Người Dự Báo Thảm Họa

Người Dự Báo Thảm Họa

Từ nhỏ tôi đã có khả năng dự đoán thảm họa, thoát chết không biết bao nhiêu lần.

Kết thúc kỳ nghỉ Quốc Khánh, tôi cùng bạn trai trở về nơi làm việc.

Trước giờ cất cánh, tôi dự cảm sẽ có tai nạn máy bay.

Tôi đứng chặn ở cửa lên máy bay ngăn tất cả mọi người, gây náo loạn nên bị đưa đi điều tra.

Máy bay chậm 5 tiếng sau mới hạ cánh an toàn.

Nhưng những hành khách trên chuyến bay đó lại lợi dụng tin tức nóng hổi để livestream, nói tôi là gián điệp tà giáo.

Họ khóc lóc kể khổ, nói chuyến bay trễ khiến họ mất tiền, mất hợp đồng, rồi yêu cầu tôi phải bồi thường tất cả.

Họ cố tình tung thuyết âm mưu để xúi giục dân mạng tấn công tôi, khiến tôi bị bêu rếu, bị công khai danh tính, mất việc.

Bạn trai tôi vì muốn tranh cơ hội thăng chức đã tố cáo với chính phủ việc tôi từng dự đoán các thảm họa trước đó.

Kết quả là tôi bị bỏ tù ba năm.

Sau này nhà tù đổ sập, tôi bị đè chết ngay tại chỗ.

Lúc mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã trọng sinh, trọng sinh ngay trước tòa nhà sân bay.

1

“Huệ Huệ! Huệ Huệ!” – bạn trai Trịnh Văn đập vai tôi, mặt đầy thần bí.

“Em không phải nói hôm nay có dự cảm xấu sao, máy bay có bay được không?”

Tôi bừng tỉnh, chỉ thấy trời đất quay cuồng.

Cảm giác tuyệt vọng và đau đớn khi bị đè chết vẫn còn lưu lại trong cơ thể, tôi co người lại theo bản năng.

Nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt, tôi nhận ra mình đã sống lại.

Kiếp trước, vừa kết thúc kỳ nghỉ Quốc Khánh, tôi và bạn trai mua vé máy bay về nơi làm việc.

Đến ngày bay, tôi vừa sốt vừa nôn.

Trên đường ra sân bay còn tông chết một con thỏ, tay lại bị kẹp tóc làm chảy máu.

Tôi sợ hãi trong lòng nên liên tục khuyên Trịnh Văn đổi chuyến.

Nhưng anh ta mắng tôi mê tín.

Ngay trước mặt những hành khách khác trong phòng chờ, anh ta nói tôi tinh thần suy nhược, đa nghi, nói nữa là sẽ giao tôi cho bệnh viện tâm thần.

Bị ánh mắt khác lạ của mọi người nhìn chằm chằm, tôi đành cắn răng im lặng.

Không ngờ khi máy bay mở cửa đón khách, trước mắt tôi bỗng lóe lên cảnh tượng máy bay nổ tung.

Vì an toàn của mọi người, tôi đứng chặn ở cửa lên máy bay, yêu cầu tiếp viên kiểm tra lại an ninh.

Yêu cầu tất cả hành khách an ninh lại lần nữa.

Không ai tin lời dự đoán của tôi, tôi đành phải nói dối rằng thấy có người mang bom vào sân bay.

Nhưng bạn trai tôi lại đứng dậy giữa phòng chờ, chỉ thẳng mặt tôi mắng bị thần kinh.

Vì muốn sớm lên máy bay, những hành khách khác đồng loạt phụ họa, nói tôi bị bệnh, cố tình gây rối.

Dù vậy, nhân viên sân bay vẫn đưa tôi đi điều tra, rồi cho kiểm tra lại máy bay và hành khách.

Khi ngồi trong phòng thẩm vấn nghe tin máy bay hạ cánh an toàn, tôi mới thở phào.

Nhưng tôi không ngờ đó mới là khởi đầu cơn ác mộng.

Sự việc nhanh chóng bị đưa lên mạng gây bão dư luận.

Những hành khách chuyến đó lần lượt lên mạng than thở.

Nói chuyến bay trễ năm tiếng khiến họ mất bao công việc quan trọng.

Có ông chủ livestream kể mình mất hợp đồng cả trăm triệu.

Có phụ nữ nói mình lỡ mất hôn lễ.

Tóm lại, ảnh và thông tin cá nhân của tôi bị công khai, tôi bị chửi rủa khắp mạng.

Bị công ty sa thải, ra đường còn bị người lạ ném đá, ném trứng.

Tôi có thời gian dài không dám ra ngoài.

Bạn trai không những không an ủi, ngược lại còn thu thập chứng cứ, kiện tôi ra tòa.

Anh ta nói tôi truyền bá lời lẽ mê tín nhiều năm, là phần tử tà giáo, khiến tôi bị phạt tù ba năm ngay tại tòa.

Anh ta đến trại giam thăm tôi, mặt đầy đắc ý.

Tôi hỏi vì sao, anh ta nghiến răng nói:

“Công ty lại quyết định cho cô làm giám đốc tài chính? Dựa vào đâu?”

“Cô là đàn bà, dựa vào đâu mà leo lên đầu tôi?”

Sau này tôi dự đoán nhà tù sắp đổ, nhưng không ai tin, tôi bị nhốt biệt giam rồi bị đè chết.

Chết rồi tôi nhìn thấy nhiều người trong chuyến bay đó dựa vào vụ việc của tôi để thành hot streamer.

Bắt đầu livestream bán hàng, còn bạn trai thì lấy được chức giám đốc tài chính.

Tôi không cam lòng… tôi thật sự không cam lòng!

2

“Huệ Huệ, Huệ Huệ! Em đang nghĩ gì thế? Anh đang nói chuyện với em đấy!”

Trịnh Văn đẩy mạnh vai tôi, giọng có chút mất kiên nhẫn.

Bên cạnh, cô gái đội mũ xanh xen vào:

“Ban nãy còn 5 phút nữa là lên máy bay, sao đến giờ máy bay vẫn chưa tới?”

“Tối mai là đám cưới rồi đấy! Nếu hôm nay không về kịp lỡ hôn lễ, tôi kiện hãng hàng không sạt nghiệp!”

Cô ta giơ chiếc nhẫn cưới to bằng hột xoàn lên khoe, khiến không ít người xung quanh nhìn với ánh mắt thèm muốn.

Người đàn ông râu quai nón xách cặp công văn thì liên tục xem đồng hồ:

Similar Posts

  • Thiên Kim Tắm Máu

    Tôi là con gái ruột bị bán vào một vùng núi hẻo lánh.

    Khi tôi đang cúi đầu xúc phân với khuôn mặt lem luốc, ba mẹ ruột của tôi — những người giàu nhất nước đã tìm đến.

    Phân hữu cơ sau khi lên men bốc ra thứ mùi hôi thối nồng nặc đến buồn nôn.

    Đứa con nuôi của họ bịt mũi lại rồi nhăn mặt, giọng nói ghét bỏ: “Con gái ruột mà lại ra cái dạng này sao?”

    Tôi nhìn người thân đã thất lạc bao năm, chỉ nở nụ cười rạng rỡ rồi lập tức nhào đến ôm chặt lấy cô ta, quá kích động mà lỡ làm đổ thùng phân bên chân.

    Chất lỏng màu nâu cùng những thứ lợn cợn không rõ là gì đã để lại một vệt trên bộ đồ Miumiu hàng hiệu mà cô ta đang mặc.

    Cô ta hét lên định đánh tôi, tôi lập tức quỳ sụp xuống đất như phát điên, vừa khóc vừa dập đầu xin tha thứ.

    Mẹ ôm tôi vào lòng xót xa che chở, lớn tiếng trách cô ta gieo gió gặt bão.

    Tôi cười thách thức cô ta từ một góc độ không ai nhìn thấy.

    Kiếp trước bị cô chơi đến chết, vậy thì kiếp này xem như tặng cô món quà gặp mặt trước nhé.

  • Ký Ức Của Một Đứa Trẻ Không Được Yêu Thương

    Thi đại học, tôi đứng đầu thành phố, được trường thưởng 100 ngàn.

    Vậy mà mẹ tôi, với tư cách là trưởng ban giáo vụ, lại giấu tôi mang toàn bộ học bổng đi tài trợ cho học sinh nghèo trong lớp.

    Trước sự chất vấn của tôi, bà thản nhiên đáp:

    “Tiểu Huyên thi vào trường dân lập, học phí hết 55 ngàn, mẹ không nỡ nhìn ba năm cố gắng của con bé uổng phí.”

    “Còn con thì đậu vào trường trọng điểm quốc gia 985, một năm học phí chỉ bốn, năm ngàn, đâu cần số tiền đó.”

    Bà như quên mất rằng,

    Bao năm nay vì giúp đỡ Ngụy Tiểu Huyên, nhà tôi đã sớm phá sản.

    Cả mùa hè, tôi lắc trà sữa đến rã tay, mới gom đủ học phí.

    Rốt cuộc, bà lại lén lấy thẻ ngân hàng của tôi, định gửi Ngụy Tiểu Huyên ra nước ngoài du học.

    Tôi hoàn toàn sụp đổ, muốn giành lại tiền thì lại bị mẹ đẩy ngã từ tầng cao xuống.

    “Là con gái mẹ, sao con không thể ủng hộ mẹ làm việc thiện chứ?”

    Tỉnh dậy lần nữa, tôi đang Ở trong văn phòng hiệu trưởng.

  • Gả Cho Văn Thần

    Phó Trạm là đối tượng thành thân phụ thân ta rất vừa ý.

    Hắn không gần nữ sắc, cấm dục đến cực điểm.

    Ta cảm thấy thật chẳng có gì thú vị.

    Chỉ e là được cái mã ngoài mà chẳng dùng được việc gì.

    Nhìn Nhị lang Phó gia đang tung hoành đổ mồ hôi trên bãi cưỡi ngựa, ta nuốt nước bọt.

    “Ta thấy Nhị lang nhà ngài cũng không tệ, hay là… đổi người đi?”

    Một bóng đen phủ xuống trước mặt, bàn tay kéo ta quay đầu lại, đối diện với gương mặt của hắn rồi hơi thở phả nhẹ bên tai ta.

    “Không thử hàng, sao biết ta kém hơn Nhị lang được?”

  • Đổi Mạng Lấy Tiền

    “Cho bạn 1 tỷ tệ, hoặc mỗi phút nhận 10 tệ, bạn chọn cái nào?”

    Một cửa sổ kỳ lạ bất ngờ chiếm trọn màn hình máy tính của tôi.

    “Câu hỏi ngu gì vậy? Tất nhiên là chọn 1 tỷ rồi.” – Lão Chu ngồi đối diện bật cười.

    Ngón tay trỏ của tôi lơ lửng trên bàn phím.

    Một tiếng “tít” vang lên, tôi chọn phương án bên phải – cái có vẻ ngốc hơn.

    Đúng 12 giờ đêm, điện thoại tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn ngân hàng.

    “Tài khoản XXXX đã nhận được 4.800 tệ vào ngày 25/04 (chuyển khoản trong ngày). Số dư hiện tại: 4.825 tệ.”

    Cùng lúc đó, màn hình khóa của điện thoại bỗng hiện lên dòng chữ:

    【Thời gian sinh tồn +480 phút】

    Sáng hôm sau, chỗ ngồi của lão Chu trống trơn.

    Phòng nhân sự nói ông ấy “chủ động nghỉ việc”.

    Nhưng tôi hình như đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

  • Lâu Ngày Gặp Lại

    Tôi dẫn con tham gia show thực tế, nhưng lại bị ảnh đế độc miệng soi mói đủ điều.

    “Ăn cơm mà không dùng đũa? Đúng là không có giáo dục.”

    “Kéo đàn hả? Thật ồn ào.”

    “Trẻ con không biết điều nên người lớn cũng vậy à? Không quản nổi sao?”

    Sau này, anh lại cẩn thận cầm tờ giấy xét nghiệm, mắt đỏ hoe mà quỳ xuống bên chân tôi:

    “Ngoan nào, dẫn con về nhà với anh được không?”

  • Trọng Sinh, Ta Gả Cho Tam Thúc

    Trước khi tiểu thúc qua đời, hắn để lại toàn bộ di sản cho ta.

    Hắn cũng cầu Hoàng thượng hạ chỉ, giải tán hậu viện của phu quân ta.

    Ngày hạ táng, thị vệ của hắn đỏ hoe mắt nói với ta:

    “Phu nhân, công tử nhà ta mến mộ người đã lâu. Nay ngài ấy ra đi, điều duy nhất ngài ấy cầu mong cũng chỉ là nửa đời sau của người được hạnh phúc mỹ mãn.”

    Đến lúc này ta mới biết, lý do hắn không bao giờ chịu cưới thê tử là vì ta.

    Sống lại một đời.

    Khi mẫu thân hỏi ta muốn gả cho ai, ta nhìn phu quân kiếp trước.

    Rồi không chút do dự, ta chọn đệ đệ của hắn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *