Thê Tử Ngoài Mặt, Nữ Chủ Trong Tim

Thê Tử Ngoài Mặt, Nữ Chủ Trong Tim

Phu quân mang về một nữ nhân.

Ta – người vốn tính đanh đá, lại chủ động chuẩn bị nghi lễ nạp thiếp cho hắn.

Phu quân biết rõ ta đến từ thế giới khác, là người chỉ tin vào một đời một người, một lòng một dạ.

Ngày xưa hắn từng cầu hôn ta, còn thề độc rằng đời này chỉ yêu mình ta.

Nay hắn đưa nữ nhân khác về nhà, trong lòng đương nhiên có chút chột dạ:

“Phu nhân, nàng không giận sao?”

Ta cười tươi như hoa:

“Thiếp giận gì chứ? Chàng chỉ cần nhớ, mỗi một tiểu thiếp, bồi thường cho ta mười vạn lượng bạc là được.”

Phu quân vung tay một cái, đưa luôn mười vạn lượng cho ta.

Nhưng hắn không biết — ngoài chuyện ta đến từ thế giới khác, số bạc này còn có thể đổi sang tiền ở thế giới đó.

Không cho ta được tình yêu, thì lấy tiền mà bù.

1

Ta và phu quân yêu nhau nhiều năm.

Ta là mệnh phụ được cả thành Kỳ Dương ngưỡng mộ, bởi vì phu quân ta quyền cao chức trọng, lại chỉ một lòng với ta.

Người ngoài đều khen ta có số hưởng.

Dĩ nhiên, ta vốn không phải nữ nhân của thế giới này, nên càng tin tưởng vào đạo lý một đời một người, một lòng một dạ.

Năm xưa chính vì hắn mà ta lưu lại nơi đây.

Mười năm qua, hắn chưa từng khiến ta thất vọng.

Giờ đây, phu quân lại xuất chinh.

Ta biết rõ hắn dũng mãnh thiện chiến, nhưng vẫn không khỏi lo lắng.

“Phu nhân, tướng quân đã về!”

Người gác cổng chạy đến báo, nét mặt lại chẳng hề có vẻ vui mừng.

Ta vội vàng bước ra cửa, vừa đến nơi đã thấy bóng dáng cao lớn hiên ngang của phu quân.

Chỉ là lần này, hắn không lao đến ôm ta như mọi khi.

Hắn dừng lại trước cỗ xe ngựa đỗ ngay cổng phủ, vươn tay ra:

“Vân nương, xuống đi. Phu nhân không hề như lời đồn. Ta sẽ bảo vệ nàng.”

Lời vừa dứt, một bàn tay trắng như ngọc khẽ khàng vén màn xe, đặt vào lòng bàn tay rắn chắc của Triệu Hồng Lãng.

Khoảnh khắc ấy, sắc mặt ta lập tức trầm xuống.

“Nàng ta là ai?”

Ta nhìn thẳng vào mắt Triệu Hồng Lãng, giọng lạnh lùng. Khuôn mặt tuấn tú ngày nào, giờ lại xa lạ đến đau lòng.

Hắn tránh ánh mắt ta, nhưng vẫn mở miệng:

“Tiểu Điệp, bao năm qua ta là đại tướng quân, vì nàng mà giữ mình trong sạch. Nàng tính tình cứng rắn, cả thành Kỳ Dương đều cười ta sợ vợ bao năm nay.”

“Giờ ta chỉ muốn sống như một nam nhân bình thường. Nàng không được làm khó Vân nương!”

Ta bật cười lạnh.

Thì ra, lời thề năm xưa với hắn, sớm đã thành xiềng xích.

Nếu đã như vậy — ta sẽ tự tay tháo bỏ gông xiềng ấy cho hắn.

2

Vân nương đứng sau hắn, mặc y phục màu hồng nhạt, yếu đuối mong manh như thể chỉ một trận gió cũng đủ thổi bay.

Hoàn toàn không phải kiểu người giống ta.

Thì ra, đó mới là kiểu hắn thích.

Nếu vậy, cớ sao năm xưa còn đến tìm ta — kẻ thô lỗ quê mùa?

Ta được giáo dục từ thế giới khác, không chịu nổi uất ức, càng không chấp nhận sự phản bội.

Luôn lấy chuẩn mực từ nơi mình từng sống để dạy dỗ đàn ông.

Tất cả những điều ấy, Triệu Hồng Lãng đều biết.

Và hắn vẫn luôn tôn trọng mọi lựa chọn của ta.

Nhưng, lời hứa trọn đời trọn kiếp — hóa ra chỉ giữ được vỏn vẹn mười năm.

Đàn ông mà, một khi có được rồi thì chẳng biết quý trọng.

Dù ta từng nói rất rõ: nếu hắn phụ ta, ta sẽ rời đi.

Trước kia, hắn từng sợ đến phát điên mỗi khi nghĩ ta sẽ bỏ hắn lại mà đi.

Giờ thì sao?

Similar Posts

  • Chỉ Muốn Hôn

    Sếp nửa đêm giục tôi làm proposal, tôi vứt luôn điện thoại, giả chết cho nhanh.

    Kết quả là bị con mèo giẫm lên màn hình, nó gửi loạn cả loạt sticker kiểu “không hiểu, chỉ muốn hun thôi~”.

    Sếp tôi phát điên:

    【Thư ký Trần, giờ làm việc không nói chuyện riêng.】

    【Hừ, trách sao hay lén lút nhìn tôi, hóa ra là sớm có ý đồ với tôi rồi chứ gì?】

    【Đừng tưởng tán được tôi rồi là khỏi phải làm việc.】

    【Không phải chứ, em gấp vậy luôn hả?】

    【Thật ra… anh cũng gấp.】

    Mười phút sau, có tiếng gõ cửa.

    Vừa mở cửa ra, tôi bị ép lên tường, hôn suốt mười phút đồng hồ.

  • An Hòa Công Chúa

    Trước khi xuất chinh, Phí Dụ từng hứa với ta, nếu bình an trở về, sẽ dâng sớ lên hoàng thượng xin một thánh chỉ ban hôn.

    Ta cũng đã đồng ý, lấy hổ phù của quân đội họ Lâm làm đồ cưới.

    Trước đêm Thất Tịch, Phí Dụ trở về, nhưng bên cạnh lại có thêm một nữ tướng cải trang thành nam tử.

    Ta cầm chiếc đèn hoa do chính tay mình vẽ, đứng trên cầu đợi mãi, chỉ chờ được cảnh Phí Dụ cùng cô gái kia du hồ trên thuyền hoa.

    Chỉ vì tiện miệng nhắc một câu là không hợp lễ, thậm chí chưa hề nhắc tới chuyện nam nữ.

    Hắn liền sầm mặt tại chỗ.

    “Con gái khuê các đúng là nhỏ nhen, sao bằng được vẻ tiêu sái của Vân Yên.”

    “Bản cung là trưởng tử của phụ hoàng, khải hoàn trở về tay nắm hổ phù, chẳng mấy chốc sẽ nhập chủ Đông cung. Chuyện hợp lễ hay không, do bản cung định đoạt!”

    Trong yến tiệc mừng công, hắn cố ý chế giễu lời chúc mừng của ta là sáo rỗng, lại đề nghị để Vân Yên múa kiếm.

    “Cô nương Vân Yên quả là khác biệt, từng cử động đều mang phong thái đại tướng, mới xứng làm mẫu nghi thiên hạ.”

    “Còn Lâm Nhiễm, không đáng nhắc tới.”

    Hắn tin chắc rằng nắm trong tay hổ phù là nắm giữ mạch sống của triều ta, ngai vàng chỉ còn cách một bước.

    Nhưng hắn quên mất, quân đội họ Lâm chỉ nghe lệnh nhà họ Lâm.

    Không có ta, hổ phù trong tay hắn cũng chỉ là sắt vụn.

  • Cảm Ơn Vì Không Cưới

    Vị hôn phu ôm chặt “ánh trăng trắng” trong lòng, miệng nói chắc như đinh đóng cột:

     “Không phải cô ấy thì tôi không cưới.”

    Mẹ chồng tương lai nhìn anh ta, nhíu mày khinh thường:

     “Anh là cái thá gì? Nhà họ Lương đâu chỉ có một đứa con trai, Khinh Khinh chọn ai, thì người đó mới là người thừa kế.”

    Nghe đến đây, tôi chỉ tay về phía người anh cả nhà họ Lương – dáng vẻ thư sinh, điềm tĩnh – rồi ngại ngùng cười với vị hôn phu:

     “Vậy từ giờ tôi chính là chị dâu của anh rồi.”

  • Người Giữ Làng

    Em chồng sắp cưới, đặc biệt dẫn theo vị hôn thê đến gặp tôi – người thân duy nhất trong nhà.

    Tôi là chị dâu góa chồng của cậu ấy, cũng là người trấn giữ ngôi làng duy nhất.

    Tôi nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi của cậu ấy, chỉ lạnh lùng buông một câu:

    “Cưới ai cũng được, chỉ duy nhất không được cưới người có nốt ruồi đỏ trên mông.”

    Gương mặt của Cố Thời Diệp rạng rỡ, vội vàng đảm bảo: “Chị yên tâm, cô ấy không có nốt ruồi đỏ đâu.”

    Nhưng cô gái mà cậu ấy dẫn đến lại không vui, bất mãn lên tiếng:

    “Quy củ gì kỳ cục vậy? Dựa vào đâu mà mông có nốt ruồi đỏ thì không được cưới? Nhà họ Cố các người có ngai vàng truyền ngôi chắc? Còn chơi trò tuyển phi nữa à?”

    Ánh mắt tôi lập tức trở nên sắc lạnh.

    Họ không biết, chỉ cần một người phụ nữ có nốt ruồi đỏ trên mông bước vào cửa nhà họ Cố, cả làng chúng tôi sẽ phải chết sạch!

  • Bé Con Nhà Nam Chính

    Khi tôi xuyên đến đây, câu chuyện đã gần đi đến hồi kết.

    Nữ chính sau khi trải qua bao khó khăn đã trở thành Ảnh hậu, nên duyên với tổng tài bá đạo nam chính.

    Còn nữ phụ độc ác vì hãm hại nữ chính không thành, cuối cùng bị báo ứng, mất đi sự trong sạch, lại còn mang thai.

    Tôi chính là nữ phụ độc ác đó.

  • Mộng Tưởng Si Mê

    Tháng cuối cùng của đời mình, tôi làm vỡ món đồ trang trí của giả thiên kim, liền bị ba mẹ và anh trai đuổi ra khỏi nhà.

    Tối hôm chuẩn bị đi tìm cái chết, tôi bất ngờ nhận được một bức thư đến từ địa phủ.

    Trong thư nói, anh ta có một ống heo tiết kiệm rơi lại ở dương gian, nhờ tôi tìm giúp rồi đốt cho anh ta.

    Nét chữ quen thuộc, nguệch ngoạc.

    Là của người từng theo đuổi tôi suốt năm năm, về sau chết ở tuổi mười chín — cậu đầu gấu học đường.

    Trong căn phòng chết lặng, lạnh lẽo, tôi bật cười.

    Một lúc sau, tôi thử viết lên tờ giấy một câu:

    “Giúp cậu đốt thì được thôi, nhưng tiền trong đó có thể chia cho tôi một ít không, tôi sắp xuống đó tiêu rồi.”

    Tờ giấy đột nhiên khựng lại giữa không trung.

    Rất lâu sau, hiện lên nét chữ mới, vội vã: “Cậu, sao vậy?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *