Phong Vân Hầu Môn

Phong Vân Hầu Môn

Phụ hoàng có mười người con gái, mẫu phi xuất thân hèn kém, ta cũng vì thế mà không được sủng ái.

Mười bảy năm sống trong hoàng cung, ta luôn cẩn ngôn thận hành, ôn nhu nhu thuận.

Mãi đến ngày thành thân, phò mã Lý Vân nhẹ nhàng nắm lấy tay ta: “Phụ thân ta thiên vị, kế mẫu tâm cơ, nhị đệ lại trẻ người non dạ.

Công chúa hạ giá gả cho ta, thật sự chịu nhiều ủy khuất.”

Toàn thân ta khẽ run rẩy.

Lý Vân hoảng hốt, vội kéo ta vào lòng. “Công chúa chớ sợ, ta nhất định liều mình bảo hộ chu toàn!”

Ta lại thở phào một hơi, khẽ cười.

“Bản cung không phải sợ hãi, mà là hưng phấn.”

Bản cung rốt cuộc có thể sống thật với bản tâm.

Phò mã bình thường, công chúa thì không.

Một đêm xuân tiêu.

Hôm sau, ta dậy sớm chải đầu trang điểm, đến trước mặt công công bà bà thỉnh an.

Lý Vân ánh mắt nhu tình chan chứa: “Công chúa thân phận cao quý, hôm nay dù không đi cũng chẳng sao, ta sẽ tự mình bẩm lại với phụ mẫu.”

Ta chỉ mỉm cười: “Phu thê là một thể, thiếp không muốn chàng khó xử.”

Nghe Lý Vân nói, kế mẫu hắn tâm cơ sâu nặng.

Khi chính thất còn sống, bà ta đã vụng trộm với Đông Hương hầu, khiến chính thất tức giận mà chết.

Sau khi sinh con trai, bà ta lại càng thường xuyên ly gián quan hệ giữa Lý Vân và Đông Hương hầu, thậm chí còn đoạt cả hồi môn của mẹ hắn.

Chữ “hiếu” đè người, Lý Vân chỉ có thể nuốt giận vào trong.

Ta vừa mới gả tới, không thể để người ta bắt thóp chuyện quy củ.

Địch nhân càng khó đối phó, lại càng phải tỏ vẻ ôn lương thủ lễ, mới có thể khiến đối phương mất cảnh giác.

Đó là kinh nghiệm sinh tồn ta đúc rút từ mười mấy năm chốn cung đình.

Khi tới tiền sảnh, Đông Hương hầu cùng hầu phu nhân đã an tọa sẵn.

Thân là công chúa, ta không cần quỳ lạy dập đầu, chỉ khẽ gật đầu xem như hành lễ.

Hầu phu nhân vội bước tới nắm lấy tay ta, cười niềm nở: “Công chúa khách khí quá, người là kim chi ngọc diệp, sau này khỏi cần thỉnh an cũng được.”

Ta gật đầu: “Được.”

Hầu phu nhân thoáng sững người.

Tựa hồ không ngờ ta đáp ứng sảng khoái như vậy, chẳng hề khách sáo lấy một lời.

Bên cạnh có một phụ nhân dung mạo yêu kiều bước ra, cầm khăn tay cười nói: “Sớm đã nghe nói Khánh Ninh công chúa dung mạo xinh đẹp, khí độ quả nhiên không giống mấy nữ tử tiểu hộ ti tiện.”

Ta khẽ nhíu mày: “Ngươi là?”

“Thiếp là Vân di nương hầu hạ hầu gia, sau này cũng coi như người một nhà với công chúa rồi.”

“Công chúa quả nhiên thông tuệ hiểu lễ, nhìn chẳng ra là nữ nhi do cung nữ sinh hạ…”

Lời còn chưa dứt, ta đã đưa mắt ra hiệu.

Nữ quan Trương bên cạnh liền vung tay, tát Vân di nương một cái giòn giã.

Mọi người đều sững sờ.

Vân di nương ôm mặt, thần sắc không dám tin:

“Đây… đây là có ý gì?!”

“Ngươi thân phận thấp hèn mà dám vô lễ với bậc trên, bản cung tự nhiên phải dạy dỗ ngươi một phen.”

“Thiếp chẳng qua thấy công chúa hòa nhã dễ gần, nên nói vài câu chuyện thường ngày, sao có thể coi là mạo phạm?”

Hầu phu nhân cũng đứng ra hòa giải: “Công chúa, Vân di nương vốn là nha hoàn bên cạnh thiếp, từ nhỏ thẳng tính, miệng nhanh lòng chậm, người thì không xấu. Chắc là có chỗ hiểu lầm thôi?”

Similar Posts

  • Gió Thu Kinh Thànhchương 8 Gió Thu Kinh Thành

    VĂN ÁN

    Tiểu di là giai nhân trứ danh chốn kinh thành, dung mạo đoan trang, tính tình nhu hòa, từ nhỏ đã được cả nhà nâng niu che chở.

    Nghe đồn, thuở chưa xuất giá, nàng từng bị kẻ ngoài ức hiếp, cũng chỉ biết lặng lẽ rơi lệ, chẳng hé một lời oán thán.

    Ngày mẫu thân ta bị tiểu thiếp hãm hại mà mất thai, phụ thân chỉ phạt ả kia cấm túc một tháng.

    Tiểu di đến thăm, dịu dàng khuyên giải an ủi mẫu thân.

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    Khi cáo từ, nàng lại mỉm cười, ôn nhu hỏi ta:

    “Tiểu thiếp kia, hiện trú nơi nào?”

    Tiểu thiếp che miệng cười khanh khách, thong thả bước ra:

    “Ta ở đây. Thái tử điện hạ thương ta, còn giải cấm cho ta nữa đấy!”

    Tiểu di khẽ cong môi, nụ cười vẫn như xuân phong:

    “Thì ra là ngươi.”

    Lời vừa dứt, nàng rút trường kiếm, một chiêu thẳng tắp, xuyên qua bụng ả tiểu thiếp…

  • Trọng Sinh Trên Chuyến Bay Tử Thần

    Tôi và bạn trai đi du lịch tốt nghiệp, không ngờ con bạn cùng phòng mặt dày lại bám theo.

    Trên đường bay sang Ả Rập, máy bay bất ngờ gặp luồng khí lưu mạnh, chao đảo dữ dội rồi lao thẳng xuống Thái Bình Dương.

    Do trục trặc kỹ thuật, mặt nạ dưỡng khí chỉ bung ra được một nửa.

    Con bạn độc ác kia còn trắng trợn giật mất mặt nạ của một quý bà Ả Rập.

    Tôi không đành lòng, chia dưỡng khí của mình cho bà ấy, mới cứu được mạng bà.

    Sau khi hạ cánh khẩn cấp, vị đại gia Ả Rập để cảm ơn đã nhận tôi làm con gái nuôi.

    Còn con bạn kia thì bị ném thẳng vào khu ổ chuột ở châu Phi.

    Sau đó, tôi và bạn trai thuận lợi kết hôn, nhưng trong ngày nhảy dù kỷ niệm, hắn bất ngờ tháo dù của tôi, đẩy tôi rơi từ độ cao mười nghìn mét xuống, tan xác thành bùn máu.

    “ Nếu không phải cô xen vào cứu cái bà già đáng chết đó, thì Miên Miên đã chẳng chết! ”

    Lúc đó tôi mới biết, hai người họ đã lén lút với nhau từ lâu.

    Khi mở mắt lần nữa, tôi phát hiện mình đã trọng sinh, quay lại đúng khoảnh khắc máy bay chuẩn bị cất cánh.

  • Ký Sự Trái Tim Khủng Long Nhỏ

    Trong chương trình truyền hình chơi trò “la hét không tiếng”, tôi được ghép cặp với ảnh đế.

    Tôi đeo tai nghe, cố gắng đọc khẩu hình miệng của anh ấy.

    Ảnh đế chậm rãi nói:

    “Anh – thích – em.”

    Tôi nheo mắt suy đoán:

    “Trong… quần sịp em á?”

    “…Trong quần sịp?!”

    Tôi liếc xuống dưới theo phản xạ, hơi do dự:

    “Cái này… có được phát sóng không vậy?”

    Ảnh đế mím chặt môi, vành tai đỏ ửng như thể sắp cháy, ánh mắt nhìn tôi sâu hun hút.

    Bình luận bay đầy màn hình:

    【Tới tới tới! Nói rõ cái vụ “trong quần sịp” coi!!】

  • Lời Ngọt Ngào Trao Anh

    Tôi có một bí mật.

    Người mà tôi thích… có thể nghe được tiếng lòng của tôi.

    Để tránh xấu hổ, tôi cố tình giả vờ lạnh lùng, che giấu bản thân.

    Nhưng khi gặp Trần Thâm, những suy nghĩ muốn lại gần anh ấy hoàn toàn không kìm được.

    【Nốt ruồi của anh ấy thật gợi cảm.】

    【Rất muốn nắm tay anh ấy.】

    Cho đến khi anh lạnh lùng cảnh cáo:

    “Xin lỗi, sự thích của em khiến anh cảm thấy phiền phức.”

    “Em có thể… tránh xa anh một chút không?”

    Lúc đó tôi mới nhận ra, tình cảm của tôi trong mắt anh là một sự xâm phạm.

    Tôi dập tắt hết hy vọng, tránh xa anh thật xa.

    Nhưng ngược lại, anh như biến thành một người khác, đôi mắt đỏ hoe.

    Giọng vừa nghiêm khắc lại vừa khẩn thiết:

    “Xin em… nói là em thích anh, anh muốn nghe…”

  • Chồng Nuôi Người Tình Bên Nhau

    Người tình bé nhỏ mà chồng tôi nuôi bên ngoài rất biết cách nắm bắt tâm lý đàn ông.

    Cách vài hôm lại giở trò mất tích.

    Giang Thần rất chiều cô ta, lần nào cũng vứt bỏ công việc đang dang dở, phát điên lên đi tìm khắp nơi.

    Tìm về được rồi, hai người lại ngọt ngào như thuở ban đầu, thậm chí còn mặn nồng hơn trước.

    Cảnh tượng họ truy đuổi nhau, tình cảm lúc gần lúc xa, diễn đi diễn lại như một vở kịch tình yêu, đến mức ngay cả tôi – người vợ chính thức – cũng phải cảm động.

    Lần thứ ba Tạ Vũ Yên mất tích, Giang Thần đưa đơn ly hôn đặt trước mặt tôi.

    “Em ký đi, em cũng biết mà, Vũ Yên tính tình nhỏ nhen lắm.”

    Tôi bình tĩnh nhận lấy đơn, cẩn thận lật xem từng trang.

    “Yên tâm, chỉ là làm bộ cho Vũ Yên xem thôi, anh sẽ không thật sự ly hôn với em đâu.”

    Tôi gật đầu, ngoan ngoãn ký tên, còn dùng giọng van nài hỏi anh ta:

    “Lần này tìm được cô ấy, anh có thể về nhà sớm một chút không?”

    Giang Thần cau mày tỏ vẻ khó chịu.

    “Về nhà, về nhà, em suốt ngày chỉ biết bảo anh về nhà. Không có anh thì em sống không nổi à?”

    Nói xong, anh ta cầm lấy đơn ly hôn đã ký rời khỏi nhà, vội vàng đi tìm “chim hoàng yến” để lập công.

    Nhìn bóng lưng anh ta biến mất sau cánh cổng, tôi khẽ cong môi cười.

    Chỉ sợ anh về nhà sớm quá thôi…

  • Sản Dịch Của Ta – Hạnh Phúc Của Nàng

    Tiến cung ba năm, vẫn giữ một thân xử nữ. Vậy mà ta lại ngày ngày uống Tức Cơ Hoàn để tránh thai.

    Phụ mẫu lo lắng, giả thiên kim cùng tiến cung tranh sủng cũng nóng lòng chẳng kém.

    Chỉ bởi kiếp trước, ta và giả thiên kim đồng thời nhập cung.

    Nàng tự xưng có thể chất dễ thụ thai, có thể giúp Hoàng thượng – người long tự đơn bạc – kéo dài huyết mạch.

    Năm đầu tiên đã hoài thai tam bào, Hoàng thượng cùng Thái hậu đều hân hoan vui mừng.

    Kỳ lạ thay, mọi hậu chứng lại đều ứng lên thân ta.

    Nàng mang thai mà thân nhẹ như yến.

    Còn ta, bụng lớn như sắp nổ tung, chỉ có thể nằm liệt trong cung, không thể động đậy.

    Bụng đầy rẫy vết rạn chằng chịt.

    Hoàng thượng truyền ta thị tẩm. Vừa thấy bụng ta, liền nổi giận đánh ta vào lãnh cung.

    Giả thiên kim sinh con xong, hạ thể vẫn chặt khít như thiếu nữ.

    Hoàng thượng đêm nào cũng sủng ái nàng.

    Còn ta, mỗi ngày hạ thể đều chảy sản dịch tanh hôi, mùi khó ngửi vô cùng.

    Cầu cứu phụ mẫu, lại bị đoạn tuyệt quan hệ.

    “Cái bệnh này chắc chắn do ngươi lăng loàn mà ra, nhà ta không có đứa con gái mất mặt như vậy!”

    Ta âm thầm tìm người khám bệnh, lại chẳng tìm ra nguyên nhân.

    Mọi người thấy ta đều bịt mũi tránh xa, miệng mắng ta là tiện nhân ô uế.

    Về sau, giả thiên kim sinh mười đứa con, vẫn được thánh sủng không dứt.

    Vững vàng ngồi lên vị trí Hoàng quý phi.

    Còn ta, chết dần chết mòn trong lãnh cung.

    Lúc mở mắt lần nữa, lại trở về ngày cùng giả thiên kim nhập cung.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *