Lỡ Yêu Chồng Hợp Đồng

Lỡ Yêu Chồng Hợp Đồng

Câu mà chồng hợp đồng nói với tôi nhiều nhất là: “Làm không?”

Câu đứng thứ hai là: “Quẹt thoải mái.”

Anh ta bận suốt, một tháng tôi còn chẳng gặp được mấy lần.

Hôm đó, tôi bình luận dưới ảnh anh trai 6 múi trong app: “Anh trai đỉnh ghê.”

Kết quả bị anh ta thấy được.

Phó Đình Châu lập tức nổi giận.

1

Tôi kết hôn với chồng hợp đồng được nửa năm.

Số lần gặp mặt đếm trên đầu ngón tay.

Anh ấy là sếp tôi.

Gia đình giục anh kết hôn, anh hỏi tôi có chịu cưới không.

Tôi nửa tỉnh nửa mê đồng ý luôn.

Chúng tôi ký một bản hợp đồng tiền hôn nhân.

Đại khái là: ban ngày diễn vợ chồng, ban đêm ai ngủ nấy, kéo dài hai năm.

Sau hai năm, tôi sẽ nhận được sáu mươi triệu tệ “sau thuế”, một căn biệt thự hai mươi triệu và một chiếc siêu xe năm triệu.

Nhưng mà, ngay đêm tân hôn hai đứa lại uống chút rượu.

Phó Đình Châu cao 1m89, có 8 múi bụng, khuôn mặt lại cực kỳ có “năng lực thực chiến”.

Không cần anh dụ, tôi cũng muốn nhào tới đè anh xuống.

Tôi mượn cớ say, kéo cà vạt anh, kiễng chân lên, ngẩng đầu hôn anh.

Chỉ một cái chạm nhẹ, tôi đã thấy choáng váng.

Vừa thơm, vừa mềm, lại còn nóng rực.

Sau đó anh xoay tôi bao nhiêu kiểu tôi không còn nhớ nữa.

Mơ mơ màng màng.

Sướng đến mức móng chân cũng cong lên 120 độ.

Tôi ngủ mê mệt tới tận trưa hôm sau.

Tỉnh dậy không thấy Phó Đình Châu đâu, chỉ có mảnh giấy ghi:

【Chi Vũ, anh đi công tác, mai về, đã xin nghỉ giúp em rồi.

—— Phó Đình Châu】

Loại đàn ông mặc quần lên là biến mất.

Đồ cặn bã!

Tức quá, tôi cầm thẻ của anh ta đi mua sắm xả giận.

Mua đầy một phòng đồ, cái cảm giác trống rỗng mới vơi đi được chút.

2

Tối đó Phó Đình Châu quay về.

Anh ta lại dùng ánh mắt thèm khát đó nhìn tôi chằm chằm.

Không phải nói mai mới về sao?

Chân tôi mềm nhũn, ngã vào lòng anh.

“Muốn không?”

Anh bế tôi lên đặt xuống ghế sofa.

Vừa hôn vừa kéo váy tôi lên.

Phó Đình Châu ngoài mặt lạnh lùng cấm dục.

Nhưng vừa lên giường thì chẳng khác gì thú hoang.

Tối qua bị anh hành tới sống không bằng chết.

Mơ cũng toàn là cảnh ấy.

Anh vừa hôn tôi, tôi lại suýt nữa rơi vào tay giặc.

Tôi vội nắm tay anh lại.

“Phó Đình Châu, em thấy không khỏe.”

Anh chống tay nhấc người dậy, kéo giãn khoảng cách giữa hai chúng tôi.

“Xin lỗi.”

Nói xong lại định vén váy tôi lên.

“Anh làm gì đấy?” Tôi giữ chặt bàn tay nóng rực của anh.

“Anh xem vết sưng có tan chưa. Tối qua anh đã bôi thuốc cho em. Hôm nay thấy em ngủ ngon, sợ làm phiền nên không bôi tiếp. Trong hướng dẫn ghi là mỗi ngày ít nhất ba lần. Trưa nay anh nhắn tin mà em không trả lời, có phải em quên rồi không?”

“…Không quên, em bôi rồi.”

Thật ra tôi còn chẳng biết thuốc ở đâu nữa.

Phó Đình Châu kéo tôi ngồi dậy.

Sau đó quay người vào phòng ngủ.

Chẳng bao lâu sau,

Anh cầm một tuýp thuốc quay lại.

Quỳ một gối xuống trước mặt tôi, nghiêm túc hỏi: “Tại sao lại nói dối?”

Tôi xấu hổ đến mức lấy gối ôm che mặt.

“Anh đừng hỏi nữa.”

Trời ơi, sao có người có thể nghiêm túc hỏi mấy chuyện như này được chứ?

“Anh đi xả nước tắm. Tắm xong anh giúp em bôi.”

“Em không cần!”

Phó Đình Châu gỡ gối trên mặt tôi ra: “Em ngồi nghỉ một lát, anh đi chuẩn bị nước.”

“Phó Đình Châu, hợp đồng nói rõ rồi, anh không được…”

“Chuyện tối qua là lỗi của anh. Anh phải chịu trách nhiệm.”

Giọng anh lạnh như băng, như thể tôi là một tập tài liệu rắc rối cần xử lý.

Chẳng hiểu sao, tôi thấy tủi thân.

Bực mình cầm gối ném thẳng vào người anh.

“Đã nói là không cần rồi, anh phiền quá!”

Ném xong tôi thấy hơi hối hận. Dù gì cũng là kết hôn theo hợp đồng, anh vẫn là bên A, lại còn là sếp tôi.

Nhưng tôi vẫn thấy bực.

Tức tối chạy vào phòng.

Similar Posts

  • Xé tan mối hôn ước với vị hôn phu và chim hoàng yến

    Vị hôn phu của tôi nuôi một “chim hoàng yến” ở bên ngoài.

    Cô ta tìm tới tận trước mặt tôi, hất cằm ra vẻ đắc ý mà chất vấn: “Cao Trác vì tôi mà chặn cả một chuyến xe buýt. Anh ta đã từng làm gì cho cô – cái vị hôn thê trên danh nghĩa – chưa?”

    Tôi nhấp một ngụm trà: “Trước hết, đó là hành vi phạm pháp. Thứ hai…”

    “Tôi cũng vừa vì mình mà chặn đứng cái giá cổ phiếu của nhà họ Cao đấy.”

  • Mối Hận Khó Tiêu

    Kiếp trước, cô giáo của tôi nhờ nịnh bợ mà trèo lên, trở thành mẹ kế của tôi.

    Nào ngờ, sau khi kết hôn với cha tôi và mang thai, để đứa con trong bụng có thể trở thành người thừa kế gia tộc,

    Cô ta lại cấu kết với kẻ khác, âm thầm hạ độc giết chết tôi, rồi vứt xác tôi ở nơi hoang dã.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi đã trọng sinh.

    Lần này, tôi sẽ không để cô ta tiếp tục giẫm lên tôi để bước lên cao nữa.

    Tôi sẽ khiến cô ta “sống không bằng chết, cầu chết cũng không được”.

  • Tuổi Già Cho Riêng Mình

    Kỳ nghỉ Quốc khánh vừa kết thúc, con gái đã than thở với tôi rằng phải đi làm lại, lại còn phải trông con, mệt mỏi quá chừng.

    Tôi thương con, liền mua vé máy bay đến thành phố nơi con đang sống.

    Không ngờ con bé lập tức gửi liền hai đoạn ghi âm vào nhóm gia đình:

    “Mẹ, sao trong thẻ tự nhiên bị trừ hơn một nghìn tệ vậy? Mẹ lại mua bậy mua bạ cái gì rồi?”

    “Bây giờ kiếm tiền cực khổ lắm mẹ biết không? Con vừa đưa mẹ chồng đi du lịch Hải Nam, đã tốn kém lắm rồi, mẹ còn không biết tiết kiệm!”

    Cả nhóm gia đình im phăng phắc.

    Nhưng chiếc thẻ đó vốn là thẻ phụ từ khoản lương hưu của tôi và ông nhà.

    Vì thương con gái và con rể phải trả nợ mua nhà ở thành phố lớn nên mới cho bọn trẻ dùng.

    Thấy tôi mãi không trả lời, con rể lại gửi thêm một đoạn tin nhắn:

    “Mẹ, đừng trách Khê Nguyệt, dạo này cô ấy áp lực lắm, mẹ cũng nên nghĩ cho cô ấy.”

    Cả nhóm bắt đầu nói lời giảng hòa.

    Ai cũng khuyên tôi nên nghĩ cho con cái, bảo người già rồi thì đừng tiêu xài bừa bãi.

    À, thì ra việc nó đưa mẹ chồng đi du lịch là chi tiêu chính đáng.

    Còn mẹ ruột nó muốn đến giúp chăm cháu lại thành ra hoang phí, ích kỷ.

    Phải rồi, tôi không nên “ích kỷ” như thế.

    Tôi không nhắn gì thêm, lặng lẽ hủy vé máy bay.

    Sau đó, tôi gọi đến tổng đài ngân hàng.

  • Mãn Đình Mười Hai Mùa Xuân

    Ngày đầu ta gả vào phủ Lương Quốc Công.

    Con gái riêng không cung kính, vừa dâng trà nhận kế mẫu liền hất đổ xuống đất.

    Con trai riêng hung hăng trừng mắt nhìn ta. “Chỉ là con gái của một quan lục phẩm hèn kém, cũng xứng quản chúng ta sao?”

    Ta nhấc ấm trà lên, thuận tay hắt cả lên người con gái riêng. Sau đó cầm thước phạt đánh cho tay đứa con trai sưng vù.

    Giữa khung cảnh im phăng phắc trong đại sảnh, trượng phu bước vào.

    “Chuyện gì xảy ra vậy?”

    Đứa con gái đang định nhào tới cáo trạng, ta đã lên tiếng trước: “Không có gì lớn, chỉ là dạy dỗ bọn trẻ quy củ trong phủ Quốc Công.”

    Ánh mắt chàng đảo qua ta và cây thước trên tay, cuối cùng chỉ xoay người rời đi.

    Thiên hạ đều nói, làm kế mẫu là việc khó.

    Nhưng ta lại muốn cả phủ Lương Quốc Công từ nay về sau, chỉ nhận một nữ chủ nhân, là ta.

  • MƯỜI CHÍN KIẾP LUÂN HỒI

    Phu quân của ta là một thư sinh bình thường, dáng vẻ liễu yếu đào tơ, dung mạo tựa Phan An.

     Ta rất hài lòng về điều này, trong lòng thầm nghĩ, tránh xa đám nhân vật chính, cuộc sống sẽ hạnh phúc viên mãn.

    Cho đến một ngày, vị thủ phủ giàu nhất vùng xuất hiện trước cửa nhà ta, ông ta nói rằng ông ta là cha ruột của phu quân ta.

    Ông ta nói ông ta họ Ngôn, và phu quân ta nên được gọi là Ngôn Mặc.

    Ta ngẩn người.

    Tên của kẻ phản diện trong cuốn sách này chính là Ngôn Mặc.

    Còn thân phận mà ta xuyên vào là nữ phụ độc ác, thiên kim giả mạo. Một thiên kim giả mạo bị kẻ phản diện dày vò đến chết.

  • Kỳ Nghỉ Của Chúng Ta

    Ban đầu, tôi chỉ đưa tay ra lấy điện thoại.

    Rồi đột nhiên… chạm phải một vật gì đó.

    Hả?

    Tôi nắm lại theo phản xạ.

    “Khà!” trước tiên là một tiếng hít mạnh, rồi sau đó là giọng của một người đàn ông: “Buông tay.”

    Á!

    Tại sao trên giường tôi lại có tiếng của một người đàn ông lạ!

    Tôi bật dậy, ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt.

    Theo bản năng, tôi liếc qua một cái.

    Bả vai trái của anh ta dính đầy máu đỏ…

    Tôi ôm mặt, xấu hổ chết mất.

    “Anh là ai vậy!” Tôi rối loạn hết cả lên, hận không thể chặt đứt tay mình!

    “Em… nói… xem!” Anh ta gần như nghiến răng nghiến lợi thốt ra từng chữ.

    Tôi nhìn gương mặt đẹp trai nhưng hơi tái nhợt ấy, vẫn ngẩn người.

    “Nhắc em nhớ nhé, Tống Đạm.”

    Tống Đạm là em trai ruột của tôi.

    Á!

    Tôi nhớ ra rồi!

    Anh ta chính là người đẹp trai mà thằng em tôi giới thiệu!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *