HỈ ĐOÀN VIÊN

HỈ ĐOÀN VIÊN

Ta bị người ta đ/à/o m/ộ.

Là một chàng trai trẻ tuổi, hắn tìm kiếm trong huyệt mộ tối tăm nửa ngày, rồi vô tình làm vỡ chiếc đèn Trường Minh.

Cuối cùng ta cũng được tự do.

Cậu trai trẻ sợ tới mức liên tục lui về phía sau, ta bay đến bên cạnh hắn, muốn bám lấy dương khí của hắn để rời đi.

Chàng trai trẻ sau khi nhìn rõ mặt tôi liền nhảy dựng lên, hân hoan nhảy nhót:

“Bà cố tổ ơi, là người sao, vậy con sẽ không sợ nữa, bình thường chỉ thấy người trên tranh, người ở ngoài còn…”

Ta nghi hoặc ngắt lời hắn: “Ta mười tám tuổi đã chếc, sao có thể làm bà cố tổ của ngươi được?”

(…)

1

Kẻ hậu bối sau khi trải qua nỗi đau bi thương cùng cực, rồi lại bất ngờ nếm trải niềm vui ngắn ngủi, cuối cùng vẫn rơi vào cảnh khốn cùng, trong bi thương lại xen lẫn chút sợ hãi.

Hắn lảo đảo từng bước, vừa bò vừa lăn lóc ra ngoài, miệng không ngừng lắp bắp:
“Ngươi… ngươi… ngươi rốt cuộc là quỷ tốt hay quỷ xấu? Làm ơn tha mạng cho ta! Ta chỉ là một kẻ nhà tan cửa nát, gia quyến đều đã mất, sống chẳng còn ý nghĩa, mới cả gan đến mộ tổ tìm chút vận may. Quan Âm Bồ Tát từ bi, xin cứu lấy con, cứu con với!”

Từ sâu trong bóng tối, thanh âm của ta vang lên, trầm ổn mà lạnh lùng:
“Ngươi lại đây, ta bảo cho ngươi biết chỗ giấu bạc.”

Hắn lập tức ngừng lại, không dám lăn thêm nữa.

“Trước kia có không ít đạo tặc lọt vào đây, đều bị ta dọa chạy mất, tài bảo chưa hề suy suyển. Nếu ngươi đã là hậu nhân của Tạ Ỷ, giao cho ngươi cũng xem như hợp lẽ.”

Kẻ hậu bối đứng lặng một hồi, dường như đấu tranh nội tâm. Cuối cùng, hắn chỉnh lại y phục, phủi sạch bùn đất trên người, quay đầu cung kính chắp tay vái ta:
“Được cô nương giữ gìn mộ phần Tạ gia suốt bao năm, hậu bối vô cùng cảm kích. Dù cô nương là quỷ, tại hạ cũng xin tuân theo. Mong cô nương chỉ lối.”

Sắc mặt hắn nghiêm trang, khí thế kiên quyết tựa như đã sẵn sàng đối mặt với sinh tử.

Ta đưa hắn vào sâu trong mộ thất.

“Ngươi tên gì?”

“Tạ Bán Xuân.”

“…Tên không tệ. Nhưng để mang được bạc ra ngoài, cần đáp ứng điều kiện của ta. Nơi đây chính là chỗ ta muốn nói.”

Trước mặt là một gian phòng chất đầy vàng bạc, châu báu sáng lấp lánh khiến đôi mắt của Tạ Bán Xuân như dán chặt. Hắn ngây ngẩn đứng đó, hoàn toàn quên đi sự hiện diện của ta.

Giống như một đứa trẻ lạc mẹ, hắn bật khóc, vừa cười vừa lao vào đống vàng bạc. Nhưng khi tay vừa định chạm vào, hắn bỗng khựng lại, quay người nhìn về phía chiếc quan tài dài một trượng đặt chính giữa gian phòng.

Hắn quỳ xuống, thành kính dập đầu ba cái thật mạnh:
“Hậu nhân bất tài, gia nghiệp suy tàn, thân nhân ly tán. Nay xin lấy năm mươi lượng bạc để mưu sinh. Ngày sau nếu công thành danh toại, nhất định sẽ hoàn trả gấp mười, không, gấp trăm lần!”

Ta nhàn nhạt nói:
“Có chí hướng như vậy là tốt, nhưng ngươi hãy nghe ta nói hết đã.”

Ta chỉ tay về phía quan tài:
“Thứ nhất, chiếc quan tài kia chỉ là trống rỗng. Thứ hai, ta đã nói rõ, muốn lấy bạc thì phải mang ta ra ngoài. Ngươi đã nhận bạc, khế ước đã thành, giờ mau dẫn ta đi.”

Sắc mặt Tạ Bán Xuân lập tức tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng:
“Quan, quan tài trống sao? Phụ thân ta từng nói, tổ tiên năm xưa làm quan tới chức Tể tướng, lúc hạ táng long trọng vô cùng. Sao giờ lại thành như thế này! Tổ tiên bị kẻ trộm đoạt thi hài, đạo trời khó dung! Ra khỏi đây, ta nhất định báo quan!”

Hắn nghiêm nghị chắp tay vái ta lần nữa:
“Cô nương yên tâm, quân tử nhất ngôn, ta nhất định sẽ mang cô ra ngoài.”

Ta đưa tay chống trán, bất giác thở dài:
“Trăm năm đã qua, vậy mà ta vẫn không thể trò chuyện hợp ý với kẻ họ Tạ.”

2

Năm ta vừa tròn mười tám, một sự cố kỳ quặc đã cướp đi mạng sống của ta – c/h/ế/t vì đụng phải quan tài. Lúc tỉnh lại, trước mắt chỉ còn cảnh tượng u ám, tiêu điều của một ngôi mộ tàn tạ.

Không rõ đã bao nhiêu năm trôi qua kể từ đó, vài chục năm hay vài trăm năm, ta cũng không đếm được. Trong quãng thời gian dài đằng đẵng ấy, từng nhóm đạo tặc đã vào đây, nhưng chẳng kẻ nào có thể giúp ta thoát ra khỏi nơi này.

Ban đầu, ta không hề biết đây là mộ phần của ai. Cho đến một ngày, một phương sĩ bị truy nã, không nơi dung thân, tình cờ chạy trốn vào đây.

Ông nhìn quanh mộ thất rồi nói:
“Đây chính là mộ của Tể tướng nước Tề năm xưa, Tạ Ỷ. Tuy ông ấy mất sớm, nhưng một đời luôn làm điều thiện cho bách tính, nhờ vậy mà nơi này tràn đầy linh khí. Có lẽ chính nguồn linh khí ấy đã giúp dưỡng lại hồn phách vốn đã tan biến của cô. Chỉ là, thật kỳ lạ… ông ta lại không để thi hài mình trong mộ phần phong thủy bảo địa thế này. Có lẽ vì lý do ấy mà hồn phách ông sớm đã chuyển sinh, bắt đầu một kiếp người mới tốt đẹp hơn rồi.”

Phương sĩ ngừng một lát, ánh mắt sắc bén nhìn ta:
“Hồn phách của cô bị cố ý đặt vào trong ngọn Trường Minh Đăng. E rằng chỉ có hậu nhân của Tạ Ỷ phá vỡ cây đèn này mới có thể giúp cô mượn sức lực mà thoát ra.”

Ta và phương sĩ ấy hàn huyên suốt một thời gian dài. Ông kể ta nghe những chuyện kỳ lạ trong trăm năm qua ở nhân gian, từ biến động của đất nước đến những phong tục đổi thay. Đến khi tuổi thọ của ông cạn kiệt, ông chỉ để lại hai chữ ngắn gọn: “Nhân quả.”

Hiện tại, nhìn kẻ hậu bối trước mặt – Tạ Bán Xuân – ta không khỏi cảm thấy nực cười. Gương mặt hắn ngây ngô bảy phần, ngớ ngẩn ba phần, ánh mắt lấp lóe sợ hãi chẳng che giấu được.

Hắn nhận thấy ánh nhìn lạnh lẽo của ta, bèn cố gắng nặn ra một nụ cười méo mó, trông vừa buồn cười vừa đáng thương. Trong lòng ta nghĩ, thôi thì, khuôn mặt nhăn nhó khổ sở kia, có lẽ không xứng với hai chữ “nhân quả” cao quý.

“Hẳn… hẳn ta phải làm sao mới đưa được cô nương ra ngoài?”

Ta bình thản đáp:
“Ngồi xuống.”

Bóng dáng mờ ảo của ta bám lên cổ hắn, hồn phách tựa nhẹ vào lưng.
“Đi thôi.”

Thân thể Tạ Bán Xuân lập tức cứng đờ.

“Sao thế?”

“Không… không có gì, chỉ là… hơi lạnh.”

Ta bật cười, giọng điệu trêu chọc:
“Dù sao ta cũng là nữ quỷ, có chút âm khí cũng là chuyện thường. Ngươi cố chịu một chút, ra ngoài sẽ ổn thôi.”

“Vâng… vâng.”

Hắn cõng ta trên lưng, từng bước chậm chạp tiến về phía cửa mộ.

“Cô nương tên gì? Ra ngoài rồi định làm gì?”

Câu hỏi này khiến ta nhớ đến phương sĩ năm xưa. Khi đó, ta cũng từng hỏi ông ta câu tương tự, và ông chỉ khẽ cười, đáp lại bằng một câu hỏi khác:

“Cô muốn làm người, hay vẫn muốn tiếp tục làm quỷ?”

Ông nói thêm:
“Hồn phách của cô đã không còn trong Sinh Tử Bộ. Nếu muốn làm quỷ, có thể tùy ý bay qua bay lại, chẳng ai quản. Nhưng nếu muốn làm người, cần phải tìm lại đủ thất khiếu (bảy lỗ trên mặt: mắt, mũi, tai, miệng).”

Khi ấy, ta cảm thấy làm người chẳng có gì thú vị. Giờ đây, cảm giác ấy vẫn chẳng thay đổi.

“Cứ gọi ta là ‘Doanh Quả’. Ngươi nói trong nhà ngươi có treo bức họa của ta? Ta muốn xem. Nếu không dẫn ta đi, mỗi đêm ta sẽ đến đầu giường dọa ngươi.”

Ta cứ nghĩ Tạ Bán Xuân sẽ run rẩy hoảng sợ, nhưng không ngờ hắn lại bật cười.

“Nếu muốn xem bức họa, Doanh cô nương chỉ cần lặng lẽ theo ta là được. Nhưng để ta dẫn cô nương đi thì vẫn tốt hơn. Điều đó chứng minh rằng Doanh cô nương là người biết lễ nghĩa, và nếu vậy thì ta chẳng còn gì để sợ nữa.”

Ta thoáng ngẩn người, bất giác cảm thán:
“Sự lanh lợi của dòng họ Tạ cũng có thể di truyền hay sao?”

3

Dương khí nhân gian so với những gì ta dự liệu còn dày đặc và nặng nề hơn rất nhiều. Ánh mặt trời rực rỡ nơi ngoại ô chiếu xuống, khiến hồn phách ta suýt tan thành hai mảnh.

Tạ Bán Xuân thấy ta khổ sở liền vội vàng chạy đến quán trà bên đường, tìm được một chiếc ô vàng, cẩn thận che trên đầu ta. Nhìn ta chật vật tụ lại thành hình dưới bóng ô, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn ngồi xuống ven đường, vừa vuốt vuốt ống tay áo, vừa nghiêm túc tự trách mình:
“Kẻ sĩ không lấy của người khác, vậy mà ta lại phạm phải nguyên tắc.”

Ta ngán ngẩm liếc nhìn hắn, nhếch môi nói:
“Ngươi đã đào mộ, lại còn bàn chuyện đạo Nho, đạo Mặc? Còn nữa, cái ô này xấu quá, ta không thích. Đi tìm cho ta một chiếc ô cán treo chuông, đi đường nghe leng keng vui tai hơn.”

Vậy là, những người qua đường chỉ thấy một thư sinh ăn mặc rách rưới, ngồi giữa bụi cỏ, đầu ngoảnh sang một bên, lẩm nhẩm như đang độc thoại.

“Ta nghèo túng thế này, thật uổng công làm người đọc sách.”
“Một chiếc ô cán chuông sao? Thứ ấy đã thịnh hành từ đời trước, vừa đắt đỏ lại khó tìm. Nhưng xem ra Doanh cô nương sống đã lâu đến thế.”

Tạ Bán Xuân lắc lắc túi bạc trong tay, mắt sáng lên như chợt nhớ ra điều gì. Hắn ngẩng đầu nói với vẻ hiểu biết:
“Ta nhớ trong sách cổ có ghi, tiểu thư út của Tể tướng Tạ Ỷ rất thích nghe tiếng chuông ngân khi trời đổ mưa. Vì yêu chiều muội muội, huynh trưởng nàng tự tay làm một chiếc ô cán chuông. Chuyện ấy truyền ra, cả kinh thành bắt chước theo.”

Nhìn hắn mân mê túi bạc, ánh mắt suy tính, trong lòng ta dấy lên dự cảm không lành.

Similar Posts

  • Thiên Kim Tắm Máu

    Tôi là con gái ruột bị bán vào một vùng núi hẻo lánh.

    Khi tôi đang cúi đầu xúc phân với khuôn mặt lem luốc, ba mẹ ruột của tôi — những người giàu nhất nước đã tìm đến.

    Phân hữu cơ sau khi lên men bốc ra thứ mùi hôi thối nồng nặc đến buồn nôn.

    Đứa con nuôi của họ bịt mũi lại rồi nhăn mặt, giọng nói ghét bỏ: “Con gái ruột mà lại ra cái dạng này sao?”

    Tôi nhìn người thân đã thất lạc bao năm, chỉ nở nụ cười rạng rỡ rồi lập tức nhào đến ôm chặt lấy cô ta, quá kích động mà lỡ làm đổ thùng phân bên chân.

    Chất lỏng màu nâu cùng những thứ lợn cợn không rõ là gì đã để lại một vệt trên bộ đồ Miumiu hàng hiệu mà cô ta đang mặc.

    Cô ta hét lên định đánh tôi, tôi lập tức quỳ sụp xuống đất như phát điên, vừa khóc vừa dập đầu xin tha thứ.

    Mẹ ôm tôi vào lòng xót xa che chở, lớn tiếng trách cô ta gieo gió gặt bão.

    Tôi cười thách thức cô ta từ một góc độ không ai nhìn thấy.

    Kiếp trước bị cô chơi đến chết, vậy thì kiếp này xem như tặng cô món quà gặp mặt trước nhé.

  • Ly Tâm Bất Ly Hình

    Thành hôn với Triệu Cảnh Minh đến năm thứ ba, đúng vào ngày sinh thần của ta, hắn mang về một nữ tử chốn thanh lâu đang mang thai, mở miệng liền nói muốn nạp nàng làm thiếp.

    Trước mặt bao quyền quý chốn kinh kỳ, hắn không hề cố kỵ, cũng chẳng quan tâm thế nhân sẽ nhìn ta thế nào, từng lời từng chữ đều xoay quanh vị mỹ nhân kia.

    Hắn nói, ta nhập phủ ba năm mà chưa có tin hỉ.

    Hắn nói, Lâm nương bụng mang nam nhi.

    Hắn còn nói, “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” – trong ba điều bất hiếu, không con nối dõi là trọng nhất.

    Hắn bảo, chỉ nạp một mình Lâm nương làm thiếp, đợi khi sinh trưởng tử sẽ ghi tên dưới danh ta, ta vẫn là chánh thất, là chủ mẫu của Triệu phủ.

    Ta nhìn hắn, thất vọng cực độ.

    Nhớ lại thuở ban sơ trăng thanh gió mát, lời thề son sắt, nay từng câu từng chữ đều như khắc máu vào tim.

    Trước kia, chàng đâu có như thế…

    Thấy ta chẳng chịu thuận theo, hắn liền sinh chán ghét, lạnh lùng ngắt lời:

    “Bạch Linh, nàng định sống mãi trong quá khứ sao?”

    Nghe câu ấy, lòng ta bỗng trống rỗng.

    Tới khi lòng người đổi thay, ta mới hay — lòng người, xưa nay vốn dễ thay dời.

    Cũng được thôi.

    Nếu hắn đã vì huyết mạch mà phụ bạc nghĩa tình, thì ta đây cũng đành “giúp” hắn một phen — giúp hắn vô tử vô tôn, đời này con cháu đầy đàn cũng chỉ là mộng tưởng mà thôi.

  • Tỉnh Dậy Thấy Mình Là Thái Tử Phi

    Trong một yến tiệc xuân, ta ngã ngựa.

    Tỉnh lại rồi, mọi người xung quanh trong ký ức ta vẫn quen thuộc như cũ. Duy chỉ có tình cảm dành cho Chu Triều là tan thành mây khói.

    Phụ thân vỗ về bảo ta yên tâm. Ngài nói dù ta có mất đi trí nhớ, ngài cũng sẽ ép Chu Triều phải chịu trách nhiệm với ta.

    Mẫu thân chỉ sụt sùi khóc. Người bảo dưa ép không ngọt, Chu Triều vốn chẳng hề yêu thích ta, nếu gả cho hắn chỉ khiến hắn thêm chán ghét. Người sợ ta chịu thiệt thòi, khuyên ta đừng nên gả nữa.

    Đám nha hoàn trong phủ thì xì xầm ta mặt dày. Họ nói hôn sự của ta và Chu Triều là cướp từ tay Tô gia tiểu thư. Họ bảo bây giờ mỗi khi ra khỏi phủ đều bị người ta chỉ trỏ, thật mất mặt.

    Ba ngày sau, vị hôn phu của ta mới đủng đỉnh xuất hiện.

    Vừa gặp mặt, hắn đã chỉ thẳng vào mũi ta, giọng đầy chán ghét: “Ngươi còn giả vờ cái gì? Rõ ràng là ngươi một hai đòi tỉ thí cưỡi ngựa bắn cung với Ngưng Âm. Ngã ngựa là do ngươi tài nghệ không bằng người, sao còn đổ tội cho kẻ khác? Chính ngươi đã hại Ngưng Âm bị trách phạt! Thẩm Vận, ngươi thật khiến ta ghê tởm!”

    Lồng ngực ta nghẹn lại một cục tức. Ta bình thản đáp: “Nếu đã ghê tởm đến thế, chúng ta hủy hôn đi.”

  • Chồng Tôi Là A734

    Chồng tôi, Lục Trạch, trúng vé số được ba triệu tệ.

    Không chút do dự, ngay trong ngày nhận thưởng, anh ấy đã chuyển toàn bộ số tiền vào tài khoản ngân hàng của tôi.

    Tin nhắn báo tiền về ngân hàng như còn mang theo hơi nóng hổi.

    Lục Trạch ôm chặt lấy tôi, viền mắt đỏ hoe: “Vợ à, bao năm nay em theo anh chịu khổ rồi. Từ giờ, tiền trong nhà để em quản!”

    Anh ấy thật sự xót tôi. Hai mươi năm kết hôn, từ tay trắng đến mức sống vừa đủ, Lục Trạch luôn dịu dàng chu đáo với tôi, là “người đàn ông tuyệt vời” không ai chê được trong mắt người thân bạn bè.

    Tôi cảm động đến rối bời, thấy như cả nửa đời vất vả đều được bù đắp bằng câu nói ấy.

    Tôi thậm chí bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai của chúng tôi: đổi sang một căn nhà rộng rãi hơn, để dành cho con trai Trần Lãng một khoản vốn khởi nghiệp, số còn lại đủ cho vợ chồng tôi an dưỡng tuổi già.

    Cho đến ngày Trần Lãng đính hôn, viễn cảnh hạnh phúc do chính tay tôi vun đắp bị một câu nói của Lục Trạch đập tan hoàn toàn.

  • Vòng Tay Gia Đình

    Năm tôi sáu tuổi, một trận hỏa hoạn đã thay đổi cả cuộc đời tôi.

    Để bảo vệ anh trai, tôi bị bỏng nặng khắp người.

    Cơ thể không còn chỗ nào lành lặn, khuôn mặt bị cháy xém chỉ còn lại đôi mắt.

    Để duy trì mạng sống, mỗi tháng tôi đều phải tiêm thuốc kháng sinh đắt đỏ.

    Anh trai ôm tôi, nước mắt ròng ròng:

    “Tư Tư là vì cứu anh mới thành ra thế này, anh sẽ bảo vệ em!”

    Khi những đứa trẻ khác mắng tôi là con quái xấu xí, anh cầm gạch xông lên đánh nhau.

    Khi bố mẹ muốn bỏ điều trị, anh cầm dao dí vào cổ mình.

    Nhưng đến ngày anh dẫn chị dâu về nhà, tôi mãi mãi nhớ rõ khoảnh khắc chị dâu vừa nhìn thấy tôi thì hét lên chạy mất, còn trong mắt anh thoáng qua một tia thất vọng.

  • Hòa Ly Sau Năm Năm Nhẫn Nhục

    Kinh thành trên dưới đều nói, Ôn Vãn Khanh gả cho Lâm Từ Viễn là trèo được cành cao.

    Mẫu thân của Lâm Từ Viễn là Trưởng Công chúa điện hạ, mắt cao hơn đỉnh đầu, vậy mà lại riêng chọn trúng Ôn Vãn Khanh, chỉ bởi nàng hiền lương nhu thuận.

    Sau khi thành thân, hai người chỉ gặp nhau vào mồng Một, ngày Rằm, theo lệ mà hành sự.

    Năm đầu tiên, hài tử chào đời, hắn vẫn chẳng nhận ra dung mạo của nàng, vậy mà nàng vẫn ngày ngày thay hắn chỉnh y phục, lo liệu ẩm thực, chu đáo cẩn mật.

    Năm thứ hai, nhi tử ho suyễn không ngủ được, hắn lánh mình nơi Phật tự, chẳng nghe chẳng hỏi; nàng một mình canh bên tháp suốt đêm, không dám chợp mắt.

    Năm thứ ba, Lâm Từ Viễn rốt cuộc chịu ngoảnh đầu nhìn mẹ con họ.

    Ôn Vãn Khanh ngỡ rằng mình cuối cùng cũng chờ được mây tan trăng tỏ.

    Cho đến ngày sinh thần của nhi tử, nàng vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Lâm Từ Viễn và con.

    “Phụ thân, con không muốn cùng mẫu thân đón sinh thần, chúng ta đi tìm nương được không? Con đã ba ngày chưa gặp nàng, con nhớ nàng lắm.”

    Ôn Vãn Khanh toàn thân cứng đờ, trong đáy lòng đột nhiên dâng lên từng lớp hàn ý và nghi tâm dày đặc.

    Nàng lặng lẽ theo sau hai cha con ra cửa, một đường vòng vèo đến một tòa viện ở ngoại ô kinh thành.

    Rồi nàng trơ mắt nhìn đứa con mình mang thai mười tháng lao vào lòng một nữ tử khác, Lâm Từ Viễn cũng đứng bên cạnh nữ tử ấy, tựa như một nhà ba người.

    Khoảnh khắc ấy, nàng giống như người ngoài cuộc.

    Nàng bỗng nhiên thấy mệt.

    Nàng bán sạch toàn bộ gia sản trong kinh, một mồi lửa thiêu rụi mọi dấu tích của mình trong Hầu phủ, sau đó lấy ra bộ giáp trụ đã phủ bụi bao năm.

    Không ai biết, vị Hầu phu nhân nổi danh nhẫn nhục chịu đựng ấy, từng là nữ tướng quân số một tung hoành chiến địa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *