Con Gái Không Cần Giữ Tiền

Con Gái Không Cần Giữ Tiền

Lúc bà mất, tôi đang ngồi bên cạnh nhặt đậu.

Tôi không khóc, cũng không kêu gào gì, chỉ đưa tay tháo chiếc nhẫn vàng 15 gram trên ngón áp út của bà xuống.

Dưới khe gạch dưới giường là chỗ bà hay giấu tiền, tôi mò ra một bọc tiền mặt được bọc ba lớp túi ni-lông, đếm được 2853 tệ, nhét vào túi áo sát người.

Còn lại 1362 tệ tôi cố tình để nguyên chỗ cũ, thậm chí không vuốt phẳng những nếp gấp.

Làm xong hết thảy, tôi mới gọi điện cho ba mẹ, chỉ nói: “Bà mất rồi.” Không nhắc đến tiền, cũng không nói đến chiếc nhẫn.

Giọng tôi bình tĩnh, như thể đang nói “Hôm nay ăn đậu.”

Tối đó ba mẹ tôi lập tức quay về, ánh đèn pin lướt qua thi thể của bà mà họ chẳng buồn dừng chân.

Ba tôi đạp tung cánh tủ quần áo, mẹ tôi thì ngồi xổm ở góc tường lật tung cái rương gỗ, tiếng lục lọi át cả gió thổi qua lá cây.

“Chỉ có từng này thôi à?” Ba tôi cầm mớ tiền 1362 tệ, các đốt ngón tay trắng bệch.

“Có phải mày lấy không?” Tôi móc từ túi ra 8 tệ – là số tiền lẻ còn lại trong túi bà – ngón tay siết chặt: “Bà chưa bao giờ nói cho con chỗ giấu tiền, đây là tất cả bà còn lại trên người.”

Ông ấy giật lấy ngay, mắng: “Con gái thì cần tiền làm gì?”

Tôi cúi đầu, không nói gì.

Ông tin rồi, dù sao bà cũng chẳng mấy thân thiết với tôi, lại hay nói “con gái không cần giữ tiền”, hơn nữa cả đời bà sống nhờ vào việc làm ruộng, để dành được hơn ngàn tệ cũng là chuyện hợp lý.

Số tiền 2853 tệ tôi giấu trong áo, cùng chiếc nhẫn vàng dán sát da thịt, ông không phát hiện.

Thật ra, tôi với bà không thể gọi là thân thiết.

Bà chưa từng mua cho tôi bộ quần áo nào ra hồn, toàn là cắt vá lại đồ cũ của bà; cũng chưa từng khen tôi một câu, lúc tôi làm bài thì cứ lẩm bẩm “con gái học hết tiểu học là đủ rồi.”

Nhưng bà chưa từng để tôi đói, mùa đông còn nhét tay tôi vào túi áo bông của bà để sưởi – những ngày tháng chẳng tốt đẹp gì, nhưng đủ để tôi sống sót, tôi đều nhớ rõ.

Ba mẹ bỏ tôi cho bà nuôi từ khi tôi mới sinh. Họ đặt tên tôi là “Lưu Hoán” – mong có thể “đổi” được con trai.

Ba năm sau, em trai tôi ra đời, họ dọn hẳn lên thị trấn, đến cả Tết cũng hiếm khi về.

Trẻ con trong làng gọi tôi là “đứa không mẹ nuôi”, lúc đi học thường không có tiền đóng tiền sách, ánh mắt của thầy cô nhìn tôi cũng đầy chán ghét.

Khi bà bảo “đừng học nữa”, tôi đang cầm cuốn sách lớp 6 rách nát.

Lúc dọn di vật của bà, mẹ tôi đột nhiên đập tay vào đùi: “Mẹ còn cái nhẫn vàng! Lần trước tao thấy bà đeo!”

Tôi cứng người, còn chưa kịp mở miệng thì ba tôi đã với cây gậy sau cửa.

“Có phải mày lấy không?”

Mẹ tôi nhìn chằm chằm vào mắt tôi, như thể muốn nhìn thấu gì đó.

“Không có.” Giọng tôi run lên, vội nói thêm: “Tháng trước chú với thím có ghé qua, chắc là bà đưa cho họ rồi.”

Mẹ tôi lập tức nhảy dựng lên chửi bới, giọng the thé như xé rách mái nhà, mắng sạch tổ tiên nhà thím. Ba tôi không đánh tôi, nhưng lấy gậy thúc mạnh vào đầu gối, đau đến mức tôi suýt quỵ xuống.

Họ chưa bao giờ quan tâm đến sự thật, chỉ quan tâm “thứ không lấy được, có phải bị tôi chiếm rồi không.”

Ngày hôm đó, họ thiêu bà luôn, không làm tang lễ, chỉ thuê xe ba gác chở tro cốt lên núi chôn đại.

Trong nhà chẳng còn gì đáng giá, mẹ tôi vừa lục lọi vừa than thở: “Đợi mày đủ 15 tuổi thì đi làm ở nhà máy gần đây. Em mày còn phải học hành yên ổn, trong nhà không có chỗ cho mày ở đâu, bốn năm này cứ ở lại đây đi.”

Tôi cố nặn ra nụ cười ngoan ngoãn. Tôi biết họ không thích tôi, bao năm qua ở thị trấn xoay quanh em trai tôi, tôi chỉ là gánh nặng thỉnh thoảng mới nhớ đến.

Nhưng được ở lại đây bốn năm, với tôi là chuyện tốt. Nếu đến chỗ họ, tôi đoán đến cả cái bàn tử tế để học chắc cũng không có.

Sáng hôm sau họ đi luôn, trước khi đi để lại cho tôi 100 tệ.

“Chúng tta phải về sớm, còn phải nấu cơm trưa cho em mày.”

Họ nói với vẻ rất đương nhiên, quên mất hôm qua cơm là tôi nấu, quên mất bà mới được chôn chưa đến bảy ngày.

Tôi cất 100 tệ vào chỗ 2853 tệ kia, rồi kiểm tra lại lương thực trong nhà: ba bao bột mì trắng, hai bao gạo – là bà cố tình để dành cho em trai.

Tôi đem giấu chúng vào khe gạch trong nhà kho, chỉ để lại nửa bao bột mì trong bếp – đây là khẩu phần ăn của tôi cho cả một năm sau.

Còn mười ngày nữa là đến ngày khai giảng lớp 6, tôi xới đất trong sân, rắc hạt giống rau bà để lại. Rồi lục tìm quần áo cũ của bà, cái nào rách quá thì bỏ, cái còn mặc được thì cắt ngắn ống tay, cố gắng làm cho mình trông không quá rách nát.

Tôi tưởng mình đã chuẩn bị đủ để sống một mình.

Nhưng tôi quên mất, vẫn còn những “rắc rối” mà tôi chưa từng trải qua.

Hôm đó tan học lớp Sáu, tôi luôn có cảm giác người trên đường ai cũng đang nhìn mình.

Similar Posts

  • Mùi Hôi

    Tôi sinh ra đã có khứu giác nhạy bén nên luôn cảm thấy trên người chồng mình có một mùi hôi kỳ lạ, như thể mắc phải thứ bệnh bẩn thỉu nào đó. Thế nhưng báo cáo khám sức khỏe lại cho thấy mọi thứ đều bình thường, dù tôi đã âm thầm điều tra suốt hai tháng trời mà vẫn không tìm ra nguyên nhân. Mãi đến cái ngày định mệnh đó…

    Hôm đó là sinh nhật anh ta, tôi đã tặng anh một chiếc đồng hồ thông minh.

    Buổi tối, khi anh ta vào phòng tắm. Chiếc đồng hồ ấy rung lên, tự động hiện ra một tin nhắn.

    Lúc ấy tôi mới hiểu, vì sao chồng tôi lại nặng mùi đến thế.

  • Tỷ Muội Sa Trường

    Kiếp trước, ta tử trận nơi sa trường.

    Trước khi ch /ết mới biết,, mũi tên xuyên thấu tim ta là do muội muội phái người bắn tới.

    Nàng mặc áo giáp mềm của ta, gả cho vị hôn phu của ta, trở thành thê tử của đại tướng quân được người người kính ngưỡng.

    Mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm trước khi xuất chinh.

    Mẫu thân mắt đỏ hoe, trao cho ta và muội muội hai chiếc áo giáp tơ vàng giống hệt nhau.

    Muội muội đón lấy áo giáp, nở nụ cười dịu dàng: “Tỷ tỷ, nhất định phải bình an trở về.”

    Ta cũng cười.

    Đêm ấy, ta lén lút vào phòng nàng.

    Dưới ánh trăng, ta lặng lẽ tráo đổi hai chiếc áo giáp.

    Lần này, đến lượt ngươi thay ta mà chết rồi.

  • Tái Sinh Là Để Cưng Chiều Em Gái

    Anh trai tôi, Trình Ký Xương, và giả thiên kim đến đón tôi vào ngày hôm đó, khi ấy tôi đang ở ngoài ruộng cắt cỏ cho heo.

    Nhìn thấy vết thương trên cánh tay tôi, Trình Ký Xương lộ vẻ ghét bỏ, bảo tôi mau chóng lên xe.

    Giả thiên kim lộ vẻ đắc ý, chuẩn bị bắt đầu màn diễn “trà xanh” của mình.

    Nhưng Trình Ký Xương lại đột nhiên hành động khác thường, kéo lấy tôi.

    Ánh mắt anh trở nên sắc bén, nghiến răng hỏi:

    “Ai làm?”

    Tôi giật mình, xong rồi, tiêu rồi, trong truyện thì Trình Ký Xương không chỉ là kẻ cuồng sủng em gái mà còn mắc chứng sạch sẽ nặng.

    Chẳng lẽ anh ta thấy cánh tay tôi xấu xí, muốn chặt bỏ nó?

    Tôi lí nhí trả lời: “Cha nuôi thấy tôi làm việc chậm, nên dùng liềm chém…”

    Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi nỗi đau mất tay.

    Nhưng lại nghe Trình Ký Xương ra lệnh cho vệ sĩ:

    “Chặt tay tên cha nuôi của đại tiểu thư.”

    Giả thiên kim và đám vệ sĩ đều kinh ngạc nhìn anh.

    Tôi: Đây là xuyên nhầm vào bản truyện lậu à?

  • Nuôi Lớn Nam Chính Từ Phòng Tối

    Ông bố cặn bã lăng nhăng chỉ biết hưởng lạc mà không lo con cái, đến khi tôi lên 5 tuổi mới biết ngoài kia còn có một người anh trai ngoài giá thú còn lớn tuổi hơn cả tôi.

    Sau khi lão bố cặn bã đưa cậu ta về nhà thì quẳng mặc kệ, mẹ tôi nhốt cậu ấy vào căn phòng tối, mỗi ngày chỉ cho ăn một bữa.

    Nhưng sau khi xuyên sách, tôi biết anh trai là nam chính của thế giới này.

    Trong nguyên tác, Minh Xuyên từ nhỏ đã bị mẹ ngấm ngầm hành hạ, lớn lên trở thành một kẻ tính cách méo mó, ra tay tàn nhẫn, lòng dạ độc ác.

    Việc đầu tiên sau khi anh ta trở về nhà họ Minh chính là vạch trần thân thế của tôi, đuổi tôi và mẹ ra khỏi nhà họ Minh, rồi tra tấn đủ kiểu. Không sai, tôi cũng là đứa con được mẹ sinh với người khác, đúng là quá máu chó.

    Tôi không nhịn được mà run lên, nghĩ đến kết cục của mình trong sách là tôi đã sợ hãi.

  • Anh Muốn Danh Phận, Còn Tôi Muốn Tự Do

    Vào đúng ngày lễ Tình nhân, tôi tình cờ gặp lại Chu Tự Tiết giữa con phố sầm uất nhất Bắc Kinh.

    Anh ta đang lái chiếc Bentley mui trần màu trắng.

    Ghế phụ ngồi một cô gái nhỏ nhắn, tay ôm bó hoa hồng champagne.

    Lúc chờ đèn đỏ, cô gái đó đỏ mặt, hôn lên má anh ta.

    Chu Tự Tiết theo phản xạ quay đầu lại nhìn tôi, trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng hốt như bị bắt gian tại trận.

    Dù gì thì cũng chỉ mới một tiếng trước, anh ta còn nói với tôi rằng công ty bận quá, không thể đi chơi lễ với tôi.

    Tôi chỉ cười nhạt với anh ta, không nói gì cả.

    Nhưng Chu Tự Tiết lại đỏ cả mắt vì tức giận.

    Bởi vì anh ta cũng nhìn thấy người đàn ông ngồi trong xe tôi.

    Một nhân vật máu mặt trong giới thượng lưu Bắc Kinh – cũng là kẻ mà anh ta luôn xem như kẻ thù không đội trời chung.

  • PHÚC HẬN SONG HÀNH

    Văn án:

    Năm thứ ba sau khi thành thân với Tiêu Hoài, ta bị hắn đem đi cầm cố, làm vợ của một gã thô lỗ ở phía nam thành, đổi lấy ba trăm lượng bạc.

    Hắn nói rằng, đợi đến khi hắn thi đậu Trạng Nguyên, sẽ đến đón ta về nhà.

    Thế nhưng, sau khi hắn thi đỗ bảng vàng, ta đợi mãi, đợi mãi, mà chẳng thấy hắn đến đón.

    Gã thô lỗ kia không chịu nổi, liền chủ động đưa ta lên kinh tìm hắn.

    Nào ngờ, tại Tiêu phủ lộng lẫy uy nghiêm, ta lại trông thấy Tiêu Hoài đang ôm ấp biểu muội, dưới gối con cái quây quần, cảnh tượng đầm ấm vô cùng.

    Ta xông vào phủ lớn làm loạn.

    Tiêu Hoài liền che chắn biểu muội sau lưng, ra lệnh cho người dùng gậy đánh chết ta – một người điên.

    Toàn thân ta bị đánh gãy xương, hơi thở thoi thóp, cuối cùng bị ném vào bãi tha ma.

    Đường đường là tiểu thư nhà phú thương giàu có bậc nhất tại Tần Châu, ta lại phải chịu kết cục thảm khốc như vậy.

    Lúc gần lìa đời, gã thô lỗ lại nhặt xác ta về nhà.

    Hắn ôm ta mà khóc lóc thảm thiết:
    “Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ cầu hôn nàng từ sớm!”

    Đợi ta trút hơi thở cuối cùng, hắn tự tay an táng cho ta.

    Nhưng chưa đầy nửa tháng sau, gã cũng bị thích khách giết chết chỉ bằng một nhát dao.

    Chính là sát thủ mà Tiêu Hoài đã phái đến.

    Chẳng ngờ, khi mở mắt ra lần nữa, ta quay trở lại ngày hôm ấy, cái ngày mà ta chuẩn bị cùng Tiêu Hoài tư tình vụng trộm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *