Bà Nội Có Khả Năng Tiên Tri

Bà Nội Có Khả Năng Tiên Tri

Bà nội tôi là một người có khả năng tiên tri, có thể nhìn thấy tương lai.

Trước khi mất vài ngày, bà gọi tôi lại bên giường, nói rằng sau khi bà qua đời, tôi sẽ kế thừa năng lực ấy.

Nhưng bà dặn tôi tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai, nhất là mẹ tôi, nếu không — cả làng sẽ chết sạch.

Kiếp trước, tôi không hiểu lời bà nói có ý gì, chỉ nghĩ đơn giản là vì bà và mẹ tôi xưa nay vốn không hợp nhau, hay cãi vã.

Thế rồi, sau nhiều lần mẹ tôi cam đoan rằng sẽ giữ bí mật tuyệt đối, tôi nhẹ dạ nói cho mẹ biết tôi có thể nhìn thấy tương lai.

Kết quả là, mẹ bảo một mình bà không thể giữ nổi bí mật lớn như vậy — nên bà quyết định để cả làng cùng giữ bí mật này.

Bà nhốt tôi lại trong căn nhà cũ của bà nội, không cho tôi đi học, không cho tôi ra ngoài.

Thỉnh thoảng, dân làng lại mang thịt, mang kẹo đến nhà, hỏi tôi về vận hạn, tương lai, và những điều sắp xảy ra.

Lúc ấy tôi mới hiểu — tại sao bà lại dặn tôi không được nói, nhất là không được nói với mẹ.

Vì mẹ sẽ biến tôi thành công cụ kiếm tiền, bóc lột khả năng của tôi để tích góp cho anh trai cưới vợ.

Mà cuối cùng, chính cô dâu đó sẽ mang đến cái chết cho cả làng.

Tôi thề, kiếp này, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ không để ai biết bí mật này.

Sau khi bà mất, mẹ lại giống hệt như kiếp trước — nôn nóng hỏi tôi:

“Bà có nói gì với con không? Có nói ai sẽ là người tiên tri tiếp theo không?”

Tôi lắc đầu:

“Bà không nói gì hết. Có thể người tiên tri đời sau sẽ là một người phụ nữ đến làng ta trong tương lai.”

Điều này nghe cũng hợp lý, bởi bà nội tôi vốn là người ngoài, cưới vào làng.

Từ trước đến nay, những người tiên tri đều là phụ nữ gả vào làng này — có khi chỉ một người, có khi là hai, thậm chí nhiều hơn.

Mẹ nghe xong thì thất vọng ra mặt.

Bà nói:

“Giá mà con là người tiên tri thì tốt biết mấy. Nhà mình sẽ có thêm tiền, sau này còn lo được cho anh con cưới vợ.”

Tôi chỉ cười:

“Con học giỏi, có học bổng, sau này đi làm kiếm tiền cũng giúp được anh mà. Hơn nữa, người tiên tri đều là phụ nữ ngoài làng, con là con gái trong làng, sao mà có thể chứ?”

Mẹ tin thật.

Bà còn đi nói với dân làng rằng, bà nội tôi trước khi mất không chỉ ra ai là người tiên tri kế tiếp.

Thế là ông trưởng làng không tin, ông đến tận nhà hỏi tôi cặn kẽ:

“Trước khi mất, bà cháu có gặp cháu không? Có nói gì lạ không?”

Biết trước chuyện này sẽ xảy ra, tôi bình tĩnh nói:

“Không có gì cả. Bà chỉ nhờ cháu mang nước vào thôi.”

Trưởng làng nhìn tôi một lúc rồi nói:

“Người tiên tri không thể bước chân ra khỏi nhà, nếu ra ngoài sẽ bị chó cả làng xông vào cắn. Cháu dám ra cửa không?”

Tôi mỉm cười, bước ra cổng.

Mấy con chó quanh đó vẫy đuôi mừng rỡ, chẳng hề có gì lạ.

Trưởng làng đành lắc đầu, nói với mẹ:

“Xem ra bà cụ không chỉ định ai là người kế thừa đâu.”

Đúng vậy.

Người tiên tri có thể chủ động truyền năng lực cho người khác, nhưng chỉ cần làm vậy, họ sẽ chết trong vòng một tuần.

Vì thế, không ai dám tiết lộ hay chuyển giao năng lực cả.

Vài ngày sau, anh trai tôi trở về — mang theo một cô gái xinh đẹp tên là Sở Mị.

Giống như kiếp trước, tôi nhìn thấy tương lai của cô ấy:

Cô ta tội lỗi ngập đầu — sẽ khiến anh tôi, mẹ tôi, và cả làng chết sạch.

Kiếp trước, tôi từng nói điều này với mẹ, nhưng chẳng ai tin.

Họ nói tôi ghen tị, bịa chuyện, vì sợ Sở Mị sẽ trở thành người tiên tri đời kế.

Theo luật làng, nếu một cô gái trong làng có năng lực tiên tri, cô ấy sẽ mất năng lực đó ngay khi có người vợ mới cưới bước chân vào nhà.

Sở Mị vừa đến, mọi con vật trong làng đều trở nên kỳ lạ —

Chó tru dữ dội khi thấy cô, gà trống im bặt không gáy, gà mái thôi kêu, ngay cả con ngỗng dữ nhất làng cũng né tránh cô.

Mọi người tin rằng, động vật khiếp sợ quyền năng của cô, và cô chính là người tiên tri mạnh nhất làng.

Nhưng tôi biết — chúng không sợ, mà là ghét cay ghét đắng, muốn giết cô mà không thể.

Sở Mị nói rằng cô chỉ là khách du lịch, đến đây để trải nghiệm cuộc sống thôn quê, tìm hiểu phong tục tập quán.

Nhưng tôi biết rõ — đây là khởi đầu của thảm họa.

Cô ta giống hệt như kiếp trước — vừa bước vào làng đã bắt đầu dò hỏi chuyện về người tiên tri.

Kiếp trước, khi Sở Mị biết tôi là người tiên tri của làng, cô ta lập tức đề nghị được gả cho anh trai tôi.

Cô ta còn tung tin rằng, sau khi cô và anh tôi thành đôi, năng lực tiên tri của tôi sẽ biến mất.

Rồi cô ta bày đủ trò, bóp méo lời tiên tri của tôi, khiến mọi người tin rằng tôi đã mất hết năng lực.

Rất nhiều chuyện tôi rõ ràng đã thấy được kết cục, nhưng cô ta luôn có cách làm thay đổi kết quả, cuối cùng tôi đành bất lực thừa nhận — năng lực tiên tri của mình đang dần biến mất.

Cả làng đều tin rằng, Sở Mị mới là người tiên tri đời kế, và còn mạnh hơn tôi gấp bội.

Kiếp này, khi cô ta biết bà nội tôi — người tiên tri đời trước — đã qua đời, cô lại chủ động nói muốn làm vợ anh trai tôi.

Giống như kiếp trước, cô ta không cần sính lễ, không cần người mai mối, cứ thế dọn đến nhà tôi ở, rồi mang thai mới tổ chức cưới.

Similar Posts

  • THẨM LỆ

    Ngày lễ Tình nhân, tôi nhận được cuộc gọi từ chủ nhà hàng báo rằng Lục Nghiễn đã đặt bàn.

    Thế nhưng, đến tối, tôi chỉ nhận được một câu báo rằng anh ta phải đi ăn cùng khách hàng.

    Không lâu sau, tôi lướt thấy bài đăng của cô em khóa dưới trên trang cá nhân:

    [Cảm ơn nhà hàng của anh, cũng cảm ơn cả anh nữa, bánh ngọt tối nay rất ngon nhưng vẫn không ngọt bằng lời anh nói~]

    Đính kèm là tấm ảnh thân mật của cô ta và Lục Nghiễn.

    Trên bàn là bó hồng và ly champagne mà mỗi năm vào ngày này tôi đều nhận được.

    Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ khóc lóc ầm ĩ chất vấn anh ta.

    Nhưng lần này, tôi thực sự rất mệt mỏi.

  • Nhật Ký 500 Chữ

    Mẹ tôi thích lấy danh nghĩa “vì tôi tốt” để kiểm soát tôi.

    Bà nói nếu đưa tiền cho tôi, tôi sẽ ăn đồ rác, nên mỗi ngày tôi chỉ có thể đứng ở căng-tin chờ bà đưa tiền ăn trưa.

    Nếu bà quên, tôi chỉ có thể nhịn đói.

    Bởi vì ai dám cho tôi ăn một miếng, sẽ bị mẹ tôi chửi suốt nửa năm.

    Bà nói bạn xấu sẽ dẫn tôi đi sai đường, nên sẽ kiểm tra từng tin nhắn của tôi.

    Chỉ cần có điều gì khiến bà không hài lòng, bà sẽ ép tôi phải dùng cách nhục nhã nhất để cắt đứt với bạn bè.

    Khó khăn lắm tôi mới đỗ vào ngôi trường đại học mơ ước, có thể rời xa bà, nhưng bà lại lén sửa nguyện vọng của tôi…

    Tôi không chịu nổi những ngày tháng như vậy, đã nhảy từ trên cao xuống.

    Cứ nghĩ rằng cuối cùng có thể được giải thoát, nào ngờ khi tỉnh lại mới phát hiện, tôi chỉ bị thương nhẹ.

    Nhưng trải nghiệm cận kề cái chết này cũng khiến tôi bừng tỉnh.

    Ngay cả cái chết tôi còn không sợ, lẽ nào tôi lại sợ sống tiếp sao?

    Nhìn người mẹ vẫn tức giận, miệng nói mọi thứ đều vì tôi tốt, tôi cố gắng bình tĩnh lại.

    Mẹ à, mười tám năm qua mẹ đã “tốt cho con” rồi, bây giờ đến lượt con “tốt cho mẹ” rồi.

  • Cưng Chiều Thái Tử Mắc Bệnh Thèm Ôm

    Tôi là thư ký thân cận của Thái tử gia giới kinh thành — Hạ Hoài Cẩn.

    Anh ấy mắc chứng khát da.

    Mỗi lần phát bệnh, trông chẳng khác gì một con giun co quắp dưới đất.

    Chỉ cần chạm vào da tôi, anh ấy mới có thể dịu lại.

    Chúng tôi đã nói rõ ràng: chỉ là giúp đỡ trị bệnh, không ai được tiết lộ.

    Hơn nữa, tôi còn có bạn trai.

    Nhưng bệnh tình của Thái tử gia ngày càng nghiêm trọng.

    Ban đầu chỉ cần nắm tay.

    Về sau lại muốn ôm.

    Càng lúc anh ấy càng không thấy đủ.

    Cho đến lần đi công tác, anh ấy mặt mày tái nhợt, bò lên giường tôi, hơi thở nóng rực phả vào bên gáy, giọng nói khàn khàn trầm thấp mang theo cám dỗ:

    “Em yêu, cứu anh một lần thôi, anh thề đấy.”

    “Anh đảm bảo sẽ không làm phiền em, cũng sẽ tự biết thân biết phận.”

    Về sau, anh ta nói với bạn trai tôi:

    “Cái gì mà khát da? Cậu cũng tin mấy lời vớ vẩn đó à?

    Cô ấy yêu tôi, chỉ là không muốn làm tổn thương cậu thôi.”

    “Người không được yêu mới là kẻ thứ ba.”

  • Nữ Nhân Không Thể Sinh Con

    Đêm trước khi tiến cung, mẹ ta khóc lóc thảm thiết trước mặt ta:

    “Kỳ Nguyệt, hoàng thượng hơn Minh Châu tận hai mươi tuổi, con bảo ta làm sao có thể nhẫn tâm để nó vào cung chịu khổ? Một khi đã bước chân vào, cả đời này e là không thể thoát ra được nữa…”

    Ca ca ta lần đầu tiên ôn hòa nói chuyện với ta:

    “Minh Châu tâm tính đơn thuần, không giống muội thâm trầm như vậy. Muội thay tỷ ấy vào cung đi.”

    Phụ thân ta chỉ lặng lẽ đứng nhìn ta với ánh mắt lãnh đạm, không thốt một lời.

    Ta vô cảm nhìn lại bọn họ – những người thân duy nhất của ta.

    “Vậy còn ta thì sao? Ta còn nhỏ hơn Tống Minh Châu một tuổi kia mà. Các người không sợ ta sẽ bị nhốt cả đời trong cung sao?”

    Đêm ấy, ta nằm trên giường suy nghĩ… Hay là vào cung rồi, nhân cơ hội thích hợp, ám sát hoàng đế, cho bọn họ một tương lai tru di cửu tộc.

  • Tiệm Hoa Không Còn Em

    Năm thứ ba mở tiệm hoa để nuôi bạn trai, anh ta lại phá sản.

    Lần đầu phá sản, tôi bán căn nhà bà ngoại để lại, trả giúp anh ta bảy trăm ngàn.

    Lần thứ hai phá sản, tôi lôi cuốn sổ tiết kiệm mẹ để dành làm của hồi môn, trả tiếp một triệu sáu.

    Lần thứ ba phá sản, tôi nhìn ánh mắt mờ mịt khô khốc của anh ta, trong tay cầm điện thoại có số của người cha tỷ phú mà tôi đã xem như đã chết từ lâu, lưỡng lự không biết có nên gọi hay không.

    Nhưng tối hôm đó, tôi vô tình thấy được tin nhắn trong một nhóm chat nhỏ trên chiếc máy tính bảng của anh ta:

    “Lục thiếu, lần này hợp đồng phá sản ghi số tiền bao nhiêu đây?”

    “Ghi mười triệu đi, chứ con nhỏ bán hoa đó lại trả hết trong một lần thì chán chết.”

    “Vẫn là Lục thiếu biết chơi, nghe nói ban ngày nhỏ đó chăm hoa, ban đêm lại chăm cậu, chơi kiểu gì cũng không chán ha!”

    Tôi đặt chiếc máy tính bảng xuống, gọi cho cha mình – người cha mà tôi luôn cố tránh xa:

    “Chẳng phải ông chỉ muốn tôi kế thừa sản nghiệp, lấy đệ tử của ông sao? Được, tôi đồng ý.”

    “Ba ngày nữa, cho người tới đón tôi.”

    Cúp máy xong, Lục Tử Thần trở về, trong tay còn cầm theo tờ giấy vay nợ đã ký tên.

    “Ninh Ninh, xin lỗi em, lần này lại nợ thêm mười triệu nữa. Anh thật vô dụng.”

    Anh ta diễn rất giỏi, ánh mắt mơ hồ đầy hối hận từng khiến tôi mềm lòng:

    “Không sao đâu, chúng ta cùng cố gắng, sẽ trả hết thôi.”

    Nhưng bây giờ, tôi chỉ im lặng nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ lộ ra nơi cổ tay anh ta.

    Một chiếc đồng hồ nhìn có vẻ rất bình thường, nhưng tôi từng thấy nó trên tạp chí – trị giá 1.6 tỷ.

  • Đôi Giày Size 37 Trong Nhà Tôi

    Tối thứ Sáu tăng ca đến chín rưỡi, tôi xách theo túi canh sườn mua cho Phương Viễn về nhà.

    Ở lối vào xuất hiện thêm một đôi giày.

    Đôi sandal cao gót thanh mảnh màu trắng sữa, size 37, đế giày sạch bong.

    Không phải của tôi.

    Size giày của tôi là 39.

    Phòng khách không bật đèn, cửa phòng ngủ chính khép hờ, bên trong hắt ra ánh sáng vàng ấm áp.

    Tôi đẩy cửa vào.

    Một người đàn bà đang khoác trên mình bộ đồ ngủ lụa tơ tằm của tôi, nằm chễm chệ trên giường của tôi.

    Trên tủ đầu giường bày biện mỹ phẩm của cô ta, xếp thành một hàng ngay ngắn.

    Nghe thấy tiếng động, cô ta ngước nhìn tôi một cái.

    Không đứng dậy, cũng chẳng hề hoảng hốt.

    Trái lại còn mỉm cười: “Cô là Tô Dao nhỉ? Phương Viễn bảo hôm nay cô tăng ca về muộn.”

    Cô ta tựa vào gối của tôi, phong thái cứ như nữ chủ nhân của căn phòng này.

    Còn tôi đứng ở cửa nhà mình, lại như một kẻ đột nhập.

    Tôi siết chặt túi canh sườn.

    Túi nilon hằn sâu vào lòng bàn tay, nước canh nóng hổi như muốn bỏng xuyên qua da thịt.

    Tôi không hỏi cô ta là ai.

    Đôi sandal cao gót size 37, tấm ảnh dán chụp chung trong ví Phương Viễn đã bảy năm qua… thế là quá đủ rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *