Cứu Sai Một Người, Mất Cả Một Đời

Cứu Sai Một Người, Mất Cả Một Đời

Khi lên núi dã ngoại nấu ăn, tôi và mẹ bất ngờ bị ngọn lửa lớn bao vây.

Chồng tôi không ngần ngại lao vào biển lửa, cứu mẹ tôi ra trước.

Tỉnh lại, việc đầu tiên tôi làm là đề nghị ly hôn.

Anh ấy sững sờ nhìn tôi: “Chỉ vì anh cứu mẹ vợ trước, em đã muốn ly hôn rồi sao?”

Tôi bình tĩnh gật đầu.

Mẹ tôi lao vào phòng bệnh, quỳ sụp bên giường, nước mắt rưng rưng kéo tay tôi, van nài.

“Tiểu Khinh à, đừng giận chồng con vì chuyện của mẹ.”

“Mọi lỗi lầm đều là do mẹ, nếu cần mẹ chết để con đừng ly hôn cũng được…”

Tôi chẳng mảy may động lòng: “Vậy thì mẹ đi chết đi.”

Người thân xung quanh lập tức chỉ trích tôi là đồ vô ơn, thứ con gái không ra gì. Ngay cả y tá đi ngang cũng không kiềm được mà lắc đầu chê bai.

Chồng tôi giữ họ lại, rồi gào lên với tôi trong tuyệt vọng: “Cô còn là con người không đấy, đó là mẹ cô đấy!” “Chẳng lẽ anh cứu mẹ cô cũng là sai à?!”

Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh: “Đúng, sai đấy.”

……

Khi anh ta nhận được đơn ly hôn.

Phó Nam Xuyên xông thẳng vào phòng bệnh của tôi, khí thế bừng bừng.

“Cố Nhược Khinh! Em giận thì cũng phải có chừng mực chứ!”

“Mẹ em suýt nữa chết cháy, lần này lại vì em mà ngất xỉu nhập viện.”

“Chuyện em đòi ly hôn là nguyên nhân cả đấy, em không thấy cắn rứt lương tâm à?!”

Tôi chỉ im lặng nhìn anh ta, mặt không chút biểu cảm.

Thấy tôi không nói lời nào, nét mặt Phó Nam Xuyên cũng dịu xuống đôi chút: “Anh biết em là phụ nữ, lúc đó anh không kịp cứu em trước khiến em thấy tủi thân, nhưng đó là mẹ em mà.”

“Bà ấy vì em mà buồn, đến mức tuyệt thực để xin lỗi. Em mau theo anh qua đó xin lỗi bà đi, nói một câu tử tế là được rồi.”

Khi anh ta nói, tôi vẫn dửng dưng lướt điện thoại.

Tôi đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè: “Chúc mừng tôi sắp độc thân!”

Đăng xong, tôi mới từ tốn ngẩng đầu, mỉm cười: “Mẹ tôi tuyệt thực thì liên quan gì tới tôi?”

“Tôi đâu phải đầu bếp, không tìm nguyên nhân từ đồ ăn mà lại đi tìm tôi là sao?”

Phó Nam Xuyên đứng ngây ra đó.

Một lúc lâu sau, anh ta tức đến run người, buông một câu: “Cô đúng là không thể nói lý!”

Rồi quay người rời khỏi phòng bệnh.

Hôm đó, khi tôi đi làm thủ tục xuất viện, liền bị một đám họ hàng tới thăm bệnh vây quanh.

Họ túm lấy tôi, nhao nhao mắng mỏ.

“Cô đúng là đồ vô ơn! Mẹ nuôi cô lớn mà chẳng khác nào nuôi sói!”

“Trông thì có vẻ hiền lành, ai ngờ lòng dạ độc ác! Chồng cô đúng là xui tám đời mới lấy phải loại như cô!”

“Chỉ vì một chuyện nhỏ mà đòi ly hôn, đúng là trò cười thiên hạ!”

Tôi chỉ lặng im nghe họ chửi mắng mình, không một chút biểu cảm.

Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn: “Tránh ra được không? Tôi phải đi làm thủ tục xuất viện.”

Đúng lúc ấy, Phó Nam Xuyên cầm tờ hóa đơn thanh toán bước ngang qua.

Thấy tôi, anh ta nhẹ giọng nói: “Khinh Khinh, mẹ nhớ em rồi, em qua gặp bà một chút đi.”

Tôi chỉ thờ ơ đáp: “Ly hôn đi, ký nhanh lên.”

Phó Nam Xuyên lập tức đỏ hoe khóe mắt: “Lúc đó tình huống khẩn cấp, anh chỉ có thể cứu người gần nhất là mẹ em thôi.”

“Nếu chuyện đó khiến em để bụng, anh xin lỗi, được không?”

Anh ta nhìn tôi, giọng tràn đầy khẩn cầu: “Anh chỉ xin em qua nhìn mẹ một cái thôi, bà từ hôm qua đến giờ chưa uống nổi ngụm nước nào.”

“Em chỉ cần nhìn bà một cái, chỉ một cái thôi.”

Tôi chưa kịp từ chối, đã bị mấy người họ hàng kéo đi, ép tới trước giường bệnh của mẹ.

Thấy tôi, ánh mắt mẹ tôi lập tức sáng lên, nhưng rất nhanh lại trở nên cẩn trọng, dè dặt.

Bà run run nói: “Tiểu Khinh, đừng giận mẹ nữa.”

“Mẹ quỳ xuống xin lỗi con, con đừng ly hôn với chồng được không?”

Nói rồi, bà cố gượng đứng dậy, sau đó “phịch” một tiếng quỳ sụp trước mặt tôi.

Bà dập đầu từng cái, miệng lặp đi lặp lại chỉ có “mẹ sai rồi”, “xin lỗi con”…

Còn tôi, vẫn đứng yên, không chút động lòng.

Phó Nam Xuyên thấy vậy liền vội vàng ngăn lại: “Cố Nhược Khinh! Cô còn có chút lương tâm nào không?”

“Mẹ cô quỳ dưới đất mà cô vẫn thản nhiên nhìn, bà ấy dập đầu xin lỗi cô mà cô lại bình thản đứng đó!”

“Cô không sợ trời phạt à?!”

Tôi liếc nhìn mẹ, giọng lạnh như băng: “Tôi ép bà ấy quỳ sao?”

“Nếu anh thấy tôi không ra gì, thì mau ký ly hôn đi.”

Phó Nam Xuyên giận đến mức không nói nên lời, chỉ trừng trừng nhìn tôi.

Đúng lúc đó, cha tôi đột nhiên xông vào, không nói không rằng, giáng thẳng cho tôi một bạt tai.

“Con gái của tao sao lại thành ra một thứ vô tâm, tàn nhẫn như mày!”

“Vì chút chuyện nhỏ mà phải làm ầm lên đến mức ly hôn à?!”

“Nếu mày còn xem tao là cha, thì mau thu dọn đồ về nhà, đừng làm mất mặt thêm nữa!”

Tôi ôm má, giọng lạnh buốt: “Vậy thì từ giờ, coi như tôi không có cha!”

“Nghịch nữ! Mày muốn chọc tao chết à?!” Cha tôi ôm ngực, tức giận đến run rẩy, chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi.

Similar Posts

  • Cô Dâu Của Chồng Cũ

    Con trai tôi đột ngột sốt cao, cả người nóng rực, tôi lập tức gọi 120 cầu cứu.

    Thế nhưng ở đầu dây bên kia, nữ điều phối viên cứ liên tục lặp đi lặp lại những câu hỏi, tốc độ nói chậm chạp, như thể cố ý kéo dài thời gian.

    Đợi đến lúc tôi cuối cùng cũng nghe thấy tiếng còi cứu thương, con trai tôi đã dần lạnh ngắt trong vòng tay tôi.

    Chưa đầy một năm, tôi và chồng chìm trong nỗi đau vô tận cùng những lời trách móc lẫn nhau, rồi ly hôn.

    Tôi sống lay lắt như một cái xác không hồn, cho đến một ngày nhận được thiệp mời điện tử báo tin chồng cũ tái hôn.

    Khoảnh khắc bấm mở lời mời bằng giọng nói, máu trong người tôi gần như đông cứng lại.

    Giọng cô dâu ấy… lại giống hệt giọng nữ điều phối viên năm xưa, người đã chậm rãi trì hoãn ở đầu dây điện thoại!

    Tôi sụp đổ, lao thẳng ra khỏi nhà, nhưng lại bị một đoàn tàu đang gầm rú cuốn phăng vào bóng tối…

    Mở mắt ra lần nữa, tôi nghe thấy con trai khóc quấy ở phòng bên, trán nóng ran.

    Chồng tôi vội vã đưa điện thoại tới: “Mau gọi 120 đi, anh đi lấy khăn ướt.”

    Tôi run rẩy nhận lấy, vừa áp ống nghe lên tai đã nghe một giọng nữ quen thuộc vang lên:

    “Xin chào, trung tâm cấp cứu 120.”

  • Bữa Sáng Đắt Giá

    Lớp 12, tôi học bán trú và đã mang cơm sáng cho cả lớp suốt một học kỳ.

    Bánh kếp thịt trứng đầy đủ chỉ 2 tệ, bánh kẹp tay có thêm thịt thăn chỉ 3 tệ.

    Cuối tuần thu tiền như thường lệ, lớp trưởng lại ném thẳng cái bánh kẹp vào mặt tôi:

    “Lớp bên bán bánh kẹp chỉ 2 tệ, cậu lấy 3 tệ, một học kỳ cậu lời tận ba ngàn tệ, trả lại ngay!”

    Tôi giải thích nguyên liệu là do đầu bếp riêng nhà tôi làm bằng đồ nhập khẩu từ nước ngoài. Nếu thấy mắc thì sau này tôi không mang nữa.

    Ai ngờ lớp trưởng lại ép tôi phải mang cơm sáng miễn phí cho cả lớp mỗi ngày để “chuộc lỗi”.

    Kết quả là đến ngày thi đại học, cả lớp nôn mửa tiêu chảy, lớp trưởng vu cho tôi bỏ thuốc hại người.

    Cô ta lừa cả lớp dụ tôi lên sân thượng rồi đẩy tôi xuống.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi trở về thời điểm lớp trưởng lần đầu nhờ tôi mang cơm sáng.

  • Màn Kịch Trả Thù Của Phương Mộng Nhã

    1

    Tôi tên là Phương Mộng Nhã, năm nay 28 tuổi, đã kết hôn được ba năm.

    Nếu không phải vì cuộc gọi nhầm đó, có lẽ tôi sẽ mãi mãi không biết được rằng, người chồng hoàn hảo trong mắt mọi người – Thẩm Tuấn Khải – đã phản bội cuộc hôn nhân của chúng tôi từ lâu.

    Tối hôm đó, khoảng mười giờ, tôi đang ở trong phòng làm việc, chỉnh sửa lại báo cáo tài chính của công ty. Tuấn Khải nói là phải làm thêm giờ, đến giờ vẫn chưa về.

    Điện thoại đột nhiên đổ chuông. Màn hình hiện tên “Khải Khải”.

    Tôi hơi khó hiểu, bắt máy, định hỏi anh ấy bao giờ về nhà.

    “Bé cưng, có nhớ anh không?”

    Giọng nói dịu dàng đến tận xương tủy vang lên từ đầu dây bên kia – giọng của Thẩm Tuấn Khải. Sự dịu dàng ấy, đã lâu lắm rồi tôi không còn được nghe.

    Tôi ngẩn người ra, còn chưa kịp trả lời thì lại nghe thấy anh ấy nói tiếp:

    “Tối qua ở khách sạn, em nói muốn có con. Tối nay anh sẽ về với em.”

    Cả người tôi như đóng băng.

    Tối qua? Khách sạn? Có con?

    Rõ ràng tối qua Tuấn Khải ở nhà, chúng tôi thậm chí còn cãi nhau vì anh ấy cứ cắm mặt vào điện thoại tới khuya.

    Tôi nín thở, tay siết chặt điện thoại.

    “Ông xã à…” – một giọng nữ ngọt ngào vang lên trong điện thoại – “Em vừa tắm xong, anh mau về đi mà~”

    Giọng của cô ta nghe còn rất trẻ, điệu bộ nũng nịu không thể lẫn vào đâu được.

    Tôi nghe thấy Tuấn Khải cười trầm thấp: “Ừ, anh tới liền. À đúng rồi, mai anh sẽ kiếm cớ đi công tác, mình có thể đến khu nghỉ dưỡng bên bờ biển em vẫn muốn đến.”

    “Thật hả? Tuyệt quá! Em yêu anh chết mất!”

    “Anh cũng yêu em, Tiểu Văn.”

    Tiểu Văn.

    Tôi đã ghi nhớ cái tên này.

    Cuộc gọi kết thúc, tôi phát hiện tay mình đang run.

    Ba năm hôn nhân, hóa ra chỉ là một trò cười.

  • Bạn Trai Nhà Bên

    Cuối tháng cạn kiệt lương thực, không còn tiền trả tiền thuê nhà.
    Bạn thân gọi điện trêu tôi:
    “Hay là mày thử rù quến con trai chủ nhà đi? Hắn đúng là cực phẩm nhân gian đấy! Cao ráo, chân dài, nhan sắc đỉnh nóc kịch trần, quan trọng nhất là ba hắn còn siêu giàu. Chậc chậc… chỉ tưởng tượng thôi là tao đã chảy nước miếng rồi!”
    Trong thang máy, cực phẩm nhân gian trong lời cô ấy vừa vươn tay nhấn nút tầng, vừa nhướng mày nhìn tôi.
    “Tầng 12?”
    Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ.
    “Cảm ơn.”
    Tối đó, khi mở cửa lấy đồ ăn, tôi vô tình bị nhốt bên ngoài.
    Không còn cách nào khác, đành phải mặc nguyên bộ váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng đi tìm bà chủ nhà để lấy chìa khóa.
    Dưới ánh đèn hành lang, thiếu niên mày kiếm mắt sáng đứng dựa vào cửa, ánh mắt mang theo vẻ thích thú.
    “Cô đến thật đó à?”

  • Hai Con Đường Khác Biệt

    Lục Dã Thành là kỹ sư nhà máy cơ khí, còn tôi là nhân viên lưu trữ hồ sơ.

    Chúng tôi kết hôn đã năm năm, luôn là cặp đôi mẫu mực khiến người khác ngưỡng mộ.

    Dạo gần đây tôi thấy dạ dày không ổn, liền rủ anh ấy đi bệnh viện khám.

    Anh cau mày: “Anh không muốn ra ngoài, em tự đi đi.”

    Từ bệnh viện bước ra, tôi vui mừng khôn xiết vì biết trong bụng mình đang có một sinh linh nhỏ bé.

    Tôi muốn mua ít vải để may đồ cho con.

    Sau đó vội vàng trở về làm bữa trưa cho Lục Dã Thành.

    Nhưng tôi lại nhìn thấy anh ta, một tay để Lâm Ngữ Mai khoác lấy, một tay xách túi giúp cô ta, hai người vừa nói cười vừa bước vào cửa hàng đồ dùng trẻ sơ sinh.

    Lâm Ngữ Mai chỉ vài món đồ, Lục Dã Thành không do dự lấy ví ra trả tiền.

    Tôi ôm bụng, đứng chết lặng tại chỗ.

    Nhân viên bán hàng ngơ ngác nhìn tôi: “Cô ơi, chỗ vải này cô còn lấy không?”

  • Trả Lại Hết Cho Anh

    Tôi và Tạ Hành Chu yêu nhau ba năm, đến khi kết hôn tôi mới biết anh ấy là con nhà giàu.

    Nhưng mấy người anh em của anh lại bảo tôi tham tiền, còn xúi anh kiểm soát tài chính của tôi.

    Tạ Hành Chu vậy mà cũng tin thật.

    Sau khi cưới, anh không cho tôi đi làm, mỗi tháng chỉ cho tôi 1000 tệ.

    Anh nói: “Bấy nhiêu là đủ rồi.”

    Thật ra thì… đúng là đủ thật.

    Tôi không chỉ ngày nào cũng đi mua sắm, mà còn dư sức mua mỹ phẩm cao cấp và túi hiệu.

    Anh bắt đầu nghi ngờ, chất vấn tôi: “Tiền ở đâu ra?”

    Tôi ngây thơ đáp: “Chồng à, là anh cho em mỗi tháng mà!”

    Anh nổi giận: “Anh cho em có 1000 tệ một tháng, đủ làm được gì chứ?!”

    Thì ra anh cũng biết, một tháng 1000 tệ chẳng làm được gì.

    Nhưng không sao hết.

    Anh cho tôi 1000 mỗi tháng.

    Còn những “anh em tốt” của anh, mỗi người cho tôi… một triệu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *