Sáng Sớm Gặp Lại Nhau

Sáng Sớm Gặp Lại Nhau

Vừa tỉnh dậy, chồng tôi đột nhiên biến thành dáng vẻ khi mới mười bảy tuổi.

Anh không tin mình đã kết hôn, mặt đỏ bừng, nghiến răng nói:

“Dù có chết, tôi cũng sẽ không cưới loại phụ nữ… thô tục như cô.”

Nhưng anh còn chưa nói hết câu, người đàn ông có gương mặt y chang anh liền sầm mặt bước vào từ ngoài cửa.

Tôi dịu dàng mở miệng:

“Chồng ơi, ôm em một cái.”

1

Sáng sớm tỉnh dậy, cứ cảm thấy có gì đó kỳ lạ bên gối.

Tối qua bị anh “hành” đến mức không còn sức, tôi vẫn chưa tỉnh hẳn, chỉ có thể lầm bầm đầy khó chịu.

Tôi theo thói quen ôm lấy người bên cạnh, mơ màng chui vào lòng anh:

“Chồng ơi, ngủ thêm một chút nha.”

Không ngờ người chồng luôn dịu dàng chu đáo lại đột nhiên gạt tay tôi ra, mạnh mẽ đẩy tôi ra xa.

“Chồng ơi?”

Tôi mơ màng mở mắt.

Lúc ấy mới phát hiện người bên gối không phải Phó Nhiên.

Không, anh là Phó Nhiên.

Là một phiên bản trẻ hơn, y như được đúc ra từ cùng một khuôn.

Ánh nắng rọi lên mái tóc rối bời của anh, khác hẳn vẻ sắc lạnh thường ngày, gương mặt trắng trẻo non nớt lúc này còn phơn phớt ửng hồng vừa tỉnh ngủ.

Anh cau mày, cả người toát ra khí lạnh thấp dọa người.

Giao nhau ánh mắt với tôi, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng chợt xẹt qua một tia tối tăm, giọng khàn khàn hỏi:

“Cô là ai?” “Sao lại ăn mặc thế này… xuất hiện trên giường tôi?”

Tôi không đáp, dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ.

Chẳng lẽ tôi vẫn chưa tỉnh?

Người trước mặt ít nhất phải trẻ hơn Phó Nhiên mười tuổi.

Trông cứ như học sinh cấp ba mới lớn, ngây ngô chưa hiểu sự đời.

Tôi kéo chăn lên che kín trước ngực, tò mò ghé lại gần ngắm anh.

“Chồng ơi, anh hình như nhỏ lại rồi.”

Nghe thấy cách xưng hô của tôi.

Hàng mi dài của anh khẽ run, môi mím chặt, tránh né tôi như sợ dính virus.

Ngay sau đó, anh nhìn tôi bằng ánh mắt gần như lạnh lẽo:

“Đừng dùng cái giọng ghê tởm đó để nói chuyện với tôi. Tôi không phải chồng cô.”

Có gì đó sai sai, anh rất không bình thường.

Tôi chống tay ngồi dậy, cơ thể vẫn còn hơi rã rời, theo thói quen duỗi tay muốn nũng nịu ôm anh như mọi khi.

Chiếc áo phông rộng thùng thình trượt khỏi vai, để lộ nửa bờ vai trắng nõn.

Rõ ràng là cảnh tượng anh đã thấy không biết bao nhiêu lần, vậy mà lần này anh lại như bị điện giật, giật bắn người về sau, đập lưng vào tường “bốp” một tiếng.

Tai anh lập tức đỏ bừng, ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi.

Mặt thì vẫn lạnh như băng, nhưng trong mắt thì rõ ràng đầy hoảng loạn và xấu hổ, còn có chút gì đó thăm dò chưa từng có, hoàn toàn khác với người đàn ông chín chắn điềm tĩnh trong trí nhớ tôi.

“Thứ hư hỏng đồi bại!”

“Tránh xa tôi ra!”

Tôi hơi bối rối.

Tôi còn nhớ rõ hôm qua lúc mơ mơ màng màng buồn ngủ, chính anh là người đích thân mặc đồ cho tôi, còn bảo muốn để tôi tràn ngập trong hơi thở của anh.

Lúc đó còn ngọt ngào lắm, giờ lại như biến thành người khác vậy?

Tôi còn chưa kịp nói gì.

Anh đã bật cười lạnh, ánh mắt dần trở nên băng giá:

“Là lão già kia sai cô tới chứ gì.”

“Sao, đuổi tôi ra khỏi nhà vẫn chưa đủ, còn muốn bức tôi thân bại danh liệt nữa sao?”

Anh dừng lại một chút, căm hận đến mức đầu ngón tay run rẩy, từng chữ tuôn ra đầy tức tối:

“Các người… thật ghê tởm.”

Phó Nhiên trước giờ chưa từng nói với tôi như vậy.

Cũng chưa bao giờ nhìn tôi bằng ánh mắt đó.

Anh ấy tuy có gương mặt giống hệt, nhưng cái sự tàn nhẫn và tuyệt vọng toát ra từ trong xương, khiến tôi nhận ra rõ ràng – đây không phải là người đàn ông tôi đã bỏ ra năm năm cuộc đời để cứu rỗi.

Cơn buồn ngủ của tôi lập tức bay sạch.

2

Tôi xuyên đến thế giới này với một nhiệm vụ: Cứu rỗi phản diện Phó Nhiên.

Trong nguyên tác, anh là phản diện độc ác, u ám nhất.

Do bị bạo hành từ nhỏ, tính cách méo mó nặng nề.

Khi trưởng thành, vì đủ mọi lý do mà hắc hóa, không chỉ bắt cóc giam giữ nữ chính, còn phá hủy sự nghiệp của nam chính, khiến anh ta bị tai nạn xe, liệt cả đời.

Còn tôi, là vị hôn thê hào môn bị ép gả cho anh.

Hệ thống vì muốn ngăn anh hắc hóa, giao cho tôi nhiệm vụ dạy anh biết thế nào là yêu.

Nhưng tôi thì chỉ biết tiêu tiền và làm nũng.

Từ khi xuyên tới thế giới này.

Tôi cứ bám theo anh gọi “chồng ơi chồng à” suốt ngày, không rời nửa bước.

Hai nhà chúng tôi từ nhỏ đã định hôn ước, gọi anh là chồng cũng đâu có sai.

Nhưng anh luôn phản ứng cực kỳ lớn, như thể không chịu nổi, vội vàng bịt miệng tôi lại:

“Đừng gọi tôi là chồng.”

“Cô muốn gì thì cứ nói thẳng.”

Tôi chớp chớp mắt, đổi giọng rất nhanh:

“Anh Phó Nhiên ơi, em muốn mua túi xách.”

Anh lập tức đưa tôi một thẻ phụ, thái độ vô cùng lạnh nhạt:

“Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Tôi không thích loại con gái thực dụng như cô.”

Tôi gật đầu cái rụp, rồi quay lưng dọn hành lý vào ở thẳng trong nhà anh.

Không chỉ vậy, tôi còn dùng thẻ anh quẹt mua sắm không ngừng nghỉ, mỗi ngày đều trang điểm xinh xắn như cái bánh kem ngọt ngào, xuất hiện trong thế giới trắng đen của anh.

Anh u tối trầm mặc, tôi vui tươi rực rỡ.

Hễ anh đẩy tôi ra, tôi liền khóc.

Hệ thống châm chọc tôi không chút lưu tình:

“Phản diện trời sinh lãnh đạm, đến cả khi mẹ ruột chết cũng lạnh như băng, đúng là một con quái vật vô cảm.”

“Cô tưởng vài giọt nước mắt mèo con của mình đủ để lay động anh ta chắc?”

Vậy thì đêm trước anh say rượu, tựa vào sau lưng tôi là gì?

Lúc tôi ngủ, anh lén hôn tôi mấy cái là sao?

Tôi chẳng nói gì, chỉ biết khóc càng đáng thương.

Nước mắt lặng lẽ trào ra từ đôi mắt to tròn ngấn nước, không lên tiếng, chỉ mím môi, ánh mắt ấm ức nhìn anh.

Một giây.

Hai giây.

Anh thở dài bất lực, đành phải nhận mệnh, lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, dịu giọng dỗ dành:

“Sao lại khóc nữa rồi.”

“Đúng là nhõng nhẽo.”

“Hôm kia em thích cái túi mới ra ở Ginza đúng không? Bảo chú Lý đưa em đi mua đi. Còn món bánh tuyết hôm qua em cứ đòi ăn, anh đã mua rồi để trong tủ lạnh, lát nữa nhờ cô Thu rã đông xong rồi ăn.”

“Đừng khóc nữa được không? Khóc nhiều lại đau mắt, rồi lại trách anh cho xem.”

Hệ thống trợn mắt há hốc mồm.

“Không phải nói là phản diện u ám sao? Sao bị cô huấn luyện thành bạn trai kiểu ông bố rồi thế?”

Ai mà biết được, chắc đây chính là minh chứng sống cho câu “phụ nữ biết làm nũng thì có số hưởng” rồi.

Hai năm trôi qua, tôi không những không bị đuổi khỏi nhà họ Phó, mà còn kết hôn với Phó Nhiên, trở thành lý do để anh ấy tiếp tục sống ở thế giới này.

Sau khi hệ thống tuyên bố chỉ số hắc hóa của anh đã được xóa sạch, không còn ảnh hưởng đến quá trình sống yên ổn của nam nữ chính, nó liền bặt vô âm tín.

Cho đến bây giờ, tôi lại buộc phải gọi nó lần nữa.

“Hệ thống, cái quái gì đang xảy ra vậy?”

Nó xuất hiện một cách lề mề, phản ứng cũng chậm chạp:

“Xin lỗi ký chủ, phản diện ở thời điểm trước đó xảy ra chút sự cố, dẫn đến việc anh ta hắc hóa sớm hơn dự kiến. Nếu cứ mặc kệ, cả thế giới này sẽ sụp đổ, vì vậy tôi buộc phải tạm thời đưa anh ta đến mốc thời gian hiện tại.”

“Người cô đang thấy chính là Phó Nhiên năm mười bảy tuổi, chỉ số hắc hóa đã lên đến 99%.”

“Nếu có thể… xin cô hãy cứu anh ấy thêm một lần nữa. Làm ơn.”

3

Tôi xuyên đến thế giới này cách đây năm năm.

Lúc ấy, Phó Nhiên đã trở thành một vị tổng tài khiến cả thủ đô nghe tên đã run người.

Còn cậu Phó Nhiên trước mặt tôi bây giờ, tuy đã có nét phản diện trong trứng, nhưng vẫn còn non nớt rõ ràng.

Cậu không tin những lời tôi nói, thậm chí còn cười khẩy:

“Kết hôn? Tôi và cô á?”

Ánh mắt cậu lướt một vòng trên người tôi, biểu cảm từ mất tự nhiên biến thành cực kỳ mất tự nhiên.

Vẫn không dám nhìn vào chỗ “nguy hiểm”, nhưng lại cố ra vẻ mạnh mẽ, lạnh lùng hừ một tiếng:

“Dù có chết, tôi cũng không cưới loại phụ nữ lẳng lơ như cô!”

Cậu còn chưa nói hết câu, cửa phòng bỗng bị đạp mạnh mở tung.

Từ ngoài, một người đàn ông có gương mặt giống hệt cậu bước vào, khí áp lạnh lẽo lập tức bao trùm căn phòng.

Là Phó Nhiên thật.

Hệ thống: “Chết rồi, quên mất là chồng cô vẫn còn ở đây.”

Similar Posts

  • Tám Đứa Con Trong Phủ Hầu

    Khi tỉnh dậy, ta phát hiện mình đã xuyên vào sách.

    Tin xấu: ta là chính thất phu nhân đã 5 năm không sinh con.

    Tin tốt: không phải lỗi của ta, mà là do Hầu gia mắc chứng chung tình yếu.

    Và một năm rưỡi sau, hắn sẽ từ biên cương mang về một “thiên mệnh chi nữ” đang mang thai.

    Nàng ta sinh liền ba đứa, còn ta bị một tờ hưu thư đuổi khỏi phủ, thân bại danh liệt.

    Đêm tuyết gió tàn, ta bị Thiên mệnh chi nữ xô xuống ao, chết đuối oan uổng.

    Vì vậy, trước khi phu quân xuất chinh…

    Ta âm thầm chọn lấy tám vị cô nương thể chất dễ hoài thai.

    Đêm thứ nhất, nàng Lập Xuân dịu dàng bước vào phòng của phu quân.

    Đêm thứ hai, nàng Cốc Vũ uyển chuyển tiến vào phòng của phu quân.

    Đêm thứ ba, nàng Tiểu Mãn yểu điệu đi vào phòng của phu quân.

    ……

  • Tô Tình

    Kỷ niệm mười năm ngày cưới, tôi dành ba tiếng đồng hồ để nấu cho anh ấy một bàn toàn những món anh thích nhất.

    Anh ấy chỉ mất chưa đến ba giây để đẩy một tờ đơn ly hôn lạnh lẽo vào giữa bàn thức ăn còn đang bốc khói nghi ngút.

    “Ký đi, Tô Tình,” Trần Phong thậm chí không nhìn tôi lấy một cái, giọng điệu thản nhiên như đang bàn chuyện thời tiết, “Nhà, xe đều để lại cho em. Công ty không đứng tên em, nên cổ phần không thể chia. Ngoài ra, anh bù thêm cho em mười triệu, đủ để em sống thoải mái nửa đời còn lại.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó, bốn chữ đậm đen “ĐƠN LY HÔN” như một bàn tay vô hình bóp nghẹt hương thơm của cả bàn thức ăn. Mười năm hôn nhân, mười năm tôi kề vai sát cánh cùng anh từ tay trắng đến tài sản hàng tỷ, cuối cùng lại bị quy đổi thành một bản hợp đồng mua đứt rõ ràng.

    Trái tim tôi như bị ngâm trong nước đá, từng chút, từng chút lạnh đi, cứng lại. Nhưng trên mặt tôi, không hề có lấy một chút gợn sóng.

    Tôi chỉ bình tĩnh hỏi anh: “Tại sao?”

    Anh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt mà tôi từng nghĩ chứa đầy những vì sao, lúc này chỉ còn lại sự chán ghét và không kiên nhẫn.

    Anh nói: “Giữa chúng ta đã không còn tiếng nói chung. Em mỗi ngày chỉ lo cơm áo gạo tiền, còn anh cần một người có thể cộng hưởng với anh về tinh thần, một người bạn đồng hành cùng anh chinh chiến thương trường.”

  • Người Đã Vào Nhà Tôi

    Mật khẩu khóa cửa đã bị người ta thay đổi.

    Ngày thứ ba đi công tác, ứng dụng của khu chung cư gửi đến một thông báo: “Mật khẩu khóa cửa thông minh nhà bạn đã được thay đổi.”

    Tôi đọc đi đọc lại ba lần.

    Gọi điện cho Trần Hạo.

    Anh ta nói: “Hả? Anh không đổi mà, chắc là lỗi hệ thống thôi.”

    Tôi không nói gì.

    Cúp máy, huỷ vé máy bay ngày mai.

    Mua một vé về trong đêm nay.

    “Lỗi hệ thống”

    Tôi phải xem thử, rốt cuộc là lỗi hệ thống kiểu gì.

  • Vật Hy Sinh Mười Sáu Năm

    Năm ta đói khổ cùng cực, vì đói khát mà phải ra phố ăn mày, bị người ta đánh cho suýt mất mạng.

    Khi ấy, Thẩm Dư Bạch ném cho ta một thỏi kim nguyên bảo, nói rằng:

    “Tiểu ăn mày, bản công tử cho ngươi bạc, bảo hộ ngươi từ nay khỏi đói khổ. Chỉ cần ngươi theo ta bán mạng, thế nào?”

    Ta ôm lấy kim nguyên bảo, cúi đầu đáp một tiếng: “Được.”

    Mười sáu năm theo hầu, ta liều chết cứu hắn mười tám lượt.

    Hắn si mê thân xác ta, ngày đêm tham hoan, tiêu kim như nước, sủng ái ta đến cực điểm.

    Thiên hạ đều nói: Thẩm Dư Bạch nhất định sẽ cưới ta làm chính thê.

    Nào ngờ hôm ấy mây tan mưa tạnh, phấn hương tàn lụi, đoạn tình như gió thổi qua rèm.

    Hắn hôn nhẹ lên tai ta, vứt lại một bao xuân dược, nhàn nhạt nói:

    “Từ nay chớ đến nữa. Ngươi hãy đi quyến rũ Tạ Cảnh.”

    “Chỉ khi Tống Tri Vi tận mắt thấy hai người dâm loạn, nàng mới chịu chết tâm mà gả cho ta.”

  • Tiệm Cà Phê Trừ T À Phố Cổ

    Ngày tôi nghỉ việc, cả giới tài chính phát điên.

    Một nhà phân tích cấp cao, lương năm hàng chục triệu, nói nghỉ là nghỉ.

    Sếp tôi tưởng tôi bị điên, đập bàn quát lớn: “Thẩm Thu Trì! Não cô bị úng nước à? Biết bao nhiêu công ty săn đầu người đang nhắm vào vị trí này của cô không hả!”

    Đám đồng nghiệp thì tưởng tôi leo được cành cao hơn, ánh mắt nhìn tôi toàn là tò mò dò xét.

    Chỉ có tôi biết rõ.

    Tôi mệt rồi.

    Thật sự rất mệt.

    Ngày nào cũng đối mặt với tiền bạc, thứ tôi nhìn không phải là biểu đồ K-line, mà là vận khí, nợ nghiệp, thậm chí là… tử khí quấn lấy người ta.

    Bấm bàn tính kêu lách cách còn không bằng tôi nhẩm tính một cái là ra kết quả chuẩn xác.

    Nhưng nhìn thấu quá nhiều thì mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì.

    Đặc biệt là khi cô phải đối diện một ông tổng công ty niêm yết, ăn mặc chỉn chu bóng bẩy, mà ấn đường thì đen kịt, trên đầu còn treo lơ lửng một luồng sát khí báo họa máu đổ, cô vẫn phải cười nói vui vẻ với ông ta, rồi ký hợp đồng mấy trăm triệu.

    Mệt.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *