “Chờ bọn anh.”

    Thế nhưng tôi đã chờ cả đời, cuối cùng ôm bệnh trầm cảm mà chết, họ cũng chưa từng một lần quay về nhìn tôi.

    Sau khi được sống lại, tôi tỉnh dậy trong cơn sốt, đối diện với ánh mắt thương hại của mọi người, chỉ mỉm cười, rồi bước lên chuyến tàu đi ngược hướng, chọn lấy một cuộc đời khác, gả cho người khác.

    Không ngờ người bạn cũ trước mặt lại lấy ra một tấm thiệp, ngạc nhiên nói:

    “Không phải anh trai cô mời hết bạn học cấp ba, nói là sẽ tổ chức lại lễ cưới cho cô à?”

  • Mang Em Gái Về Nhà

    Khi đưa em trai và em gái đi cúng mộ, mẹ bẻ một đoạn hương từ mộ em gái, cắm sang mộ em trai.

    “Con bé chết tiệt đó ăn ít thôi, để Đông Đông ăn nhiều hơn.”

    Tôi vội vàng ngăn lại, nhưng bị mẹ tát một cái ngã xuống đất.

    “Con bé chết tiệt có cái ăn là tốt lắm rồi, nếu không sợ Đông Đông dưới đó không ai hầu hạ, tao đã quăng nó ra bãi tha ma rồi!”

    Ba mẹ đi khỏi, tôi bèn đào mộ em gái, lôi ra hũ tro cốt của nó.

    Khẽ thì thầm: “Về gì bãi tha ma chứ, đi thôi, theo chị về nhà.”

  • Sai Lầm Khi Em Tin Anh

    Năm thứ ba bạn trai bị liệt nửa người, tôi đến nhà khách làm dịch vụ sắp xếp đồ đạc, lại nhìn thấy ảnh cưới của anh ta với người khác.

    Lúc đó tôi mới biết, thì ra anh ta đã hồi phục, và sắp đính hôn.

    Anh ta giải thích với tôi:

    “Người ta đã chờ anh suốt ba năm, mà hai bên gia đình lại quen biết nhau, nể mặt nhau, anh không thể khiến cô ấy tổn thương thêm nữa.”

    “Em yên tâm, anh nhất định sẽ tìm cơ hội hủy bỏ hôn ước với cô ấy, em hãy đợi anh.”

    Tôi chạm vào nếp nhăn trên khuôn mặt mình, im lặng.

    Chúng tôi yêu nhau năm năm, tôi đã ở bên anh suốt ba năm anh nằm liệt, cũng là người chi trả toàn bộ chi phí phục hồi chức năng cho anh.

    Thêm một chút thời gian nữa cũng không phải không được.

    Nhưng một năm trôi qua, anh ta vẫn tiếp tục bảo tôi đợi.

    Tôi không muốn làm khó anh ta, liền trả lời ngay:

    “Lần này thì em không đợi nữa đâu.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *