5 Năm Trở Về, Tôi Đã Là Vợ Người Khác

5 Năm Trở Về, Tôi Đã Là Vợ Người Khác

Nhà máy phân cho gia đình tôi một suất đi lao động ở nông thôn, giữa tôi và em gái kế phải rút thăm để quyết định.

Em gái kế rút trúng suất xuống nông thôn, còn tôi may mắn được ở lại nhà máy.

Thế nhưng đến ngày công bố danh sách, người phải đi lại là tôi.

Người phụ trách điền danh sách chính là vị hôn phu của tôi – Giang Tĩnh Xuyên, anh ta đã đổi tên em kế thành tên tôi.

Khi tôi chất vấn, anh ta còn dõng dạc nói:

“Em gái em – Tiểu Hạ sức khỏe yếu, đi nông thôn khổ cực chắc chắn chịu không nổi. Em là chị, giúp nó một chút thì có sao?”

“Em yên tâm, chờ em quay về, anh nhất định sẽ cưới em thật long trọng.”

Mọi người đều nghĩ tôi sẽ ngoan ngoãn đi, rồi đợi ngày quay lại để gả cho anh ta.

Dù gì ai cũng biết tôi yêu anh ta đến mức nào – vì một câu nói của anh, tôi từng suýt mất nửa cái mạng.

Nhưng chẳng ai ngờ rằng,

Năm đầu tiên xuống nông thôn, tôi đã kết hôn với người ở đó.

Năm năm sau, chồng tôi được giải oan, hơn nữa vì có chuyên môn kỹ thuật nên được đơn vị trọng dụng.

Ngày đón tôi về thành phố, vì anh ấy tạm thời có việc ở đơn vị nên để nhà máy cử người đến đón tôi.

Không ngờ, ở ga xe lửa tôi lại gặp được Giang Tĩnh Xuyên – người đã năm năm không gặp.

“Năm năm không có tin tức, tôi còn tưởng cô cứng cỏi lắm cơ đấy, giờ chẳng phải cũng ngoan ngoãn quay về rồi sao.”

“Nhưng chuyện kết hôn… phải đợi đã, dạo này Tiểu Hạ lại bị bệnh, đợi con bé khỏi rồi nói sau…”

Kết hôn?

Anh ta còn nhớ cơ đấy?!

Nhưng tôi bây giờ đã mang thai, sao có thể kết hôn với anh ta?

1.

Tại cổng ra của nhà ga, tôi thấy có người cầm tấm biển gỗ ghi tên tôi, bước lại gần mới phát hiện người đó lại là vị hôn phu năm xưa – Giang Tĩnh Xuyên.

Bên cạnh anh ta là em gái kế Cố Hạ, còn có mấy người anh em của anh ta, mấy người họ cứ vươn cổ ra nhìn về phía toa tàu màu xanh lá.

“Anh Xuyên, anh mau nhìn kìa! Chẳng phải là cái đuôi nhỏ năm xưa của anh – Cố Nhiên đó sao?”

Một thanh niên mặc quân phục cũ huých khuỷu tay vào anh ta.

Giang Tĩnh Xuyên rõ ràng ngẩn ra, nhìn tôi thật lâu, nhưng vẫn giả vờ điềm đạm, nói:

“Ừ, xuống nông thôn năm năm, cũng nên về thành phố rồi.”

Nghe giọng điệu này của anh ta, có vẻ như không biết hôm nay người cần đón là tôi.

Cũng đúng, năm đầu xuống nông thôn, tôi đã đổi theo họ mẹ, gọi là “Ôn Nhiên”.

Anh ta không biết, cũng bình thường.

Tôi vừa định giải thích, thì nghe một thanh niên đội mũ còn không ngay ngắn, lười nhác nói:

“Chà, Cố Nhiên, ở nông thôn ăn khoai lang năm năm, giờ canh đúng giờ quay về để anh Xuyên thực hiện lời hứa, cưới cô rồi chứ gì?”

Năm năm…

Quãng thời gian này khiến tôi chợt nhớ ra,

Hôm nay vốn là ngày mãn hạn đi lao động, được trở về thành phố.

Chỉ là thời gian quá lâu, tôi đã quên mất.

Huống hồ, lần này tôi trở về, không phải là thanh niên tri thức về thành phố.

Mà là theo sự điều chuyển công tác của chồng tôi – Bùi Thời Tự, cả nhà chuyển về.

Anh ấy vừa được đánh giá là kỹ sư tại viện nghiên cứu, tổ chức đã cấp giấy giới thiệu, bảo tôi đến.

Thấy tôi mãi im lặng, một thanh niên trước kia còn quen biết với tôi cố gắng hòa giải không khí:

“Cố Nhiên, cô quay về là tốt rồi… thật ra trong lòng anh Xuyên vẫn luôn nhớ cô, sau lưng cũng không ít lần nhờ người tìm hiểu tình hình của cô ở dưới đó…”

Trên mặt Giang Tĩnh Xuyên thoáng qua vẻ mất tự nhiên, vội vàng cắt lời, dùng giọng điệu như đang ban ơn mà nói với tôi:

“Cố Nhiên, tôi biết cô vẫn còn nhớ lời hứa năm đó tôi sẽ cưới cô, tôi không quên.”

“Nhưng giờ chưa phải lúc, dạo này tâm trạng Tiểu Hạ không tốt, tôi phải ở bên con bé, không có thời gian cưới cô, cô biết điều một chút, đợi tôi bận xong, tôi sẽ chuẩn bị thật tốt hôn lễ của chúng ta.”

Anh ta vẫn là cái kiểu miệng lưỡi tự cho mình là đúng đó.

Nhưng tôi sớm đã không còn là cô gái nhỏ răm rắp nghe lời anh ta nữa, lúc này nhìn anh ta, chỉ thấy chán ghét.

“Anh nhầm rồi, tôi quay về không phải để kết hôn với anh, tôi sớm đã…”

Tôi còn chưa nói xong, thì đã bị Cố Hạ giành lời trước, nước mắt cứ thế rơi xuống:

“Chị… em biết trong lòng chị có oán hận… nếu không phải vì thân thể em yếu… năm đó bệnh đến không xuống giường được, cũng sẽ không liên lụy chị phải chịu khổ thay em, với anh Xuyên xa nhau lâu như vậy… tất cả là lỗi của em… khụ khụ…”

Similar Posts

  • Kẻ Mạo Danh Con Gái Tôi

    Tôi đã bán căn nhà của mình, chuẩn bị sang Canada nương nhờ con gái.

    Ngày cuối cùng trước khi đi, dì Lý ở tầng dưới nhờ tôi giúp khiêng bao gạo 30 cân vừa mới mua lên lầu.

    Tôi thở hổn hển đưa đến tận cửa nhà bà, đúng lúc con dâu bà tan làm về.

    Cô ấy nhìn thấy tôi thì khựng lại, sau đó kéo tôi ra một bên, nhét vào tay tôi một mảnh giấy, thần sắc hoảng hốt giục tôi mau rời đi.

    Tôi nghi hoặc mở tờ giấy ra, bên trong chỉ có một dòng chữ:

    “Con gái bác đã mất trong ta/ i n/ ạ/n xe tháng trước, người gọi điện cho bác là kẻ mạo danh!”

    Một cơn lạnh lẽo xộc thẳng lên từ lòng bàn chân, vé máy bay trong tay phút chốc cũng trở nên lạnh buốt.

  • Tuổi 25

    Sau kỳ thi đại học, cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi tỏ tình với tôi.

    Tôi đang định đồng ý thì… chính tôi ở tuổi hai mươi lăm lại nhắn tin cho tôi.

    【Đừng đồng ý! Cậu ta chỉ muốn ngủ với mày, không hề định chịu trách nhiệm!】

    【Nhìn Thẩm Miên đi, cậu ấy mới là chồng tương lai của mày.】

    【Hình nền điện thoại của cậu ấy là mày, hình xăm trên ngực cũng là mày… đến cả dây buộc tóc trên tay cậu ấy cũng là cái mày đánh rơi!】

    Tôi ngỡ ngàng, quay đầu nhìn về phía góc phòng – nơi “đại ca trường” đang đỏ mắt nhìn tôi.

    Cậu ấy lúng túng, tủi thân nói:

    “Nhìn tôi làm gì? Tôi có phải người tỏ tình với cậu đâu.”

  • Lá Thư Cuối Cùng

    Trong giới ai cũng biết, người luôn sống thanh tâm quả dục như Lục Kình Xuyên lại đi quen một cô gái đào mỏ.

    Bị lừa tiền, lừa tình, lừa cả tài sản, cuối cùng còn bị mắng chửi là tiểu tam khắp nơi.

    Không may là, cô gái đào mỏ đó chính là tôi.

    Càng không may hơn, khi tôi ôm tiền bỏ trốn thì gặp tai nạn máy bay.

    Tôi chết rồi, vậy mà Lục Kình Xuyên – người từng hận tôi thấu xương – lại muốn vì tôi mà chết theo.

  • Người Thừa Kế Không Huyết Thống

    Tôi sinh được một cục cưng ngọt ngào, bẩm sinh đã có năng lực thả thính, lời ngon tiếng ngọt nói ra như nước chảy mây trôi.

    “Mẹ không mua cho con cũng không sao đâu, con thương mẹ nhất nhất nhất luôn đó.”

    Tay tôi run một cái, năm gói khoai tây chiên rơi vào giỏ lúc nào không hay.

    Về tới nhà mới thấy hối hận: “Thằng lớn thế nào, thằng nhỏ vẫn y chang như vậy.”

    Vừa lẩm bẩm xong, một cơ thể ấm áp bất ngờ áp sát từ phía sau.

    Cằm người đàn ông cọ nhẹ vào hõm cổ tôi, giọng nói dính chặt, ngọt như mật, len thẳng vào tim.

    “Anh cũng thương em nhất nhất nhất luôn.”

  • Công Chúa Muốn Hòa Ly

    Thành hôn với Thôi Nghiễn Thanh đã ba năm, hắn vẫn chẳng chịu cùng ta đồng phòng.

    Ta không muốn cưỡng cầu thêm, bèn tìm đến Hoàng huynh để xin được hòa ly, ai ngờ lại nghe được lời đối thoại giữa bọn họ.

    “Tống Ngôn Chi từ thuở nhỏ đã thân thiết với Hoàng muội. Nay dẫu muội ấy đã gả cho Thôi khanh, nhưng trẫm há có thể chỉ vì đôi ba câu chuyện liền đày hắn ra tiền tuyến phương Bắc chăng?”

    Người xưa nay vốn lãnh đạm điềm đạm, lúc này lại lộ vẻ hấp tấp.

    “Há chỉ là lời nói suông! Thần trông thấy Vân Dung mỉm cười với hắn, mà suốt ba năm thành hôn, nàng chưa từng cười với thần!”

    “Bệ hạ, thần vốn hơn Vân Dung sáu tuổi, nay bên nàng lại quẩn quanh những nam tử trẻ trung hơn. Thần… sao có thể không vội?”

    Nghe thế, Hoàng huynh bật cười.

  • Luân Hồi – Phu Nhân Vô Thường

    Ta cùng khuê mật bị ban hôn cho Hắc Vô Thường và Bạch Vô Thường, nay đã là năm thứ hai. Trong âm giới, người người truyền rằng, Hắc Bạch Vô Thường mỗi kẻ đều có bạch nguyệt quang của riêng mình.

    Hắc Vô Thường – Tề Hoàn, đối với ta trước sau lãnh đạm, thậm chí chưa từng chạm đến thân thể ta.

    Còn Bạch Vô Thường – Tạ Thành, đối với khuê mật tuy vẫn ôn nhu như xưa, nhưng khuê mật lại rơi lệ than vãn:

    “Cái gọi là ôn nhu thâm tình, toàn là giả dối!”

    “Ta sớm đã nhìn thấu, hắn chỉ xem ta như khách trọ trong nhà!”

    “Hắn căn bản không thích ta, vậy ta còn mặt mũi nào ở lại bên hắn nữa?!”

    Thấy khuê mật như thế, hồi tưởng lại những ngày tháng qua, lòng ta cũng nghẹn ngào nhỏ lệ.

    “Nay ta muốn rời đi, ngươi có đi cùng chăng?”

    Ánh mắt chúng ta giao nhau, đồng thanh nói: “Đi!”

    Về sau, khi âm giới cùng ma giới khai chiến, hai vị phu nhân của Hắc Bạch Vô Thường bị ma tộc bắt đi, sinh tử chưa tỏ.

    Hơn một tháng sau, nhân gian bỗng xuất hiện hai bà chủ trà lâu thân phận thần bí, tung tích bất minh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *