Chồng Tôi Có 2 Người Vợ

Chồng Tôi Có 2 Người Vợ

Chồng tôi mỗi năm đều biến mất bảy ngày.

Anh nói là đi công tác, nhưng chưa bao giờ cho tôi tiễn ra sân bay.

Chúng tôi kết hôn mười năm, tôi chưa từng nghi ngờ điều đó.

Cho đến khi anh gặp tai nạn giao thông, hôn mê bất tỉnh, một người phụ nữ khác lao vào phòng bệnh:

“Bác sĩ! Xin hãy cứu chồng tôi!”

Cô ta cầm trên tay một tờ giấy kết hôn kiểu cũ.

Tôi mở vali của anh ra, bên trong có hai bộ quần áo thay, hai chùm chìa khóa — của hai ngôi nhà khác nhau.

Khi anh tỉnh lại, nắm tay tôi nói:

“Cảm ơn em đã chăm sóc anh suốt những năm qua.”

1.

Bàn tay tôi đang nắm chặt bỗng bị anh rút ra.

“Chăm sóc.”

Mười năm hôn nhân, trong miệng anh lại chỉ còn gói gọn trong hai chữ “chăm sóc”.

Bên giường bệnh đứng một người phụ nữ mặc váy hoa dài, vừa thấy anh tỉnh liền nhào tới ôm chầm lấy vai anh, khóc thảm thiết.

Tiếng khóc của cô ta nức nở đến mức đứt quãng, hết “anh yêu”, “ông xã”, “cưng à” cứ tuôn ra liên tục khiến tôi nổi hết da gà.

Tôi đứng ở cuối giường, trong tay còn cầm túi trái cây mới mua.

Y tá vào thay thuốc liếc nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn cô ta đang khóc lóc như sắp ngất.

Mấy bệnh nhân phòng bên cũng ló đầu ra, thì thầm to nhỏ.

Có người nhỏ giọng nói: “Chắc là vợ cả khổ lắm đây.”

Anh ho khẽ hai tiếng, giọng yếu ớt, rồi đưa tay vỗ nhẹ lưng cô ta — động tác thuần thục, tự nhiên như đã quen làm điều đó từ rất lâu rồi.

Người phụ nữ ấy ngẩng đầu lên, lớp trang điểm đã lem nhem, nhìn tôi chằm chằm rồi nhếch môi cười.

Cô ta đứng bật dậy, chỉ tay ra cửa, giọng lạnh tanh:

“Xin lỗi, chồng tôi cần nghỉ ngơi. Phiền chị ra ngoài giúp.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng, anh lại gật đầu.

Anh kéo chăn định ngồi dậy, nhưng kéo trúng vết thương, đau đến hít mạnh một hơi.

Cô ta lập tức cúi người đỡ anh.

Tôi lùi về sau một bước.

Túi trái cây trong tay rơi xuống đất, táo lăn tứ tung.

Lúc ấy, anh cuối cùng cũng chịu nhìn tôi, môi run run, nói vài chữ đứt quãng:

“Lâm Sơ, tôi và Tiểu Tình là bạn đại học… chúng tôi… mới là vợ chồng thật sự. Còn em… cảm ơn em những năm qua đã vất vả rồi.”

“Vất vả rồi.”

Nghe như câu nói tiễn người giúp việc nghỉ phép.

Người phụ nữ tên Tiểu Tình tựa đầu vào vai anh, ngón tay còn vẽ vòng trong lòng bàn tay anh, vẻ mặt đắc ý không thể che giấu.

Tôi cúi xuống nhặt từng quả táo, từng quả một.

Đầu gối quỳ trên sàn gạch lạnh buốt, không một ai đến đỡ.

Khi nhặt xong quả cuối cùng, tôi đứng lên, phủi bụi trên váy.

Bước đến cạnh giường, đặt túi trái cây lên tủ đầu giường.

Anh sững người, có lẽ không ngờ tôi lại ngoan ngoãn như vậy.

Tiểu Tình cười rạng rỡ, lông mày đuôi mắt đều cong lên.

Tôi quay người bước ra cửa, đến ngưỡng thì dừng lại, ngoái đầu lại hỏi một câu:

“Giấy kết hôn giữa tôi và anh… chúng ta từng đi làm chưa?”

Trên mặt anh thoáng hiện một tia hoảng hốt.

Tiểu Tình vội vàng lên tiếng trước:

“Đương nhiên là không! Cô nghĩ mình là cái gì chứ? Anh ấy sớm đã kết hôn với tôi rồi! Cô chẳng qua chỉ là con chim hoàng yến anh ấy nuôi bên ngoài mà thôi.”

Tôi gật đầu.

Lấy điện thoại ra, mở giấy chứng nhận kết hôn điện tử của cục dân chính.

Giơ lên trước mặt hai người họ:

“Thế cái này là gì?”

Anh ho sặc sụa, mặt trắng bệch.

Tiểu Tình lập tức biến sắc, khuôn mặt xanh mét, hét lên rồi lao tới định giật lấy điện thoại của tôi.

Tôi nghiêng người né, cô ta hụt đà, đập đầu vào khung cửa.

Trán đỏ ửng lên ngay lập tức.

Cô ta ôm đầu, ngồi phịch xuống đất, khóc ré lên.

Anh vùng vẫy định xuống giường.

Tôi giơ cao điện thoại, để màn hình hướng thẳng vào mặt anh.

Bình tĩnh nói:

“Ngày 20 tháng 5 năm 2015, anh quỳ xuống cầu tôi suốt ba tháng, miệng còn nói: ‘Không cưới em thì không cưới ai khác.’”

Mặt anh trắng bệch không còn giọt máu.

Tiểu Tình từ dưới đất bò dậy, lao tới kéo áo bệnh nhân của anh, miệng gào ầm lên:

“Trần Vũ! Anh có ý gì đây! Không phải anh nói cô ta chỉ là trợ lý của anh thôi sao?!”

Trần Vũ đẩy cô ta ra, thở hổn hển.

Nhìn tôi chằm chằm, môi run rẩy rất lâu mới nói được một câu:

“Chúng ta… có thể ly hôn. Anh sẽ bồi thường cho em.”

“Bồi thường.”

Tôi bật cười.

Similar Posts

  • Oan Gia Trên Tường Viện

    VĂN ÁN

    Kinh thành đều biết, ta – Chiêu Dương quận chúa – như chiếc đuôi bé nhỏ, luôn theo sát sau lưng Cố Minh Huyền.

    Ta giấu đi bản tính thật, học theo dáng cười không lộ răng, bước đi không khiến váy lay động, chỉ mong đổi lấy một lời khen từ chàng: “Đoan trang.”

    Thế nhưng trong yến tiệc nơi hoàng cung, khi Tứ công chúa xé nát bức di họa của phụ thân ta trước mặt mọi người,

    Người mà ta ngước nhìn suốt bao năm, lại chỉ đứng một bên lạnh mắt nhìn, thậm chí còn nhíu mày quát:

    “Chiêu Dương, chớ bướng bỉnh nữa, mau xin lỗi!”

    Giây phút ấy, đầu ngón tay lạnh buốt, chấp niệm trong tim ta rốt cuộc cũng hoàn toàn lụi tắt.

    Ta khước từ thánh chỉ tứ hôn của Thái hậu, một mình bước ra khỏi cửa cung.

    Chợt nghe một tiếng cười quen thuộc vang lên đầy ngả ngớn,

    Ngẩng đầu, chỉ thấy oan gia năm xưa thường lấy việc trêu ghẹo ta làm vui, đang ngồi cao trên tường viện, cười cợt nói:

    “Chiêu Dương, nàng xem thử xem… bản thiếu gia ta thế nào?”

  • Tỉnh Dậy Thấy Mình Là Thái Tử Phi

    Trong một yến tiệc xuân, ta ngã ngựa.

    Tỉnh lại rồi, mọi người xung quanh trong ký ức ta vẫn quen thuộc như cũ. Duy chỉ có tình cảm dành cho Chu Triều là tan thành mây khói.

    Phụ thân vỗ về bảo ta yên tâm. Ngài nói dù ta có mất đi trí nhớ, ngài cũng sẽ ép Chu Triều phải chịu trách nhiệm với ta.

    Mẫu thân chỉ sụt sùi khóc. Người bảo dưa ép không ngọt, Chu Triều vốn chẳng hề yêu thích ta, nếu gả cho hắn chỉ khiến hắn thêm chán ghét. Người sợ ta chịu thiệt thòi, khuyên ta đừng nên gả nữa.

    Đám nha hoàn trong phủ thì xì xầm ta mặt dày. Họ nói hôn sự của ta và Chu Triều là cướp từ tay Tô gia tiểu thư. Họ bảo bây giờ mỗi khi ra khỏi phủ đều bị người ta chỉ trỏ, thật mất mặt.

    Ba ngày sau, vị hôn phu của ta mới đủng đỉnh xuất hiện.

    Vừa gặp mặt, hắn đã chỉ thẳng vào mũi ta, giọng đầy chán ghét: “Ngươi còn giả vờ cái gì? Rõ ràng là ngươi một hai đòi tỉ thí cưỡi ngựa bắn cung với Ngưng Âm. Ngã ngựa là do ngươi tài nghệ không bằng người, sao còn đổ tội cho kẻ khác? Chính ngươi đã hại Ngưng Âm bị trách phạt! Thẩm Vận, ngươi thật khiến ta ghê tởm!”

    Lồng ngực ta nghẹn lại một cục tức. Ta bình thản đáp: “Nếu đã ghê tởm đến thế, chúng ta hủy hôn đi.”

  • Mẹ Tôi Là Cao Thủ Tiết Kiệm

    Mẹ tôi là cao thủ trong giới tiết kiệm, rất thích hy sinh bản thân để thành toàn cho người khác.

    Kỳ nghỉ Quốc Khánh, cả nhà đi du lịch Vân Nam, lúc đặt vé máy bay, bà nói máy bay xa xỉ quá, khăng khăng tự mình ngồi tàu hỏa xanh hơn ba mươi tiếng.

    Tôi đặt cho bà phòng khách sạn loại giường đôi sang trọng, hôm sau phát hiện ra bà ngủ cả đêm trên bàn.

    Khi ăn ở các điểm du lịch, bà chê đắt, không ăn không uống, kết quả là bị hạ đường huyết đến mức phải vào viện cấp cứu, mất năm nghìn tệ.

    Anh tôi dẫn bạn gái về nhà, mẹ tôi nấu canh gà bị nhiễm bệnh, anh tôi ăn nhiều quá, bị chẩn đoán suy gan cấp tính, phải thay máu toàn thân, cuối cùng cứu không kịp mà qua đời.

    Tôi bị dằn vặt đến mức mắc trầm cảm.

    Mẹ tôi quay ra đổi thuốc trầm cảm của tôi thành thuốc bổ bà tự làm, dẫn đến tôi bị dị ứng nội tạng nghiêm trọng, sốc phản vệ, không cứu được.

    Lần nữa mở mắt, tôi đã quay về thời điểm đang đặt vé máy bay Quốc Khánh.

  • Em Không Có Lỗi

    Sau khi biết mình có thai, tôi lén lái xe đi thăm chồng đang công tác xa.
    Không ngờ vừa mở cửa ra, thứ đập vào mắt lại là cảnh anh ta đang phản bội tôi.

    Anh ta không giật mình, không lúng túng, cũng chẳng hề có chút áy náy nào.
    Biểu cảm duy nhất có chút gợn sóng, là khi tôi hỏi tên cô gái kia.

    Anh hơi cảnh giác, đưa tay che chắn cho cô ta phía sau rồi thản nhiên nói:
    “Em đừng làm khó cô ấy. Là anh sai, chuyện anh làm, anh tự gánh.”

  • Bản Án Cho Kẻ Được Cưng Chiều

    Ngày tôi kết hôn với Phó Thì Thâm, mẹ tôi bị người ta đâm chết.

    Tài xế gây tai nạn lại chính là “công chúa nhỏ” mà Phó Thì Thâm tự tay nuôi lớn – Lâm Nhạc.

    Trong đoạn video do cảnh sát giao thông công bố, Lâm Nhạc lái chiếc Maybach kéo lê mẹ tôi hàng chục kilomet. Đến mức xương trắng cũng đã lộ ra.

    “Lần này đúng là quá đáng thật. Em muốn làm gì, anh cũng sẽ ủng hộ.”

    Yêu nhau tám năm, đây là lần đầu tiên Phó Thì Thâm đứng về phía tôi.

    Tôi nộp đơn kiện Lâm Nhạc ra tòa với tội danh cố ý giết người.

    Nhưng đêm trước ngày xét xử, Phó Thì Thâm lại đưa cho tôi một tờ chi phiếu trắng, ép tôi rút đơn.

    “Tiểu Nhạc còn nhỏ, không hiểu chuyện, phạm chút lỗi cũng là bình thường. Anh đã dạy dỗ con bé rồi.”

    “Thẩm Kiều, ngồi tù sẽ hủy cả cuộc đời nó.”

    Để tôi lỡ mất phiên tòa, Phó Thì Thâm thậm chí không ngần ngại nhốt tôi – một người phụ nữ đang mang thai – dưới tầng hầm suốt ba ngày ba đêm.

    Khoảnh khắc đó, tôi mới thực sự tỉnh ngộ. Trong mọi lựa chọn của Phó Thì Thâm, chưa từng có tôi.

  • Di Chúc Của Những Kẻ Bị Lãng Quên

    Trong gia phả, tên tôi đã bị dùng dao cạo đi.

    Không phải tô xóa, không phải gạch bỏ, mà là anh cả tôi cầm dao gọt hoa quả, từng nét từng nét khoét ba chữ “Triệu Tú Cầm” ra khỏi trang giấy.

    Năm đó tôi hai mươi lăm tuổi.

    Cả tộc đứng đầy trong gian nhà chính nhìn.

    Không ai lên tiếng.

    Mẹ tôi đứng ở cửa, trong tay siết chặt một chiếc áo bông cũ.

    Cũng không nói gì.

    Khi tôi xách hai túi nilon bước ra khỏi cổng nhà họ Triệu, tôi nghe anh cả nói sau lưng mình một câu.

    “Từ hôm nay, nhà họ Triệu không còn người này nữa.”

    Đó là năm 2006.

    Năm nay, 2026.

    Hai mươi năm tôi chưa từng về lại ngôi làng ấy.

    Bây giờ họ gọi điện đến rồi — nói trong di chúc có tên tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *