Đổi Lòng
Ta là tử sĩ của công tử.
Vậy mà công tử lại muốn ta làm ảnh vệ của chàng – loại luôn phải theo sát, kể cả lúc tắm rửa thay y phục cũng không được rời nửa bước.
Ta gãi đầu, ngượng ngập nói: “Như vậy… e là không hay cho lắm.”
Chỉ thấy công tử khẽ nhướn mày, giọng nhàn nhạt:
“Lúc ngươi nhìn sư huynh tắm, sao chẳng thấy nói không hay?”
Nhưng mà… sau lưng sư huynh còn xăm cả bí kíp võ công.
Chứ người thì trắng bóc một mảnh, nhìn chẳng có gì đáng xem hết á…
1.
Công tử của ta là chủ nhân của các hạ Hắc Triều Các.
Nghe đồn, đôi tay trắng ngần mảnh mai kia từng tàn sát mười vị La Môn đã giết chết lão các chủ.
Ngài là kỳ tài ngút trời, mười hai tuổi đã vượt qua Sinh Tử Đạo của Hắc Triều Các.
Cho nên, có thể làm tử sĩ cho công tử là vinh quang của ta.
Vì công tử mà chết, ta cam tâm tình nguyện.
Thế nhưng, công tử lại chỉ đích danh ta làm ảnh vệ.
Chỉ bởi vì khi ta theo dõi Đại sư huynh vào nhà xí thì bị ngài bắt gặp.
Công tử nhíu mày hỏi ta: “Ngươi quên ngươi là nữ tử rồi sao?”
Thì liên quan gì đến việc ta là nữ tử chứ?
Ta chẳng qua chỉ muốn lén học vài chiêu tuyệt học gia truyền của Đại sư huynh nên mới theo sau chàng suốt.
Nhưng Đại sư huynh lại không hề luyện công trước mặt người khác, ta nghi ngờ huynh ấy trốn trong nhà xí để luyện lén.
Những lời này không thể nói với công tử được, lỡ như ngài nói cho Đại sư huynh biết thì sao?
Vì vậy ta nói: “Đại sư huynh gần đây bị thương ở chân khi ra ngoài làm nhiệm vụ, ta sợ huynh ấy ngồi không vững, ngã xuống hố phân.”
Công tử mím môi cười, môi cong mà mắt không cười: “Xem ra khinh công ngươi gần đây có thành tựu, bám theo Minh Phong lâu như vậy mà hắn lại không hay biết.”
“Được rồi, mai theo ta làm ảnh vệ đi.”
2.
Làm ảnh vệ cho công tử, ta thực lòng không hứng thú.
Vì tử sĩ ít nhất còn được nghỉ ngơi, ảnh vệ thì phải túc trực cả ngày lẫn đêm.
Còn nữa, tử sĩ thường ra ngoài làm nhiệm vụ, nếu giết người nhanh gọn, còn có thể tranh thủ ghé Hoa Mãn Lâu ăn một bữa ngon.
Còn ảnh vệ thì ngày ngày chỉ xoay quanh công tử, mà thiên hạ này người nào dám động đến ngài, sớm đã bị ngài giết sạch rồi.
Chức này quá yên ổn, không có gì thú vị.
Nhưng công tử là chủ nhân của Hắc Triều Các, người trong các đều phải tuân lệnh ngài.
Công tử bảo ta chết lúc canh ba, ta nào dám sống đến canh năm.
Huống chi, giờ chỉ là bảo ta làm ảnh vệ.
Dù vậy, có chuyện vẫn có thể tranh cãi đôi chút.
Ví như khi công tử tắm rửa thay y phục, ta sẽ tự giác lánh ra ngoài.
Như lời ngài nói, ta là nữ tử, trong nhiều việc không tiện.
Thế mà công tử lại phạt ta quỳ.
Ngài ngồi trên ghế, tóc dài ướt sũng buông xuống vai, áo trong khẽ mở, cổ ngài vẫn còn ửng hồng vì mới tắm xong.
Làn da trắng lạnh điểm sắc hồng phớt, như đóa phù dung vừa chớm nở.
Ta dùng đôi mắt thị lực tuyệt hảo của mình lướt qua một cái, rồi ngoan ngoãn quỳ xuống.
Giọng công tử lạnh nhạt vang lên trên đỉnh đầu: “Ngẩng đầu lên.”
Ta vâng lệnh ngẩng đầu, đường hoàng mà nhìn ngài.
Dĩ nhiên, ta không dám nhìn thẳng vào mắt ngài, điều đó là đại bất kính.
Vì vậy, ánh mắt ta đành loanh quanh giữa chiếc cổ thanh tú và lồng ngực rắn chắc của ngài.
Công tử khẽ ho, đổi tư thế ngồi, không ngờ khiến áo càng mở rộng hơn.
“Ngươi sai ở đâu?”
Ta quỳ thẳng tắp, đáp rành rọt: “Ta không nên ngồi trên mái nhà ăn gà quay lúc công tử tắm, lại còn ăn quá nhập tâm khiến sau khi công tử ra không thấy ta có mặt ngay lập tức.”
Công tử đưa tay đỡ trán, thở dài, mệt mỏi nhắm mắt lại: “Ngươi thậm chí còn ăn gà quay…”
A, hóa ra không phải vì gà?
Ta nhíu mày suy nghĩ: “Nhưng ta đâu có uống rượu mà…”
Một chiếc chén ngọc vô giá vỡ nát sau lưng ta.
“Ngươi sai vì không luôn túc trực bên ta, đã quên bổn phận ảnh vệ.”
Ảnh vệ là cái bóng, luôn ở bên chủ nhân, không rời nửa bước.
Ta khẽ cãi: “Nhưng công tử đang tắm, ta đứng gần nhìn, thật sự… không tiện…”
Chỉ thấy công tử nhướn mày, giọng nhàn nhạt: “Ngươi xem sư huynh ngươi tắm, nào có chút ngượng ngùng?”
Nhưng sau lưng Minh Phong sư huynh có xăm bí kíp võ công, còn trên người ngài trắng bóc chẳng có gì đáng xem mà…
Than ôi, nếu sư huynh không keo kiệt, không giấu tuyệt học gia truyền, ta đâu cần cực khổ theo dõi cả lúc huynh ấy vào nhà xí, tắm rửa hay đến kỹ viện?
Ta bèn nịnh nọt: “Làm sao Đại sư huynh có thể so với công tử? Đôi mắt ô trọc của ta há dám làm nhơ bẩn thân ngọc của ngài?”
Tưởng đâu lời nịnh khéo, công tử sẽ tăng lương thưởng.
Ai ngờ ngài hừ lạnh, ngược lại phạt ta nửa tháng bổng lộc.
Công tử này, thật chẳng nói lý gì cả!
3.
Chẳng ngờ chưa qua ba ngày, công tử đã bị ám sát lúc đang tắm.
Nghe tiếng động, ta phá ngói xông vào, chỉ thấy cửa sổ mở toang, công tử khoác áo ngoài, đứng giữa phòng, tay ôm lấy cánh tay.
Tay trái ngài buông thõng, máu từ đầu ngón nhỏ từng giọt xuống sàn.
Ta lập tức đuổi theo qua cửa sổ, thổi còi báo hiệu.
Nhưng không bắt được một bóng người.
Lần nữa quỳ trước công tử, ta rút mềm kiếm bên hông, hai tay dâng lên: “Xin công tử ban chết.”
Làm ảnh vệ, để công tử bị thương ngay dưới mắt mình, đáng chết.
Không bắt được thích khách, lại càng đáng chết.
Giờ cánh tay trái công tử đã được băng bó, tay phải đặt lên tay vịn, ngón tay khẽ gõ.
“Biết lỗi rồi chứ?”
Ta dập đầu thật mạnh: “Vô Tâm biết sai, lẽ ra phải luôn túc trực bên công tử, như bóng với hình, không rời nửa bước.”
Công tử đưa hai ngón tay khảy nhẹ thân kiếm, thanh kiếm liền bay vút, cắm sâu vào cột nhà.
“Tạm tha cho ngươi lần này.”
“Đa tạ công tử.”
Công tử đứng dậy, dặn dò tỳ nữ: “Chuẩn bị nước, người toàn mùi máu, thật kinh tởm.”
Khi đi ngang qua ta, bước chân ngài khựng lại: “Ngây ra đó làm gì? Lại đây trông chừng.”
“Dạ dạ, tới ngay!”
Ta vội thu kiếm, phóng lên xà nhà, dán mắt nhìn từng tỳ nữ ra vào, sợ có kẻ trà trộn quay lại ám sát lần nữa.
Nhưng công tử vẫn không vừa ý.
Ngài đuổi hết tỳ nữ, lại bắt ta lau lưng cho ngài.
“Ta ư?”
Ta chỉ vào mũi mình, vẻ mặt kinh ngạc.
Công tử nhướn mày nhìn ta, giơ cánh tay bị thương lên: “Chẳng lẽ để ta tự làm?”
Công tử vừa tha chết cho ta, ân nặng như tái sinh, sao dám để ngài động tay?
Ta nịnh nọt cầm khăn, ra sức kỳ cọ bờ vai trắng mịn của ngài.
Ta kỳ, ta kỳ, ta kỳ thật mạnh!
Nhất định phải để công tử cảm nhận được lòng biết ơn của ta, tấm lòng hối lỗi của ta.
Ai ngờ, công tử quay phắt lại, chộp lấy cổ tay ta, trợn mắt giận dữ: “Ngươi muốn chà ta đến chết chắc?”
Ta không có, công tử nghe ta giải thích…
Chỉ là, công tử da mịn thịt mềm, e không chịu nổi sức tay của ta.
Đâu như ta da dày thịt cứng, lúc tắm còn thích được kỳ cho thật mạnh.
Chỉ là…
“Công tử, ngài ngồi xuống trước đã, cái đó của ngài… lộ ra rồi…”
Công tử vội buông tay, xoay người một cái, quay lưng lại với ta, ngồi trở lại trong thùng tắm.
Giọng ngài vẫn lãnh đạm như thường: “Còn đứng đó làm gì? Nước lạnh cả rồi.”
Công tử giỏi sai bảo người, rõ ràng phía sau tai đến tận cổ còn đỏ hồng vì hơi nước, mà lại bảo là lạnh.
“Nhưng công tử trông có vẻ rất nóng mà…”
“Lắm lời.”
“…Vâng.”
4.
Theo ta thấy, công tử thật là quá ư cầu kỳ – bị thương rồi mà ngày nào cũng đòi tắm.
Da đã bị kỳ đến trầy đỏ rồi mà chẳng thấy ra chút bụi bẩn nào.
Quan trọng là ngài còn chê ta kỳ không thoải mái, vậy mà cứ khăng khăng bắt ta kỳ cho bằng được.
Ta trong lòng không ngừng niệm “phụ thân”, chỉ có vậy mới tiếp tục vui vẻ hiếu thuận cho nổi.
Cho đến hôm nay, công tử đột nhiên hỏi: “Ta với Minh Phong… ai hơn?”
“Hả? Hơn cái gì cơ?”
Công tử liếc mắt nhìn ta, hơi nước bốc lên làm mờ tầm mắt, chẳng thể thấy rõ nét mặt ngài.
“Không phải ngươi từng lén nhìn hắn tắm đấy à?”
À, chuyện đó à…
Nhưng ta chỉ nhìn mỗi cái lưng thôi mà.
Bộ võ công gia truyền của sư huynh khắc kín trên lưng, chi chít chữ, nhìn cũng mỏi cả mắt.
Ta cố lục lại ký ức về tấm lưng ấy: “Đại sư huynh vai rộng lưng dày, cơ bắp rắn chắc, da ngăm đen… Ừm, điểm này hơi dở, giá mà trắng chút thì tốt hơn.”
Nếu trắng hơn, thì dễ đọc chữ hơn tí…
Công tử lại hỏi: “Vậy còn ta?”
Ta hăng hái vỗ mông ngựa: “Công tử dĩ nhiên là ngọc ngà cao quý, da dẻ nõn nà, làm sao so với vị đại sư huynh thô kệch kia được.”
Công tử liếc ta một cái, hừ lạnh: “Giỏi nịnh.”
Hề, nịnh mát tai, tiền công gấp hai!
Ta tự thấy lời nịnh nọt này nhất định đã lọt vào lòng công tử, ai ngờ một lúc sau ngài lại hỏi: “Trắng không?”
“Hả? À, trắng ạ, công tử da như tuyết, trắng hơn cả kỹ nữ đứng đầu Hoa Lâu.”
Công tử nghe vậy quay đầu nhìn ta, nheo mắt: “Ngươi còn đi Hoa Lâu?”
…Cái miệng ta đúng là không biết giữ mồm giữ miệng!
“Là đại sư huynh…”
“Tháng này trừ nửa bổng!”
Công tử này, thật là vô lý! Ta đi Hoa Lâu là tiêu tiền riêng, đâu có động tới một xu của ngài đâu chứ!