Bán Xe, Mua Lại Chính Mình

Bán Xe, Mua Lại Chính Mình

Em chồng tôi lại đến, thẳng tiến tới chỗ chìa khóa xe.

Ba năm qua, chiếc xe của tôi chính là tài xế miễn phí và phương tiện đi lại cho cậu ta.

Tôi nhẫn nhịn không nổi nữa, cuối cùng đã đưa ra một quyết định cực đoan.

Tôi bán luôn chiếc xe, đổi sang xe điện.

Một tuần sau, cậu ta lại theo lệ cũ đến gõ cửa:

“Chị dâu, xe của tôi đâu?”

Tôi bình tĩnh nhìn cậu ta:

“Chi phí nuôi xe cao quá, tôi chuyển sang đi xe điện rồi, bảo vệ môi trường.”

Mặt cậu ta sầm lại, đứng sững tại chỗ. Màn bi hài kịch trong gia đình này, đến đây mới chính thức bắt đầu.

01

Sáng sớm 5 giờ rưỡi, bầu trời vẫn là một mảng xanh xám hỗn độn.

Ngoài cửa sổ chỉ có tiếng chổi của công nhân vệ sinh loạt xoạt quét đường, cùng tiếng vọng trống rỗng của vài chiếc xe chạy ngang qua.

Tôi tên Phó Thanh Khê, 32 tuổi, trong thành phố lớn này, tôi có một gia đình trông có vẻ viên mãn.

Một người chồng, một đứa con gái 6 tuổi, một công việc xem như ổn định.

Và một chiếc xe — không còn là của tôi nữa.

“Reng—reng—”

Điện thoại để cạnh gối rung lên không ngừng, xé toạc sự yên tĩnh của buổi sớm bằng kiểu hối thúc đầy ngang ngược.

Tên người gọi nhấp nháy trên màn hình: Cố Triết.

Em chồng tôi.

Tôi nhắm mắt cũng đoán được giọng điệu của cậu ta lúc này thế nào.

Tôi trượt tay nghe máy, không nói gì.

“Chị dâu, dậy rồi nhỉ? Nhanh lên, tôi hẹn bạn đi câu cá, bảy giờ gặp ở hồ ngoại ô, giờ chị xuống đưa tôi qua đó đi.”

Nói như lẽ đương nhiên, không một chút thương lượng hay nhờ vả.

Như thể cậu ta mới là chủ nhà, còn tôi chỉ là tài xế trực chờ 24/7.

Tôi mở mắt, nhìn chằm chằm vào bóng đèn mờ mờ trên trần nhà, trong cổ họng như nghẹn một cục bông nhúng nước đá.

Ba năm qua, ngày nào của tôi cũng bắt đầu như vậy.

“Biết rồi.” Tôi thốt ra ba từ, giọng khàn như giấy nhám cọ qua da.

“Nhanh lên đấy, đừng có lề mề!”

Điện thoại bị cậu ta cúp cái rụp, để lại tiếng tút tút chói tai vang bên tai tôi.

Bên cạnh, chồng tôi Cố Ngôn trở mình kéo chăn lên, lẩm bẩm mấy câu mê sảng, hoàn toàn không quan tâm đến mọi chuyện.

Ba năm qua, anh ấy vẫn luôn như vậy.

Ngủ say như một con heo chẳng biết gì.

Cảm giác thất vọng và bất lực sâu không thấy đáy dâng lên, như sóng biển nhấn chìm tôi.

Tôi ngồi dậy, chân trần đặt xuống sàn lạnh buốt, cái lạnh lập tức lan khắp cơ thể.

Thay đồ, rửa mặt, không kịp nhìn gương xem mặt mình mệt mỏi đến thế nào.

Bữa sáng cho Nhạc Nhạc (con gái tôi) phải chuẩn bị xong trước 6 giờ rưỡi.

Sữa, trứng ốp la, vài lát bánh mì nướng.

Tôi như một con robot được lập trình sẵn, làm mọi việc một cách chính xác đến từng chi tiết.

Đến cửa, cầm lấy chùm chìa khóa xe, tôi nhìn đống kim loại lạnh ngắt trong tay, ngón tay siết lại theo bản năng.

Khớp tay trắng bệch vì lực quá mạnh.

Chiếc xe này là tài sản riêng trước hôn nhân của tôi, tôi dùng tiền tích góp nhiều năm mới mua được.

Vậy mà giờ đây, nó trở thành xe riêng của Cố Triết.

Đi làm, hẹn hò, tụ tập bạn bè, thậm chí nửa đêm đi net chơi game, chỉ cần một cuộc gọi, tôi phải như người hầu lập tức có mặt.

Xăng tôi đổ, bảo dưỡng tôi làm, phạt vi phạm tôi nộp, bảo hiểm tôi mua.

Còn cậu ta? Chỉ việc há mồm.

Tôi lái xe xuống lầu, Cố Triết đã đứng chờ sẵn ở cửa khu chung cư, mặt đầy khó chịu.

cậu ta mở cửa xe, ngồi phịch vào ghế phụ, trên người vẫn còn mùi rượu và khói thuốc từ đêm qua.

“Sao lâu vậy? Đúng là phụ nữ làm việc chậm chạp.” cậu ta càu nhàu, tự tiện bật nhạc, nhạc rock nặng đinh tai nhức óc tràn khắp xe.

Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ khởi động xe.

Trong gương chiếu hậu, khu nhà chúng tôi ở ngày càng lùi xa, những ánh đèn ấm áp ấy, không có cái nào là vì tôi mà sáng.

Trên đường đi, Cố Triết vắt chân chữ ngũ ngồi ghế sau, khi thì gào lên điện thoại khoe khoang, khi thì chỉ tay sai khiến tôi.

“Chị dâu, chạy nhanh lên, sắp muộn rồi!”

“Ê, chị rẽ làn kiểu gì đấy, ngu thế không biết!”

Tôi siết chặt vô lăng, gân xanh trên mu bàn tay từng đường nổi lên rõ rệt.

Sợi dây lý trí trong đầu tôi, dưới tiếng nhạc ầm ĩ và những lời lảm nhảm của cậu ta, bị kéo căng từng chút một, sắp đứt đến nơi.

Tôi thậm chí đã bỏ lỡ thông báo trong nhóm phụ huynh của lớp mẫu giáo — cô giáo nhắn rằng chiều nay có một buổi hoạt động gắn kết giữa phụ huynh và con rất quan trọng.

Đến lúc tôi đưa cậu ta đến cái hồ hoang vu chim không thèm ghé kia, rồi quay đầu trở về, thì dòng xe cao điểm buổi sáng đã đặc quánh như nhựa đường đông đặc, giam chặt tôi giữa biển người và xe cộ.

Điện thoại lại reo lên, là Cố Ngôn gọi đến.

“Thanh Khê, sao em còn chưa về? Nhạc Nhạc sắp trễ học rồi đó!” Giọng anh ấy có chút trách móc.

“Em đang đưa em trai của anh đi.” Tôi cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh.

“Haiz, sao em lại… Thôi được rồi, anh gọi xe đưa con bé đi. Em không phải hôm nay có cuộc họp quan trọng sao? Đừng đến trễ đấy.”

Lời lẽ nghe có vẻ quan tâm, nhưng rơi vào tai tôi lại như một con dao cùn, cứa qua cứa lại vào tim.

Anh ấy biết. Mọi chuyện, anh ấy đều biết.

Anh ấy biết tôi mệt mỏi thế nào mỗi ngày, biết em trai mình vô lý ra sao. Nhưng anh ấy chỉ biết nói: “Thôi mà, người một nhà cả”, “Đừng chấp làm gì”.

Similar Posts

  • Vợ Của Diêm Vương

    Tôi lấy một người đàn ông lớn tuổi, trên người anh ấy cái gì cũng lớn hơn tôi.

    Anh cũng hơn tôi… như thể một vạn năm tuổi vậy.

    Tôi đã kết hôn với một ông chú, người mà toàn thân chỗ nào cũng to lớn.

    Anh ấy cũng lớn hơn tôi mười ngàn tuổi.

    Anh ấy nói–

    Anh là Diêm Vương của địa phủ, còn tôi là vợ chuyển thế của anh, anh đã tìm tôi ngàn năm này đến ngàn năm khác, muốn tôi gọi anh là chồng.

  • ÁNH SÁNG TRÂN CHÂU

    Phu quân của ta – Tạ Vô Trần là một thiên tài kiếm tu.

    Còn ta chỉ là một phàm nhân.

    Tạ Vô Trần ghét nhất là kẻ ngu dốt, thứ vụng về.

    Vì muốn sánh bước cùng hắn nên ta dốc sức tu luyện.

    Nhưng hắn vẫn luôn lạnh nhạt nói:

    “Ngươi không có căn cơ, tu luyện đến mấy cũng chỉ tốn công vô ích.”

    Về sau, khi hắn đã phi thăng thì ta cũng tái giá.

    Đúng ngày đại hôn, hắn xông xuống phàm giới và đặt kiếm đặt ngang cổ phu quân ta.

    “Ngươi thật sự muốn gả cho tên vô dụng này sao?”

    Ta đứng chắn trước mũi kiếm, nắm lấy tay phu quân phàm nhân của mình, đối diện ánh mắt Tạ Vô Trần:

    “Đúng vậy, chàng ấy chưa từng chê ta ngu dốt.”

    Tạ Vô Trần cười nhạt:

    “Chỉ vì lý do này thôi sao?”

    Ta nghiêm túc gật đầu:

    “Chỉ vì lý do này.”

  • Tôi Và Mẹ Chồng Là Báo Ứng Các Người Phải Nhận

    Ba chồng tôi tuổi già mà không biết giữ liêm sỉ, dẫn “tiểu tam” về nhà lén lút hú hí thì bị tôi bắt gặp.

    Tôi thấy bất bình thay mẹ chồng nên đã kể chuyện này cho mọi người biết.

    Ba chồng bị họ hàng thân thích chỉ trích, xấu hổ đến mức uống thuốc trừ sâu tự tử.

    Trước khi chết còn để lại thư tuyệt mệnh đổ hết tội lên đầu tôi và mẹ chồng, nói là chúng tôi ép ông ấy vào đường cùng!

    Mẹ chồng vì chuyện này mà kiệt sức, vừa lo xong tang lễ thì lên cơn đau tim, không qua khỏi.

    Chồng tôi thì nói là do tôi hại chết cha mẹ anh ấy, lập tức ép tôi uống thuốc độc.

    Tôi chết trong căm hận nhưng linh hồn không tan biến.

    Tôi chứng kiến ba chồng – người đáng lẽ phải chết – ôm “tiểu tam” ăn mặc lộng lẫy quay lại nhà.

    Còn chồng tôi thì gọi “tiểu tam” ấy là “mẹ”!

    Lúc đó tôi mới hiểu, ba người bọn họ mới là một gia đình thật sự!

    Còn màn giả chết này chẳng qua là để họ đoàn tụ…

    Và quan trọng hơn, là vì ba chồng trúng xổ số hàng chục triệu, muốn nuốt trọn số tiền!

    Khi tôi mở mắt ra lần nữa,

    Tôi đã quay lại đúng ngày ba chồng uống thuốc độc!

  • Xin lỗi, ta đã tái giá rồi

    Vì cứu trượng phu và hài tử, ta đã dẫn dụ sơn tặc rồi chẳng may rơi xuống vách núi.

    Đến khi ta trở về, đã là năm năm sau.

    Thẩm Nghị tái hôn, nhi tử nắm tay kế mẫu, nhìn ta như kẻ thù: “ Mụ đàn bà xấu xa! Không được cướp phụ thân khỏi tay mẫu thân của ta!”

    Thẩm Nghị cũng lộ vẻ khó xử: “Uyển Nhi hiền thục, những năm qua trong phủ đều nhờ nàng chăm lo, ta không thể phụ nàng được…”

    Ta thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay gọi hai đứa trẻ song sinh lại bên mình.

    Rơi xuống núi xong thì mất trí nhớ.

    Thành thân cấp tốc, năm năm ôm hai đứa con.

    Giờ ký ức trở lại, đang đau đầu không biết nên làm sao đây!

    Ánh mắt Thẩm Nghị như muốn nứt toạc: “Là chính thất của ta, sao nàng dám thành thân với người khác?!”

  • Chị Gái Lạnh Lùng, Em Gái Ngọc Sáng

    Tôi là người thừa kế được ông nội đích thân bồi dưỡng cho gia tộc, nhưng mẹ ruột lại chê tôi quá lạnh lùng, thiếu thú vị.

    Để tận hưởng cái gọi là “niềm vui nuôi dạy con cái”, bà ấy cùng với cha tôi sinh thêm một cô con gái nữa, cưng chiều như châu báu.

    Cô bé đó có ngũ quan hoàn toàn không giống ai trong nhà, còn nhỏ mà đã biết vu oan giá họa, nên tôi chưa bao giờ có thiện cảm.

    Cho đến một ngày, cha tôi đột nhiên gọi điện tới:

    “Noãn Noãn, em gái con năm đó… bị bế nhầm rồi…”

    Nhìn vào bản ghi hình độc nhất vô nhị của phòng bệnh VIP, tôi bật cười lạnh:

    “Bị nhầm sao? Tầng mà mẹ sinh năm đó chỉ tiếp nhận một sản phụ là mẹ.”

    “Rõ ràng là có người cố ý tráo đổi!”

    Ngày đón em gái ruột thật sự trở về, cô con gái giả khóc còn đáng thương hơn bất kỳ ai.

    Còn tôi thì nắm tay cô bé co ro trong góc, toàn thân đầy thương tích:

    “Đừng sợ, ngôi nhà này—”

    “Chị sẽ là người quyết định.”

    Cuộc gọi từ cha đến quá đột ngột, lúc đó tôi vừa kết thúc một cuộc họp sáp nhập xuyên quốc gia, tai nghe vẫn còn văng vẳng âm thanh cãi lý từng câu từng chữ của luật sư phía bên kia.

    Trên màn hình điện thoại nhấp nháy hai chữ “Cha gọi”, trong lòng trào lên một cảm giác nặng nề chẳng liên quan gì đến thương trường.

    “Noãn Noãn,”

  • Tôi Là Bệnh Nhân, Không Phải Bệ Phóng

    Khi đi khám sức khỏe tiền hôn nhân, tôi phát hiện có điều bất thường.
    Sau vài lần xét nghiệm, bác sĩ thông báo — tôi mắc bệnh nan y, chỉ còn sống được một tháng.

    Nghe tin ấy, vị hôn phu lập tức quyết định dời đám cưới lên sớm hai tuần.
    Tôi đã ngây ngốc nghĩ rằng anh ta muốn cho tôi một đám cưới đáng nhớ, để khi tôi rời đi cũng không cô đơn.

    Cho đến khi tôi thấy em trai tương lai của anh ta đăng bài khoe căn nhà tôi mua,
    ghi caption: “Tổ ấm mới của tôi và vợ sắp cưới ❤️”

    Khoảnh khắc đó, tôi mới chợt hiểu —
    bọn họ là đang đợi tôi chết để thừa kế tài sản!

    Ba ngày sau, tôi tuyên bố hủy hôn công khai.
    Ngay hôm sau, cả nhà họ kéo đến trước cổng nhà tôi, quỳ gối xin chia phần di sản.

    —— Thật nực cười.
    Tôi chưa chết, mà bọn họ đã bắt đầu chia xác tôi rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *