An An Bình Yên

An An Bình Yên

Bố tôi nhận nuôi con gái của một người bạn cũ.

Cô ấy hoạt bát, hướng ngoại, không giống tôi – chỉ biết học hành, ít nói và trầm lặng.

Bố xem cô ấy như con ruột mà cưng chiều, các anh tôi thì thay nhau lái xe đưa cô ấy đi khắp nơi check-in, tặng đủ thứ đồ công nghệ mới nhất.

Ngay cả bạn trai tôi – nam thần của trường – cũng chỉ ngoài miệng than cô ấy bám người, hay làm nũng.

Nhưng mỗi lần sinh hoạt câu lạc bộ, ánh mắt anh ấy lại không tự chủ mà nhìn về phía cô ta.

Thậm chí trong buổi biểu diễn lễ kỷ niệm trường, tiết mục song ca mà anh ấy đã hứa cùng tôi, lại bị đổi thành bản song tấu piano với cô ta.

Tôi cúi đầu nhìn bảng chương trình biểu diễn bị gạch tên mình, bình tĩnh nói:

“Chia tay đi.”

1.

Bàn tay đang giơ ra giữa không trung của Tiêu Nhiên khựng lại, anh ta không thể tin vào tai mình, còn chưa kịp lên tiếng thì phía sau đã vang lên tiếng nghẹn ngào của Lưu Y Nặc, mắt cô ấy đỏ hoe.

Cô ta mặc chiếc váy trắng cùng phong cách với trang phục tôi chuẩn bị cho buổi biểu diễn.

“Chị Giao An, chị đừng trách anh Tiêu Nhiên… là do em… do em quá muốn được biểu diễn trong lễ kỷ niệm, anh Tiêu Nhiên thấy em tội nghiệp nên mới…”

Tôi chẳng thèm để ý đến cô ta, chỉ nhìn thẳng vào Tiêu Nhiên:

“Tôi nói là, chia tay.”

Lông mày Tiêu Nhiên nhíu chặt, vẻ mặt đầy bực bội:

“Giao An, em đừng làm loạn nữa. Chỉ là một bài hát thôi mà, có cần phải như vậy không?”

“Y Nặc mới đến, lại là lần đầu tham gia lễ kỷ niệm trường, anh là đàn anh giúp đỡ một chút thì sao chứ?”

“Bình thường em đã khô khan ít nói rồi, giờ còn nhỏ nhen tính toán thế à?”

Tôi nhìn anh ta, không nói gì thêm, quay người bước xuống sân khấu.

Bên dưới ồn ào náo nhiệt, chẳng ai để ý đến chuyện nhỏ xảy ra trong góc.

Tôi ném bảng chương trình đã bị hủy vào thùng rác, rời khỏi hội trường và nhắn tin cho Tiêu Nhiên.

【Tôi không hỏi ý anh. Tôi đang thông báo cho anh biết – chúng ta chia tay rồi!】

Về đến nhà, đèn phòng khách vẫn sáng trưng.

Bố, anh cả, anh hai và cả Lưu Y Nặc đang ngồi xem livestream buổi lễ kỷ niệm trường. Màn hình đúng lúc chiếu đến tiết mục song tấu của Tiêu Nhiên và Lưu Y Nặc.

Âm thanh du dương, hai người trông đúng là đẹp đôi.

“Trời ơi, Y Nặc nhà ta thật là đa tài, đàn quá hay luôn!”

Anh cả là người đầu tiên vỗ tay.

“Phải đó, còn hơn một số người suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào học hành.”

Anh hai liếc nhìn tôi đầy ẩn ý.

Ánh mắt bố tôi rời khỏi màn hình, dừng lại trên người tôi, đầy dò xét.

“Sao con không về cùng Tiêu Nhiên?”

Tôi thay giày, giọng bình thản:

“Chia tay rồi.”

Phòng khách lập tức im phăng phắc.

Lưu Y Nặc là người đầu tiên bật dậy, nước mắt lưng tròng chạy đến trước mặt tôi.

“Chị Giao An, xin lỗi, là lỗi của em… chị đừng chia tay với anh Tiêu Nhiên… để em đi giải thích với anh ấy!”

Sắc mặt bố tôi tối sầm, cây gậy trong tay đập mạnh xuống sàn nhà.

“Vớ vẩn! Giao An, con lớn thế rồi mà còn trẻ con như vậy sao?”

“Y Nặc là em gái, Tiêu Nhiên quan tâm một chút là chuyện nên làm. Con là chị, không những không rộng lượng mà còn đòi chia tay vì chuyện nhỏ này, con được dạy dỗ kiểu gì thế?”

Tôi ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn ông:

“Con được dạy là, như lời mẹ con dặn trước khi mất – đừng bao giờ để bản thân chịu uất ức.”

Nói xong, tôi quay người lên lầu, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Chưa đầy một lát, cửa phòng bị đẩy ra, anh cả tựa vào khung cửa.

“Giao An, lại giở trò gì nữa đây? Bỏ nhà ra đi à? Em tưởng mình vẫn là đứa trẻ ba tuổi à?”

Tôi xếp vài bộ quần áo gọn gàng vào vali, không để ý đến anh cả.

“Đủ rồi đấy, xuống xin lỗi bố một tiếng, chuyện này coi như bỏ qua.”

“Em gái Y Nặc là khách, lại còn là con gái bạn cũ của bố, chúng ta đối xử tốt với nó là điều nên làm. Em sao lại hẹp hòi đến thế?”

“Em không phải không dung nổi cô ta.”

“Là em không chịu nổi… các anh.”

Sắc mặt anh cả lập tức trở nên khó coi.

Tôi kéo vali, bước ngang qua người anh.

Xuống đến phòng khách, anh hai chặn tôi lại.

“Giao An, em bị sao thế? Phải làm loạn lên thế này mới vừa lòng à?”

Tôi nhìn anh ấy, rồi lại nhìn sang bố đang ngồi trên ghế sofa với gương mặt u ám, bên cạnh là Lưu Y Nặc đang âm thầm lau nước mắt.

“Em mệt rồi. Không muốn tiếp tục giả vờ làm một người chị, một người con ngoan ngoãn, bao dung, hiểu chuyện nữa.”

“Xin hãy để em yên!”

Tôi đẩy anh hai ra, mở cửa lớn, không quay đầu lại mà bước ra ngoài.

Sau lưng vang lên tiếng gầm đầy giận dữ của bố:

“Nếu mày dám bước ra khỏi cánh cửa này hôm nay, sau này đừng có vác mặt về đây nữa!”

Tôi không hề dừng bước, biến mất vào màn đêm.

Họ đều nghĩ tôi chỉ đang giận dỗi.

Rằng tôi sẽ vì hết tiền, không có chỗ ở, mà ê chề quay về.

Tiếc là… họ tính sai rồi.

2.

Tôi lái xe đến căn hộ áp mái trong một khu dân cư cao cấp.

Mở khóa bằng vân tay, đẩy cửa bước vào.

Đây là món quà trưởng thành mà mẹ tặng tôi vào sinh nhật mười tám tuổi.

Khi ấy mẹ nói:

“An An, mẹ hy vọng con cả đời này đều có bản lĩnh, có đường lui.”

Nơi này, ngoài mẹ và tôi ra, không ai biết.

Tôi đặt vali xuống, rót cho mình một ly nước, đứng trước cửa sổ kính sát đất nhìn ra ánh đèn rực rỡ của thành phố về đêm.

Điện thoại trong túi liên tục rung lên.

Tôi lấy ra nhìn một lượt – có tin nhắn của bố, của các anh, và mấy chục cuộc gọi nhỡ từ Tiêu Nhiên.

Tôi lập tức chuyển điện thoại sang chế độ máy bay, không muốn bị họ quấy rầy thêm nữa.

Sáng hôm sau, tôi đến trường làm thủ tục xin chuyển sang hệ ngoại trú.

Similar Posts

  • Vả Mặt Mẹ Chồng Thích Gây Sự

    Hai giờ sáng, mẹ chồng đẩy cửa xông vào.

    Chồng tôi – Triệu Vũ – đang đè lên người tôi, suýt nữa thì hét lên vì sợ.

    Bà ta bật đèn, ánh mắt ngang ngược quét qua chiếc que thử thai đặt trên tủ đầu giường, rồi bịt mũi tỏ vẻ ghê tởm.

    “Không đẻ được thì ra sofa phòng khách mà ngủ, đừng đứng chắn bồn cầu rồi không thải nổi!”

    Tôi bình tĩnh mặc lại quần áo, quay người tát một cái rõ mạnh vào mặt Triệu Vũ – người vẫn im lặng không nói lời nào.

    “Nghe chưa? Mau thu dọn đồ đạc rồi cút ra ngoài.”

  • Mật Ong Của Kẻ Hèn Nhát

    Ông chủ đích thân dẫn nhóm chúng tôi tăng ca làm dự án lớn suốt 3 tháng, cuối cùng cũng đến thời khắc quan trọng.

    Đúng ngày mời khách ăn cơm ký hợp đồng, tôi mệt đến mức nằm gục trên giường.

    Khi tôi chạy đến khách sạn, bên đối tác big boss đã tới rồi.

    Tôi vừa nhìn, ơ, chẳng phải là ông anh ruột suốt ngày than nghèo của tôi sao?

    Bao giờ thì thành đại lão rồi vậy?

    Hôm nay bữa này, tôi chẳng phải nên ngồi ghế chủ tọa sao?!

  • Trọng Sinh Ở Thọ Yến Hầu Phủ

    Tại thọ yến của phu nhân Định Nam Hầu, thế tử Tạ Tử An bị người ta bắt gặp đang gian díu với một nữ tử.

    Tạ Tử An quỳ xuống giữa bao người, dập đầu nhận tội:

    “Mẫu thân, Vãn Vãn sắp đính hôn với hài nhi, chúng con tình ý sâu đậm mới lỡ phạm sai lầm này. Xin người thành toàn, đến phủ Thái phó thay hài nhi cầu thân!”

    Chỉ một câu, hắn lập tức biến ta thành một ả lẳng lơ, khiến danh tiếng ta ở kinh thành bị hủy sạch trong một ngày.

    Ai ai cũng truyền rằng đích nữ Thái phó thất thân trước hôn nhân, cùng thế tử Định Nam Hầu ngang nhiên gian díu trước mặt bao người.

    Dù ta có giải thích thế nào rằng hôm đó ta vốn không đến hầu phủ, cũng chẳng ai tin.

    Ta bị vạn người mắng chửi, chịu nhục không nổi mà uống thuốc độc tự vẫn.

    Tạ Tử An trước linh vị ta dâng lên một nén nhang:

    “Vãn Vãn, chỉ trách phủ Thái phó đang bàn chuyện hôn sự với hầu phủ, đành phải lấy nàng ra che chắn. Ngọc Lạc xuất thân thấp kém, nếu bị người ta phát hiện đã có thân mật với ta thì làm gì còn đường sống.”

    “Không ngờ nàng lại nhỏ mọn đến thế, chỉ vài lời đồn đã tự vẫn. Thôi thì cứ xem như ta và Ngọc Lạc có lỗi với nàng. Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ bù đắp cho nàng.”

    Tạ Tử An vì người trong lòng mà đổi trắng thay đen, cưới nàng ta vào cửa hầu phủ, vợ chồng con cái sống đời hạnh phúc, còn cha mẹ ta thì vì chuyện của ta mà tóc bạc chỉ sau một đêm, chẳng bao lâu sau lần lượt bệnh mất.

    Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đúng ngày thọ yến của phu nhân Định Nam Hầu.

  • Vì Anh Không Biết Trân Trọng

    Chỉ vì lúc đi dạo triển lãm cổ vật, ánh mắt của Thẩm Cảnh Thâm dừng lại lâu hơn hai phút trên một chiếc chén nhỏ thời Tống làm từ lò Nhữ Dao.

    Tôi liền đem chiếc bình sứ men lam thời Khang Hy bà ngoại để lại đi bán, lại chắt chiu suốt ba tháng mới gom đủ tiền mua được nó.

    Khi đưa cho anh, Thẩm Cảnh Thâm chỉ liếc mắt qua một cái, rồi tiện tay đặt lên bàn trà trong phòng làm việc.

    Tôi nhẹ giọng giải thích về xuất xứ và kỹ thuật chế tác của chén.

    Anh không buồn ngẩng đầu, tiếp tục sắp xếp bản thảo thẩm định cổ vật.

    “Biết rồi.”

  • Gặp Lại Anh Ở Tiệm Bánh Ngọt

    Ba năm sau khi ra tù, tôi tình cờ gặp lại Lục Đạc Hàn trong một tiệm bánh ngọt.

    Anh ấy đội mưa đến lấy bánh sinh nhật cho người vợ đang mang thai, còn tôi thì đến lấy đơn giao đồ ăn.

    Gặp lại nhau, cả hai đều có chút bất ngờ. Nhưng yêu hận đã hóa thành tro bụi, tôi chủ động lên tiếng chào trước.

    Anh hỏi tôi dạo này sống thế nào, tôi đáp: “Mọi chuyện đều ổn.”

    Không ai nói gì thêm. Tôi vừa định quay người rời đi thì anh đột nhiên lên tiếng:

    “Thời Ảnh, nếu cuộc sống có khó khăn gì, em có thể tìm anh bất cứ lúc nào.”

    Chuông nhắc giao đơn vang lên, tôi bước tới thúc giục tiệm nhanh chóng giao món, không đáp lại lời anh.

    Cái gọi là “khó khăn trong cuộc sống”, chẳng qua cũng chỉ là cúi đầu vì miếng cơm manh áo.

    Nhưng một khi đến gần anh, mọi đớn đau trên đời này sẽ lại bám lấy tôi.

    Tôi sợ rồi, cũng mỏi mệt rồi — và từ lâu, cũng chẳng còn yêu nữa.

  • Ván Cờ Hôn Nhân Ta Bày Ra

    Vào ngày đại thọ của tổ mẫu, ta và tên công tử bột khét tiếng bị phát hiện nằm chung một giường.

    Ngoài cửa, đám tân khách chen chúc đứng xem, ai nấy đều muốn làm kẻ “chứng kiến”.

    Vị hôn phu lập tức trả lại hôn thư trước mặt bao người, rồi quay đầu cầu hôn thứ muội vốn luôn tỏ ra ôn nhu của ta.

    Để giữ thể diện, ta bị vội vã gả cho tên công tử ăn chơi trác táng kia.

    Hắn là kẻ từ nhỏ đã quen hưởng lạc, ngày ngày chìm đắm trong lầu xanh ngõ liễu, chẳng bao giờ làm nên việc gì ra hồn.

    Khắp kinh thành đều nói đời này của ta coi như xong.

    Có người thương hại, cũng có kẻ cười chê, phỉ nhổ.

    Nhưng bọn họ không hề biết, ván cờ này vốn do chính tay ta bày ra.

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *