Sau Khi Bắt Gặp Ngoại Tình… Tôi Lại Muốn Cưới Anh

Sau Khi Bắt Gặp Ngoại Tình… Tôi Lại Muốn Cưới Anh

Sau chuyến công tác trở về nhà, tôi thấy sàn nhà trải đầy hoa tươi.

Tôi hoảng hồn, nhưng vừa bước vào phòng ngủ, nghe thấy tiếng thở dốc kịch liệt thì lập tức thở phào nhẹ nhõm.

May quá, thì ra là ngoại tình!

Không phải cầu hôn!

1

Tạ ơn trời đất!

Tôi ngã phịch xuống ghế sô pha, thở ra một hơi thật dài.

Trời biết, hôm nay tôi đi công tác về, vừa mở cửa ra đã thấy cánh hoa hồng rải đầy mặt sàn, đầu óc tôi lập tức “bùm” một tiếng như nổ tung.

Trong khoảnh khắc đó, tim tôi suýt nữa đập đến 180 nhịp một phút.

Chân tay bủn rủn, người cũng thấy lâng lâng, là thật sự sợ ấy – sợ chỉ cần chậm một giây thôi, Chu Hoài Xuyên sẽ từ đâu đó ôm một bó hoa nhảy ra, ánh mắt đong đầy tình cảm, rồi quỳ xuống cầu hôn tôi!

Dù gì tôi và Chu Hoài Xuyên cũng đã yêu nhau được hơn sáu năm.

Anh năm nay ba mươi tuổi, không biết lên cơn gì mà dạo gần đây lại bắt đầu quan tâm đến chuyện con cái.

Hai tháng trước, lúc đè tôi xuống giường, anh khàn giọng nói:

“Nhuyễn Nhuyễn, sinh cho anh một cô con gái đi.”

Một câu nói, ngay lập tức kéo tôi ra khỏi bể dục vọng.

Không phải thăng chức, cũng chẳng phải phát tài, mà là sinh con á?

Anh điên rồi chắc!

Tôi giật mình, trừng mắt nhìn anh đầy kinh ngạc.

Nhưng chưa kịp phản bác, Chu Hoài Xuyên đã chuẩn xác bịt kín môi tôi bằng một nụ hôn.

Kỹ năng hôn của anh ấy thì khỏi nói, chưa đầy một lúc đã hôn cho tôi đầu óc quay cuồng, chẳng biết trời trăng mây gió là gì.

Nhưng đúng lúc này, tôi nghe anh vừa thở dốc vừa thì thầm dụ dỗ:

“Em ngưng uống thuốc tránh thai lâu dài đi.”

“Sinh cho anh một cô con gái giống hệt em, được không?”

Mặc dù giọng anh rất mê hoặc, còn mang theo dư vị quyến rũ mà tôi mê mẩn nhất.

Nhưng tôi vẫn lập tức tỉnh táo lại trong khoảnh khắc đó, không chút do dự tung một cú đá thẳng vào người anh, đạp anh lăn khỏi giường.

“Anh dạo này bị sao vậy hả?” Tôi cáu kỉnh vò đầu, quấn chăn điều hòa, nhíu mày nhìn anh:

“Sao cứ nhai đi nhai lại chuyện đó mãi thế?”

Tôi dừng một chút rồi nói tiếp:

“Hơn nữa anh cũng biết mà, em đang trong giai đoạn thăng tiến sự nghiệp.”

Nếu phải sinh con, tôi sẽ phải tạm ngưng công việc ít nhất là nửa năm.

Trong khi bây giờ thị trường cạnh tranh khốc liệt như vậy.

Tôi mà dừng lại nửa năm thì chẳng phải mấy năm nỗ lực trước đó của tôi đều đổ sông đổ biển sao?

Hai năm trước tôi ngày nào cũng thức đến ba giờ sáng, viết kế hoạch, soạn nội dung, livestream, lo tiếp đối tác quảng cáo, quay video, dựng clip, chăm sóc fanpage, những thứ tôi đang làm giờ mới bắt đầu có chút khởi sắc, lượng người theo dõi cũng tăng trưởng theo cấp số nhân.

Vậy mà giờ Chu Hoài Xuyên lại bảo tôi buông bỏ hết để đi sinh con cho anh?

Anh điên rồi đúng không? Tôi tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra!

Chu Hoài Xuyên cúi đầu, để mái tóc đen rũ xuống che mất đôi mắt, cả người nhìn có vẻ trầm lặng, ủ ê.

Tôi tặc lưỡi, lẩm bẩm thêm một câu:

“Với lại, tụi mình có kết hôn đâu. Có thai trước khi cưới, nhìn vào cũng không hay.”

“Vậy thì cưới trước.” Chu Hoài Xuyên lập tức ngẩng đầu, phản ứng cực nhanh:

“Tết năm nay, anh đưa ba mẹ đến gặp em.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt đẹp như vẽ ấy đong đầy cảm xúc không tên, trong đồng tử vẫn phản chiếu hình bóng của tôi.

“Em từng nói, sau ba mươi tuổi sẽ cân nhắc chuyện kết hôn.”

“Nhuyễn Nhuyễn, sang năm em ba mươi rồi.”

Tôi khựng lại, lặng lẽ trầm mặc.

2

Tôi và Chu Hoài Xuyên là tình nhân thời đại học.

Sau khi tốt nghiệp, tôi nhận được offer từ một công ty mỹ phẩm ở Thượng Hải.

Còn anh thì vào làm ở một công ty internet trong top 500 ở Hàng Châu.

Chu Hoài Xuyên muốn tôi theo anh đến Hàng Châu.

Lý do là: “Không muốn yêu xa.”

Nhưng tôi cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội khó khăn lắm mới có được này.

Thế là hai đứa cứ giằng co mãi, đến mức cãi nhau mặt nặng mày nhẹ.

Anh không thuyết phục được tôi, tôi cũng chẳng lay chuyển nổi anh.

Cuối cùng tôi lạnh mặt nói thẳng: “Vậy chia tay đi!”

Tôi mê gương mặt của Chu Hoài Xuyên, nhưng không có nghĩa vì anh mà tôi phải hy sinh cả sự nghiệp.

Mặt anh đen sì như than cháy, tức đến thở hồng hộc.

Rồi anh đột ngột ôm chặt tôi vào lòng, nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ:

“Em đừng mơ!”

“Muốn chia tay, trừ khi anh chết!”

Năm đầu tiên, tôi ở Thượng Hải, Chu Hoài Xuyên ở Hàng Châu.

Mỗi cuối tuần anh đều bắt tàu cao tốc chạy đi chạy lại giữa hai thành phố, vé tích được một chồng dày.

Năm thứ ba, tôi vẫn ở Thượng Hải, Chu Hoài Xuyên cũng về Thượng Hải.

Tôi nghỉ làm ở công ty mỹ phẩm, bắt đầu làm nội dung tự do.

Anh thì nghỉ việc, mang theo số tiền tích lũy lên Thượng Hải gây dựng sự nghiệp, mở một studio làm game.

Năm đó, tôi vượt mốc một triệu người theo dõi.

Còn game mini do studio anh làm lại bất ngờ trở thành hit, kiếm được bộn tiền.

Cũng năm đó, Chu Hoài Xuyên đầy tự tin, mua nhẫn kim cương cầu hôn tôi.

Tôi nhớ rất rõ, lúc đó tôi tránh né chiếc nhẫn của anh, ngại ngùng nói:

“Chưa cần vội đâu, em chưa muốn kết hôn sớm như vậy.”

“Chuyện kết hôn, để sau ba mươi hãy tính tiếp.”

Tôi không ngờ chỉ một câu nói năm đó, Chu Hoài Xuyên lại khắc ghi sâu như vậy trong lòng.

Đến mức nhiều năm sau, khi anh nhắc lại câu đó.

Tôi phải suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra mình từng nói như thế thật.

Chỉ nghĩ đến việc sang năm mình sẽ phải đối mặt với chuyện kết hôn, đầu tôi liền như muốn nổ tung.

Tâm trạng rối bời, tôi liền thu dọn đồ đạc, viện cớ có lịch quay, bay ra nước ngoài lánh mặt hai tháng.

Đợi đến lúc tôi chuẩn bị tâm lý xong xuôi, quyết định về nước đối diện với Chu Hoài Xuyên.

Vừa mở cửa ra, đã thấy cánh hoa hồng rải khắp lối đi.

Tôi suýt chút nữa hồn lìa khỏi xác, tưởng đâu anh đang chuẩn bị màn cầu hôn ép cưới.

Mãi đến khi tôi bước tới cửa phòng ngủ, nghe thấy trong đó vang lên tiếng thở dốc kịch liệt của nam nữ, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tốt quá rồi, thì ra là ngoại tình!

Chứ không phải ép cưới!

Tôi có cảm giác như vừa chạy thoát khỏi nỗi kinh hoàng sinh tử, thoát chết trong gang tấc.

3

Tiếng thở dốc đầy quyến rũ trong phòng ngủ cứ mỗi lúc một lớn hơn.

Còn tôi thì bước đến tủ rượu, lôi ra một chai vang đỏ.

Tôi chẳng thèm để rượu thở, cứ thế vừa nghe tiếng rên rỉ dồn dập trong nhà, vừa ngửa đầu tu một ngụm.

Rượu vang chưa được để thở, vị chát kèm theo đắng, chua đến mức khiến tôi ê cả răng.

Uống một ly vào bụng, đầu tôi bất giác hiện lên đôi mắt phượng mê người của Chu Hoài Xuyên.

Anh ấy không thích tôi uống rượu.

Mỗi lần thấy tôi uống, anh đều nhíu đôi mày đẹp, nhìn tôi đầy trách móc.

Anh biết khuyên tôi vô ích, chỉ có thể bất lực lặp lại câu:

“Uống ít thôi.”

Tôi chớp chớp mắt, tiện tay rót cho anh một ly:

“Uống không hết thì phí lắm. Hay là anh uống giúp em một ít?”

Chu Hoài Xuyên liếc tôi một cái, nhìn ly rượu đầy đến miệng, môi mím chặt.

Anh vốn cũng không thích uống rượu, nhưng thấy tôi cứ hết ly này tới ly khác, không cản nổi, đành uống nốt phần rượu còn sót lại trong tay tôi, mặt đỏ bừng bừng.

“Em rót cho anh một ly rồi còn gì?”

Tôi chẳng hiểu sao anh lại làm vậy.

Chu Hoài Xuyên không nói nhiều, ngửa đầu uống cạn ly rượu của mình.

Ngay sau đó, anh vòng tay ôm lấy sau đầu tôi, hôn xuống môi.

Hương rượu lan ra trong khoang miệng, dịu nhẹ và ngọt ngào.

“Vang đỏ có ngon không?” Chu Hoài Xuyên khàn giọng hỏi.

Tôi chẳng trả lời được, chỉ biết để mặc anh dìu tôi loạng choạng bước về phía phòng ngủ.

Chai rượu hôm ấy cuối cùng vẫn không uống hết.

Nhưng mùi vị hôm đó, đúng là ngon hơn chai hôm nay.

Tôi im lặng hồi lâu, bất chợt quay lại đếm số chai rượu trong tủ.

Vẫn y như trước lúc tôi rời nhà, không hơn không kém.

Tôi bỗng thở phào một hơi.

Âm thanh từ trong phòng ngủ vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

Đã gần bốn mươi phút rồi.

Chu Hoài Xuyên lúc nào sung đến vậy chứ?

Tôi lại rót thêm một ly, trong lòng thấy nghèn nghẹn.

Đầu óc hỗn loạn, không nhịn được mà bắt đầu nghĩ xem, rốt cuộc Chu Hoài Xuyên đang ngoại tình với ai?

Là cô lễ tân mắt lấp lánh ở công ty, lúc nào cũng lượn lờ trước mặt anh?

Là cô gái trong phòng gym, lần trước còn đòi kết bạn WeChat với anh?

Hay là chị chủ quầy trái cây tầng dưới, lần nào cũng cho anh thêm đồ?

Tôi càng nghĩ đầu càng đau, lắc mạnh đầu để gạt hết mấy suy nghĩ vớ vẩn kia ra ngoài.

“Nghĩ làm gì nhiều thế.” Tôi không nhịn được mà châm chọc chính mình, “Chuyện đến nước này rồi, có nghĩ nữa cũng vô ích.”

Similar Posts

  • Đêm Giao Thừa, Tôi Bị Ép Ch-ôn Hai Người Lạ

    “Niệm Niệm, lúc nãy đốt pháo hoa không cẩn thận làm chá/ y nhà cậu rồi, bố mẹ cậu đang bị kẹt ở bên trong!”

    Đêm ba mươi Tết, cô bạn thân nối khố Lý Mộng Bình hẹn chúng tôi ra ngoài ôn chuyện cũ, cứ nhất quyết phải đốt pháo hoa cho xôm tụ.

    Để thể hiện đẳng cấp, cô ta vung tay mua hơn mười vạn tiền pháo hoa định đốt cùng lúc.

    Nhìn những hàng pháo hoa xếp dài dưới đất, mí mắt tôi giật liên hồi, không nhịn được mà ra sức ngăn cản, nhưng cô ta không nghe, còn cười bảo một câu:

    “Tớ tự biết chừng mực.”

    Nói xong, cô ta xông lên châm lửa toàn bộ số pháo.

    Tôi bất lực, cuối cùng chọn vào nhà đánh bài cùng nhóm bạn.

    Nhưng mông còn chưa ấm chỗ, cô ta đã hớt hải xông vào, bảo bố mẹ tôi đang ở trong nhà bị lử/ a thi/ u kêu la th/ ảm thiế/ t.

    Nghe đến đó tôi ngẩn người, năm nay nhà tôi chỉ có mình tôi ở nhà đón Tết mà?

  • Em Gái Kế Và Giấc Mơ Làm Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Giang

    Em kế của tôi chỉ mong được đặc cách tuyển thẳng, không cần thi đại học.

    Vì thế, ngay trong ngày thi đầu tiên, cô ta không ngại bày mưu khiến thiếu gia nhà họ Giang – người có khả năng giành thủ khoa – ngã từ cầu cao xuống.

    Thiếu gia nhà họ Giang suýt nữa chết đuối, còn cô ta thì giả vờ nghĩa hiệp, nhảy xuống sông cứu người, kết quả là bỏ lỡ luôn kỳ thi.

    Tôi không những không ngăn cản, mà còn giúp cô ta gọi báo chí đến, khiến chuyện này được lan truyền khắp nơi.

    Chỉ bởi vì kiếp trước, khi biết chuyện, tôi từng kịp thời khuyên ngăn cô ta rằng: nhà họ Giang tuy giàu nhất nước, nhưng cũng không thể thay đổi quy chế thi đại học, hơn nữa, người nhà họ Giang cực kỳ ghét bị lừa dối.

    Cô ta tin lời, kết quả là sau kỳ thi, điểm của cô ta đứng bét toàn trường.

    Bề ngoài thì tỏ ra không sao, nói đó là số phận, nhưng đến tiệc mừng đậu đại học, cô ta lại đâm tôi chết.

    Cô ta mặt mũi méo mó, gào lên: “Nếu không phải tại mày cản tao! Tao đã cứu thiếu gia nhà họ Giang! Đã thành ân nhân của người ta! Thì tao sớm được họ bỏ tiền bảo lãnh rồi!”

    “Biết đâu, nhà họ Giang còn thấy tao hiền lành, cho tao gả vào làm thiếu phu nhân ấy chứ!”

    “Tất cả là do mày! Mày đã hủy hoại cuộc đời tao!”

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại ngày thi đại học đầu tiên.

    Tôi muốn xem thử, lần này nếu cô ta khiến thiếu gia nhà họ Giang – người có khả năng giành thủ khoa – bị thương nặng, thì hậu quả sẽ như thế nào!

  • Thất Tịch Năm Ấy, Tôi Được Tặng… Một Cái Bẫy

    Ngày Thất Tịch, tôi cùng bạn trai xếp hàng chờ chương trình “mua một tặng một” ở quán trà sữa cho các cặp đôi, vừa lúc đó tôi lướt thấy một bài đăng.

    【Làm sao để trả thù con nhỏ nhiều chuyện? Vừa hay nó đang cùng bạn trai tiêu tiền trong quán tôi.】

    Dưới phần bình luận có người hiến kế: 【Bịa chuyện bẩn thỉu trước mặt bạn trai nó đi. Cứ nói từng thấy nó dắt mấy gã khác đến quán.】

    【Nhớ kể cho thật sống động. Nó không thể tự chứng minh trong sạch, cuối cùng chỉ có thể câm nín chịu thiệt thôi.】

    Tôi tức đến mức định bấm báo cáo thì nhân viên đưa trà sữa ra.

    “Cảm ơn.” Tôi nhận lấy ly trà sữa từ tay ông chủ, vừa quay người định rời đi.

    Chỉ nghe thấy ông ta bỗng cố ý nâng cao giọng, giễu cợt:

    “Hừ, chưa từng thấy con gái nào mất mặt như vậy.”

    “Dắt hết gã này đến gã khác tới đây để được miễn phí, đúng là không biết xấu hổ.”

  • Trở Lại Kiếp Này Tôi Quyết Tâm Báo Thù Cho Mẹ

    Kiếp trước, ba tôi ngoại tình rồi chuyển hết tài sản cho tiểu tam.

    Mẹ tôi bị ép dắt tôi rời khỏi nhà trong cảnh tay trắng.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày ba mẹ chuẩn bị ly hôn.

    Ba tôi nói:

    “Muốn giành quyền nuôi Linh Nhi thì phải tay trắng ra đi!”

    Nhìn mẹ đang định ký vào đơn ly hôn, tôi vội vàng lên tiếng:

    “Ba, mẹ chẳng biết kiếm tiền, con không muốn theo mẹ chịu khổ đâu, con muốn theo ba!”

    Kiếp này, tôi sẽ đích thân báo thù cho mẹ, khiến gã đàn ông cặn bã và ả đàn bà ti tiện phải trả giá bằng máu!

  • Vận Mệnh Do Ta Đoạt

    Thầy bói mù kia sờ qua xương cốt của ta, nói rằng ta là chưởng đăng đồng nữ hầu cận dưới trướng Minh Quân địa phủ, sống không quá 7 tuổi.

    Mắt thấy sinh thần bảy tuổi sắp đến, ta yếu đến mức ngay cả sức xuống giường cũng không còn.

    Cha ta — Thẩm đại Đốc quân — đỏ mắt, dí thẳng nòng súng vào trán gã mù, ép ra một con đường sống là vào rừng sâu núi thẳm cầu bảo gia tiên.

    Sáng sớm hôm sau, cha ta mở kho, mang theo mười rương vàng thỏi và mấy chục khẩu súng máy hạng nặng tiến vào Trường Bạch Sơn.

    “Bất kể là Đại La Kim Tiên hay sơn tinh dã quái, ăn đồ cúng của lão tử, lấy vàng thật của lão tử, thì phải giữ mạng cho khuê nữ của lão tử!”

    “Nếu dám không đáp ứng, lão tử trực tiếp nổ súng san bằng cả ngọn núi này!”

  • Người Tính Toán Nhất Chính Là Anh

    VĂN ÁN

    Để tiện cho tôi – người vừa sinh đứa con thứ hai – có thể dễ dàng về nhà mẹ đẻ, trước Tết Đoan Ngọ, ba mẹ tôi đã đặc biệt chuyển cho tôi 200 nghìn tệ để mua một chiếc xe mới.

    Sắp đến ngày khởi hành, chồng tôi lại bảo rằng anh ta đã mượn chiếc xe mới tinh của tôi cho nhà hàng xóm lái đi phượt sa mạc.

    Tôi vừa mở miệng chất vấn, anh ta đã lạnh giọng nói:

    “Em làm người có thể đừng tính toán như vậy được không? Nhà mẹ em chẳng phải vẫn còn sống khỏe cả đấy sao!”

    Sau đó, anh ta bị viêm ruột thừa cấp, đau đến mức lăn lộn trên sàn, van xin tôi chở đi bệnh viện.

    Tôi cúi đầu nhìn anh ta – người đang đau đến toát mồ hôi lạnh – rồi thản nhiên nói:

    Đọc full tại page thu điếu ngư

    “Xe em mượn cho bạn đi chơi rồi. Anh làm người có thể đừng tính toán thế được không? Viêm ruột thừa có chết được đâu.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *