Hoa Hậu Bị Hiến Tế

Hoa Hậu Bị Hiến Tế

Đang nấu ăn thì nhận được cuộc gọi từ chồng cũ.

Tôi vừa giơ phần rau mới cắt lên, vừa nói:

“Dài quá, cho vào miệng chắc đâm tới họng luôn.”

Đầu dây bên kia, giọng anh ta trầm thấp đến mức như sắp giết người:

“Nguyễn Nặc, cô đang làm gì vậy?”

Tôi ngơ ngác: “Đang nấu ăn mà!”

Tối hôm đó, hot search bùng nổ.

#Vợ cũ vui vẻ nấu cơm, tổng tài Hách tổng sụp đổ khóc như mưa#

Thấy vậy, tôi lại cảm thấy khó hiểu.

Nếu anh ta thực sự yêu tôi như thế, thì sao lại tung ảnh riêng tư của tôi đúng vào ngày tôi đăng quang Hoa hậu Hồng Kông?

Khiến tôi thân bại danh liệt, phải rút lui khỏi giới thi hoa hậu.

Mười năm trước, ngày tôi bước lên bục vinh quang, trở thành Hoa hậu Hồng Kông, ảnh riêng tư của tôi đột nhiên lan tràn khắp mạng.

Từ một “hoa hậu đẹp nhất” được triệu người chú ý, chỉ sau một đêm, tôi trở thành “ngôi sao rẻ tiền” bị thiên hạ khinh bỉ.

Nhìn những lời lẽ dơ bẩn trên mạng xã hội, tôi sụp đổ, chạy về nhà tìm Hách Tranh để hỏi cho rõ.

Nhưng đứng trước cửa, tôi nghe được đoạn hội thoại khiến linh hồn như rạn nứt:

“Anh Tranh, chiêu này của anh đúng là tuyệt vời!”

“Mấy bức ảnh đó vừa tung ra, Nguyễn Nặc lập tức mang tiếng xấu, ngay cả danh hiệu hoa hậu cũng mất, chưa biết chừng sau này không ngóc đầu lên nổi trong giới thi sắc đẹp.”

Giọng Hách Tranh vang lên, bình tĩnh đến mức tàn nhẫn:

“Giải hoa hậu lần này nhất định phải là của Lộc Lộc. Vì tương lai của cô ấy, hy sinh cô ta một lần thì đã sao?”

Tôi tựa lưng vào bức tường lạnh toát, hơi lạnh men theo sống lưng bò lên, đến cả hít thở cũng thấy đau rát.

“Vẫn là anh Tranh cao tay, ba chiêu đã dắt mũi Nguyễn Nặc đến chết!”

Anh em của Hách Tranh tâng bốc:

“Chiêu thứ nhất, lúc cô ta vừa từ người mẫu nhỏ chuyển sang thi sắc đẹp, lừa ký hợp đồng âm dương;

“Chiêu thứ hai, lấy điều khoản phạt một tỷ ép cô ta phải tự nguyện lên giường quay phim;

“Chiêu thứ ba, anh lại làm anh hùng cứu mỹ nhân, khiến cô ta lao vào lòng anh, chết tâm với anh, trở thành cỗ máy kiếm tiền cho công ty mà không cần trả lương, ngoan còn hơn cả chó.”

Giọng nói lạnh như dao cắt của Hách Tranh lại lần nữa đâm xuyên tim tôi:

“Giới này nước quá sâu, có Nguyễn Nặc làm đá thử vàng mở đường, Lộc Lộc mới có thể đi thuận buồm xuôi gió.”

Tên kia ngập ngừng hỏi:

“Vậy tại sao anh còn cưới Nguyễn Nặc?”

【Chương 2】

Hách Tranh nhẹ nhàng lắc ly whisky trong tay, giọng nhàn nhạt:

“Năm năm trước, Lộc Lộc trót ném đồ từ trên cao xuống, mẹ cô ấy chết, bố cô ấy thành ngớ ngẩn.”

Chân tôi mềm nhũn, ngã sụp xuống sàn, môi bị cắn đến rướm máu.

Năm năm trước, bố mẹ tôi đang dạo chơi ở cảng Victoria thì bất ngờ bị một chậu cây lớn rơi từ trên cao xuống, đập trúng.

Khi tôi đến nơi, mẹ đã chết tại chỗ, bố thì bị thương nặng ở đầu, phải đưa vào phòng cấp cứu.

Trong lúc đau đớn tuyệt vọng, Hách Tranh ôm lấy tôi nói:

“Nặc Nặc, cho dù phải lật tung cả thành phố này lên, anh cũng nhất định sẽ tìm ra kẻ gây tai nạn, cho bố mẹ em một lời công đạo.”

Nhưng nửa tháng sau, anh ta đỏ mắt bảo:

“Cảnh sát điều tra rồi, camera gần đó hôm đó đều hỏng, không tìm được người.”

“Nặc Nặc, không sao đâu, từ giờ anh sẽ là chỗ dựa của em, sẽ luôn ở bên em, mãi yêu em. Em lấy anh nhé?”

Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, hóa ra cuộc hôn nhân mà tôi từng

ngỡ là cứu rỗi này, từ đầu đến cuối đều nhuốm máu cha mẹ tôi.

Trong phòng khách, đoạn đối thoại vẫn tiếp tục…

“Tôi sợ Nguyễn Nặc không cam lòng, tiếp tục truy tra chuyện năm đó, sẽ liên lụy đến Lộc

Lộc. Vì thế tôi mới mở miệng cưới cô ta, cho cô ta một danh phận ‘bà Hách’, xem như bù đắp.

Còn về Lộc Lộc, tôi không thể cho cô ấy danh phận, nên những phương diện khác, đương nhiên phải dốc hết mọi thứ để bù đắp cho cô ấy.”

Sự thật tàn khốc như thủy triều dâng lên, nhấn chìm tôi trong cơn nghẹt thở. Tôi bịt miệng, loạng choạng chạy trốn khỏi cái địa ngục biết ăn người kia.

Không biết đã chạy bao lâu, điện thoại bất ngờ reo lên.

Nhìn hai chữ “Chồng yêu” trên màn hình, toàn thân tôi lạnh buốt.

Giọng Hách Tranh vẫn dịu dàng như trước, hoàn toàn khác với con người độc ác lúc nãy:

“Nặc Nặc, em còn ở đài truyền hình không? Anh cho tài xế đến đón rồi.”

“Chuyện trên mạng em đừng lo, anh đã bảo bộ phận PR xử lý. Chuyện quá khứ anh đều không để tâm, anh mãi đứng về phía em.”

Tôi cố nén nôn mửa, nắm chặt điện thoại, cắn đầu lưỡi đến bật máu mới ép ra được một tiếng “Ừ”.

Cúp máy, tôi gọi đến số ở cuối danh bạ.

“Em gái anh bị bệnh bạch cầu còn cần ghép tủy không? Tôi sẽ hiến. Nhưng tôi có một điều kiện.”

“Tôi muốn Hách Tranh và Doãn Lộc—đôi cẩu nam nữ đó—thân bại danh liệt!”

Đối phương bật cười khẽ: “Giao dịch thành công.”

Tắt máy, tôi lập tức tìm luật sư soạn thảo đơn ly hôn.

Nhìn điều khoản ‘chia một nửa tài sản của Hách Tranh’, tôi bật cười lạnh.

Đây là lời hứa năm xưa của anh ta.

Khi đó, Hách Tranh chắc chắn không ngờ rằng người chủ động đòi ly hôn lại là tôi.

Khi tôi trở về biệt thự, người trong phòng khách lập tức đứng lên.

Chưa kịp thay giày, tay tôi đã bị anh ta kéo vào lòng.

“Tài xế nói không đón được em, anh gọi cũng không nghe. Em đi đâu? Có xảy ra chuyện gì không?”

Hách Tranh ôm tôi đặt xuống sofa.

“Xin lỗi, năm đó anh tưởng đã xử lý sạch sẽ toàn bộ ảnh, không ngờ vẫn còn bản sao. Nhưng anh đảm bảo sẽ giải quyết nhanh thôi.”

Tôi nghiêng đầu tránh hơi ấm của anh ta, đưa đơn ly hôn đến trước mặt:

“Ký trước cái này đã.”

Similar Posts

  • Bạn Trai Huỷ Suất Trợ Lý Nghiên Cứu Của Tôi

    Đêm khuya trước ngày nhập học, tôi mới phát hiện ra thanh mai trúc mã của mình đã dùng tài khoản sinh viên của tôi để hủy suất trợ lý nghiên cứu.

    Đó là suất tôi phải thức ba đêm liên tục, chỉnh sửa bảy lần bản đăng ký mới giành được trong nhóm viện sĩ.

    Toàn viện chỉ có một suất đó.

    Tôi lạnh cả người, run rẩy gọi điện cho anh ta.

    Anh ta đang ở rạp chiếu phim, âm thanh nền rất ồn ào: “Ồ, Tiểu Thiên nói cô ấy rất muốn vào nhóm này, tôi thấy tài khoản của cậu vẫn đăng nhập nên tiện tay giúp cô ấy đăng ký.”

    “Dù sao cậu học giỏi như vậy, đăng ký cái khác chẳng phải được sao? Đừng giận mà, chỉ là đùa thôi.”

    Tiểu Thiên – cô bạn học chuyển trường từng khóc lóc cầu xin Giang Thần nhận làm em gái.

    Tay tôi run lên khi cầm điện thoại.

    Thì ra, tiền đồ của tôi có thể trở thành trò đùa cho người khác.

    Hôm sau, tôi không đăng ký bất cứ dự án nào nữa, mà nộp đơn xin trao đổi du học.

    Giang Thần cuối cùng cũng bắt đầu hoảng hốt.

  • Tình Thâm Hại Tộc

    VĂN ÁN

    Ta là nữ nhi độc nhất của Thượng thư.

    Thuở nhỏ thân thể yếu nhược, phụ thân liền đưa ta vào tịnh tu tại tịnh viện Tĩnh An Tự.

    Lần đầu gặp Phật tử lạnh lùng, Phó Hoán Cẩm, ta đã si mê không dứt, thề rằng không gả cho ai khác ngoài chàng.

    Sau mới hay, Phó Hoán Cẩm chính là cửu hoàng tử bị bệ hạ ngầm nuôi dưỡng ngoài cung.

    Đọc f.uI, tại page bơ không cần đường để ủ.ng h.ộ t.ác g.iả !

    Đêm thành thân với chàng, sư muội của chàng là Ôn Sương Nguyệt bị ác nhân làm nhục, hôm sau thi thể không nguyên vẹn bị vứt nơi đầu phố.

    Ta hỏi Phó Hoán Cẩm: “Hôm nay là lễ tang của tiểu sư muội chàng, sao chàng không đến tế bái?”

    Phó Hoán Cẩm vốn luôn lãnh đạm với ta, bỗng dưng ôn nhu mỉm cười: “Hôm qua chúng ta vừa thành hôn, hôm nay nếu đến tang lễ, e rằng không cát lành. Huống hồ một người chết, làm sao sánh bằng tuần trăng mật với nàng?”

    Phụ thân ta vì ta mà đem hết sức của cả tộc, liều mạng giúp chàng lên ngôi, dù có nguy cơ tru di cửu tộc.

    Thế nhưng, ngày Phó Hoán Cẩm đăng cơ, lại chính tay diệt sạch chín đời nhà ta.

    Ta quỳ rạp nơi đại điện, điên cuồng chất vấn chàng vì cớ gì.

    Chỉ thấy chàng lần chuỗi Phật châu trong tay, lạnh lẽo nhìn ta nói: “Nếu không phải nàng cố ép ta cưới, Sương Nguyệt sao phải uất ức bỏ trốn xuống núi, bị ác nhân vũ nhục đến chết?”

    “Tất cả đều là lỗi của nàng!”

    Chàng ban cho ta hình phạt lóc xương, khiến ta chết trong đau đớn.

    Trước khi hồn lìa khỏi xác, nhìn ánh mắt đầy oán hận của chàng và thi thể đầy sân, nước mắt hối hận tuôn rơi không ngớt.

    Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày trước khi thành thân với Phó Hoán Cẩm.

    Ta lập tức đốt đi hôn thư từng viết cho chàng, quay đầu ném tú cầu tuyển phu, quyết gả cho vương gia bị liệt, người không có khả năng nối dõi.

    Lần này, ta muốn nhìn xem không có Tống gia hậu thuẫn, Phó Hoán Cẩm còn có thể bước lên ngai vị thế nào.

  • Tỉnh Mộng Sau Tro Tàn

    Đám cháy thiêu rụi nửa tòa nhà, tôi lao qua làn khói dày đặc, từng phòng một tìm kiếm chồng mình.

    Vừa quay đầu, tôi lại trông thấy qua khung cửa sổ—anh ta ôm chặt một người phụ nữ, vội vã lao lên chiếc taxi bên đường, thậm chí còn đ á n h rơi một chiếc dép.

    Từ đầu đến cuối, anh ta không hề ngoảnh lại nhìn tôi lấy một lần.

    Sau lưng tôi, khói đen cuồn cuộn bốc lên, ánh lửa hắt qua khe cửa phòng ngủ, chập chờn leo lắt.

    Mắt tôi dần dần mờ đi.

    Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, tôi dường như nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên.

    Rồi sau đó, tôi không còn biết gì nữa.

  • Bản Ghi Âm Định Mệnh

    Cán sự học tập rất hay đãng trí.

    Ban đầu quên thông báo giờ thi, suýt nữa làm cả lớp lỡ mất kỳ thi.

    Tiếp đó lại nộp nhầm bảng điểm quá trình, khiến hơn nửa lớp bị trượt.

    Khi tôi tìm đến chất vấn, cô ta lại tỏ vẻ tủi thân, nép sau lưng lớp trưởng Trần Hạo.

    Thấy vậy, Trần Hạo liền chính nghĩa hùng hồn nói:

    “Hân Hân chẳng qua chỉ hơi bất cẩn một chút thôi, trượt thì thi lại là được, cậu cần gì phải ép người đến thế?”

    “Hơn nữa tôi là lớp trưởng, tôi nói thì sao nào? Có bản lĩnh thì cậu đi tìm thầy giáo đi.”

    Tôi lặng lẽ bấm nút ghi âm.

    Được thôi, vậy thì cậu cũng đừng làm lớp trưởng nữa.

  • Thần Đào Mỏ

    Sau khi uống rượu, tôi và thanh mai trúc mã đã điên cuồng hai lần.

    Khi đang tắm, hắn lại lén lấy đi chìa khóa của tôi.

    Sáng hôm sau, chiếc siêu xe giới hạn của tôi bị nhét đầy hoa hồng, là lời tỏ tình long trọng hắn dành cho một cô gái khác.

    Bạn gái mới của hắn ngẩng cao cằm nhìn tôi, “Thấy chưa? Dù anh ấy lấy lòng cô, cũng là vì tôi.”

    “Thấy rồi.”

    Tôi mỉm cười rạng rỡ, “Nhưng theo kinh nghiệm người từng trải, anh ta sống chẳng ra sao cả.”

  • Bị Chú Rể Đuổi Xuống Xe , Tôi Cưới Luôn Tình Địch Của Anh Ta

    Kẹt xe ngày Quốc Khánh, chú rể sợ lỡ giờ lành, để tôi tự xuống xe đi bộ về khách sạn.

    Anh ta còn nói tôi đi chậm, lát nữa anh sẽ bắt xe đến sau.

    Dù sao tôi cũng là cô dâu, vậy mà phải tự đi bộ đến lễ cưới – chuyện này thật chưa từng nghe thấy.

    Tôi gọi cho bố mẹ chồng, mong họ phân xử giúp.

    Ai ngờ họ đều khen Lâm Hàn làm đúng, bảo tôi mau đi đi, lỡ giờ lành thì không tốt.

    Đoàn đưa dâu ai nấy đều ngồi trên xe, chờ xem tôi mất mặt.

    Có người còn vừa xem vừa quay video, cười nhạo tôi là cô dâu đầu tiên trong lịch sử tự đi bộ đến lễ cưới.

    Tức quá, tôi quay người bước lên chiếc Maybach đậu bên cạnh.

    “Không phải anh ghét cái tên đối đầu với anh lắm sao? Vậy thì đi đăng ký kết hôn với tôi, anh có đi không?”

    Từ Mục Hoài ngơ ngác như được ban ân huệ: “Nhất định phải đi!”

    Biết tôi tái giá với tình địch, cả nhà chồng cũ tức đến tái xanh mặt!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *