Lỡ Yêu Chồng Hợp Đồng

Lỡ Yêu Chồng Hợp Đồng

Câu mà chồng hợp đồng nói với tôi nhiều nhất là: “Làm không?”

Câu đứng thứ hai là: “Quẹt thoải mái.”

Anh ta bận suốt, một tháng tôi còn chẳng gặp được mấy lần.

Hôm đó, tôi bình luận dưới ảnh anh trai 6 múi trong app: “Anh trai đỉnh ghê.”

Kết quả bị anh ta thấy được.

Phó Đình Châu lập tức nổi giận.

1

Tôi kết hôn với chồng hợp đồng được nửa năm.

Số lần gặp mặt đếm trên đầu ngón tay.

Anh ấy là sếp tôi.

Gia đình giục anh kết hôn, anh hỏi tôi có chịu cưới không.

Tôi nửa tỉnh nửa mê đồng ý luôn.

Chúng tôi ký một bản hợp đồng tiền hôn nhân.

Đại khái là: ban ngày diễn vợ chồng, ban đêm ai ngủ nấy, kéo dài hai năm.

Sau hai năm, tôi sẽ nhận được sáu mươi triệu tệ “sau thuế”, một căn biệt thự hai mươi triệu và một chiếc siêu xe năm triệu.

Nhưng mà, ngay đêm tân hôn hai đứa lại uống chút rượu.

Phó Đình Châu cao 1m89, có 8 múi bụng, khuôn mặt lại cực kỳ có “năng lực thực chiến”.

Không cần anh dụ, tôi cũng muốn nhào tới đè anh xuống.

Tôi mượn cớ say, kéo cà vạt anh, kiễng chân lên, ngẩng đầu hôn anh.

Chỉ một cái chạm nhẹ, tôi đã thấy choáng váng.

Vừa thơm, vừa mềm, lại còn nóng rực.

Sau đó anh xoay tôi bao nhiêu kiểu tôi không còn nhớ nữa.

Mơ mơ màng màng.

Sướng đến mức móng chân cũng cong lên 120 độ.

Tôi ngủ mê mệt tới tận trưa hôm sau.

Tỉnh dậy không thấy Phó Đình Châu đâu, chỉ có mảnh giấy ghi:

【Chi Vũ, anh đi công tác, mai về, đã xin nghỉ giúp em rồi.

—— Phó Đình Châu】

Loại đàn ông mặc quần lên là biến mất.

Đồ cặn bã!

Tức quá, tôi cầm thẻ của anh ta đi mua sắm xả giận.

Mua đầy một phòng đồ, cái cảm giác trống rỗng mới vơi đi được chút.

2

Tối đó Phó Đình Châu quay về.

Anh ta lại dùng ánh mắt thèm khát đó nhìn tôi chằm chằm.

Không phải nói mai mới về sao?

Chân tôi mềm nhũn, ngã vào lòng anh.

“Muốn không?”

Anh bế tôi lên đặt xuống ghế sofa.

Vừa hôn vừa kéo váy tôi lên.

Phó Đình Châu ngoài mặt lạnh lùng cấm dục.

Nhưng vừa lên giường thì chẳng khác gì thú hoang.

Tối qua bị anh hành tới sống không bằng chết.

Mơ cũng toàn là cảnh ấy.

Anh vừa hôn tôi, tôi lại suýt nữa rơi vào tay giặc.

Tôi vội nắm tay anh lại.

“Phó Đình Châu, em thấy không khỏe.”

Anh chống tay nhấc người dậy, kéo giãn khoảng cách giữa hai chúng tôi.

“Xin lỗi.”

Nói xong lại định vén váy tôi lên.

“Anh làm gì đấy?” Tôi giữ chặt bàn tay nóng rực của anh.

“Anh xem vết sưng có tan chưa. Tối qua anh đã bôi thuốc cho em. Hôm nay thấy em ngủ ngon, sợ làm phiền nên không bôi tiếp. Trong hướng dẫn ghi là mỗi ngày ít nhất ba lần. Trưa nay anh nhắn tin mà em không trả lời, có phải em quên rồi không?”

“…Không quên, em bôi rồi.”

Thật ra tôi còn chẳng biết thuốc ở đâu nữa.

Phó Đình Châu kéo tôi ngồi dậy.

Sau đó quay người vào phòng ngủ.

Chẳng bao lâu sau,

Anh cầm một tuýp thuốc quay lại.

Quỳ một gối xuống trước mặt tôi, nghiêm túc hỏi: “Tại sao lại nói dối?”

Tôi xấu hổ đến mức lấy gối ôm che mặt.

“Anh đừng hỏi nữa.”

Trời ơi, sao có người có thể nghiêm túc hỏi mấy chuyện như này được chứ?

“Anh đi xả nước tắm. Tắm xong anh giúp em bôi.”

“Em không cần!”

Phó Đình Châu gỡ gối trên mặt tôi ra: “Em ngồi nghỉ một lát, anh đi chuẩn bị nước.”

“Phó Đình Châu, hợp đồng nói rõ rồi, anh không được…”

“Chuyện tối qua là lỗi của anh. Anh phải chịu trách nhiệm.”

Giọng anh lạnh như băng, như thể tôi là một tập tài liệu rắc rối cần xử lý.

Chẳng hiểu sao, tôi thấy tủi thân.

Bực mình cầm gối ném thẳng vào người anh.

“Đã nói là không cần rồi, anh phiền quá!”

Ném xong tôi thấy hơi hối hận. Dù gì cũng là kết hôn theo hợp đồng, anh vẫn là bên A, lại còn là sếp tôi.

Nhưng tôi vẫn thấy bực.

Tức tối chạy vào phòng.

Similar Posts

  • Học Khôn

    Hôm đó tôi đưa con gái đi khám sức khỏe, chồng tôi – người vừa đi công tác mấy ngày – lái xe đến đón hai mẹ con.

    Vừa gặp, anh lập tức ôm chặt tôi và con vào lòng.

    Mũi tôi thoáng ngửi được một mùi nước hoa lạ, nhè nhẹ.

    Con gái nép vào lòng anh làm nũng, tôi mỉm cười nhìn hai bố con vui đùa.

    Cho đến khi lên xe, tôi mới nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi ở hàng ghế sau.

  • Một Nghìn Tệ

    Tôi dẫn dắt cả đội ký được hợp đồng trị giá 80 triệu, vậy mà lại bị chính các đồng nghiệp trong nhóm đồng loạt gửi đơn tố cáo.

    Lý do? Vì tôi thường gặp khách hàng sau giờ làm, trả lời email ngoài giờ – bị cho là “cạnh tranh độ/c hạ/i”, khiến họ cảm thấy căng thẳng và áp lực tột độ.

    Để xoa dịu dư luận nội bộ, sếp đã chia toàn bộ tiền thưởng và hoa hồng của tôi cho họ, sau đó “đền bù công bằng” cho tôi 1.000 tệ tiền tăng ca.

    Tôi im lặng rất lâu, rồi gật đầu nhận lấy số tiền đó.

    Ngay sau đó, tôi nhắn cho khách hàng lớn nhất công ty:

    “Ngài Jack, buổi đàm phán tối nay xin được hủy. Công ty chúng tôi cấm gặp khách sau giờ làm. Ngài cứ thong thả điều chỉnh lại múi giờ nhé.”

  • Bcs Vị Xoài Và Kẻ Thứ Ba

    Sau chuyến công tác trở về nhà, tôi phát hiện hộp bao cao su đã nửa năm không đụng tới đột nhiên bị thay đổi — hạn sử dụng mới, thậm chí mùi cũng thành vị xoài mà tôi từng dị ứng.

    Tôi gọi cho chồng.

    “Nhà mình dạo này có ai tới không?”

    Anh ta khựng lại một chút, rồi qua loa trả lời:

    “Em họ bên dì muốn lên Thượng Hải chơi mấy hôm hè, em không có nhà, dạo này anh cũng bận tối mắt tối mũi, không về nhà được, nên để con bé ở tạm phòng mình.”

    Em họ… mới 11 tuổi.

    Một đứa bé 11 tuổi còn chưa biết viết từ “bao cao su”, huống gì dùng.

    Chồng tôi lại là bác sĩ, mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, xưa nay chưa từng cho trẻ con của họ hàng vào phòng ngủ.

    Tôi cười khẩy, cúp máy, lái xe thẳng tới bệnh viện nơi anh ta làm việc.

    Vừa bước vào, tôi thấy cô y tá mới đang chia xoài cho đồng nghiệp.

  • Đêm Giao Thừa Băng Giá

    Đêm giao thừa năm 1980, ngày vạn nhà đoàn viên, Ôn Hiền mang cái bụng bầu 5 tháng tất bật trong bếp. Cuối cùng cũng nấu xong một bàn đầy đồ ăn, trong lòng tràn đầy mong chờ chồng mình – Kỷ Minh Huyên – trở về ăn bữa tất niên. Niềm vui và hồi hộp suốt cả một ngày, khoảnh khắc nhìn thấy chồng ôm một người phụ nữ mang thai bước vào cửa liền lập tức đóng băng! Cái ôm và nụ hôn cô muốn dành cho chồng, mỉa mai dừng lại ngay khoảnh khắc —— đôi tay còn đang dang ra.

    Ôn Hiền đè xuống nỗi kinh hoàng trong lòng, lặng lẽ nhìn Kỷ Minh Huyên dẫn người đàn bà kia vào nhà. Anh ta cẩn thận đỡ cô ta ngồi xuống, nhẹ nhàng phủi tuyết trên đầu và trên người cô ta. Động tác dịu dàng như đang nâng niu báu vật, sau đó quay đầu lại nói với cô:

    “Ôn Hiền, Ngô Đồng có thai rồi, cô ấy đang mang đứa con mồ côi của bạn thân anh – liệt sĩ Tần Hạo, cha mẹ Đồng Đồng cũng là liệt sĩ. Ba chúng ta lớn lên cùng nhau, anh bắt buộc phải lo cho cô ấy, Tần Hạo lúc còn sống chưa kịp đăng ký kết hôn với cô ấy. Anh không thể để con của cô ấy bị người ta khinh thường là con hoang, càng không thể để cô ấy bị chửi là đồ đàn bà lẳng lơ. Chúng ta giúp cô ấy một chút, ly hôn giả thôi được không? Chờ cô ấy sinh xong, làm xong hộ khẩu cho đứa nhỏ, chúng ta lập tức tái hôn.”

  • Tôi Là May Mắn Của Công Ty

    VĂN ÁN

    Kết thúc buổi phỏng vấn, chị HR bỗng nhiên hỏi tôi:

    “Em tuổi gì?”

    Tôi đáp: “Tuổi Ngọ ạ!”

    Vốn dĩ chị ấy còn đang thờ ơ, nghe xong lập tức nhìn chằm chằm vào tôi.

    “Ngày sinh cụ thể?”

    Tôi bị dọa đến giật mình, rụt rè trả lời:

    “Ngày… 20 tháng 6, sao vậy ạ?”

    Chị HR lập tức kích động đứng bật dậy, vung tay hét lớn:

    “Em được nhận rồi!”

    Tôi ngơ ngác: “Ơ? Không phải chờ thông báo sao ạ?”

    Chị ấy túm lấy tay tôi kéo dậy: “Chờ gì nữa mà chờ? Vào làm ngay!”

    Tôi lắp bắp: “Vậy… chế độ đãi ngộ thì sao ạ?”

    “Đãi ngộ gấp đôi mức lương mong muốn! Làm từ thứ Hai đến thứ Sáu, nghỉ thứ Bảy, Chủ Nhật! Có đầy đủ bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, lương thưởng phúc lợi các kiểu con đà điểu luôn!”

    Thế là tôi mơ mơ màng màng vào làm, mà công việc mỗi ngày của tôi chỉ là: xem phim, ăn khoai tây chiên, uống trà…

    Lạ kỳ là, từ khi tôi vào công ty, các đơn hàng lớn cứ nối đuôi nhau kéo đến, cứu sống công ty đang trên bờ vực phá sản.

    Phó tổng thì sợ tôi nhảy việc, coi tôi như tổ tiên mà cung phụng.

    Cho đến một ngày, cô thư ký tổng giám đốc mới vào tát tôi một cái rõ đau!

    “Ai cho cô ngồi trong công ty xem phim hả? Chiều nay qua phòng nhân sự tính lương, sau đó dọn đồ cuốn xéo cho tôi!”

    Nhưng ngay giây sau, toàn bộ điện thoại trong công ty đồng loạt đổ chuông.

    Tất cả… đều là yêu cầu hủy đơn hàng!

  • Con gái bị tôi bỏ quên trong xe, tôi cười đến phát điên

    Trời nắng nóng, con gái bốn tuổi của tôi bị bỏ quên trong xe và ch//ết ngạt.

    Tất cả mọi người đều cuống cuồng. Bảo mẫu giục tôi mau mở cửa xe, đưa t/hi th/ể con bé ra hỏa táng.

    Chồng tôi cũng lên tiếng trách mắng, nói tôi vô trách nhiệm, không xứng làm mẹ.

    Còn tôi thì cầm ly nước lạnh, đứng giữa đám đông hóng chuyện, cười tươi đến mức không khép nổi miệng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *