Gặp Lại Người Cũ Ở Quầy Thanh Toán

Gặp Lại Người Cũ Ở Quầy Thanh Toán

Năm năm sau ly hôn, tôi gặp lại Trần Dục Quang trong khu bán hàng xa xỉ.

Cô nhân viên đang gói chiếc cà vạt tôi chọn cho chồng, thấy anh bước vào liền đổi giọng hồ hởi:

“Anh Trần đến rồi ạ, bộ vest vợ anh chọn đã chuẩn bị sẵn rồi.”

Người đàn ông khẽ gật đầu, ánh mắt dừng lại ở chiếc cà vạt trong tay tôi.

“Thanh toán cả phần của cô ấy đi.”

Tôi lịch sự từ chối, đặt xấp tiền mặt lên quầy.

Anh dường như thở dài:

“A Diệp, từng ấy năm trôi qua rồi, em vẫn còn hận tôi sao.”

Tôi mỉm cười, không đáp.

Tôi đâu còn thời gian mà hận anh nữa.

Từ lâu đã buông tay rồi.

Tôi nhận túi hàng, tiện tay bỏ vào chiếc túi vải đầy rau, quay người rời đi.

Gió đầu thu rít lên từng cơn, tôi men theo con đường quen thuộc đến trạm xe buýt, gió thổi tóc phủ kín mắt khiến tôi không sao mở nổi.

Khi gạt tóc ra khỏi mặt, tôi thấy xe của Trần Dục Quang dừng ngay trước mặt.

Thấy mắt tôi đỏ hoe, anh cau mày.

“Lên xe đi, tôi đưa em về.”

“Không cần đâu, cảm ơn anh, tôi đi xe buýt.”

Ánh mắt anh quét qua người tôi từ đầu đến chân, dừng lại ở chiếc túi vải trên vai tôi, rồi dè dặt mở lời:

“Những năm qua, em sống ổn chứ?”

“Rất ổn.”

Rõ ràng Trần Dục Quang không tin.

“Lên xe đi, để tôi đưa em một đoạn.”

Xe buýt phía sau bấm còi liên tục, anh vẫn không nhúc nhích.

Bị mọi ánh mắt nhìn vào, tôi đành miễn cưỡng lên xe.

“Tiểu khu Bình An.” Tôi buột miệng đọc địa chỉ.

Không khí trong xe lặng đi một lúc, giọng người đàn ông khàn khàn cất lên:

“Sao em lại sống ở chỗ đó? Khu đó lâu rồi đã xuống cấp, huống hồ em là phụ nữ, còn…”

Anh không nói tiếp được.

Nhưng tôi biết anh định nói gì.

Đó là nơi mẹ tôi qua đời, mười năm trước, đúng ngày hôm nay, bà từ chối tham dự đám cưới của tôi và Trần Dục Quang.

Từ tầng 10, nhảy xuống.

Ghế sau rộng rãi, nhưng hệ thống sưởi bật quá nóng, tôi hạ cửa kính một chút.

“Em dễ bị cảm khi gặp gió, đóng lại đi. Nếu thấy nóng tôi sẽ chỉnh nhiệt độ thấp xuống.”

Tôi lắc đầu, mỉm cười:

“Giờ thì không sao nữa, anh cứ tự nhiên.”

Người đàn ông không nói gì thêm, lát sau điện thoại anh đổ chuông.

“Chồng ơi, anh lấy được đồ chưa? Giờ đang ở đâu đó?”

Giọng nói vang qua hệ thống âm thanh xe rất quen thuộc, nhưng lại mang theo chút nũng nịu lạ lẫm.

“Lấy rồi, vừa khéo gặp A Diệp, tiện đường đưa cô ấy một đoạn.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

“A Diệp về rồi à? Cũng lâu rồi không gặp, sao anh không nói sớm, để em cùng đi gặp cô ấy?”

Tôi đã quen biết Lý Nhược Tư hơn chục năm, chưa từng nghe cô ấy dùng giọng điệu như vậy.

Trước kia cô ấy trầm tĩnh, chỉ tập trung vào hội họa, bị người khác cướp mất suất thi cũng chỉ biết trốn đi khóc.

Chính tôi đã cầm gậy bóng chày đập tan tác tác phẩm của kẻ đó trước đám đông, viết đơn tố cáo gian lận trong cuộc thi rồi bị nhốt ba ngày ở trại giáo dưỡng, để giành lại công bằng cho cô ấy.

Quả nhiên, sự thiên vị tuyệt đối sẽ nuôi dưỡng được máu thịt.

“Chỉ là tình cờ gặp thôi, cô ấy còn có việc, đưa xong anh về liền.”

“Gặp tình cờ là có duyên đấy, đã là bạn cũ thì mời bữa cơm có sao đâu.”

“Nhược Tư, đừng làm loạn nữa.”

Đầu dây kia im lặng.

Trần Dục Quang xưa nay luôn dịu dàng khi dỗ người khác, nhưng điều anh đã quyết thì chẳng ai ngăn nổi.

Lý Nhược Tư chắc chắn hiểu điều này rõ hơn tôi.

Cuộc gọi bị cúp vội vã, xe cũng vừa dừng dưới khu nhà.

“Cảm ơn.”

Tôi lịch sự nói lời cảm ơn rồi xuống xe.

Người đàn ông thu ánh mắt từ xung quanh, gọi tôi lại.

“A Diệp, tôi có thể hỏi chiếc cà vạt đó, em mua cho ai không?”

“Chồng tôi.”

Người đàn ông đưa tay ôm trán cười khổ, như thể nghĩ rằng tôi nói vậy chỉ để trêu ngươi anh.

“Cùng một thương hiệu và kiểu dáng, 5 năm trước em cũng thường mua cho tôi.”

“Thì sao?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt bình lặng không gợn sóng.

“Thật ra em không cần phải cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt tôi, từng ấy năm rồi, tôi chỉ mong em sống tốt, chứ không phải như bây giờ.”

Bây giờ là thế nào?

Tấm kính cửa khu nhà phản chiếu bóng dáng tôi.

Một bộ đồ thể thao đơn giản, giày đế bệt bình thường, kèm theo chiếc túi vải đầy rau củ.

Trong mắt người khác, hẳn là một người phụ nữ vì cuộc sống mưu sinh mà tất bật.

Nhưng với tôi, người từng quen mặc đồ hiệu và trang sức, thì dáng vẻ này chẳng có gì là không tốt cả.

Tôi mỉm cười, không tức giận.

“Tôi thấy rất ổn.”

Người đàn ông thoáng ngây ra.

“A Diệp, em dường như thực sự khác xưa rồi.”

“Ừ, nhiều người cũng nói vậy.”

Nói xong tôi quay người rời đi, không ngoảnh đầu lại thêm lần nào nữa.

Lên cầu thang đến tầng 5, mở cửa.

Bài trí trong phòng không khác mấy so với thời điểm này năm ngoái.

Bên cạnh chiếc tivi cũ kỹ là di ảnh của mẹ, cây nến trước mặt bà đã tắt từ lâu.

Tôi thành thạo thay nến mới, quàng tạp dề rồi vào bếp.

Rất nhanh đã chuẩn bị xong ba món một canh, bên kia bàn đặt một bát cơm không ai đụng tới, còn tôi cũng ăn rất chậm.

“Mẹ ơi, con gặp lại Trần Dục Quang rồi.”

Similar Posts

  • Tôi Ở Tương Lai Gọi Điện Cho Tôi Ở Hiện Tại

    1960, một đêm hè oi bức xen lẫn chút se lạnh.

    Tôi vừa tan ca đêm ở xưởng dệt, lĩnh được tem phiếu và 35 đồng tiền lương, chuẩn bị về nhà.

    Đi ngang qua trạm điện thoại công cộng, chuông bỗng reo lên.

    Chẳng hiểu vì sao, tôi lại nhấc ống nghe. Đầu dây bên kia là một giọng nữ quen thuộc:

    “Chào Ngụy Lam, tôi là chính cô, đến từ hai mươi năm sau. Chúng ta chỉ có 30 giây, nghe tôi nói đây.”

    “Thứ nhất: người cặp kè với chồng cô, là do em chồng cô giới thiệu. Hãy điều tra ngay và nhanh chóng ly hôn.”

    “Thứ hai: tiền và tem phiếu, tự giữ lấy, đừng để nhà chồng lấy rồi đưa cho em chồng cô.”

    “Thứ ba: hai đứa con trai sau này sẽ bị tật, nguyên nhân là do thức ăn hằng ngày. Phải chăm sóc kỹ cho chúng…”

    Giọng nói đó giống tôi đến kỳ lạ, nhưng nội dung thì khiến tôi không tài nào tin nổi.

    Chồng tôi – Tề Quân, dù là ở cơ quan hay trong mắt hàng xóm họ hàng, đều là người tử tế, thật thà, hiền lành.

    Ở nhà thì hiếu thảo với cha mẹ, thỉnh thoảng còn giúp tôi việc vặt, thay bóng đèn, bón phân cho cây ăn quả.

    Ra ngoài thì hòa nhã với mọi người, giúp nhà họ Trương tìm chó, giúp nhà họ Lý làm thịt gà, là người được cả khu phố khen ngợi.

    Chính vì vậy, bố mẹ tôi mới đồng ý cho tôi đi xem mắt rồi kết hôn với anh ta.

    Chúng tôi đã sống với nhau gần sáu năm, có hai đứa con, đứa lớn sáu bảy tuổi, đứa nhỏ mới sinh được 45 ngày.

    Tôi vừa mới hết tháng ở cữ, vì muốn kiếm thêm thu nhập để con cái sống tốt hơn, nên đã đi làm lại.

    Cuộc gọi ấy khiến tôi sợ đến đổ mồ hôi lạnh khắp lưng.

    Tôi vịn vào ghế dài ven đường, mệt mỏi rã rời, ngồi thẫn thờ mà nghĩ đi nghĩ lại lời nhắn trong điện thoại.

    Con tôi thật sự sẽ bị tật sao? Nhưng chúng vẫn còn nhỏ, hiện tại rất khỏe mạnh mà.

    Nếu như lời nói đó là thật, chỉ cần tôi chú ý hơn đến ăn uống hằng ngày, có lẽ vẫn cứu vãn được.

    Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải cẩn thận hơn, khi nào có thời gian sẽ đưa hai đứa tới bệnh viện công nhân khám thử.

    Người thành phố gọi đó là “khám sức khỏe định kỳ”, phòng bệnh hơn chữa bệnh, chẳng thiệt gì.

    Còn chuyện em chồng giới thiệu nhân tình cho chồng tôi?

    Cô ấy – Tề Phương, người vừa xinh đẹp vừa có tài ca hát, là một đóa hoa nổi bật trong rạp hát, người theo đuổi đông không kể xiết.

    Tuy mất chồng sớm nhưng rất kiên cường, tự mình nuôi ba đứa con khôn lớn.

    Mỗi lần gặp tôi, cô ấy đều tươi cười rạng rỡ, ngọt ngào gọi tôi một tiếng “chị dâu”.

    Tôi từng nghĩ cô ấy là người có phẩm hạnh tốt, chẳng lẽ sau lưng lại là con người hoàn toàn khác?

    Thật sự có thể làm ra chuyện bẩn thỉu như vậy sao?

  • Đứa Con H O A Ng Ấy Là Con Của Anh

    Một lần say rượu, tôi lỡ dính bầu.

    Không có tiền phá thai, mà sinh con cũng không lo nổi.

    Càng ngày bụng càng to, không thể giấu được nữa.

    Tôi đành phải đi vay tiền bạn cùng phòng – người có dính dáng tới giới giang hồ.

    Anh vừa nghịch con dao trong tay, vừa nhìn tôi với ánh mắt u ám:

    “Con hoang thì anh có thể nuôi, nhưng em phải nói cho anh biết, thằng khốn đó là ai.”

    Ờm…

    Làm sao để nói cho anh biết, cái thằng khốn đó… chính là anh?

  • Ba Tiếng Gõ Cuối Cùng

    Sau khi tái hôn vào dịp Tết Dương lịch, tôi đã trở thành một người vợ hoàn hảo:

    hiểu chuyện và luôn ổn định về mặt cảm xúc.

    Cố Hàn Thanh, đội trưởng đội cứu hộ, vốn dĩ ghét nhất là việc tôi nhắn tin “khủn/g b/ ố” mỗi khi anh đi làm nhiệm vụ như trước đây./

    Giờ đây, dù anh có thức trắng đêm để ở bên cô “em nuôi” Lâm Uyển, tôi cũng chỉ lặng lẽ nấu sẵn canh giải rượu rồi yên lặng rời đi.

    Khi trận động đất xảy ra, tôi bị v/ ù/i lấ/ p dưới đống đổ nát, một thanh sắt xu/y/ ên qu/ a b/ ụ/ng.

    Từ máy bộ đàm, tiếng hét lo lắng của Cố Hàn Thanh vang lên:

    “Uyển Uyển đừng sợ, anh cứu em trước! Chân em bị thương, không được chậm trễ!”

    Trong khi đó, Lâm Uyển chỉ bị trầy da một chút.

    Tôi sờ lên bụng mình đang nhô cao, dùng chút sức lực cuối cùng gõ ba tiếng vào tấm đá bên cạnh.

    Đó là tín hiệu cầu cứu.

    Cũng là lời từ biệt cuối cùng của tôi và con dành cho anh.

    Bởi vì tôi biết, trong 72 giờ vàng cứu hộ, anh sẽ không dành cho tôi dù chỉ một phút giây.

  • Chiếc Máy In Và Những Giọt Nước Mắt Muộn Màng

    Chị họ và chị dâu ngày nào cũng sang nhà tôi mượn máy in, một lần in cả mấy chục tờ.

    Hai người còn lén lút giúp mấy phụ huynh khác in tài liệu để kiếm tiền từ tôi.

    Họ không bỏ tiền, cũng chẳng mua giấy hay mua mực, vậy mà mẹ tôi lại mắng tôi tính toán.

    “Mày sống không nổi nữa à? Một tờ giấy có một hào cũng phải so đo với người nhà?

    Sống không nổi thì đi ch//ết đi, đừng có đứng trước mặt tao làm tao chướng mắt.”

    Được thôi, thì ra mọi chuyện chỉ vì một tờ giấy một hào.

    Vậy thì tôi mua cho bà một cái máy in, từ nay về sau bà cứ thoải mái in cho đã đi!

    Tôi muốn xem, ngày nào cũng in ầm ầm, bà vừa viêm phổi vừa hen suyễn liệu có chịu nổi không.

  • Cô Giáo Bắt Đền Sầu Riêng

    VĂN ÁN

    Trường tổ chức tiệc liên hoan, yêu cầu mang theo trái cây, con gái tôi lại bốc trúng… sầu riêng.

    Tôi không mua, kết quả là cô giáo chủ nhiệm gọi điện thông báo: “Vì chị, con gái chị phải bù 20 quả sầu riêng.”

    Tôi không nói gì, trực tiếp đặt luôn 20 thùng.

    Xe tải dừng ngay trước cổng trường, 20 thùng lớn chồng lên như một ngọn núi nhỏ.

    Cô giáo chủ nhiệm cầm tờ đơn giao hàng, trong mắt đầy sợ hãi.

  • Sau Khi Tôi Đi, Công Ty Phải Bồi Thường Gấp Bachươn 7

    Vì hợp đồng lớn trị giá 30 triệu tệ, suốt cả kỳ nghỉ Tết tôi gần như không được nghỉ ngơi ngày nào, ngày nào cũng bận rộn chạy đi tặng quà cho đối tác.

    Cuối cùng, đúng ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ, tôi cũng ký được hợp đồng.

    Quản lý thấy tôi cả kỳ nghỉ không được nghỉ ngơi tử tế, nên đặc biệt cho tôi nghỉ thêm ba ngày.

    Nhưng đúng ngày tôi quay lại làm việc, công ty đột nhiên ra thông báo.

    Nói rằng tôi tự ý nghỉ việc ba ngày, bị trừ toàn bộ tiền hoa hồng tháng đó, đồng thời giảm lương hai nghìn tệ.

    Tôi đang định đi tìm quản lý để chất vấn.

    Thì nghe thấy cô thực tập sinh mới vào làm được một tháng đang khoe khoang với đồng nghiệp.

    “Cũng là do tôi may mắn, chị Tống nghỉ làm ba ngày, tôi phải dọn dẹp mớ hỗn độn của chị ấy, nên mới may mắn ký được hợp đồng ba mươi triệu.”

    “Đợi tôi nhận được tiền hoa hồng, nhất định sẽ mời mọi người uống trà chiều.”

    Tôi vội vàng mở hồ sơ ký hợp đồng ra xem.

    Trên đó… vậy mà thật sự ghi tên thực tập sinh Lâm Thiến.

    Nhưng mà.

    Không biết họ đã đọc kỹ hợp đồng chưa?

    Người phụ trách lập kế hoạch và ký kết là tôi. Nếu sau khi hợp đồng có hiệu lực mà giữa chừng thay người phụ trách, thì phía công ty chúng tôi sẽ bị coi là vi phạm hợp đồng.

    Phải bồi thường ba lần tiền phạt vi phạm.

    Tôi lập tức gọi điện cho đối tác.

    “Xin lỗi Chu tổng, dự án này đã đổi sang thực tập sinh tiếp tục theo dõi, sau này tôi sẽ không phụ trách nữa.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *