Ván Cờ Hôn Nhân Ta Bày Ra

Ván Cờ Hôn Nhân Ta Bày Ra

Vào ngày đại thọ của tổ mẫu, ta và tên công tử bột khét tiếng bị phát hiện nằm chung một giường.

Ngoài cửa, đám tân khách chen chúc đứng xem, ai nấy đều muốn làm kẻ “chứng kiến”.

Vị hôn phu lập tức trả lại hôn thư trước mặt bao người, rồi quay đầu cầu hôn thứ muội vốn luôn tỏ ra ôn nhu của ta.

Để giữ thể diện, ta bị vội vã gả cho tên công tử ăn chơi trác táng kia.

Hắn là kẻ từ nhỏ đã quen hưởng lạc, ngày ngày chìm đắm trong lầu xanh ngõ liễu, chẳng bao giờ làm nên việc gì ra hồn.

Khắp kinh thành đều nói đời này của ta coi như xong.

Có người thương hại, cũng có kẻ cười chê, phỉ nhổ.

Nhưng bọn họ không hề biết, ván cờ này vốn do chính tay ta bày ra.

1
Trong chậu đồng, than hồng bập bùng cháy, ánh lửa nhảy múa rực rỡ.

Thế nhưng toàn thân ta lại lạnh buốt, còn lạnh hơn băng tuyết ngoài kia, cái lạnh thấm từ trong xương tủy lan ra khắp người.

Bởi vì ta đã bị “bắt gian” ngay tại giường.

Ta quỳ dưới đất, lưng vẫn thẳng tắp, lặng lẽ chịu đựng những ánh mắt soi mói đầy mỉa mai cùng vô số lời chửi rủa cay nghiệt.

Tiêu Vũ Thần trả lại hôn thư.

Giọng hắn bình thản không gợn sóng, nhưng lạnh đến tận xương:

“Cẩm Hoan muội muội đã có quan hệ xác thịt với Tô thế tử, chung quy là ta không xứng với muội nữa.”

Nói xong, hắn hơi dừng lại, từng chữ tiếp theo được nhấn mạnh một cách cứng nhắc:

“Hôn ước chấm dứt tại đây, mong Cẩm Hoan muội muội sau này bảo trọng.”

Tổ mẫu nhanh tay lần tràng hạt, ánh mắt nhìn ta tràn đầy thất vọng.

Sắc mặt phụ thân trầm như nước, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài nặng nề:

“Sự đã đến nước này, hôn ước này coi như bỏ đi.”

“Hiền điệt, là lão phu dạy con không nghiêm, Lưu gia chúng ta có lỗi với ngươi.”

Phụ thân nhìn Tiêu Vũ Thần bằng ánh mắt đầy áy náy.

Nhưng khi ánh nhìn ấy chuyển sang ta, nó lập tức trở nên lạnh lẽo như sắt đá, không còn chút ấm áp nào.

Ta lặng im lắng nghe, mặc cho bọn họ hủy bỏ hôn ước.

Dù cuộc hôn sự này là do mẫu thân ta khi còn sống đã định.

Nhưng cái gọi là “đường lui” bà để lại cho ta…

Ngay từ lúc phát hiện Tiêu Vũ Thần tư thông với thứ muội, ta đã không còn cần đến nữa.

Mai di nương dịu giọng mở lời, vẻ quan tâm và bất lực thể hiện vô cùng đúng mực:

“Lão phu nhân, lão gia, đại tiểu thư còn trẻ người non dạ, khó tránh khỏi lúc lầm đường lạc lối.”

“Trong lòng con bé chắc chắn đã biết sai rồi, hai người vốn lòng dạ từ bi, xin hãy tha cho con bé một lần, đừng để nó quỳ mãi như vậy.”

Lời khuyên giải của bà ta chỉ khiến hàn ý trong mắt phụ thân càng thêm nặng.

Ông hừ lạnh một tiếng, quát lớn:

“Ngươi cứ quỳ tiếp cho ta!”

Trong đáy mắt Mai di nương lóe lên một tia đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ khuyên nhủ:

“Lão gia bớt giận.”

Thứ muội Lưu Cẩm Tâm liếc ta một cái, khóe môi khẽ cong lên thành nụ cười hả hê khó giấu.

Tiêu Vũ Thần tiến lên một bước, chỉnh tề hành lễ, giọng điệu vừa khẩn thiết vừa điềm nhiên:

“Lão phu nhân, thế bá, tình giao hảo giữa hai gia tộc vốn chẳng dễ dàng. Để vẹn toàn tình nghĩa bao năm của hai nhà Tiêu – Lưu, tiểu điệt mạo muội xin được cầu cưới nhị tiểu thư, nối tiếp mối duyên cũ này.”

Mắt Mai di nương lập tức sáng rực, nụ cười lan từ khóe môi đến tận chân mày.

Lưu Cẩm Tâm đứng bên đỏ bừng mặt, thẹn thùng liếc Tiêu Vũ Thần một cái thật nhanh.

Phụ thân sững người trong chốc lát rồi gật đầu:

“Nếu được như vậy, cũng coi như là chuyện tốt.”

Tổ mẫu cũng hài lòng gật đầu.

Cả căn phòng lập tức tràn ngập tiếng nói cười vui vẻ, không khí ấm áp vô cùng.

Chỉ có ta, như kẻ bị lãng quên.

Tựa một cái bóng vô hình, chẳng ai buồn để tâm.

2
Ngay khi phụ thân định tống ta vào gia am, Võ An Hầu phủ lại sai người đến cầu hôn, phụ thân lập tức vui mừng đồng ý.

Hôn kỳ được định vào nửa tháng sau.

Phụ thân nghiêm giọng răn dạy:

“Con có thể gả cho Tô thế tử, vốn đã là trèo cao rồi.”

“Gây ra chuyện nhục nhã như thế mà Võ An Hầu phủ không những chịu nhận con, còn đồng ý cưới hỏi theo lễ chính thê, đây chính là tổ tiên Lưu gia phù hộ, là phúc phần của con. Từ nay về sau phải an phận thủ thường, hiếu kính công bà, hòa thuận với thân tộc, đừng có gây thêm chuyện nữa.”

Ta cúi đầu đáp:

“Vâng.”

Có một điều phụ thân nói không sai.

Nếu không có màn “bắt gian” kia, với môn đệ của Lưu gia, đúng là không đời nào trèo cao nổi tới Võ An Hầu phủ.

Cho dù thế tử của Võ An Hầu phủ — Tô Tri Diêu — là một kẻ ăn chơi trác táng khét tiếng.

Thực ra, từ một tháng trước ta đã gửi thư cho cữu cữu.

Tính theo thời gian, người của cữu cữu cũng nên tới rồi.

Đang mải suy nghĩ, nha hoàn vội vã chạy vào bẩm báo:

“Đại tiểu thư, cữu lão gia và cữu phu nhân đến rồi, hiện đang ở hoa sảnh ạ!”

Đầu ngón tay ta khẽ khựng lại trong thoáng chốc.

Ngay sau đó, ta đứng dậy, nhanh chóng bước về phía hoa sảnh.

Kể từ khi ngoại tổ mẫu cáo quan, cả nhà chuyển về phương Nam.

Đã bảy năm rồi ta chưa được gặp lại người thân bên ngoại.

Không ngờ cữu cữu và cữu mẫu lại đích thân lặn lội vào kinh.

Trong lòng ta dâng lên niềm vui khó có thể kìm nén.

Tại hoa sảnh, cữu cữu chỉ hàn huyên đôi câu liền đi thẳng vào chính sự:

“Chuyến này ta và chuyết kinh vào kinh, thứ nhất là thay phụ thân bái phỏng vài vị bằng hữu cũ.”

“Thứ hai là lão gia tử thực sự quá nhớ ngoại tôn nữ, nên đặc biệt dặn chúng ta đến thăm Cẩm Hoan.”

“Ngoài ra, cũng muốn hỏi xem hôn sự giữa Cẩm Hoan và Tiêu gia đã định ngày lành chưa?”

Ngoại tổ phụ thi đỗ khoa cử, lăn lộn quan trường mấy chục năm.

Bằng hữu cũ của người, nào có ai là hạng tầm thường?

Lời này của cữu cữu rõ ràng là đang nhắc nhở phụ thân ta: đừng nghĩ có thể tùy tiện bắt nạt ta khi sau lưng ta không có chỗ dựa.

Quả nhiên, sắc mặt phụ thân thoáng lúng túng, vẻ bình tĩnh suýt nữa không giữ nổi.

Nhưng đối diện với cữu cữu, ông rốt cuộc vẫn không dám phát tác.

Ta đứng phía sau cửa nguyệt động nhìn cảnh ấy, khóe môi không tự chủ khẽ cong lên.

Rất nhanh, ta thu lại cảm xúc, cất bước tiến vào hoa sảnh.

Cữu cữu mỉm cười nhìn sang.

Cữu mẫu đứng dậy, nắm lấy tay ta, tỉ mỉ quan sát từ đầu đến chân, ánh mắt tràn đầy yêu thương:

“Mau để cữu mẫu nhìn xem, Cẩm Hoan nhà ta thật sự đã lớn rồi, dung mạo khí chất càng ngày càng xuất chúng.”

“Ngoại tổ phụ con đã dặn đi dặn lại, chuyến này vào kinh nhất định phải tận mắt thấy con được gả đi vẻ vang thì ông mới yên lòng.”

“Đúng rồi, hôn sự mà mẫu thân con năm xưa định cho con, đã chọn được ngày cưới chưa?”

Ta ngẩng mắt, nhìn thẳng vào ánh nhìn quan tâm của hai người, giọng bình tĩnh rõ ràng:

“Cẩm Hoan không dám giấu giếm, Tiêu Vũ Thần đã hủy hôn rồi, vài ngày nữa hắn sẽ rước nhị muội Cẩm Tâm về phủ.”

Nụ cười trên mặt cữu cữu lập tức biến mất.

“Chuyện từ bao giờ? Vì sao lại hủy?”

Ngay sau đó, ánh mắt ông sắc như dao quét về phía phụ thân.

“Muội phu, ông cứ thế mà đồng ý sao?”

Phụ thân nhíu chặt mày, khóe môi trĩu xuống, dường như đang cố nén sự chán ghét cực độ, giọng khô khan:

“Cứ để tự nó nói đi.”

Ông dừng một nhịp rồi bổ sung:

“Đều là do những việc ‘tốt’ mà nó gây ra!”

Ta bình thản thuật lại:

“Hôm thọ yến của tổ mẫu, có một tiểu nha hoàn nói có vị tiểu thư bị trà làm bẩn áo, muốn mượn ta một bộ y phục sạch. Không ngờ ta vừa bước vào sương phòng liền mất ý thức.”

“Đến khi tỉnh lại, ta đã nằm chung giường với Võ An Hầu thế tử.”

Chuyện này ta đã giải thích không biết bao nhiêu lần.

Nhưng mỗi lần nghe ta nói, phụ thân đều nổi trận lôi đình mà mắng nhiếc.

Ông căn bản không tin ta trong sạch.

Cữu cữu đập mạnh xuống bàn, giận dữ quát:

“Thật quá quắt!”

“Quá quắt đến cực điểm! Con bé nha hoàn kia đâu rồi? Nhất định có kẻ đứng sau hãm hại Cẩm Hoan!”

“Cẩm Hoan đừng sợ, chuyện này cữu cữu nhất định sẽ đòi lại công đạo cho con!”

Cữu mẫu nắm chặt tay ta, giọng đầy xót xa:

“Đứa nhỏ ngoan, đều tại chúng ta đến muộn… những ngày qua con chắc đã chịu không ít uất ức.”

Trong thư, ta đã viết rất rõ.

Lưu Cẩm Tâm và Tiêu Vũ Thần tư thông với nhau, bọn chúng định lợi dụng đại thọ của tổ mẫu để cho một tên gia đinh hủy hoại sự trong sạch của ta.

Ta chỉ là tương kế tựu kế, tráo đổi tên gia đinh kia, nhân cơ hội bám vào Võ An Hầu phủ.

Tên hoàn khố đó là người ta đã cân nhắc kỹ càng mới chọn.

Việc mời cữu cữu vào kinh, là để giúp ta đòi lại của hồi môn của mẫu thân.

Mà lúc này đây, cữu cữu và cữu mẫu lại thật lòng lo lắng, xót thương cho ta.

Similar Posts

  • Thay Lòng Đổi Dạ Full

    Tôi và minh tinh hàng đầu Giang Khoát đã yêu nhau được bảy năm, cùng nhau tham gia một buổi ghi hình phỏng vấn.

    MC sắc bén hỏi thẳng rằng liệu chúng tôi đã bước vào giai đoạn “ngứa bảy năm”, nên mối tình dài này vẫn chưa có kết quả?

    Thế nhưng, dưới ánh mắt tha thiết của cô em gái nhỏ ngây thơ, biểu cảm của Giang Khoát lại thoáng chút do dự: “Hiện tại tôi đang trong giai đoạn phát triển sự nghiệp, vẫn nên lấy công việc làm trọng, tôi tin Nhược Thanh cũng nghĩ vậy.”

    Mọi ánh mắt, bao gồm cả ống kính máy quay, đều đổ dồn về phía tôi, chờ đợi phản ứng.

    Tôi liếc nhìn em gái nhỏ với đôi mắt ngân ngấn nước, che miệng xúc động, còn trên ngón áp út của cô ta, là chiếc nhẫn thủ công do chính Giang Khoát làm.

    Cái gọi là “ngứa bảy năm”, chẳng qua chỉ là thay lòng đổi dạ.

    Đối diện với máy quay, tôi mỉm cười bình thản, tháo chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út xuống:

    “Đúng là nên lấy sự nghiệp làm trọng, vậy nên từ hôm nay, tôi sẽ quay trở lại giới giải trí.”

  • Tái Sinh Dưới Ánh Nắng Maldives

    Việc đầu tiên Bùi Cảnh Từ làm sau khi phá sản, chính là đưa ra đề nghị ly hôn.

    Thịnh Thanh Hòa đã sớm nhận được bản thỏa thuận ly hôn ấy.

    Cô biết, anh làm tất cả là để một mình gánh lấy khoản nợ, không muốn kéo cô vào, để cô không bị vướng bận nửa đời sau.

    Vì vậy, cô không ký tên, mà lao vào làm hơn chục công việc bán thời gian.

    Ban ngày cô làm quần quật, ngày đêm không nghỉ để kiếm tiền, tối đến còn đi nhặt chai lọ mấy tiếng liền, chỉ để cùng anh vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất đời mình.

    Dù mệt đến mức lưng thẳng không nổi, nhưng chỉ cần về tới căn phòng thuê, Thịnh Thanh Hòa vẫn cố tỏ ra như không có chuyện gì.

    Cô biết Bùi Cảnh Từ đang gánh áp lực nặng nề, nên khi anh cúi xuống hôn, cô vẫn như mọi lần, nhiệt tình đáp lại.

    Quần áo vương vãi khắp nơi, bầu không khí ám muội lan khắp căn phòng chật hẹp.

    Bùi Cảnh Từ ôm lấy eo cô, chuẩn bị đổi tư thế, thì chiếc điện thoại trên tủ đầu giường bỗng reo lên.

    Trong đôi mắt đầy dục vọng của anh thoáng qua một tia tỉnh táo khi nhìn thấy số gọi đến.

    “Thanh Hòa, anh nhận được một đơn dịch thuật, em chịu khó một chút, đừng phát ra tiếng, được không?”

    Nghe vậy, Thịnh Thanh Hòa liếc nhìn theo giọng anh. Nếu cô không nhìn nhầm, đây là số điện thoại của trợ lý anh, nhưng tập đoàn Bùi thị đã phá sản, trợ lý kia chẳng phải đã nghỉ việc rồi sao?

  • Cá Mặn Không Muốn Bơi Ngược Dòng

    Ta đang khom lưng, chun mông mà đào hố nơi góc khuất nhất của Ngự Hoa Viên.

    Chỉ là muốn chôn sâu vò rượu mai mà ta cất giữ đã lâu.

    Cái mũi chó của Thục phi, lần trước suýt nữa đã ngửi ra.

    “Ai da!”

    Chân trượt một cái.

    Cả người nặng nề ngã dập mông xuống đất.

    Vò rượu trong tay bay ra ngoài.

    Chưa vỡ.

    Rơi một cách vững vàng ngay trước đôi ủng vàng rực rỡ.

    Chết rồi.

    Ta cứng cổ ngẩng đầu nhìn lên.

    Long bào.

    Rồi ngước cao hơn.

    Là khuôn mặt không chút biểu tình của Hoàng thượng.

    Sau lưng Người, Thục phi che miệng bằng khăn, ánh mắt đầy vẻ hả hê sắp tràn ra ngoài.

    Xong rồi, xong thật rồi.

  • Mẹ Kế

    Đêm bị đuổi ra khỏi nhà với bàn tay trắng, tôi lang thang một mình trên phố.

    Tình cờ nhìn thấy một tờ quảng cáo nhỏ dán bên cột điện ven đường:

    【Tuyển mẹ kế cho con. Không giới hạn tuổi tác, ngoại hình. Chỉ cần kiên nhẫn với trẻ. Bao ăn ở.】

    Hai chữ “bao ăn ở” lập tức thu hút tôi.

    Tối hôm đó, tôi kéo vali đến gõ cửa.

    Bước vào nhà của tỷ phú.

    Sau này, chồng cũ bố thí hỏi tôi:

    “Trần Niệm, em biết mình sai ở đâu chưa?”

    Cậu nhóc bốn tuổi – tiểu bá vương nổi giận:

    “Sai cái gì mà sai?! Mẹ con là người tuyệt nhất thiên hạ!!!”

    Người đàn ông giàu nhất ôm lấy vai tôi:

    “Vợ tôi, cho dù có sai… thì cũng là đúng.”

  • Lại Một Lần Nữa Bắt Dược Chồng Mập Mờ Với Nữ Sinh

    Lại một lần nữa bắt gặp chồng mình mập mờ với nữ sinh, tôi phát điên, đập phá tan nát cả nhà.

    Mẹ chồng nói tôi vô dụng, không giữ được chồng.

    Chị chồng thì mỉa mai, bảo tôi đáng đời.k,

    Tôi muốn ly hôn.

    Nhưng Lý Mẫn lại lấy con ra uy hiếp. Vì con, tôi cắn răng chịu đựng.

    Không ngờ, một lần nhẫn nhịn lại là nhẫn nhịn cả đời.

    Lý Mẫn trăng hoa cả đời, tôi hầu hạ anh ta cả đời. Cuối cùng anh ta chết bình yên, chẳng thiếu thốn gì.

    Còn tôi, làm lụng vất vả cả đời, cuối cùng lại bị con cái ghét bỏ, chết bệnh trong một căn phòng trọ tồi tàn.

    May mà ông trời có mắt, cho tôi quay lại thời điểm trước khi ly hôn.

  • Chỉ Là Con Gái Của Mẹ Khi Có Tiền

    Vì chuyện chuyển trường cho em gái kém mình mười ba tuổi, tôi đặc biệt xin nghỉ phép trước bảy ngày, quay về quê, chạy vạy quà cáp nhờ vả khắp nơi, cuối cùng cũng nhét được nó vào trường cấp hai tốt nhất thành phố.

    Vừa thở phào nhẹ nhõm, tôi nói với mẹ – lúc đó đang chuẩn bị đi chợ – rằng hôm nay muốn ăn sườn.

    Thế mà em gái lại lạnh mặt đi đến, hất thẳng một cốc nước lạnh lên đầu tôi, còn chỉ vào mũi tôi mà chửi thẳng thừng:

    “Chị chỉ là kẻ ở quê lên ăn bám, bao năm nay lúc thì ăn lúc thì ở nhà tôi, tôi đã không so đo rồi, giờ còn muốn cướp mẹ tôi à? Chị có biết xấu hổ không?”

    “Nói cho chị biết, mẹ chỉ có mình tôi là con gái, bà ấy mãi mãi chỉ yêu mình tôi thôi!”

    Tôi chết lặng. Thì ra trong mắt em, tôi chẳng qua chỉ là một người họ hàng ăn nhờ ở đậu, nó hoàn toàn không biết tôi cũng là con gái ruột của mẹ.

    Tôi nhìn về phía cửa, nơi mẹ đang cúi đầu thay giày. Đối mặt với thái độ vô lễ và những lời cay nghiệt của em gái, bà dường như chẳng nghe thấy gì, chỉ thản nhiên nói một câu:

    “Em con không thích ăn sườn, hôm nay mình làm tôm kho đi.”

    Nhưng bà quên mất, tôi từ nhỏ đã dị ứng với hải sản.

    Tôi cúi đầu, bật cười tự giễu. Họ không biết rằng, tôi đã có thể khiến em gái vào được trường tốt, thì cũng có thể khiến nó không còn cơ hội đặt chân đến đó nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *