Nơi Anh Là Nhà

Nơi Anh Là Nhà

Giữa đêm khuya, tôi lục lọi thùng rác trong khu chung cư.

Bạn trai cũ lái chiếc Lamborghini đi ngang qua, ném cho tôi hai vỏ chai không.

“Không phải em bỏ tôi để lấy đại gia à, sao giờ thê thảm vậy?”

Tôi khựng tay lại, quay đầu nhìn anh ta.

“Nhẫn của tôi rớt vào đây.”

Mắt anh ta lập tức sáng lên.

“Là cái tôi tặng em khi trước…”

“Là nhẫn kim cương ông chồng giàu có của tôi tặng.”

“Viên kim cương 3 carat.”

Gương mặt anh ta sầm lại, lái xe bỏ đi.

Sau đó, tôi bị mọi người khinh bỉ, không có nhà để về, đội mưa kéo vali ngồi thu lu dưới mái hiên.

Anh ta cầm một chiếc hộp, quỳ một gối trước mặt tôi.

“5 carat, đủ để cưới em chưa?”

1

Nửa đêm 12 giờ, tôi xách hai túi rác nặng trịch xuống lầu.

Lúc quăng vào thùng rác, quai túi cứa vào ngón tay, kéo luôn chiếc nhẫn trên ngón áp út rơi theo.

Tôi sững người hồi lâu, đầu óc như có tiếng ong ong nổ tung.

Khi định thần lại, cả người tôi đã chồm lên miệng thùng rác, nửa thân trên cắm vào đống túi rác buộc hời hợt, lục tìm chiếc nhẫn kim loại bé xíu.

Sau lưng vang lên tiếng còi xe, rồi thứ gì đó lăn tới đập vào mắt cá chân tôi.

Cùng lúc đó, tôi tìm thấy chiếc nhẫn bạc bị rớt trong nửa quả dưa hấu.

Tôi bật dậy, quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt chế giễu của Tiêu Lang.

“Không phải em bỏ tôi đi lấy đại gia sao, giờ thành ra thế này à?”

Cúi đầu nhìn xuống, cạnh chân tôi là hai chai nước khoáng rỗng, chắc là do anh ta ném qua khi nãy.

Là một tác giả quen mặt với việc tra cứu tư liệu, tôi nhận ra ngay logo trước xe: Lamborghini.

Đèn pha chiếu lên con đường xám trắng trong khu, đêm đầu hạ, hơi nóng chưa tan hết theo gió thổi qua.

Ánh mắt trần trụi của anh ta như lột sạch quần áo trên người tôi, khiến tôi lạnh toát.

“Sao? Nhục quá không nói nên lời à?”

Tôi hít sâu một hơi, cuối cùng lấy lại giọng bình tĩnh.

“Tôi không nhặt rác, tôi tìm nhẫn.”

Tiêu Lang sững ra, mắt lập tức sáng lên.

“Là cái tôi tặng em hồi trước…”

“Là nhẫn kim cương ông chồng giàu của tôi tặng rớt vào.”

Tôi ngừng một chút, bổ sung thêm.

“Viên kim cương 3 carat.”

Khuôn mặt điển trai kia lập tức sầm xuống, khó coi vô cùng.

Tiêu Lang khịt mũi khinh miệt, không nói thêm câu nào rồi lái xe bỏ đi.

Chờ hai luồng đèn xe biến mất cuối con đường, tiếng động cơ xa dần rồi tắt hẳn, toàn thân tôi căng cứng mới dần thả lỏng.

Ngẩn ra mấy giây, tôi cúi xuống nhặt hai chai rỗng quăng lại vào thùng rác rồi xoay người về nhà.

Khi tôi tắm, bên ngoài vọng tới tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng hôn hít trêu ghẹo.

Cửa phòng tắm bị đập mạnh, cặp đôi phòng bên hét ầm.

“Đêm hôm còn tắm hả? Không biết điều à!”

Nước xối ào ào, tôi như bịt kín mọi giác quan, không nghe gì nữa, chỉ lặng lẽ kỳ cọ chiếc nhẫn trong tay.

Cuối cùng tôi mặc chiếc váy ngủ rách lỗ chỗ quay về phòng.

Nhà cách âm tệ đến mức vẫn lờ mờ nghe được động tĩnh phòng bên.

Tôi khóa trái cửa, dưới ánh đèn chăm chú nhìn bàn tay mình.

Mãi mới nhận ra ngón tay vẫn đang khẽ run.

Tôi mất một lúc lâu mới đeo lại chiếc nhẫn vào tay.

5 năm trước, Tiêu Lang tự tay đeo nó cho tôi.

Khi đó tôi cười hỏi anh ta.

“Coi như cầu hôn hả?”

“Sao anh lại dùng chiếc nhẫn rẻ tiền thế này để cầu hôn được!” Anh ta lắc đầu, cãi lại tôi.

“Chờ đến ngày cầu hôn thật, anh sẽ mua cho em một chiếc nhẫn kim cương to, trải kín cả con phố bằng biển hoa hồng.”

Tôi càng cười tươi, kiễng chân hôn mạnh lên môi anh ta.

“Giỡn à, luật sư quèn, hôm qua anh còn than lương thực tập chỉ có 1800.”

Sau đó, tôi cứng rắn nói chia tay.

Anh ta theo đến tận dưới lầu chỗ tôi ở, quỳ gối cầu xin.

“Rồi tụi mình sẽ khá lên mà, Nam Kiều, em đợi anh thêm chút nữa đi, anh xin em.”

“Anh nghèo vậy, muốn em chờ anh tới bao giờ?”

Tôi ném thẳng bó hoa anh ta đưa vào thùng rác.

“Anh 24 tuổi rồi, lương có 1800, anh tính để em theo anh chịu nghèo đói cả đời hả?”

…Không thể nghĩ thêm nữa.

Trước khi cảm xúc trào lên mất kiểm soát, tôi ép bản thân dứt ra khỏi ký ức, mở laptop.

Trên màn hình hiện rõ việc tôi phải làm hôm nay.

Viết tiếp 6000 chữ tiểu thuyết đăng liên tục.

Một bài PR đã nhận lời.

Hai đoạn nội dung thuê viết cho một blogger nổi tiếng.

Đó chính là cuộc sống của tôi.

26 tuổi, thuê chung phòng trong căn hộ 4 phòng 1 phòng khách chưa đầy 10m2, ngày đêm đảo lộn để viết bất cứ thứ gì có thể kiếm ra tiền.

2

Sáng hôm sau, tôi ra ngoài ăn sáng, lại tình cờ đụng Tiêu Lang trong thang máy.

Đêm qua quá tối, gặp cũng chỉ chớp nhoáng, thật ra tôi chẳng nhìn rõ mặt anh ta.

Giờ khoảng cách gần thế này, trong ánh đèn sáng của thang máy, ánh mắt chế giễu gần ngay trước mặt khiến tôi nghẹt thở.

Bốn năm không gặp, anh ta thay đổi nhiều lắm.

Vẻ non nớt, ngông nghênh hồi trẻ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nét sắc lạnh và điềm tĩnh của người lớn.

Anh ta đứng dưới ánh đèn trắng quan sát tôi, một lúc sau mới nhếch môi cười.

“Phu nhân nhà giàu mà còn ở chỗ thế này à?”

“Không được trải nghiệm cuộc sống chắc?”

Tôi siết tay, không chịu lép vế.

“Thuê Lamborghini một ngày cũng đắt lắm nhỉ?”

“Ừ, đúng là đắt.”

Anh ta gật đầu, giọng thản nhiên.

“Nhưng chủ yếu bạn gái tôi thích, nên tôi mua hẳn một chiếc chở cô ấy đi dạo.”

Anh ta kéo cổ áo sơ mi chưa cài nút, để lộ vết đỏ chói trên cổ.

Không hiểu có phải do thức đêm viết quá nhiều không mà đầu tôi chao đảo, hoa mắt chóng mặt, lùi hai bước, lưng dựa sát tường thang máy, thở gấp mấy hơi.

Khi ngẩng đầu lên, lại bắt gặp ánh mắt Tiêu Lang vội vã né đi, có vẻ lúng túng.

Thang máy yên lặng mấy giây rồi dừng ở tầng 18 mà tôi đã bấm.

Trước khi tôi bước ra, Tiêu Lang hạ giọng nói khẽ khàng.

“Tôi vừa dọn tới đây, ở ngay trên lầu cô.”

Bước chân tôi hơi khựng lại, nhưng vẫn không quay đầu.

Tôi luôn nghĩ rằng, trong cuộc sống nát bươm này, tình yêu là thứ chẳng đáng gì.

Nên suốt bốn năm xa nhau, tôi không hề cảm thấy nhớ anh ta nhiều.

Đeo cái nhẫn anh ta tặng cũng chỉ vì quen tay nên lười tháo.

Nhưng khoảnh khắc này, khi anh ta bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt, tôi gần như không kiềm nổi cơn sóng cảm xúc cuộn trào.

Về tới nhà, tôi đứng ngẩn ở cửa một lúc rồi đi thẳng ra tủ lạnh, moi trong đống đồ ăn thừa ra nửa chai rượu còn sót.

Vừa uống vừa nhắn cho bạn thân Tiểu Du.

“Tiêu Lang về A thị rồi, mày biết không?”

Cô ấy trả lời rất nhanh.

“Mày gặp nó à?”

“…Không, chỉ nghe nói thôi.”

Gặp thì sao chứ?

Giờ anh ta có cuộc sống sáng lạn, có bạn gái anh ta yêu thương.

Huống hồ cho dù không có, với kiểu chia tay năm đó, trong mắt anh ta tôi là loại người gì thì cũng chẳng cần nói cũng rõ.

Phản ứng của anh ta hôm qua đã đủ chứng minh.

Thấy tôi sa cơ lỡ vận, chắc trong lòng anh ta chỉ thấy hả hê lắm.

Men rượu dần ngấm, nhưng tôi lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Nằm ngửa trên giường nhìn trân trân lên trần nhà rất lâu, cuối cùng mới thiếp đi.

Mấy ngày sau đó, tôi không còn chạm mặt Tiêu Lang nữa.

Nhưng tối hôm đó, khi vừa về đến cổng khu chung cư, tôi bỗng phát hiện có tiếng bước chân theo sau, chậm rãi mà đều đặn.

Khu này cũ kỹ, diện tích rộng, an ninh cũng không tốt lắm.

Con đường tôi đi đèn đường hỏng hơn tháng rồi vẫn chưa ai sửa.

Tôi cố bước nhanh hơn, nhưng tiếng bước chân phía sau cũng tăng tốc theo.

Tim tôi đập thình thịch trong ngực, đầu óc trống rỗng, nhưng tôi cố ép mình bình tĩnh, bấm gọi số 1 trên quay nhanh.

Điện thoại đổ chuông mấy hồi mới có người bắt máy, nhưng bên kia im lặng.

Tôi cố làm giọng ngọt ngào.

“Chồng ơi, em vào khu rồi, sắp tới nhà rồi, nhớ ra mở cửa cho em nhé.”

Một lúc sau, giọng Tiêu Lang vang lên lạnh băng.

“Giang Nam Kiều, cô gọi nhầm ‘chồng’ rồi.”

Điện thoại bị dập máy.

Tôi cũng chết lặng một nhịp.

Vào thang máy tôi bắt đầu điên cuồng nhấn nút đóng cửa.

Nhưng ngay lúc cửa sắp khép lại, một bàn tay thò vào chặn.

Cửa lại mở ra, một gã đàn ông đội mũ đeo khẩu trang bước vào, không bấm tầng nào, chỉ dùng khóe mắt lén liếc tôi.

Trên người hắn phảng phất mùi rượu.

Tôi run run bấm tầng 19.

Thang máy dừng ở tầng 19, tôi cứng đờ mặt đi thẳng tới cửa phòng 1901, ấn chuông.

“Chồng ơi, em về rồi nè.”

Không có tiếng trả lời.

Mấy giây dài như cả thế kỷ, hình như có tiếng chân tiến lại gần, lại như không.

Tôi không dám quay đầu, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, tay đã thò vào túi quần mò nút gọi khẩn cấp.

Đúng lúc đó, cửa bật mở.

Tiêu Lang, tóc còn ướt nhỏ nước, mặc bộ đồ ngủ còn chưa cài hết nút, giật mạnh cánh cửa, mặt lạnh như tiền.

“Giang Nam Kiều, cô rốt cuộc muốn gì hả?”

3

Câu trả lời của tôi là hành động bất ngờ nhào vào lòng anh ta.

Có lẽ không đoán trước được, Tiêu Lang cả người cứng đờ, cơ bắp dưới tay tôi chạm vào bỗng căng chặt.

Những giọt nước trên tóc rơi xuống, theo cổ áo chảy lạnh buốt sau gáy.

Tôi vòng tay ôm eo anh ta, cố làm giọng mềm xuống.

“Chồng ơi, anh đừng giận nữa… đều tại em sai, anh tha cho em lần này được không?”

Lặng đi hai giây.

Tiêu Lang bất ngờ siết eo tôi, mạnh tay kéo tuột vào nhà, cửa sau lưng đóng sầm một tiếng.

Bước chân loạng choạng, anh ta dựa lưng vào tủ giày.

Tôi áp mặt vào ngực anh ta, chưa kịp đứng thẳng thì nghe giọng trầm thấp.

“Cô nói thật đấy à?”

“Cái gì thật cơ?” Tôi đáp theo phản xạ.

“Lặp lại lời cô vừa nói đi.”

Tôi không nói gì, chống tay lên cánh tay anh ta để đứng thẳng dậy, quay đầu nhìn qua mắt mèo.

Cửa thang máy đã đóng hẳn, hành lang sáng choang nhưng trống không.

Người đó chắc đi rồi.

Tôi mới thở phào thì giọng Tiêu Lang lại vang lên sau lưng.

“Giang Nam Kiều, sống với đại gia không tốt hả? Nên tính tìm tôi — bạn trai cũ, tính vụng trộm vui vẻ à?”

Giọng điệu giễu cợt rõ rệt.

Cái hy vọng mong manh vừa nhen lên đã bị bóp chết, tôi cũng chợt tỉnh khỏi cơn mê muội chớp nhoáng.

Chợt nhớ ra.

Anh ta thật ra hận tôi.

Năm đó tôi nói chia tay, anh ta đã bỏ hết tự tôn để cầu xin tôi, còn tôi thì ra sức sỉ nhục, mỉa mai.

Tôi nhớ rõ từng chi tiết.

Và Tiêu Lang đương nhiên cũng không thể quên.

Tôi xoay người nhìn anh ta, khẽ cười.

“Ừ đấy, bốn năm không gặp, muốn chơi kích thích chút không?”

Tiêu Lang cười khẩy, xoa mái tóc ngắn còn ướt, nước văng cả lên mặt tôi.

Anh ta nói.

“Giang Nam Kiều, cô thật không biết xấu hổ.”

Tôi nhún vai.

“Vậy thôi, tôi đi đây.”

Tay vừa đặt lên tay nắm cửa đã bị Tiêu Lang nắm cổ áo kéo giật lại.

Trước mắt tôi ánh đèn thay đổi liên tục.

Hàng mi dài của anh ta quét qua mí mắt tôi, ngứa ran, luồn thẳng vào tim.

Tiêu Lang ghì chặt tay tôi đang cố đẩy ra, ép tôi dựa vào ghế thay giày.

Anh ta cúi đầu thật gần, nhưng lại dừng lại ở khoảng cách chỉ cách môi tôi một chút rồi lùi ra.

Anh ta siết chặt cổ tay tôi, cười lạnh.

“Chuẩn bị kỹ quá nhỉ? Không đeo cái nhẫn kim cương to đùng nữa sao? Đồ rẻ tiền này hợp với phu nhân giàu sang của cô lắm hả?”

Ánh mắt anh ta dừng trên chiếc nhẫn bạc đã được tôi kỳ cọ sạch rồi lại đeo lại.

Đèn ở quầy bar khẽ lung lay.

Tôi nhắm mắt một cái, nuốt xuống cơn đau âm ỉ trong lòng, giọng khàn hẳn đi.

“Ha, bị anh nhìn ra rồi.”

Ngay sau đó cửa sau lưng mở ra lần nữa.

Tiêu Lang túm lấy cổ tay tôi, lôi tôi thẳng ra ngoài, giọng lạnh như băng.

“Tôi không rảnh chơi mấy trò quý bà cô đơn đâu. Không có lần sau nữa, Giang Nam Kiều.”

Tôi lảo đảo suýt ngã mới đứng vững được.

“Anh đúng là vô tình ghê.”

“Giữa tôi và cô, chẳng có gì gọi là tình cũ.”

Một cơn gió mạnh bất chợt thổi qua, cửa trước mặt đóng sầm một tiếng.

Lúc xuống cầu thang, tôi cẩn thận nhìn quanh, chắc chắn người đó đã đi hẳn mới nhẹ người.

Về nhà, đèn nhà vệ sinh vẫn sáng, cửa kính đóng chặt, bên trong vọng ra tiếng nước xen lẫn tiếng cười đùa, chắc lại là đôi tình nhân phòng bên.

Tôi lấy điện thoại ra nhắn cho Tiểu Du.

“Hôm nay tao lại gặp Tiêu Lang rồi.”

Cô ấy nhắn lại ngay mấy chục cái dấu chấm than rồi hỏi.

“Sao rồi sao rồi?”

Còn sao nữa chứ?

“Ảnh ghét tao lắm. Năm đó tao làm nhục ảnh trước mặt bao nhiêu người, bây giờ vậy cũng bình thường thôi.”

Tôi đưa tay quệt nước trên mặt.

“Ảnh cũng có bạn gái rồi. Thôi vậy.”

“Tiêu Lang có bạn gái hả? Không thể nào? Tao chưa nghe gì mà?”

Tôi im lặng một lúc rồi từ từ gõ ra.

“Rồi sớm muộn gì mày cũng nghe thôi.”

Similar Posts

  • Con Trai S.á U Tuổi Ép Mẹ Ly Hôn

    Khi mẹ đưa đơn ly hôn cho ba.

    Tôi ôm lấy chân ba reo lên:

    “Thật tốt quá! Vậy là sau này dì Phùng có thể làm mẹ con rồi!”

    Giọng tôi vừa cao vừa sắc, như tiếng chiếc khung ảnh pha lê mà bà nội yêu thích nhất bị rơi xuống đất.

    Cơ thể ba khựng lại, nhưng không đẩy tôi ra.

    Chỉ kinh ngạc nhìn mẹ.

    Bà nội đứng bên cạnh, khóe miệng cong cong, khen tôi:

    “Ây da, vẫn là Tiểu Bảo nhà ta hiểu chuyện nhất, biết ai mới thật sự tốt với con.”

    Nhưng ánh mắt tôi lại lén liếc nhìn mẹ.

  • Chiếc Váy Cưới Và Sự Thức Tỉnh Của Tôi

    Vào ngày cưới, chiếc váy cưới cao cấp giá 1,8 triệu tệ của tôi bị nhân viên phục vụ tráo thành hàng nhái rẻ tiền chỉ 180 tệ.

    Mặc lên người vừa cồng kềnh vừa buồn cười, chưa kể còn bị dị ứng nổi đầy mẩn đỏ, tôi tức giận tìm nhân viên đòi bồi thường.

    Bạn trai lại ép tôi phải xin lỗi, còn khuyên tôi bỏ qua.

    “Con gái nhà người ta đi làm vất vả dễ gì? Với lại em vốn dĩ cũng đâu đẹp đẽ gì, tính toán chi cho mệt?”

    Nhân viên kia được nước làm tới, còn đăng bài bôi nhọ tôi lên mạng.

    “Tránh xa cô công chúa to xác này đi, vừa xấu vừa béo còn vu oan váy cưới có vấn đề, đã xấu người còn xấu nết!”

    Để ngăn tôi báo cảnh sát, bạn trai quay lén cảnh tôi mất kiểm soát rồi đăng lên mạng nhờ dân mạng “phán xử”: “Đủ rồi, em tự xem đi, ai cũng nói là do em bất ổn cảm xúc!”

    Nói là để tôi bình tĩnh lại, hắn bất chấp trời mưa to tống tôi xuống xe, kết quả tôi bị xe tải lao tới đâm chết tại chỗ.

    Sau khi chết, tôi tận mắt thấy hắn dịu dàng nói với nhân viên phục vụ: “Hả giận chưa? Bắt Giang tiểu thư mặc cái đồ thảm họa đó chụp ảnh cưới, em cũng nghĩ ra được thật đấy.”

    Mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng ngày cưới hôm đó.

    Tôi lập tức ném váy cưới vào mặt nhân viên: “Cô nói đây là váy cưới chính hãng tôi đặt à? Vừa hay, tôi quen đích thân nhà thiết kế, gọi điện xác nhận liền đây!”

    Đám cưới này, ai thích cưới thì cưới.

    Đời này tôi sống lại, không khiến bọn họ thân bại danh liệt thì tôi thề không bỏ qua!

  • Trọng Sinh Ngày Ly Hôn

    Trước cổng Cục Dân chính, gió lạnh thấu xương.

    Tôi đứng trên bậc thềm, tay siết chặt bản thỏa thuận ly hôn.

    Ký ức của kiếp trước ùa về như thủy triều, tôi đã quỳ ở đây khổ sở van xin suốt ba tiếng đồng hồ, còn Cố Mộ Thâm ngồi trong xe thậm chí không buồn hạ cửa kính xuống.

    Lúc đó tôi khóc đến kiệt sức, được người qua đường đưa vào bệnh viện.

    Sau đó, tôi tiếp tục đeo bám không buông suốt hai năm, sống như một x/ ác không hồn chỉ để cứu vãn cuộc hôn nhân tan vỡ này.

    Cuối cùng, vào ngày kỷ niệm 7 năm ngày cưới, tôi đã nu/ ốt cả l/ ọ thu0/ ốc ng/ ủ.

    Khi bóng tối của cái chết bủa vây, tôi vẫn còn nghĩ: Liệu anh ta có hối hận không?

    Khoảnh khắc trọng sinh mở mắt ra, tin nhắn trong điện thoại tôi là:

    “Vãn Ý, 10 giờ sáng nay, đến Cục Dân chính ly hôn.”

    Tay tôi run rẩy, bản năng mách bảo muốn tiếp tục làm người vợ yêu anh ta sâu đậm.

    Nhưng ký ức về cái ch e c quá rõ ràng.

    Cái lạnh lẽo, sự tuyệt vọng, ngạt th/ ở, và vô số đêm tôi hèn mọn như một con chó chỉ để chờ đợi một ánh mắt của anh ta.

    Không thể như thế này mãi được. Tôi phải sống cho chính mình.

  • Sinh Nhật Của Con, Bi Kịch Của Mẹ

    Sinh nhật tuổi trưởng thành của con gái, tôi đặt hẳn một chiếc trực thăng làm quà tặng.

    Nó vui mừng kéo cả nhóm bạn đi trải nghiệm, ai ngờ chiếc máy bay lại bị thằng chồng ăn bám của tôi lái đi mất.

    Khi tôi gọi được điện thoại cho hắn, đầu dây bên kia là tiếng cười nũng nịu của phụ nữ.

    Hắn không hề che giấu, giọng điệu ngông nghênh:

    “Cô với con bé ngày nào cũng tiêu tiền của tôi hưởng thụ, chiếc máy bay này tôi muốn lái thì lái.”

    “Chiêu Chiêu đang mang thai con trai ruột của tôi đấy, dám chọc cô ấy không vui, thì mẹ con cô đừng mong nhận thêm đồng nào!”

    Tôi cầm điện thoại, ánh mắt lạnh như băng.

    Khó trách dạo này hắn trắng trợn như vậy, thì ra bên ngoài đã có con riêng, tưởng rằng có chỗ dựa vững chắc rồi.

    Không có tôi, mỗi năm ai đổ vào công ty đang sắp phá sản của hắn hàng chục tỷ? Hắn tưởng mình là “thiên tài thương mại” chắc?

    Tôi lập tức gọi cho giám đốc tài chính:

    “Bắt đầu từ bây giờ, toàn bộ khoản đầu tư cho Tập đoàn Thẩm thị, rút hết!”

  • Sau ly hôn, mẹ tôi – chim hoàng yến ngày nào – bay xa

    Ba tôi vừa nghe tin bạch nguyệt quang năm xưa về nước, liền muốn mẹ tôi nhường chỗ.

    Mẹ tôi thì kiểu ngốc nghếch ngây thơ, chẳng tranh giành gì, chỉ đưa ra một yêu cầu: “Tôi không cần gì hết, chỉ xin được mang theo con gái.”

    Tôi đè mẹ lại, tức muốn hộc máu vì không thể uốn nổi cái lưng cột sống mềm như bún của bả:

    “Mẹ! Mẹ cần con làm gì? Mẹ cần tiền thì nói một tiếng!”

    “Cầm tiền của Cố Đình mà đi nuôi mấy anh phi công trẻ không thơm hơn à?!”

    “Còn con á? Đừng lo.”

    “Con xài tiền của Cố Đình để nuôi mẹ đó!”

  • Khi Tết Đến, Tôi Bắt Đầu Phát Điên

    Cứ mỗi độ xuân về, mẹ chồng tôi lại bắt đầu màn trình diễn của bà.

    Cơn giận dữ khiến tôi phát hiện ra mình mắc u xơ tuyến vú, trong cơn bốc đồng, tôi đã nghĩ đến việc ly hôn với chồng.

    Người đồng nghiệp mới hay chuyện, đã khẽ khàng nhắc nhở tôi một câu: “Nếu cô đã không còn muốn tiếp tục, vậy còn tự làm khó mình để làm gì? Cứ làm tới đi.”

    “Thắng thì làm vua, thua thì đổi nhà khác.”

    Phải rồi.

    Tôi mấy ngày liền thu thập tư liệu trên mạng, dốc lòng học hỏi, chuẩn bị cho một phen “ra trò” khi về nhà năm nay.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *