Sau Khi Bắt Gặp Ngoại Tình… Tôi Lại Muốn Cưới Anh

Sau Khi Bắt Gặp Ngoại Tình… Tôi Lại Muốn Cưới Anh

Sau chuyến công tác trở về nhà, tôi thấy sàn nhà trải đầy hoa tươi.

Tôi hoảng hồn, nhưng vừa bước vào phòng ngủ, nghe thấy tiếng thở dốc kịch liệt thì lập tức thở phào nhẹ nhõm.

May quá, thì ra là ngoại tình!

Không phải cầu hôn!

1

Tạ ơn trời đất!

Tôi ngã phịch xuống ghế sô pha, thở ra một hơi thật dài.

Trời biết, hôm nay tôi đi công tác về, vừa mở cửa ra đã thấy cánh hoa hồng rải đầy mặt sàn, đầu óc tôi lập tức “bùm” một tiếng như nổ tung.

Trong khoảnh khắc đó, tim tôi suýt nữa đập đến 180 nhịp một phút.

Chân tay bủn rủn, người cũng thấy lâng lâng, là thật sự sợ ấy – sợ chỉ cần chậm một giây thôi, Chu Hoài Xuyên sẽ từ đâu đó ôm một bó hoa nhảy ra, ánh mắt đong đầy tình cảm, rồi quỳ xuống cầu hôn tôi!

Dù gì tôi và Chu Hoài Xuyên cũng đã yêu nhau được hơn sáu năm.

Anh năm nay ba mươi tuổi, không biết lên cơn gì mà dạo gần đây lại bắt đầu quan tâm đến chuyện con cái.

Hai tháng trước, lúc đè tôi xuống giường, anh khàn giọng nói:

“Nhuyễn Nhuyễn, sinh cho anh một cô con gái đi.”

Một câu nói, ngay lập tức kéo tôi ra khỏi bể dục vọng.

Không phải thăng chức, cũng chẳng phải phát tài, mà là sinh con á?

Anh điên rồi chắc!

Tôi giật mình, trừng mắt nhìn anh đầy kinh ngạc.

Nhưng chưa kịp phản bác, Chu Hoài Xuyên đã chuẩn xác bịt kín môi tôi bằng một nụ hôn.

Kỹ năng hôn của anh ấy thì khỏi nói, chưa đầy một lúc đã hôn cho tôi đầu óc quay cuồng, chẳng biết trời trăng mây gió là gì.

Nhưng đúng lúc này, tôi nghe anh vừa thở dốc vừa thì thầm dụ dỗ:

“Em ngưng uống thuốc tránh thai lâu dài đi.”

“Sinh cho anh một cô con gái giống hệt em, được không?”

Mặc dù giọng anh rất mê hoặc, còn mang theo dư vị quyến rũ mà tôi mê mẩn nhất.

Nhưng tôi vẫn lập tức tỉnh táo lại trong khoảnh khắc đó, không chút do dự tung một cú đá thẳng vào người anh, đạp anh lăn khỏi giường.

“Anh dạo này bị sao vậy hả?” Tôi cáu kỉnh vò đầu, quấn chăn điều hòa, nhíu mày nhìn anh:

“Sao cứ nhai đi nhai lại chuyện đó mãi thế?”

Tôi dừng một chút rồi nói tiếp:

“Hơn nữa anh cũng biết mà, em đang trong giai đoạn thăng tiến sự nghiệp.”

Nếu phải sinh con, tôi sẽ phải tạm ngưng công việc ít nhất là nửa năm.

Trong khi bây giờ thị trường cạnh tranh khốc liệt như vậy.

Tôi mà dừng lại nửa năm thì chẳng phải mấy năm nỗ lực trước đó của tôi đều đổ sông đổ biển sao?

Hai năm trước tôi ngày nào cũng thức đến ba giờ sáng, viết kế hoạch, soạn nội dung, livestream, lo tiếp đối tác quảng cáo, quay video, dựng clip, chăm sóc fanpage, những thứ tôi đang làm giờ mới bắt đầu có chút khởi sắc, lượng người theo dõi cũng tăng trưởng theo cấp số nhân.

Vậy mà giờ Chu Hoài Xuyên lại bảo tôi buông bỏ hết để đi sinh con cho anh?

Anh điên rồi đúng không? Tôi tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra!

Chu Hoài Xuyên cúi đầu, để mái tóc đen rũ xuống che mất đôi mắt, cả người nhìn có vẻ trầm lặng, ủ ê.

Tôi tặc lưỡi, lẩm bẩm thêm một câu:

“Với lại, tụi mình có kết hôn đâu. Có thai trước khi cưới, nhìn vào cũng không hay.”

“Vậy thì cưới trước.” Chu Hoài Xuyên lập tức ngẩng đầu, phản ứng cực nhanh:

“Tết năm nay, anh đưa ba mẹ đến gặp em.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt đẹp như vẽ ấy đong đầy cảm xúc không tên, trong đồng tử vẫn phản chiếu hình bóng của tôi.

“Em từng nói, sau ba mươi tuổi sẽ cân nhắc chuyện kết hôn.”

“Nhuyễn Nhuyễn, sang năm em ba mươi rồi.”

Tôi khựng lại, lặng lẽ trầm mặc.

2

Tôi và Chu Hoài Xuyên là tình nhân thời đại học.

Sau khi tốt nghiệp, tôi nhận được offer từ một công ty mỹ phẩm ở Thượng Hải.

Còn anh thì vào làm ở một công ty internet trong top 500 ở Hàng Châu.

Chu Hoài Xuyên muốn tôi theo anh đến Hàng Châu.

Lý do là: “Không muốn yêu xa.”

Nhưng tôi cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội khó khăn lắm mới có được này.

Thế là hai đứa cứ giằng co mãi, đến mức cãi nhau mặt nặng mày nhẹ.

Anh không thuyết phục được tôi, tôi cũng chẳng lay chuyển nổi anh.

Cuối cùng tôi lạnh mặt nói thẳng: “Vậy chia tay đi!”

Tôi mê gương mặt của Chu Hoài Xuyên, nhưng không có nghĩa vì anh mà tôi phải hy sinh cả sự nghiệp.

Mặt anh đen sì như than cháy, tức đến thở hồng hộc.

Rồi anh đột ngột ôm chặt tôi vào lòng, nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ:

“Em đừng mơ!”

“Muốn chia tay, trừ khi anh chết!”

Năm đầu tiên, tôi ở Thượng Hải, Chu Hoài Xuyên ở Hàng Châu.

Mỗi cuối tuần anh đều bắt tàu cao tốc chạy đi chạy lại giữa hai thành phố, vé tích được một chồng dày.

Năm thứ ba, tôi vẫn ở Thượng Hải, Chu Hoài Xuyên cũng về Thượng Hải.

Tôi nghỉ làm ở công ty mỹ phẩm, bắt đầu làm nội dung tự do.

Anh thì nghỉ việc, mang theo số tiền tích lũy lên Thượng Hải gây dựng sự nghiệp, mở một studio làm game.

Năm đó, tôi vượt mốc một triệu người theo dõi.

Còn game mini do studio anh làm lại bất ngờ trở thành hit, kiếm được bộn tiền.

Cũng năm đó, Chu Hoài Xuyên đầy tự tin, mua nhẫn kim cương cầu hôn tôi.

Tôi nhớ rất rõ, lúc đó tôi tránh né chiếc nhẫn của anh, ngại ngùng nói:

“Chưa cần vội đâu, em chưa muốn kết hôn sớm như vậy.”

“Chuyện kết hôn, để sau ba mươi hãy tính tiếp.”

Tôi không ngờ chỉ một câu nói năm đó, Chu Hoài Xuyên lại khắc ghi sâu như vậy trong lòng.

Đến mức nhiều năm sau, khi anh nhắc lại câu đó.

Tôi phải suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra mình từng nói như thế thật.

Chỉ nghĩ đến việc sang năm mình sẽ phải đối mặt với chuyện kết hôn, đầu tôi liền như muốn nổ tung.

Tâm trạng rối bời, tôi liền thu dọn đồ đạc, viện cớ có lịch quay, bay ra nước ngoài lánh mặt hai tháng.

Đợi đến lúc tôi chuẩn bị tâm lý xong xuôi, quyết định về nước đối diện với Chu Hoài Xuyên.

Vừa mở cửa ra, đã thấy cánh hoa hồng rải khắp lối đi.

Tôi suýt chút nữa hồn lìa khỏi xác, tưởng đâu anh đang chuẩn bị màn cầu hôn ép cưới.

Mãi đến khi tôi bước tới cửa phòng ngủ, nghe thấy trong đó vang lên tiếng thở dốc kịch liệt của nam nữ, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tốt quá rồi, thì ra là ngoại tình!

Chứ không phải ép cưới!

Tôi có cảm giác như vừa chạy thoát khỏi nỗi kinh hoàng sinh tử, thoát chết trong gang tấc.

3

Tiếng thở dốc đầy quyến rũ trong phòng ngủ cứ mỗi lúc một lớn hơn.

Còn tôi thì bước đến tủ rượu, lôi ra một chai vang đỏ.

Tôi chẳng thèm để rượu thở, cứ thế vừa nghe tiếng rên rỉ dồn dập trong nhà, vừa ngửa đầu tu một ngụm.

Rượu vang chưa được để thở, vị chát kèm theo đắng, chua đến mức khiến tôi ê cả răng.

Uống một ly vào bụng, đầu tôi bất giác hiện lên đôi mắt phượng mê người của Chu Hoài Xuyên.

Anh ấy không thích tôi uống rượu.

Mỗi lần thấy tôi uống, anh đều nhíu đôi mày đẹp, nhìn tôi đầy trách móc.

Anh biết khuyên tôi vô ích, chỉ có thể bất lực lặp lại câu:

“Uống ít thôi.”

Tôi chớp chớp mắt, tiện tay rót cho anh một ly:

“Uống không hết thì phí lắm. Hay là anh uống giúp em một ít?”

Chu Hoài Xuyên liếc tôi một cái, nhìn ly rượu đầy đến miệng, môi mím chặt.

Anh vốn cũng không thích uống rượu, nhưng thấy tôi cứ hết ly này tới ly khác, không cản nổi, đành uống nốt phần rượu còn sót lại trong tay tôi, mặt đỏ bừng bừng.

“Em rót cho anh một ly rồi còn gì?”

Tôi chẳng hiểu sao anh lại làm vậy.

Chu Hoài Xuyên không nói nhiều, ngửa đầu uống cạn ly rượu của mình.

Ngay sau đó, anh vòng tay ôm lấy sau đầu tôi, hôn xuống môi.

Hương rượu lan ra trong khoang miệng, dịu nhẹ và ngọt ngào.

“Vang đỏ có ngon không?” Chu Hoài Xuyên khàn giọng hỏi.

Tôi chẳng trả lời được, chỉ biết để mặc anh dìu tôi loạng choạng bước về phía phòng ngủ.

Chai rượu hôm ấy cuối cùng vẫn không uống hết.

Nhưng mùi vị hôm đó, đúng là ngon hơn chai hôm nay.

Tôi im lặng hồi lâu, bất chợt quay lại đếm số chai rượu trong tủ.

Vẫn y như trước lúc tôi rời nhà, không hơn không kém.

Tôi bỗng thở phào một hơi.

Âm thanh từ trong phòng ngủ vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

Đã gần bốn mươi phút rồi.

Chu Hoài Xuyên lúc nào sung đến vậy chứ?

Tôi lại rót thêm một ly, trong lòng thấy nghèn nghẹn.

Đầu óc hỗn loạn, không nhịn được mà bắt đầu nghĩ xem, rốt cuộc Chu Hoài Xuyên đang ngoại tình với ai?

Là cô lễ tân mắt lấp lánh ở công ty, lúc nào cũng lượn lờ trước mặt anh?

Là cô gái trong phòng gym, lần trước còn đòi kết bạn WeChat với anh?

Hay là chị chủ quầy trái cây tầng dưới, lần nào cũng cho anh thêm đồ?

Tôi càng nghĩ đầu càng đau, lắc mạnh đầu để gạt hết mấy suy nghĩ vớ vẩn kia ra ngoài.

“Nghĩ làm gì nhiều thế.” Tôi không nhịn được mà châm chọc chính mình, “Chuyện đến nước này rồi, có nghĩ nữa cũng vô ích.”

Similar Posts

  • Mối Tình Âm Dương

    Sau khi mối tình đầu qua đời, tôi luôn có cảm giác anh vẫn ở bên cạnh mình.

    Sự hiện diện của anh theo thời gian ngày càng rõ rệt.

    Rõ đến mức khi tôi tắm trong phòng, dòng nước chảy xuống… cứ như đang văng lên người của hai người vậy.

    Đến tiết Thanh Minh, tôi về quê thăm bà ngoại.

    Chị họ muốn lừa tôi thay chị ấy làm lễ kết âm hôn.

    Nhưng chị không biết rằng—

    Trên người tôi… đã sớm có một mối âm hôn rồi.

    Và anh ấy đang rất tức giận.

  • Sự Thiên Vị Của Người Mẹ

    Kiếp trước, ba mẹ ly hôn, em gái được mẹ – người giàu có – đưa đi, còn tôi theo cha – người đang phá sản.

    Nào ngờ mẹ tái hôn gặp phải gã đàn ông bạo lực, cuộc sống ngày càng tồi tệ; cha thì quyết tâm làm lại và thành công trong sự nghiệp.

    Em gái ghen tị đến phát điên, cầm dao đâm thẳng vào bụng tôi.

    Lúc mở mắt ra, chúng tôi đã cùng quay về ngày ba mẹ vừa lấy xong giấy ly hôn ở cục dân chính.

    Lần này, em gái nhanh miệng nói trước: “Con yêu ba, con muốn theo ba.”

    Tôi trong lòng vui như mở hội, cuộc sống trốn chui trốn lủi kia tôi chẳng muốn lặp lại chút nào.

  • Em gái hệ trả thù, xuyên sách đánh gục nam chính chó điên

    Công lược thành công.

    Hệ thống hỏi tôi: ba mươi tỷ hay là ở lại.

    Lúc ấy, Mục Trì đang cẩn thận đeo nhẫn cho tôi.

    Tôi cảm động đến mức không nói thành lời.

    Sau đó tôi chọn ba mươi tỷ.

    Không ngờ tôi vừa quay lại thế giới thực, còn chưa kịp cùng bác sĩ đẹp trai đến một cuộc tình thoáng qua, hệ thống đã hớt hải lao tới:

    “Còn tình với chả cảm! Chồng cô sắp cho nổ tung cả tiểu thế giới rồi kia kìa!”

  • Vết Nứt Thanh Mai

    Tiệc sinh nhật của Tạ Hoài Cẩn, anh ấy xuất hiện cuối cùng, tay dắt theo cô thanh mai nhỏ.

    Cô ta được anh cẩn thận bảo vệ bên người, đến một giọt rượu cũng không động vào.

    Còn tôi – bạn gái chính thức của anh – lại bị người ta rót rượu ép uống từng ly trước mặt anh.

    Bạn bè trêu chọc hỏi anh:

    “Không thấy xót à?”

    Tạ Hoài Cẩn mải lo thổi nguội ly nước nóng cho cô thanh mai, mí mắt không thèm nhấc lên:

    “Cô ấy dám động tay với Yên Nhiên, để cô ấy chịu chút dạy dỗ.”

    Tàn tiệc trời đổ mưa, Tạ Hoài Cẩn không dừng bước, dắt tay cô thanh mai bước đi.

    Tôi đứng một mình trong mưa, suy nghĩ thật lâu.

    Tạ Hoài Cẩn,

    Chúng ta như vậy là hết rồi.

  • Hồi Sinh Trong Hận Thù

    Kiếp trước, mẹ chồng ép tôi sinh con với em chồng tàn tật.

    Khi tôi phản kháng, tôi đã lao đầu vào một cái móc sắt nhọn.

    Mẹ chồng và chị dâu chỉ đợi tôi tắt thở xong mới giả vờ gọi xe cấp cứu.

    Mẹ ruột tôi khi nghe tin tôi qua đời đã không chịu nổi cú sốc, chẳng bao lâu sau cũng u sầu mà mất.

    Kiếp này, tôi sẽ bắt bọn họ phải trả giá.

  • DUYÊN ĐỊNH GIỮA NON CAO

    Phu nhân lúc gả cho ta, nàng chỉ mới 17 tuổi.

    Đêm động phòng hoa chúc, nàng với vẻ mặt đầy tò mò ngồi xổm bên xe lăn của ta, ngạc nhiên thốt lên: “Ngươi giấu ám tiễn thế nào trong tay cầm này vậy?”

    “Tay ngươi sao lại nhiều vết sẹo như thế?”

    “Chân của ngươi thật sự đã gãy ư? Nửa người dưới còn cảm giác gì không? Có thể làm chuyện kia không?”

    “…”

    Nàng líu ra líu ríu, đánh thức sự lạnh lẽo tịch mịch bao trùm phủ Tướng quân.

    Cũng khơi dậy một tâm hồn vốn tê dại đã lâu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *