Ly Hôn Ngay Trên Thảm Đỏ

Ly Hôn Ngay Trên Thảm Đỏ

Ngày cưới của tôi, chỉ vì chồng nhất quyết đeo một chiếc đồng hồ cũ kỹ lạc quẻ với bộ lễ phục tiền tỷ tôi đặt may cho anh ta.

Tôi chọn cách tuyên bố hủy hôn ngay tại chỗ.

Chồng tôi trừng mắt, không thể tin nổi:

“Chỉ vì một cái đồng hồ thôi sao?”

Tôi lấy bản thỏa thuận ly hôn ra, thản nhiên thúc giục:

“Đúng vậy, chỉ vì một cái đồng hồ.”

Tất cả mọi người đều mắng tôi điên, nói tôi vì một món đồ rách nát mà đòi ly hôn ngay trong lễ cưới, tự tay xé nát mối tình mười năm.

Ba tôi bước lên, tát tôi một cái thật mạnh:

“Đồ mất dạy, quỳ xuống cho tao!”

Mẹ chồng thì vừa khóc vừa trách tôi “trả hàng ngay tại chỗ”, phá hủy cả đời con trai bà.

Tôi nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay anh ta — kim chỉ đúng 3 giờ 07 phút — và bật cười.

Tôi bấm gọi cho trợ lý.

“Những thứ đó… có thể tung ra rồi.”

“Tôi muốn ly hôn.”

1

“Tháo đồng hồ xuống.”

Ngay khoảnh khắc trao nhẫn, tôi nắm lấy tay Chu Cẩn, ánh mắt rơi vào cổ tay anh ta.

Đó là một chiếc đồng hồ bạc cũ kỹ, mặt số đã ố vàng, kim đồng hồ vĩnh viễn dừng ở 3 giờ 07 phút.

Nụ cười hạnh phúc trên mặt Chu Cẩn khựng lại, anh ta theo bản năng rụt tay về.

“Vãn Vãn, đừng làm loạn, bao nhiêu người đang nhìn đấy.”

Tôi không động đậy, chỉ lặp lại lần nữa. Giọng không lớn, nhưng rõ ràng vang khắp cả lễ đường.

Sắc mặt anh ta hoàn toàn thay đổi, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn và sắc bén mà tôi chưa từng thấy.

“Em có ý gì? Em biết chiếc đồng hồ này có ý nghĩa gì với anh mà!”

“Tôi biết.”

Tôi buông tay anh ta ra, lấy từ trong người ra một tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn.

“Chính vì tôi biết… nên chúng ta ly hôn đi.”

Chu Cẩn nhìn tôi như không tin vào tai mình, rồi lại nhìn tập “Thỏa thuận ly hôn” trên bìa, cả người bắt đầu run rẩy.

“Thẩm Vãn, em nói lại lần nữa?”

“Tôi nói, ly hôn.”

Tôi lật sang trang có chữ ký của tôi, đẩy đến trước mặt anh ta.

“Chỉ vì chiếc đồng hồ này.”

Cả hội trường nổ tung.

“Điên rồi à? Đại tiểu thư nhà họ Thẩm vì một cái đồng hồ rách mà đòi ly hôn? Trò cười của năm đây à?”

“Chắc diễn, làm màu cho lễ cưới thêm kịch tính?”

“Tội Chu Cẩn, cưới phải con điên. Ngày vui mà bị làm nhục thế này.”

Những lời xì xào như vô số cây kim đâm vào lòng tự trọng của Chu Cẩn.

Nước mắt anh ta lập tức trào ra, mắt đỏ hoe, môi run bần bật, nhưng một chữ cũng nói không thành câu.

Mẹ anh ta — mẹ chồng tương lai của tôi — là người đầu tiên lao lên, túm chặt cổ áo tôi.

“Thẩm Vãn! Con tiện nhân này! Vì một cái đồng hồ mà nhục mạ nó trước mặt bao nhiêu khách mời thế hả?”

“Đó chỉ là đồ kỷ niệm của bạn đã mất của nó, ngay cả người chết mà cô cũng ghen tị à? Cô đúng là không ra gì!”

Bà ta vung tay đấm vào ngực tôi.

Tôi mặc kệ, chỉ nhìn Chu Cẩn.

Mười năm — từ đồng phục học sinh đến váy cưới — tôi từng nghĩ chúng tôi là điểm cuối của nhau. Nhưng đến giây phút này, nhìn ánh mắt anh ta bảo vệ chiếc đồng hồ kia, tôi mới hiểu:

Tôi thậm chí còn không phải điểm bắt đầu.

“Tại sao?” Cuối cùng anh ta cũng bật khóc, bóp chặt bản thỏa thuận.

“Chỉ vì một cái đồng hồ? Vậy mười năm tình cảm của chúng ta là gì?”

“Đúng.” Tôi gật đầu, giọng bình thản đến tàn nhẫn.

“Chính vì cái đồng hồ đó.”

Tôi thúc giục:

“Ký đi. Đừng để đôi bên khó coi quá.”

Một câu nói này khiến Chu Cẩn hoàn toàn sụp đổ.

Anh ta run bắn người, bất ngờ chộp lấy bản thỏa thuận rồi xé nát vụn.

“Thẩm Vãn, anh không đồng ý!”

Đôi mắt đỏ ngầu của anh ta trừng tôi như dã thú bị dồn đến đường cùng.

“Em muốn ly hôn, trừ khi anh chết!”

Tôi nhìn bộ dạng điên cuồng của anh ta… và bật cười.

Quay lưng, tôi lấy điện thoại gọi cho thư ký.

“Tiểu Trương,” giọng tôi nhẹ nhàng mà lạnh lẽo,

“Tôi chuẩn bị xong để ly hôn rồi.”

2

Ba tôi là người đầu tiên lao lên sân khấu. Nửa đời lăn lộn thương trường, ông chưa bao giờ tức giận đến mức toàn thân run như vậy. Một cái tát giáng thẳng lên mặt tôi.

“Đồ mất dạy! Quỳ xuống! Hôm nay mà mày không nói cho rõ ràng, tao lột da mày!”

Cơn đau nóng rát nổ tung trên mặt, tôi bị đánh lệch cả đầu, nơi khóe miệng lan vị tanh của máu.

Mẹ tôi chạy đến kéo tôi lại, nước mắt ròng ròng.

“Vãn Vãn, con nói cho mẹ nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Con và A Cẩn lớn lên cùng nhau, tình cảm thế nào ba mẹ đều thấy. Không thể chỉ vì một cái đồng hồ mà thành ra như vậy được?”

“Đúng thế!”

Ba tôi chỉ thẳng mặt tôi, quát lớn:

“Con quên rồi sao? Trước đây ai chạy ngược chạy xuôi chăm con? Ai thức ba đêm liền khi con bệnh? Chính thằng bé này! Mà hôm nay con đối xử với nó như vậy, lương tâm con bị chó tha rồi à?!”

Chu Cẩn khóc nức nở, như sắp ngất ngay giữa đám đông.

“Vãn Vãn, em ghét cái đồng hồ phải không? Anh tháo… anh tháo ngay đây. Em đừng bỏ anh…”

Anh ta vừa khóc vừa run rẩy mở khóa dây đồng hồ, động tác chậm chạp như dồn hết toàn bộ sức lực.

“Đừng tháo nữa. Muộn rồi.”

Tôi lạnh lùng nói.

Một câu, nặng hơn bất kỳ cái tát nào.

Similar Posts

  • Nắm Quyền Cả Phủ

    Ta là khuê nữ quyền quý chốn kinh thành, nhưng lại là một kẻ xấu xí.

    Bởi lẽ dung nhan xấu xí, chuyện hôn sự của ta vô cùng gian nan.

    Kẻ môn đăng hộ đối thì chê bai ta, kẻ môn đệ thấp kém thì bị cha mẹ ta coi thường.

    Ta cứ thế chịu đựng cho đến năm mười tám tuổi, cha mẹ ta thực sự bất lực.

    Thế là, họ lấy ân nghĩa uy hiếp, khiến Tân Khoa Trạng Nguyên phải cưới ta.

    Đêm tân hôn, vị Trạng Nguyên mặt lạnh như tiền, quay lưng rời đi.

    Chưa đầy một tháng, chàng đã rước một di nương vào phủ.

    Khi ấy ta mới thấu tỏ, đây chính là một giao dịch giữa chàng và cha mẹ ta.

    Chàng cưới ta để làm rạng danh cửa nhà cha mẹ ta, còn cha mẹ ta ngầm cho phép chàng cưới thanh mai trúc mã làm di nương.

    Điều kiện duy nhất là: Di nương không được phép có con.

    Khi bát thuốc tránh thai được đưa đến trước mặt nàng thanh mai trúc mã kia, ta lại vươn tay hất đổ nó.

    Giọng ta lãnh đạm như mọi khi: “Đủ rồi.”

  • Hủy Hôn Trong Ngày Anh Được Thăng Chức

    Mọi người trong quân khu đều biết, Giang Dự và tôi là thanh mai trúc mã, từ lâu đã hứa hẹn bên nhau trọn đời.

    Thế nhưng anh ấy đã cầu hôn tôi ba lần, cả ba lần đều thất bại.

    Chỉ vì nhà họ Giang là dòng dõi quân nhân lâu đời, lập nên nhiều công trạng, có quy tắc nghiêm ngặt: người thừa kế phải lập nghiệp trước rồi mới được lập gia đình.

    Theo gia quy, anh ấy phải được thăng cấp lên Tướng thì mới có thể cưới tôi.

    Ba năm qua, Giang Dự liên tục nhận những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, lần nào cũng lành ít dữ nhiều, nhưng vẫn mãi không thấy văn bản thăng chức.

    Anh ấy rất áy náy, luôn miệng nói sang năm chắc chắn sẽ có tên trong danh sách thăng cấp, bảo tôi đợi thêm một năm nữa.

    Năm thứ tư, tôi hạ quyết tâm: nếu lần này anh ấy vẫn không được thăng chức, tôi sẽ cùng anh đến cầu xin lão gia nhà họ Giang, mong được đặc cách.

    Tôi vội vã chạy đến bộ chỉ huy quân khu, vừa đến nơi liền thấy Giang Dự vừa nhận xong văn kiện tuyên dương.

    Anh mở tập tài liệu có đóng dấu đỏ, ba chữ “Lệnh thăng chức” rõ ràng ngay ngắn.

    Nhưng tôi còn chưa kịp nở nụ cười, anh đã đưa tài liệu cho trợ lý.

    Ngay sau đó, giọng anh trầm thấp vang lên trong phòng làm việc yên ắng:

    “Giúp tôi trình lên cấp trên, xin hoãn thăng chức. Cứ nói ra ngoài là năm nay tôi vẫn chưa đủ điều kiện để lên cấp.”

  • Thế Giới Trong Mắt Em

    Tôi là con gái của nữ chính trong một bộ truyện ngược.

    Năm 4 tuổi, tôi cuối cùng cũng hiểu được những dòng chữ kỳ lạ vẫn thường xuất hiện trước mắt mình:

    [Nữ chính vẫn đang cố gắng thức đêm làm việc kiếm tiền nuôi con gái, không hề biết rằng mình đã bị ung thư. Cứ kéo dài như thế này, con bé sắp không còn mẹ nữa rồi!]

    [Chỉ cần một trong hai người chịu mở lời thì cũng đâu xảy ra cái tình tiết mang thai bỏ đi này.]

    [Thương cho đứa con gái của họ, 6 tuổi đã mất mẹ. Nam chính còn chẳng biết nữ chính đã chết, chỉ biết rằng cô ấy đã sinh cho mình một đứa con gái, cứ thế cô độc đến hết đời.]

    [Thảm nhất là Tiểu Bảo của chúng ta, rõ ràng có cha là đại gia, vậy mà lại bị đưa vào viện phúc lợi nuôi dưỡng…]

    Mẹ sắp chết rồi sao?

    Tôi nhìn người mẹ dịu dàng, xinh đẹp của mình mà ngây người.

    Không được!

    Họ không chịu mở miệng thì để tôi mở!

    Một buổi chiều nắng ấm, tôi đứng dưới toà nhà của một công ty nọ, canh đúng lúc một người đàn ông mặc vest lịch lãm đi ngang qua liền ôm chặt lấy chân ba: “Ba ơi, đưa tiền đi, con phải cứu mẹ!”

  • Đợi Xuân Về

    Đêm tân hôn, ta giả làm tỷ tỷ ruột, bò lên giường tỷ phu.

    Tỷ phu vốn là võ tướng, sức lực hơn người.

    Cho nên lúc ta muốn lén lút rời đi trong đêm lại bị hắn vòng tay ôm chặt, không thể động đậy.

    “Còn sức mà xuống giường là vì vi phu chưa cho nàng ăn no sao?”

    Ta cúi đầu không đáp.

    Chẳng những là no, ta sắp chịu không nổi mà nôn ra rồi.

  • Phượng Nghi Thiên Hạ

    Ta từ thuở nhỏ đã biết, tương lai bản thân sẽ làm Thái tử phi.

    Nào ngờ đêm đại hôn, Thái tử Tiêu Tề An lại cố ý đi nhầm tân phòng, cùng thị nữ Thanh Ninh bên cạnh Hoàng hậu viên phòng.

    Thanh Ninh là nha hoàn được Hoàng hậu sủng ái nhất, từng thay nàng đỡ một đao.

    Bởi vậy, Hoàng hậu tuy giận nhưng chỉ thoáng chốc, rồi cũng gật đầu thuận ý.

    Phụ mẫu ta khi ấy giận đến thất khiếu bốc khói, nhà họ Tạ ta nắm trong tay bảy mươi vạn đại quân, sao có thể chịu nỗi nhục này?

    Hai người lập tức muốn xông vào cung môn, cầu Thánh thượng làm chủ.

    Nhưng ta chỉ khẽ kéo tay áo họ lại, khuyên nhủ nhẫn nhịn nhất thời.

    Ngày ấy, chính ta thân chinh diện thánh, vì Tiêu Tề An mà cầu xin.

    “Thần nữ cầu xin Hoàng thượng cho Thanh Ninh nhập Đông cung, thành toàn tâm ý của Thái tử.”

    Một cung nữ mà thôi, ta vốn chẳng để vào lòng.

    Hắn không có tình ý với ta, mà ta cũng chưa từng động tâm.

    Điều ta muốn, chưa từng là con người Tiêu Tề An.

    Mà là tôn vinh của một Thái tử phi, ngôi vị hoàng hậu tương lai, và vinh quang đời đời cho họ Tạ.

  • Trang Đã Lật

    Bạn bè tụ tập ăn uống, bạn trai tôi tiện tay dẫn theo cô trợ lý của anh ta.

    Tôi chẳng nói gì, chỉ cúi đầu ăn cơm, giả vờ như không tồn tại mấy màn drama rẻ tiền.

    Ai ngờ cô trợ lý lại mượn cớ kính rượu, “lỡ tay” hắt thẳng ly vang đỏ lên người tôi.

    “Ôi xin lỗi chị nha, em không cố ý đâu, em vụng về quá, đúng là đồ ngốc mà~”

    Giọng thì ngọt như mật, ánh mắt thì khiêu khích trần trụi.

    Tôi nhìn cô ta, thong thả lau vệt rượu dính trên cổ, khóe môi nhếch lên.

    “Cô đúng là vẽ gà lên vỏ trứng.”

    Cô ta chớp chớp đôi mắt long lanh, giả ngây:

    “Là… là sao ạ?”

    Tôi đặt khăn xuống, lau miệng một cách tao nhã, giọng nhẹ tênh mà sắc như dao mỏng:

    “Là đang diễn vai ngu cho ai xem đấy?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *