Kẻ Mạo Danh Con Gái Tôi

Kẻ Mạo Danh Con Gái Tôi

Tôi đã bán căn nhà của mình, chuẩn bị sang Canada nương nhờ con gái.

Ngày cuối cùng trước khi đi, dì Lý ở tầng dưới nhờ tôi giúp khiêng bao gạo 30 cân vừa mới mua lên lầu.

Tôi thở hổn hển đưa đến tận cửa nhà bà, đúng lúc con dâu bà tan làm về.

Cô ấy nhìn thấy tôi thì khựng lại, sau đó kéo tôi ra một bên, nhét vào tay tôi một mảnh giấy, thần sắc hoảng hốt giục tôi mau rời đi.

Tôi nghi hoặc mở tờ giấy ra, bên trong chỉ có một dòng chữ:

“Con gái bác đã mất trong ta/ i n/ ạ/n xe tháng trước, người gọi điện cho bác là kẻ mạo danh!”

Một cơn lạnh lẽo xộc thẳng lên từ lòng bàn chân, vé máy bay trong tay phút chốc cũng trở nên lạnh buốt.

01

Một tiếng “ù” vang lên trong đầu tôi, như thể có thứ gì đó vừa nổ tung, trước mắt lập tức trắng xóa.

Tất cả âm thanh của thế giới bỗng dưng biến mất, chỉ còn lại tiếng tim tôi đang đập loạn trong tai, từng nhịp như muốn xé toạc màng nhĩ.

Chắc chắn là một trò đùa ác ý.

Phải rồi, là kẻ nào đó rảnh rỗi giở trò quái đản.

Con gái tôi, Cao Mẫn, con bé là đứa con duy nhất của tôi. Làm sao có thể gặp chuyện gì được?

Hôm qua nó còn gọi video, cười rạng rỡ kể về lá phong đỏ rực ở Canada, và căn phòng ấm áp nó chuẩn bị cho tôi.

Tôi cầm tờ giấy, tay run đến mức không còn cảm giác. Một mảnh giấy nhẹ tênh, giờ phút này lại như đè nặng cả ngàn cân.

Tôi phải xác nhận ngay lập tức.

Tôi run lẩy bẩy mở khóa điện thoại như một cái máy, tìm đến số được ghim đầu tiên – “Mẫn Mẫn của mẹ”, bấm gọi video.

Mỗi giây chờ nhạc chuông đổ vang lên đều như đang cưa từng đoạn thần kinh tôi thành mảnh vụn.

Cuối cùng cũng kết nối.

Màn hình sáng lên. Một gương mặt quen thuộc xuất hiện giữa khung cảnh mờ tối, tín hiệu không tốt khiến hình ảnh hơi giật.

Là mặt con gái tôi. Đúng là khuôn mặt ấy, lông mày cong, ánh mắt quen thuộc. Chỉ có điều hôm nay trông nó hơi xanh xao.

“Mẹ? Có chuyện gì vậy ạ?”

Giọng nó mang theo sự quan tâm đúng mực, thậm chí còn pha chút mỏi mệt không dễ nhận ra.

“Mẹ dọn đồ mệt quá đúng không? Con đã nói rồi mà, mấy đồ cũ đó đừng mang theo. Mẹ qua đây, con sắm hết đồ mới cho mẹ.”

Cổ họng tôi như bị xi măng đông cứng, một câu hoàn chỉnh cũng không nói nổi.

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong màn hình, cố gắng moi ra dù chỉ một dấu hiệu nhỏ của sự giả dối.

Nhưng không có.

Đó là khuôn mặt tôi đã nhìn suốt ba mươi năm, khắc sâu vào máu thịt.

“Mẹ? Mẹ nói gì đi chứ? Làm con hết hồn à.”

“… Không sao.” Tôi cuối cùng cũng ép ra được hai chữ, giọng khô khốc như giấy ráp.

“Chỉ là mẹ… hơi không nỡ rời cái nhà cũ này.”

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười, gượng gạo còn khó coi hơn cả khóc.

“Con gái” bên kia màn hình dường như nhận ra điều gì đó không ổn, nụ cười nhạt dần, giọng cũng trầm xuống:

“Mẹ, giờ còn nghĩ mấy chuyện đó làm gì nữa? Vé máy bay mẹ cũng mua rồi, luật sư và bác sĩ ở đây con đã hẹn xong hết, chỉ chờ mẹ đến kiểm tra sức khỏe, làm giấy tờ.”

“Ngày mai mẹ nhất định phải đến sân bay đúng giờ, đừng xảy ra sơ suất gì.”

Luật sư? Bác sĩ?

Tim tôi chợt thót lại. Những thứ này, trước đây nó chưa từng nói đến.

Một cảm giác lạnh lẽo xa lạ xuyên qua màn hình, đâm thẳng vào tim tôi.

“Ừ… mẹ biết rồi.”

Tôi máy móc cúp máy.

Điện thoại rơi khỏi tay, rơi xuống sàn, màn hình vỡ toang như mạng nhện.

Tôi không còn chút sức lực, ngồi bệt xuống sàn, trượt lưng theo bức tường lạnh ngắt của hành lang.

Dòng chữ đen thẫm trên tờ giấy, cùng những lời thúc giục đầy vội vã từ “con gái” cứ không ngừng va đập trong đầu tôi.

Một bên nói con gái tôi đã chết.

Một bên thúc giục tôi mau chóng bay sang Canada.

Hạt giống nghi ngờ vừa gieo đã bén rễ, mọc lên hàng vạn dây leo đầy gai, siết chặt trái tim tôi đến bật máu.

Tôi chợt nhớ lại — dạo gần đây “con bé” thực sự có nhiều chỗ kỳ quặc.

Nó không cho tôi liên hệ với bất kỳ họ hàng nào, lúc nào cũng nói do chênh lệch múi giờ.

Em gái tôi – người thích náo nhiệt – nhiều lần đòi gọi video với cháu, đều bị nó lấy lý do tăng ca, tín hiệu yếu để từ chối.

Tôi cũng từng nhắc đến chuyện hồi nhỏ nó bị chó đuổi rơi xuống mương, “nó” ngẩn người cả nửa phút, rồi chỉ ậm ừ: “Lâu quá rồi, con không nhớ.”

Khi đó tôi chỉ nghĩ con nít lớn rồi thì quên chuyện cũ.

Nhưng giờ nghĩ lại — đó không phải quên.

Mà là nó không hề biết!

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên — là tin nhắn từ ngân hàng.

Tài khoản của tôi vừa nhận được năm vạn tệ.

Similar Posts

  • Tôi Không Cưới Nữa

    Khi tôi đang trao đổi với công ty tổ chức tiệc cưới về các chi tiết của buổi lễ, chiếc máy tính bảng đặt bên cạnh đột nhiên sáng lên.

    Nhìn hình nền không phải là tấm ảnh chụp chung quen thuộc, tôi liền biết đó là máy của Phó Văn Tu.

    Theo thói quen trong mối quan hệ của chúng tôi, lẽ ra tôi nên lập tức rời mắt đi.

    Nhưng chỉ trong một giây liếc qua, tôi đã kịp ghi nhớ tên người gửi và nội dung tin nhắn cô ta viết.

    Vãn Vãn: 【Còn bao lâu nữa thì anh tới? Em nhớ anh quá.】

    Đầu dây bên kia, người phụ trách vẫn đang xác nhận lại số lượng và loại hoa cho lễ cưới.

    Còn tôi, tay run rẩy mở khóa mật khẩu.

    Rồi bắt đầu xem những đoạn tin nhắn không đếm xuể giữa Phó Văn Tu và Tô Vãn.

    Tôi thấy họ hẹn nhau sẽ cuồng nhiệt lần cuối trước ngày cưới của chúng tôi, như để đặt dấu chấm hết cho mối tình sâu đậm của họ.

    Thấy Phó Văn Tu cam đoan, dù cưới tôi, anh ta cũng sẽ luôn ghi nhớ tình cảm dành cho Tô Vãn trong tim.

    Thấy Tô Vãn khuyên anh ta, sau khi kết hôn rồi thì đừng làm chuyện gì có lỗi với tôi nữa…

    Tôi khàn giọng nói với người phụ trách bên kia điện thoại — người vẫn tưởng là do tín hiệu kém nên không nghe rõ lời tôi:

    “Lễ cưới hủy rồi. Tôi không cưới nữa.”

  • Giữa Sương Mù, Có Anh Là Ánh Sao

    Một đêm bình thường trong năm thứ năm sau khi kết hôn, tôi – Lăng Sương – nhận được một tin nhắn từ một số điện thoại lạ:

    【Điện thoại chồng cô có bí mật. Nếu không muốn bị bịt mắt cả đời, thì hãy tự kiểm tra đi.】

    Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Một nỗi bất an lan khắp toàn thân.

    Tôi theo phản xạ nhìn về phía phòng tắm – tiếng nước vẫn róc rách; Tần Nghiêm Châu còn đang tắm.

    Như bị ma xui quỷ khiến, tôi đứng dậy, cầm lấy chiếc điện thoại anh ấy đặt trên táp đầu giường.

    Dùng vân tay để mở khóa – thành công!

  • Ngôi Sao Sáng

    Tôi là con chó trung thành của Chu Lễ.

    Cậu ấy trốn học đi ngủ, tôi là người che chắn.

    Cậu ấy theo đuổi nữ sinh chuyển trường, tôi là người đưa thư tình.

    Kỳ thi đại học kết thúc.

    Nữ sinh chuyển trường đậu vào trường 985, còn tôi thì theo Chu Lễ ra nước ngoài.

    Nơi đất khách quê người, cuối cùng tôi cũng leo lên được vị trí, sống sung sướng, ăn uống no nê.

    Cho đến khi nữ sinh chuyển trường cũng sang đây học tiếp.

    Chu Lễ lại một lần nữa vì cô ấy mà cả đêm không về, tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Tôi quyết định về nước phát triển.

    Nhà họ Chu bỏ tiền cho tôi đi du học, đến mức tôi còn ngại mở miệng nói chia tay.

  • Que Thử Thai Và Đêm Định Mệnh

    Bạn cùng phòng mang thai nhưng lại nhét que thử thai vào cặp của tôi.

    Đêm đó cô giáo phụ trách ký túc xá đi kiểm tra bất ngờ, tôi không kịp giải thích gì đã bị lôi ra làm trò cười cả trường, bị gắn cho cái mác “con nhỏ lẳng lơ”.

    Bạn trai thanh mai trúc mã cũng quay lưng, khinh bỉ nói trước mặt bao người:

    “Thì ra tiền của cậu là kiếm kiểu này hả?”

    Rồi còn chạy về méc với mẹ tôi, khiến bà tức đến phát bệnh.

    Tôi vội vàng về nhà chăm sóc, nhưng lại bị xe tải đâm chết, chết không nhắm mắt.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay về đúng đêm đó – đêm cô giáo gõ cửa kiểm tra phòng!

    Tiếng gõ cửa “cốc cốc” dồn dập vang lên, cô bạn giường bên lén liếc về phía cặp của tôi, mắt đầy chột dạ.

    Cô giáo xông thẳng vào – nhưng lần này, lục lọi mà chẳng tìm thấy gì.

    Ngay lúc bà quay người định rời đi, tôi chợt chỉ tay về phía giường bên, giọng lạnh tanh:

    “Cô vội gì vậy? Gầm giường bên đó, cô chưa kiểm tra mà.”

    Tôi bật dậy giữa mồ hôi lạnh.

    Giống như vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng, nhưng mọi thứ lại chân thật đến rợn người.

    Những lời sỉ nhục, ánh mắt khinh bỉ vẫn còn văng vẳng bên tai, cảm giác đau đớn khi bị xe tải húc vỡ nát từng thớ thịt vẫn còn in hằn trong xương tủy.

    Tôi hiểu, đó là ký ức về kiếp trước.

    Đúng lúc này, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

    “Tôi là cô giáo phụ trách, kiểm tra phòng đêm, mau mở cửa!”

  • Kế Mẫu Của Thế Tử Chính Là Ta

    Ta thay đích tỷ gả vào Vương phủ, trở thành kế mẫu của tiểu Thế tử.

    Ai nấy đều cho rằng ta tất sẽ bị tiểu Thế tử vốn kiêu căng hống hách giày vò, nào ngờ đâu.

    Tiểu Thế tử không đọc sách, ta bất giác cau mày.

    Sắc mặt nó chợt đổi: “Con, con học ngay!”

    Tiểu Thế tử đánh nhau với người khác, ta vừa hé miệng.

    Nó đã run lẩy bẩy: “Con lập tức đi xin lỗi!”

    Ta: “?”

    Đây có lẽ là cái lợi của việc sở hữu một gương mặt nữ phụ độc ác?

    Về sau, từng rương vàng bạc châu báu được đưa vào viện của ta.

    Vương gia nhìn ta với ánh mắt dịu dàng: “Nàng vất vả rồi.”

  • Nhờ Anh, Tôi Tỉnh Ra

    Căn nhà hồi môn trị giá 6 triệu tệ của tôi, bị vị hôn phu âm thầm sang tên cho cô ruột anh ta với giá… 20 tệ.

    Khi tôi phát hiện ra, cái tên trên sổ đỏ đã bị thay đổi.

    Anh ta lại còn vênh váo nói:

    “Dù sao sau này cũng là người một nhà.”

    Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, cảm giác lạnh lẽo lan tận tủy sống.

    Hóa ra, trong mắt anh ta, tôi chỉ là một con ngốc.

    Tôi cầm điện thoại, bấm số Cục Dân Chính.

    Tôi sẽ cho họ biết:

    Nhà chưa đăng ký kết hôn, thì đừng hòng ai đụng vào được.

    Và vở kịch hay… mới chỉ vừa bắt đầu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *