Ta Nhặt Được Một Thế Tử Ở Bờ Biển

Ta Nhặt Được Một Thế Tử Ở Bờ Biển

Ta là một nữ tử chuyên vớt xác bên bờ biển.

Hôm ấy, từ trên người một nam tử sắp tắt thở, ta mò được một miếng lệnh bài.

Trên đó khắc chữ Đông Cung và tên húy của Thái tử.

Ta biết, cơ hội bay lên cành cao làm phượng hoàng đã đến.

Nào ngờ sau khi hắn tỉnh lại, lại nói: “Ta là thế thân của gia chủ, để tránh bị hải tặc truy sát nên mới phải nhảy xuống biển.”

“Nay được cô nương cứu mạng, ta nguyện lấy thân báo đáp.”

Cười chết ta mất, hắn nghĩ nhiều quá rồi.

Đêm đó, ta chuốc cho hắn say khướt rồi lôi trở lại bãi biển.

1

Ta xuyên sách rồi, nhưng vận may chẳng tốt lắm, lại xuyên thành một thôn nữ.

Thế nhưng ta không chịu từ bỏ, chí hướng lớn là phải sống như các nữ chính xuyên không khác.

Ít nhất cũng phải gả vào hào môn, chơi vài ván tranh đấu chốn hậu viện, sao có thể lãng phí thanh xuân ở cái làng chài nhỏ xíu này?

Có điều, người đàn ông ta nhặt bên bờ biển cũng đã hơn mười kẻ, nhưng chẳng có ai giàu có cả.

Cũng như người trước mặt đây, chỉ là thế thân của Thái tử.

Không xứng với ta.

Gió thổi qua khiến người ta lạnh đến thấu xương.

Ta kéo hắn trở lại bên bãi đá.

Đêm nay là bị biển cả cuốn đi hay có thể bình yên vượt qua, đều tùy vào vận mệnh của hắn.

Dù sao cũng chẳng liên quan đến ta, coi như ta chưa từng ra tay cứu người.

Đợi đến khi ta thở hổn hển quay về làng.

Có quan binh đang đi từng nhà lục soát.

“Đã từng gặp người này chưa?”

Một bức họa chân dung được mở ra trước mặt ta.

Rất quen mắt, cực kỳ quen mắt.

Ta ngập ngừng nói: “Hình như, thì phải… chưa từng gặp qua.”

Một vị dân làng bên cạnh tò mò: “Quan gia, người này là ai vậy?”

Quan binh thở dài: “Thế tử của phủ Định Quốc Công – Tạ Yến, theo Thái tử điện hạ đến xử lý việc công.”

“Hôm trước gặp phải hải tặc, Thế tử liều mình che chở để Thái tử thoái lui nên bị cuốn trôi ra biển.”

“Ây da, nếu không tìm được người, chúng ta biết ăn nói làm sao đây, Quốc Công gia chỉ có đúng một hài tử!”

“Phải đó, lại còn là tôn tử của Thái hậu nương nương, thân phận cao quý lắm đó!”

Khóe miệng ta khẽ giật giật.

Tưởng là tiểu lâu la, ai ngờ lại là đại nhân vật.

Trước mắt như có thứ gì đó đang trôi tuột khỏi tay.

À, là vị trí phu nhân phủ Quốc Công!

Ta cắm đầu bỏ chạy, phải kéo hắn về lại trước khi hắn tỉnh dậy!

Nào ngờ, mới chạy được mấy bước thì liền thấy Tạ Yến như quỷ nước đứng ngay đầu làng.

Đôi mắt đầy u oán, nhìn chằm chằm vào ta.

Sau lưng hắn, quan binh đang lục đục kéo đến.

Hắn lạnh lùng chất vấn: “Cô nương, vì sao lại làm vậy?”

Xong rồi, phú quý của phủ Quốc Công đang trôi mất.

2

Ta xoay chuyển đầu óc thật nhanh.

Nắm lấy tay Tạ Yến, kéo hắn chạy như bay.

“Sao chàng lại quay lại? Bọn xấu đuổi tới rồi! Chạy mau!”

Tạ Yến sững người, lời vừa đến miệng lại nuốt vào.

Lặng lẽ chạy theo ta ra khỏi làng.

Ta thở không ra hơi, liếc nhìn hắn một cái.

Nước mắt sắp trào ra rồi.

Vừa nói, ta giả vờ nhìn về phía trong làng.

“Chàng có biết bọn họ bao nhiêu người không? Ít nhất cũng hai mươi tên!”

“Khó khăn lắm mới nhặt được một mạng về, chàng còn quay lại làm gì, muốn chết sao?”

Nước mắt đã bắt đầu dâng đầy trong hốc mắt.

Ánh mắt Tạ Yến chợt mềm lại: “Cô nương, nàng hiểu lầm rồi.”

Ta nức nở nói: “Hiểu lầm cái gì? Bọn họ cầm theo họa tượng của chàng để đi từng nhà một lục soát đó!”

“Không phải như nàng nghĩ đâu.”

Lời còn chưa dứt đã có quan binh chú ý đến hướng này.

Ta lập tức đẩy mạnh Tạ Yến, vừa lôi vừa ấn chàng nấp ra sau một tảng đá lớn.

Ra lệnh: “Trốn cho kỹ, đừng có nhúc nhích!”

Khóe môi Tạ Yến khẽ nhếch, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống.

Khóe môi ta cũng bất giác cong lên.

Cá đã cắn câu rồi.

Chàng nhất định cảm thấy ta cực kỳ đáng yêu nên mới muốn xem thử ta sẽ liều mình bảo vệ chàng thế nào, rồi lại bất lực ra sao.

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chàng đứng ra bộc lộ thân phận thật sự của mình, sau đó chậm rãi thưởng thức vẻ mặt ngây ngốc của ta khi nhận ra mình có lòng tốt mà lại làm hỏng chuyện.

Đã vậy thì…ta phải diễn xuất bùng nổ mới được.

3

Quan binh tới gần, là một tên thô kệch râu ria rậm rạp.

Trời cũng thương ta rồi!

Hắn nhìn ta đầy nghi ngờ.

“Ngươi chạy gì đó?”

Tay ta vịn lấy vách đá, toàn thân run rẩy không ngừng.

“Không… không có chạy…”

“Tên là gì?”

Giọng hắn gắt gỏng đầy vẻ hung hãn.

Ta hoảng sợ, lại run lên một cái, giọng nói lẫn cả tiếng khóc.

“Giang Ngư, là ‘Ngư’ trong từ ‘ngư hỏa’ đó…”

Quan binh cau mày, quát lớn: “Ai cho ngươi lắm miệng như thế hả!”

Dĩ nhiên rồi, có phải giải thích cho ngươi đâu.

“Thấy người này chưa, mau nói thật!”

Ba chữ cuối gần như là gào lên, giọng điệu hệt như đang dọa phạm nhân.

Ta vội lắc đầu quầy quậy: “Không, không có, quan gia, ngài nhất định phải tin ta!”

Vừa nói vừa khẽ dịch người về phía rìa tảng đá lớn.

Bước chân ta khẽ động, liền khiến hắn chú ý.

Hắn nhìn theo ánh mắt ta, dường như đã thấy được dấu chân còn ướt một nửa.

“Ngươi đừng giở trò với lão tử!”

Dứt lời liền rút đao bên hông ra.

Ánh đao loé sáng.

Ta nghiến răng, liều mạng đưa tay lên đỡ.

Vừa khóc vừa hét lớn: “Giết ta đi, đừng giết chàng ấy, ta cầu xin ngài! Mau chạy! Mau chạy đi!”

Lưỡi đao dừng lại cách cánh tay ta chỉ một sợi tóc.

Ta nước mắt mờ lệ, ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy Tạ Yến chẳng biết từ lúc nào đã đứng dậy.

Một tay chàng nắm chặt lấy lưỡi đao.

“Vô lễ!”

Giọng nói không lớn nhưng mang theo khí thế không thể trái lời.

Tên quan binh râu rậm nhìn rõ mặt Tạ Yến.

Sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất: “Thế… Thế tử gia, thuộc hạ đáng chết!”

Những quan binh khác nghe thấy tiếng động cũng lần lượt kéo tới, vừa thấy tình hình liền đồng loạt quỳ xuống.

Còn ta…

Thì giả vờ như bị dọa đến ngây người, không thể tin nổi mà nhìn Tạ Yến.

Ánh mắt chàng dịu dàng như có thể vắt ra nước.

“A Ngư, khiến nàng kinh sợ rồi.”

4

Ta đè nén cơn mừng như điên trong lòng.

Nhưng ngoài mặt vẫn phải diễn ra vẻ thật sự bị hù dọa.

Ngơ ngác “a” một tiếng, đưa tay che mặt, định bỏ chạy.

Lại bị Tạ Yến nắm chặt tay kéo lại.

“Chạy cái gì?”

Chàng bật cười khe khẽ: “Vừa rồi không phải còn muốn chắn đao thay ta sao?”

Ta cúi đầu, không dám nhìn chàng.

Kỳ thực là đang cố nhịn cười.

Nhịn đến mức mặt đỏ bừng, thoạt nhìn chẳng khác nào đang e thẹn.

Ta ấp úng: “Ta tưởng… tưởng bọn họ là người xấu tới bắt chàng…”

Dứt lời lại giơ nắm tay nhỏ đấm nhẹ một cái vào ngực chàng.

“Sao chàng không nói sớm, hại ta lo lắng muốn chết.”

Tạ Yến lập tức nắm chặt tay ta, muốn rút về cũng rút không nổi.

Bọn quan binh xung quanh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không một ai dám liếc nhìn Thế tử gia của bọn họ.

Tạ Yến lại đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ còn chưa khô trên má ta.

Khẽ giọng nói: “Hôm qua ta từng nói nguyện lấy thân báo đáp, không biết A Ngư có bằng lòng chăng?”

Trong lòng ta gào lên: Bằng lòng! Bằng lòng!

Similar Posts

  • Con Gái Không Cần Giữ Tiền

    VĂN ÁN

    Lúc bà mất, tôi đang ngồi bên cạnh nhặt đậu.

    Tôi không khóc, cũng không kêu gào gì, chỉ đưa tay tháo chiếc nhẫn vàng 15 gram trên ngón áp út của bà xuống.

    Dưới khe gạch dưới giường là chỗ bà hay giấu tiền, tôi mò ra một bọc tiền mặt được bọc ba lớp túi ni-lông, đếm được 2853 tệ, nhét vào túi áo sát người.

    Còn lại 1362 tệ tôi cố tình để nguyên chỗ cũ, thậm chí không vuốt phẳng những nếp gấp.

    Làm xong hết thảy, tôi mới gọi điện cho ba mẹ, chỉ nói: “Bà mất rồi.” Không nhắc đến tiền, cũng không nói đến chiếc nhẫn.

    Giọng tôi bình tĩnh, như thể đang nói “Hôm nay ăn đậu.”

    Tối đó ba mẹ tôi lập tức quay về, ánh đèn pin lướt qua thi thể của bà mà họ chẳng buồn dừng chân.

    Ba tôi đạp tung cánh tủ quần áo, mẹ tôi thì ngồi xổm ở góc tường lật tung cái rương gỗ, tiếng lục lọi át cả gió thổi qua lá cây.

    “Chỉ có từng này thôi à?” Ba tôi cầm mớ tiền 1362 tệ, các đốt ngón tay trắng bệch.

    “Có phải mày lấy không?” Tôi móc từ túi ra 8 tệ – là số tiền lẻ còn lại trong túi bà – ngón tay siết chặt: “Bà chưa bao giờ nói cho con chỗ giấu tiền, đây là tất cả bà còn lại trên người.”

    Ông ấy giật lấy ngay, mắng: “Con gái thì cần tiền làm gì?”

    Tôi cúi đầu, không nói gì.

    Ông tin rồi, dù sao bà cũng chẳng mấy thân thiết với tôi, lại hay nói “con gái không cần giữ tiền”, hơn nữa cả đời bà sống nhờ vào việc làm ruộng, để dành được hơn ngàn tệ cũng là chuyện hợp lý.

    Số tiền 2853 tệ tôi giấu trong áo, cùng chiếc nhẫn vàng dán sát da thịt, ông không phát hiện.

  • Chuyên Gia Chia Tay

    Nghề nghiệp của tôi rất đặc biệt, chuyên giúp người ta chia tay.

    Không phải kiểu đánh nhau ở tòa hay thương lượng bằng hợp đồng, đó vốn là việc của luật sư.

    Người ta thường nói tình yêu vô giá, nhưng những đôi nam nữ vừa mới thì thầm “anh yêu em, em yêu anh” đó, chỉ một giây sau đã có thể gửi cho tôi một đơn hàng trị giá không hề nhỏ.

    Ví dụ như bây giờ, tôi vừa nhận được tin nhắn của chồng mình – Cố Yến Minh, hỏi tôi kỷ niệm ngày cưới muốn đi Paris hay Singapore.

    Ngay giây kế tiếp, một cô gái dáng vẻ thanh tú bước vào văn phòng của tôi.

    Cô bé rụt rè, như thể phải lấy hết can đảm mới dám mở miệng:

    “Em muốn thay bạn trai đặt một đơn hàng. Anh ấy quyết định sẽ ly hôn với vợ cả rồi.”

    Tôi cầm tài liệu lên xem, bất giác khựng lại khi thấy cái tên Cố Yến Minh.

    Đối diện, cô gái vẫn cúi đầu, tiếp tục nói:

    “Bạn trai em bảo vợ anh ấy là người tốt, nên không muốn làm cô ấy bị tổn thương.”

    Tôi mỉm cười, mắt lại dừng trên bức ảnh trong hồ sơ – gương mặt vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm của Cố Yến Minh.

    Trong lòng chợt dâng lên một nỗi chua xót.

    Ba năm làm chuyên gia chia tay, cuối cùng tôi lại nhận chính đơn hàng liên quan đến mình.

  • Bản Ghi Chép Ba Tháng

    “Cô ta khi nào thì biến đi?”

    Giọng nói trong phòng trà nước không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

    Tôi cầm cốc đứng ở cửa, không nhúc nhích.

    “Chắc sắp rồi, cũng ba tháng rồi mà.”

    “Tôi cược tuần này, một bữa lẩu.”

    “Chốt.”

    Tôi quay về chỗ ngồi.

    Bàn làm việc của tôi ở cạnh nhà vệ sinh, hai mươi bốn giờ đều có mùi.

    Tôi ngồi xuống, mở máy tính, tiếp tục làm bảng biểu của mình.

    Không ai biết ba tháng nay, mỗi ngày tôi đang ghi chép điều gì.

    Cũng không ai biết ngày họp thường niên, danh sách tôi sẽ đọc dài đến mức nào.

  • Bánh Sinh Nhật Tuổi Năm Mươi

    Tôi thức tỉnh huyết mạch Thanh Xà của gia tộc.

    Sau khi trưởng thành, phải một lần nữa chọn lại giới tính.

    Kiếp trước, chỉ vì muốn ở bên bạn trai, tôi kiên quyết chọn tiếp tục làm con gái.

    Vì anh ta mà chăm lo gia đình, sinh con dưỡng cái.

    Bồi đắp cho anh ta từ một ông chủ nhỏ, thành tài phiệt số một Bắc Kinh.

    Con trai con gái, đứa nào cũng được tôi dốc lòng dốc sức, nuôi dạy thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại.

    Thế mà đến sinh nhật năm mươi tuổi của tôi, khi ăn miếng bánh do chính tay chồng làm,

    Từng ngụm máu đen tươi liên tiếp trào ra.

    Con cái đứng một bên lạnh nhạt nhìn, hoàn toàn không có ý định gọi cấp cứu.

    “Mẹ cứ yên tâm đi đi, dì Tú sẽ chăm sóc bố và bọn con.”

    “Đúng thế, làm con của mẹ thật sự mất mặt lắm.”

    Rõ ràng tất cả những gì chúng có ngày hôm nay đều là nhờ tôi mà ra,

    Vậy mà lại không chút do dự đẩy tôi xuống địa ngục.

    Lúc mở mắt ra lần nữa,

    Tôi đang đứng trong từ đường của gia tộc.

    Tộc trưởng đưa cho tôi một tờ giấy vàng chọn giới tính.

    “Diêu Diêu, con hãy quyết định đi.”

  • Florence Không Có Anh

    Tôi từ bỏ gia sản bạc tỉ để đi theo Tạ Thừa An suốt ba mươi năm.

    Năm khó khăn nhất, trong nhà không còn nổi một hạt gạo.

    Tạ Thừa An ra ngoài đấu quyền đen, bị đánh đến mặt mũi bầm dập nhưng nhất quyết không chịu bỏ cuộc.

    Anh ấy dùng máu thịt và xương cốt của mình để trải cho tôi một con đường đầy nhung lụa.

    Bây giờ anh được người ta kính trọng gọi là “ông Tạ”, còn tôi là “bà Tạ” được anh nâng niu trong lòng bàn tay.

    Năm ngoái vì chuyện gia đình tôi phải ra nước ngoài một năm, khi về nước thì nghe nói Tạ Thừa An vì lo lắng quá mức mà phải đi gặp bác sĩ tâm lý.

    Ai cũng nói Tạ Thừa An yêu tôi như mạng sống.

    Tôi cũng từng tin tưởng tuyệt đối vào điều đó.

    Cho đến ngày tôi đứng trên ban công, nhìn thấy trong căn biệt thự bên cạnh Tạ Thừa An đang ôm chặt một cô gái khác.

  • Hôm Nay Ly Hôn, Ngày Mai Tôi Là Tổng Giám Đốc

    Dẫn con gái đi ăn lẩu.

    Tôi bảo nó ăn thêm chút rau xanh.

    Nó đột nhiên cắm đũa vào nồi lẩu đang sôi.

    “Phiền chết đi! Chẳng trách ba không thích mẹ!”

    Hơi nước bốc lên dữ dội trong một khoảnh khắc.

    Tôi nhìn con bé qua làn sương mù, giọng nói bình thản chưa từng có.

    “Con muốn đổi mẹ khác không?”

    Nó không chút do dự gật đầu.

    “Ước gì được thế.”

    Tôi xách túi rời đi.

    Con bé lập tức gọi điện thoại.

    Còn bảo nhân viên phục vụ đổi nồi lẩu khác.

    Thật tốt, cuối cùng cũng kết thúc rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *