Hoa Hậu Bị Hiến Tế

Hoa Hậu Bị Hiến Tế

Đang nấu ăn thì nhận được cuộc gọi từ chồng cũ.

Tôi vừa giơ phần rau mới cắt lên, vừa nói:

“Dài quá, cho vào miệng chắc đâm tới họng luôn.”

Đầu dây bên kia, giọng anh ta trầm thấp đến mức như sắp giết người:

“Nguyễn Nặc, cô đang làm gì vậy?”

Tôi ngơ ngác: “Đang nấu ăn mà!”

Tối hôm đó, hot search bùng nổ.

#Vợ cũ vui vẻ nấu cơm, tổng tài Hách tổng sụp đổ khóc như mưa#

Thấy vậy, tôi lại cảm thấy khó hiểu.

Nếu anh ta thực sự yêu tôi như thế, thì sao lại tung ảnh riêng tư của tôi đúng vào ngày tôi đăng quang Hoa hậu Hồng Kông?

Khiến tôi thân bại danh liệt, phải rút lui khỏi giới thi hoa hậu.

Mười năm trước, ngày tôi bước lên bục vinh quang, trở thành Hoa hậu Hồng Kông, ảnh riêng tư của tôi đột nhiên lan tràn khắp mạng.

Từ một “hoa hậu đẹp nhất” được triệu người chú ý, chỉ sau một đêm, tôi trở thành “ngôi sao rẻ tiền” bị thiên hạ khinh bỉ.

Nhìn những lời lẽ dơ bẩn trên mạng xã hội, tôi sụp đổ, chạy về nhà tìm Hách Tranh để hỏi cho rõ.

Nhưng đứng trước cửa, tôi nghe được đoạn hội thoại khiến linh hồn như rạn nứt:

“Anh Tranh, chiêu này của anh đúng là tuyệt vời!”

“Mấy bức ảnh đó vừa tung ra, Nguyễn Nặc lập tức mang tiếng xấu, ngay cả danh hiệu hoa hậu cũng mất, chưa biết chừng sau này không ngóc đầu lên nổi trong giới thi sắc đẹp.”

Giọng Hách Tranh vang lên, bình tĩnh đến mức tàn nhẫn:

“Giải hoa hậu lần này nhất định phải là của Lộc Lộc. Vì tương lai của cô ấy, hy sinh cô ta một lần thì đã sao?”

Tôi tựa lưng vào bức tường lạnh toát, hơi lạnh men theo sống lưng bò lên, đến cả hít thở cũng thấy đau rát.

“Vẫn là anh Tranh cao tay, ba chiêu đã dắt mũi Nguyễn Nặc đến chết!”

Anh em của Hách Tranh tâng bốc:

“Chiêu thứ nhất, lúc cô ta vừa từ người mẫu nhỏ chuyển sang thi sắc đẹp, lừa ký hợp đồng âm dương;

“Chiêu thứ hai, lấy điều khoản phạt một tỷ ép cô ta phải tự nguyện lên giường quay phim;

“Chiêu thứ ba, anh lại làm anh hùng cứu mỹ nhân, khiến cô ta lao vào lòng anh, chết tâm với anh, trở thành cỗ máy kiếm tiền cho công ty mà không cần trả lương, ngoan còn hơn cả chó.”

Giọng nói lạnh như dao cắt của Hách Tranh lại lần nữa đâm xuyên tim tôi:

“Giới này nước quá sâu, có Nguyễn Nặc làm đá thử vàng mở đường, Lộc Lộc mới có thể đi thuận buồm xuôi gió.”

Tên kia ngập ngừng hỏi:

“Vậy tại sao anh còn cưới Nguyễn Nặc?”

【Chương 2】

Hách Tranh nhẹ nhàng lắc ly whisky trong tay, giọng nhàn nhạt:

“Năm năm trước, Lộc Lộc trót ném đồ từ trên cao xuống, mẹ cô ấy chết, bố cô ấy thành ngớ ngẩn.”

Chân tôi mềm nhũn, ngã sụp xuống sàn, môi bị cắn đến rướm máu.

Năm năm trước, bố mẹ tôi đang dạo chơi ở cảng Victoria thì bất ngờ bị một chậu cây lớn rơi từ trên cao xuống, đập trúng.

Khi tôi đến nơi, mẹ đã chết tại chỗ, bố thì bị thương nặng ở đầu, phải đưa vào phòng cấp cứu.

Trong lúc đau đớn tuyệt vọng, Hách Tranh ôm lấy tôi nói:

“Nặc Nặc, cho dù phải lật tung cả thành phố này lên, anh cũng nhất định sẽ tìm ra kẻ gây tai nạn, cho bố mẹ em một lời công đạo.”

Nhưng nửa tháng sau, anh ta đỏ mắt bảo:

“Cảnh sát điều tra rồi, camera gần đó hôm đó đều hỏng, không tìm được người.”

“Nặc Nặc, không sao đâu, từ giờ anh sẽ là chỗ dựa của em, sẽ luôn ở bên em, mãi yêu em. Em lấy anh nhé?”

Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, hóa ra cuộc hôn nhân mà tôi từng

ngỡ là cứu rỗi này, từ đầu đến cuối đều nhuốm máu cha mẹ tôi.

Trong phòng khách, đoạn đối thoại vẫn tiếp tục…

“Tôi sợ Nguyễn Nặc không cam lòng, tiếp tục truy tra chuyện năm đó, sẽ liên lụy đến Lộc

Lộc. Vì thế tôi mới mở miệng cưới cô ta, cho cô ta một danh phận ‘bà Hách’, xem như bù đắp.

Còn về Lộc Lộc, tôi không thể cho cô ấy danh phận, nên những phương diện khác, đương nhiên phải dốc hết mọi thứ để bù đắp cho cô ấy.”

Sự thật tàn khốc như thủy triều dâng lên, nhấn chìm tôi trong cơn nghẹt thở. Tôi bịt miệng, loạng choạng chạy trốn khỏi cái địa ngục biết ăn người kia.

Không biết đã chạy bao lâu, điện thoại bất ngờ reo lên.

Nhìn hai chữ “Chồng yêu” trên màn hình, toàn thân tôi lạnh buốt.

Giọng Hách Tranh vẫn dịu dàng như trước, hoàn toàn khác với con người độc ác lúc nãy:

“Nặc Nặc, em còn ở đài truyền hình không? Anh cho tài xế đến đón rồi.”

“Chuyện trên mạng em đừng lo, anh đã bảo bộ phận PR xử lý. Chuyện quá khứ anh đều không để tâm, anh mãi đứng về phía em.”

Tôi cố nén nôn mửa, nắm chặt điện thoại, cắn đầu lưỡi đến bật máu mới ép ra được một tiếng “Ừ”.

Cúp máy, tôi gọi đến số ở cuối danh bạ.

“Em gái anh bị bệnh bạch cầu còn cần ghép tủy không? Tôi sẽ hiến. Nhưng tôi có một điều kiện.”

“Tôi muốn Hách Tranh và Doãn Lộc—đôi cẩu nam nữ đó—thân bại danh liệt!”

Đối phương bật cười khẽ: “Giao dịch thành công.”

Tắt máy, tôi lập tức tìm luật sư soạn thảo đơn ly hôn.

Nhìn điều khoản ‘chia một nửa tài sản của Hách Tranh’, tôi bật cười lạnh.

Đây là lời hứa năm xưa của anh ta.

Khi đó, Hách Tranh chắc chắn không ngờ rằng người chủ động đòi ly hôn lại là tôi.

Khi tôi trở về biệt thự, người trong phòng khách lập tức đứng lên.

Chưa kịp thay giày, tay tôi đã bị anh ta kéo vào lòng.

“Tài xế nói không đón được em, anh gọi cũng không nghe. Em đi đâu? Có xảy ra chuyện gì không?”

Hách Tranh ôm tôi đặt xuống sofa.

“Xin lỗi, năm đó anh tưởng đã xử lý sạch sẽ toàn bộ ảnh, không ngờ vẫn còn bản sao. Nhưng anh đảm bảo sẽ giải quyết nhanh thôi.”

Tôi nghiêng đầu tránh hơi ấm của anh ta, đưa đơn ly hôn đến trước mặt:

“Ký trước cái này đã.”

Similar Posts

  • Tôi Nghỉ Việc Sau Khi Bị Cướp 2,997,000 Tệ

    Về chuyện thưởng cuối năm, ông chủ đã nói tới ba lần trong cuộc họp toàn thể: “Ba trăm nghìn, chắc như đinh đóng cột.”

    Tôi tin rồi, còn đặt mua trước quà cho bố mẹ.

    Kết quả đến ngày lĩnh lương, tin nhắn lại báo: 3000 tệ.

    Tôi ngẩn ra suốt mười phút.

    Tôi chạy đi hỏi phòng tài vụ, đối phương chỉ nói một câu đã chặn cứng tôi: “Chỉ có bấy nhiêu thôi, không phục thì đi kiện đi.”

    Được, tôi không kiện, tôi đi.

    Tôi nộp đơn xin nghỉ sang phòng nhân sự, nửa tiếng sau chủ tịch đã gọi điện cho tôi.

    “Cô làm cái gì vậy? Tôi vừa phê duyệt cho cô ba triệu tiền khích lệ năm, cô đã muốn nghỉ việc rồi?”

    Tôi bình tĩnh đáp: “Chủ tịch, phiền ông hỏi phòng tài vụ trước đã, rốt cuộc tôi thực nhận được bao nhiêu.”

    Đầu dây bên kia im lặng.

  • Mẹ Và Quân Sư Nhí

    Ngày nhận kết quả mang thai, mẹ kế và con riêng xưa nay luôn chèn ép tôi bỗng nhiên đổi thái độ, dịu dàng quan tâm như thể lột xác.

    Tôi còn đang không hiểu vì sao họ lại thay tính đổi nết, thì bên tai vang lên giọng trẻ con non nớt:

    【Mẹ, tránh xa họ ra!】

    【Họ biết đêm đó mẹ vào nhầm phòng người thừa kế nhà họ Tần! Nhà họ Tần đời nào cũng chỉ có một con trai, con chính là công cụ duy nhất để họ bám vào hào môn!】

    【Kiếp trước mẹ sinh con xong liền bị họ hại chết. Con riêng thì giả làm mẹ con, dựa hơi nhà họ Tần mà leo lên đỉnh cao cuộc đời!】

    【Mẹ, mau liên lạc với ba ruột con đi, đưa bọn họ xuống địa ngục!】

    Tôi im lặng, rút tay khỏi vòng kéo níu của họ, rồi bước thẳng vào phòng.

  • Mèo Chiêu Tình

    Sau khi cô bạn cùng phòng lần thứ ba đ/ á văng chú mèo hoang đang định sà vào người mình.

    Thấy tôi ngồi thụp xuống, cô ta lộ vẻ giễu cợt.

    “Nghèo đến mức nuôi thân không nổi mà còn bày đặt nuôi mèo?”

    “Khuyên mày bớt lo chuyện bao đồng đi.”

    Nhưng cô ta không biết rằng, ngay lúc này, tôi bỗng nhiên nhìn thấy các dòng bình luận.

    【Nữ chính bé bỏng ơi, tôi biết bà đang vội đến phòng tự học, nhưng đây là mèo chiêu tài đấy!】

    【Thái tử gia Bắc Kinh vì tìm chú mèo này mà treo thưởng tận mười vạn tệ, thế mà em gái nhà mình chỉ biết có sự nghiệp, vật định tình dâng tận tay cũng không thèm, làm tôi sốt ruột ch e c mất!】

    【Mang mèo trả về là có thể tăng vọt một nửa điểm thiện cảm của Thái tử gia, đối với một con mèo mà anh ấy còn cưng chiều như vậy,

    nếu mà yêu nhau thật thì coi như đời này không cần lo nghĩ gì nữa…】

    Còn có chuyện tốt thế này sao??

    Tôi lập tức chuyển sang giọng nũng nịu:

    “Chút chút, mi mi à~ lại đây với dì nào~”

  • Kết Cục Của Những Người Xem Thường Phụ Nữ

    Biết chồng ngoại tình, tôi liền gọi điện cho cô em chồng đang sống tận bên Nga.

    Một buổi chiều nắng đẹp, tôi dắt em chồng đi dạo phố, vừa hay bắt gặp chồng mình đang ôm ấp “bạch nguyệt quang” mua đồ hiệu.

    Tôi vừa rưng rưng nước mắt định mở lời, em chồng đã dẫn theo mấy vệ sĩ phía sau xông thẳng tới.

    Chỉ mười phút sau, chồng tôi bị gãy bốn cái xương sườn, hai cánh tay trật khớp, mặt sưng như heo bị úp sọt.

    Còn “bạch nguyệt quang” thì sợ tới mức tè ra quần, nằm sõng soài dưới đất, yếu ớt gào lên đòi báo cảnh sát.

    Tôi cố nhịn cười.

    Bởi vì cả nhà họ không ai biết — từ nhỏ em chồng đã thầm yêu tôi.

  • Ranh Giới Giữa Yêu Và Hận

    Trong phòng bệnh, Diệp Tang Tang trơ mắt nhìn chồng mình là Tạ Yến Trầm tháo mặt nạ dưỡng khí của mẹ cô.

    Tiếng thở gấp đau đớn của mẹ như từng nhát dao đâm vào tim cô, cô liều mạng vùng vẫy nhưng liên tục bị vệ sĩ ghì chặt xuống sàn.

    Máy theo dõi nhịp tim phát ra tiếng báo động, chỉ số giảm mạnh.

    50.

    40.

    “Tôi xin anh, anh tin tôi được không? Người bắt cóc Giang Dĩ Mạt không phải tôi!”

    “Mẹ tôi không thể tự thở được, bà sẽ chết mất. Làm ơn tha cho bà đi… tôi chỉ còn mỗi bà ấy thôi…”

    Tạ Yến Trầm bật cười lạnh lẽo, ánh mắt vừa điên cuồng vừa hung bạo: “Giang Dĩ Mạt là mạng sống của tôi, sao cô không chịu tha cho tôi?”

    Toàn thân Diệp Tang Tang lạnh toát.

    Anh ta từng nói, Giang Dĩ Mạt chỉ là quá khứ.

    Anh ta từng nói, cả đời sau này sẽ chỉ yêu Diệp Tang Tang.

    Nhưng giờ đây, anh ta lại nói, Giang Dĩ Mạt là mạng sống của mình.

    Thậm chí để ép cô nói ra tung tích của Giang Dĩ Mạt, anh ta không ngần ngại hành hạ người mẹ đang bệnh nặng, hấp hối của cô.

    “Tôi thật sự không biết… Tạ Yến Trầm, tôi xin anh…” Giọng cô khàn đặc.

    Ánh mắt Tạ Yến Trầm lạnh lẽo.

    “Người cuối cùng gặp Dĩ Mạt trước khi cô ấy mất liên lạc, chính là cô.”

    “Nhìn mẹ mình chết, hoặc khai ra nơi cô ấy đang ở, cô tự chọn đi.”

    Nhưng chuyện cô chưa từng làm, thì phải khai thế nào?

    29.

    18.

    Lồng ngực mẹ cô ngày càng yếu ớt.

    Diệp Tang Tang dập đầu không ngừng trên nền đất, máu chảy đầy mặt, vậy mà vẫn không đổi được chút mềm lòng nào từ Tạ Yến Trầm.

    Khoảnh khắc ấy, cô như rơi xuống địa ngục.

  • Bí Mật Trong Thỏi Son

    Thỏi son mới mua cứ liên tục có dấu hiệu bị người khác dùng qua. Vậy mà chồng tôi lại bảo tôi đa nghi.

    Tức quá, tôi bỏ luôn vi khuẩn nấm chân vào son.

    Ba ngày sau, chị dâu tôi bị nấm miệng nghiêm trọng, còn chồng thì vì hít phải quá nhiều vi khuẩn đó mà bị viêm phổi, phải vào ICU.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *