SUÝT NỮA HẠI CHẾT PHÒ MÃ MẠNG CỨNG!

SUÝT NỮA HẠI CHẾT PHÒ MÃ MẠNG CỨNG!

Ta mệnh cứng, khắc chết năm vị hôn phu liên tiếp, khiến phụ hoàng ta lệ rơi đầy mặt, suốt đêm không chợp được mắt.

Sáng sớm hôm sau, phụ hoàng xách theo một bản danh sách cao bằng người đứng chặn trước cửa phòng ta: “Đây là trưởng tử nhà họ Trương, mấy hôm trước phụ thân hắn còn tố tấu trẫm ngủ gật trên triều, bỏ bê chính sự!”

“Còn đây là độc tử nhà họ Ngụy, mới mấy ngày trước còn vòng vo chửi trẫm keo kiệt, một xu cũng không chịu nhả!”

“Còn có tiểu tử nhà họ Tùng, Tùng Dã, phụ thân hắn dám tấu rằng đầu trẫm có u, hài tử hắn thì bụng dạ đen tối khiến trẫm mất mặt ê chề!”

Ta giận sôi máu, nghiêm nghị gật đầu: “Được, vậy để nữ nhi khắc phụ thân trước rồi khắc hài tử sau!”

Phụ hoàng vội vàng xua tay: “Tha cho lão già đó, khắc hài tử hắn là đủ rồi!”

Kết quả là sau khi ta và Tùng Dã thành thân còn sinh cả hài tử, phụ hoàng vẫn bị phụ tử nhà họ Tùng chọc cho tóc dựng ngược vì tức.

Phụ hoàng ta ôm cột hành lang khóc lóc thảm thiết: “Rốt cuộc là công chúa nhà ta khắc người, hay lão chó họ Tùng khắc trẫm hả trời!”

1

Ta là công chúa duy nhất của Đại Yến, từ nhỏ đã được nuông chiều nâng niu, ngay cả hôn sự cũng do phụ hoàng ta tỉ mỉ lựa chọn.

Thế nhưng mệnh ta quá cứng, hôn phu nào phụ hoàng chọn cũng không sống yên lành, người thì bị niêm phong tài sản vì nhà phạm tội, người thì bị kỹ nữ nơi thanh lâu quyến rũ rồi chết không nhắm mắt, thậm chí có người cưỡi ngựa ngoài phố mà bị ngựa hất xuống, gãy xương liệt nửa người.

Lúc ta chuẩn bị an dưỡng tuổi già trong cung thì phụ hoàng ta lại càng gặp thất bại càng hăng máu.

Chỉ tiếc là… hăng sai chỗ.

Phụ hoàng ôm một danh sách cao bằng người, phấn khởi đến bên giường ta giới thiệu từng người một: “Đây là trưởng tử nhà họ Trương, mấy hôm trước phụ thân hắn tố trẫm ngủ gật trên triều, không lo chính sự!”

“Đây là độc tử nhà họ Ngụy, vừa mới chửi bóng chửi gió trẫm keo kiệt, một cắc cũng không chịu bỏ ra!”

“Còn đây, tiểu tử họ Tùng tên Tùng Dã, phụ thân hắn thì tố đầu trẫm có cục u, hắn thì bụng dạ hiểm độc, khiến trẫm ăn nói không xong, mất mặt giữa triều đình!”

Tùng Dã là vị tân thám hoa vừa được đề bạt, lên chức là mở miệng ca bài trung nghĩa, nói muốn đẩy mạnh cải cách.

Nhưng cải cách mà đụng chạm đến mạch sống của thế gia thì có khác gì chọc vào tổ kiến?

Thế là phụ hoàng ta đóng vai phản diện, lên tiếng rằng cải cách tuy tốt nhưng phải phân rõ nặng nhẹ, còn phụ thân của Tùng Dã thì chửi ầm lên: “Lũ thế gia chỉ biết ăn mà không biết nhả!”

Cả triều đình nhìn ba người bọn họ biện luận qua lại như đánh nhau tung trời, không ai chen được một câu.

Cuối cùng phụ hoàng ta tức đến mức… ngất xỉu trên triều.

Ta lập tức hiểu rõ tâm tư của phụ hoàng, vỗ đùi một cái, gật đầu chắc nịch: “Được rồi, vậy nữ nhi đi khắc phụ thân hắn trước, rồi khắc luôn hắn!”

Phụ hoàng quýnh quáng xua tay: “Tiểu Triết, con khắc thằng nhỏ là đủ rồi, phụ thân nó có sống cũng chẳng được thêm bao nhiêu năm nữa đâu!”

Thánh chỉ vừa đến phủ Tùng gia, Tùng lão gia liền trợn trắng mắt, ngã ngửa ra sau.

Nghe nói vừa mở mắt ra đã ôm Tùng Dã khóc nức nở: “Nhi tử ơi… Nhi tử ơi, đi đi, để phụ thân xem thử nhà này chịu được mấy đời khắc…”

Phụ hoàng ta thì hí hửng nhét cho ta một xe lễ vật, cười tươi như hoa: “Đi thăm hỏi Tùng đại nhân một chút đi nào~”

Tùng lão gia vừa thấy ta, lại lăn ra bất tỉnh lần nữa.

Tùng Dã rót cho ta một chén trà, giọng trầm ổn nói: “Điện hạ thứ lỗi, phụ thân thần tuổi tác cao, dễ buồn ngủ.”

Ta nhìn hắn đầy ngại ngùng: “Ngươi không xỉu à?”

“Hạ thần xỉu làm gì?”

“Hay ngươi giả chết một chút đi? Phụ hoàng ta nói muốn ta khắc chết ngươi đó.”

Ta nghiêm túc nhìn hắn: “Nhưng mà ngươi tuấn tú như vậy, bản cung thấy ngươi mà chết thì hơi phí.”

Tùng Dã cong mắt cười, nụ cười khiến lòng ta mềm nhũn, giọng nhẹ nhàng vang lên: “Thần mệnh cứng, điện hạ cứ thử xem.”

2

Mạng của Tùng Dã quả thực cứng thật.

Để ta có thể khắc chết hắn, phụ hoàng cứ cách vài hôm lại bảo ta mang lễ vật đến phủ Tùng gia thăm hỏi.

Nhưng ta cảm thấy Tùng Dã trước mắt chắc là chưa chết được đâu, còn phụ thân hắn thì không chắc – từ mỗi ngày xỉu một lần, biến thành một ngày xỉu ba lần.

Chủ yếu là tại Tùng Dã chơi giỏi quá.

Hắn không chỉ biết dốc nào trong kinh thành cao để thả diều, còn biết hàng hoành thánh nào không bỏ tôm khô mà vẫn ngon, thậm chí còn biết chỗ nào có nam tử múa giỏi nhưng không bán thân.

Ta chơi vui quá hóa mê mẩn, về không kịp trước khi cổng hoàng thành đóng.

Tùng Dã bèn mời ta ở lại phủ hắn qua đêm.

Ta còn chưa kịp uống hết chén trà, phụ hoàng đã dẫn người ập vào phủ Tùng: “Tùng Dã! Ngươi dám dụ nữ nhi ta ngủ luôn không chịu về cung hả?”

Tùng lão gia chống gậy chuẩn bị ra ngoài ngắm trăng, vừa thấy ta và phụ hoàng trong sân liền lật mắt trắng, ngã cái rầm.

Tùng Dã điềm tĩnh dâng trà cho phụ hoàng: “Không sao, phụ thân thần tuổi cao, dễ ngủ mê man.”

Ta: “Cái tiếng ngã vừa rồi có hơi lớn ha, tướng gia chắc không sao chứ?”

Phụ hoàng: “Sao nữ nhi ta linh nghiệm dữ vậy trời?!”

Phụ hoàng vui quá một đêm không chợp mắt, còn giả vờ lo cho Tùng lão gia, đòi ở lại Tùng phủ.

Nhưng ta thấy phụ hoàng không thật sự lo đâu, chứ ai đời mới tờ mờ sáng đã kéo phụ tử Tùng gia về cung lên triều chứ?

Hoàng huynh kể, phụ tử Tùng gia lúc đó buồn ngủ đến mức không còn sức phản bác, còn phụ hoàng thì tràn trề sức sống, điểm danh gọi tên phụ tử nhà người ta mấy lần liền.

Ta chu đáo bảo tiểu trù phòng chuẩn bị chút điểm tâm, định đến phủ Tùng tranh thủ lúc hắn đang yếu mà… khắc thêm chút nữa.

Nhưng vừa bước vào sân phủ Tùng, đã nghe tiếng quát đầy khí thế vang ra từ trong nhà: “Giờ gan mày to lắm rồi ha! Bằng chứng nhà họ Ngụy bị tịch thu cũng là mày lén đưa cho Thượng thư Hình bộ!”

“Vũ nữ giết chết Trương Uyên để báo thù cho muội muội cũng là mày ngầm giúp đỡ!”

“Còn cả nhi tử nhà họ Lâm bị ngựa hất cũng do mày ném đá!”

Giọng tướng gia đè thấp, nhưng cơn giận thì không giấu được: “Hình bộ tra ra rồi! Mắt ngựa có dấu bị đá cứa đấy!”

“Chúng vốn đáng tội.”

Giọng Tùng Dã vang lên khẽ khàng: “Nhà họ Ngụy coi rẻ mạng người, tham quyền dối trá, bất kính bất trung, chẳng phải nên tru di tam tộc sao?”

“Trương Uyên lừa tình phụ nữ, hại người đến chết, chẳng đáng chết ư?”

“Lâm Đào phóng ngựa giữa phố khiến lão bà bị giẫm đạp, hắn tàn phế là đáng đời.”

“Ngươi nói nghe thật nghĩa khí, ta nghe mà muốn xấu hổ dùm!”

Một tiếng tát giòn vang từ trong phòng vang lên: “Không phải ngươi vì nha đầu họ Tang kia sao? Giờ hoàng thượng ban hôn, ngươi toại nguyện rồi đấy!”

“Đúng vậy.”

“Nhi tử thấy những kẻ đó không xứng với điện hạ.”

Tiếng mở cửa vang lên, ta không kịp tránh, liền chạm mắt với ánh nhìn sâu hun hút của Tùng Dã.

Không khí tức khắc trở nên ngượng ngùng, ta rụt rè giơ chiếc hộp điểm tâm trên tay lên: “Tuy nói nghe lén người ta nói chuyện là không hay…”

“Nhưng ta vẫn muốn hỏi một câu… như vậy rồi thì ta còn khắc chết được ngươi không?”

Khóe môi Tùng Dã nhếch lên một đường cong nhẹ: “Nếu điện hạ muốn thần chết, thần… cũng có thể chết một lần vậy.”

3

Ta nói với phụ hoàng: “Có khi nữ nhi không khắc chết được phụ tử nhà Tùng gia thật rồi.”

Phụ hoàng sững người một lúc: “Sao thế? Nhà đó có bùa phép cao cường hơn à?”

Ta gãi đầu: “Không phải… Chủ yếu là tại Tùng Dã bảo, nếu nữ nhi thật sự muốn hắn chết… thì hắn cũng có thể chết một lần cho nữ nhi vui lòng.”

Phụ hoàng nhìn ta như đã hiểu ra điều gì, một lúc sau mới hỏi: “Lão Tùng đầu có nói hắn cũng có thể chết một lần không?”

Rồi quay sang nhìn ta, thấy mắt ta hoe đỏ liền cuống quýt dỗ dành: “Tiểu Triết, không chết được thì thôi, đừng áp lực vậy chứ!”

“Phụ hoàng… thật ra mệnh nữ nhi không cứng đâu… Bọn họ không phải do nữ nhikhắc chết…”

Ta khóc đến mức thở không ra hơi, kể hết chuyện ba vị hôn phu trước kia phạm tội thế nào cho phụ hoàng nghe.

Phụ hoàng nghe xong, khẽ xoa đầu ta: “Trẫm cứ tưởng tiểu tử họ Tùng kia là kẻ biết nhẫn nhịn, không ngờ cũng là loại không biết ẩn mình.”

Similar Posts

  • Đừng Để Tình Yêu Trở Thành Hóa Đơn Dài Vô Tận

    Vì từng làm mất điện thoại và thẻ ăn một lần, bạn trai tôi đề nghị sẽ giữ tiền sinh hoạt giúp tôi.

    Nhưng từ đó, mỗi lần tôi cần mua gì, xin tiền cũng khó vô cùng.

    Mua món đồ giá 12.6 tệ, anh ta chỉ đưa tôi 10 tệ.

    “Anh là dân kỹ thuật bị ám ảnh bởi con số tròn, chỉ thích số nguyên.”

    Lần này, tôi đến kỳ sớm, cần mua băng vệ sinh mà còn thiếu 5 tệ.

    Anh ta từ chối thẳng thừng:

    “Tiền sinh hoạt tháng này em tiêu hết rồi, với lại dùng giấy vệ sinh lót cũng được mà, có cần thiết phải dùng băng vệ sinh không? Sao mà em yếu đuối, cầu kỳ thế?”

    Tôi sững người. Tiền sinh hoạt mỗi tháng tôi chuyển cho anh ta là 3000 tệ, tháng này mới tiêu chưa tới 1200, sao lại hết được?

    Anh ta đáp tỉnh bơ:

    “Anh giữ tiền sinh hoạt cho em, chẳng lẽ không được lấy công giữ hộ à?”

    “Để kiểm soát chi tiêu của em, cứ mỗi 10 tệ em tiêu, phải trả thêm cho anh 10 tệ phí dịch vụ.”

    Tôi tức quá mà bật cười. Đây là thể loại bạn trai nghèo rớt mồng tơi mà còn lắm chiêu trò của nhà ai thế?

  • A Châu – Yêu Lại Nhé!

    Thay mặt đồng nghiệp đi phỏng vấn luật sư Tần.

    “Hiện tại anh có bạn gái không?”

    Luật sư Tần: “Chia tay rồi.”

    “…Có tiện tiết lộ lý do không ạ?”

    Luật sư Tần nhìn tôi một lúc, “Không phải em từng nói, sợ cưới anh rồi ly hôn thì đến cả cái quần lót anh cũng không cho mang đi sao?”

  • Trọng Sinh Giữa Đồng Lúa Mì

    Kiếp trước, tôi từng chứng kiến em chồng bị một gã đàn ông lôi vào ruộng lúa mì.

    Tôi vung cuốc lao tới cứu cô ta.

    Kết quả, tôi lại bị tên đàn ông đó cùng bố mẹ chồng hợp sức, nhét vào đống rơm rồi châm lửa thiêu sống.

    Sống lại một lần nữa, tôi trở về đúng ngày em chồng cùng gã đó lăn lộn trong ruộng lúa.

    Lần này, tôi gọi cả bố mẹ cô ta, anh trai cô ta, vợ con của gã đàn ông kia, và cả đám thợ gặt từ nơi khác đến, đến hiện trường cùng xem kịch vui.

  • Nhịp Đập Trái Tim Kiếp Sau

    Bảy năm sau khi chia tay, tôi tình cờ gặp lại bạn trai cũ – giờ đã là một bác sĩ.

    Nguyên nhân là vì tôi, một chuyên viên trang điểm, từ chối trang điểm cho một cô dâu trong một đám cưới âm.

    Kết quả là bị gia đình của chú rể đã mất đánh đến mức phải nhập viện.

    Trong bệnh viện, tôi đang tranh luận dữ dội với cảnh sát đến để hòa giải.

    “Tôi có thể chấp nhận hòa giải, nhưng tôi nghĩ những chuyện như cưới âm không nên tồn tại trong một xã hội văn minh hiện đại.”

    “Dù cô gái đó đã mất, cô ấy vẫn nên có sự tôn nghiêm của riêng mình…”

    Đột nhiên, tôi nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc đến tột cùng.

    “Kết quả kiểm tra của bệnh nhân Giang Thanh Nguyệt đã có, xác định là thương tích nhẹ…”

    Tôi không thể tin nổi mà quay đầu lại.

    Gặp ánh mắt mà tôi từng ngày đêm mong nhớ, tôi sững người, giọng đang cao bỗng nghẹn lại.

    “Thẩm Minh Lan…”

    Thẩm Minh Lan liếc tôi một cái, ánh nhìn lạnh lùng như người xa lạ, sau đó đưa báo cáo thương tích cho cảnh sát.

  • Tiền Là Mạng Sống

    Tôi yêu tiền như mạng, vì tiền, chuyện gì tôi cũng dám làm.

    Năm mười tuổi, mẹ nuôi vu cho tôi ăn cắp tiền. Tôi bèn mượn gió bẻ măng, nhét sạch toàn bộ tiền mặt của bà ta vào túi mình, không chừa lại một xu.

    “Đã nói tôi ăn cắp à? Được thôi, nếu không ngồi vững danh tiếng đó thì chẳng phải uổng công mẹ nuôi vu khống sao?”

    Bà ta thật sự phát hiện mất tiền, phát điên lên dùng roi mây quất tôi, bắt tôi quỳ lên kính vỡ, ép tôi nộp lại tiền:

    “Đồ đê tiện! Đồ con rơi con rớt! Ngay cả tiền học của anh mày mà cũng dám trộm!”

    Đê tiện ư?

    Tôi im lặng nghe, tối hôm đó lặng lẽ lén lấy đồ án tốt nghiệp của con trai bà ta, xé thành từng mảnh như hoa tuyết, rải khắp chuồng heo.

  • Trọng Sinh Làm Vợ Ngoan Của Đoàn Trưởng

    Kiếp trước.

    Tôi với chồng là quân nhân cãi nhau đến trời long đất lở.

    Cãi tới mức sống không nổi với nhau nữa, đòi ly hôn cho bằng được.

    Kết quả thì sao?

    Ngày tôi bị bọn buôn người bắt cóc lên vùng núi hẻo lánh, chính là Cố Hiển Quân một mình đánh sập cả ổ của chúng.

    Anh ấy toàn thân bê bết máu ôm lấy tôi, khàn giọng nói:

    “A Tuyền đừng sợ.”

    Nhưng lúc đó tôi đã không còn mở mắt ra được nữa…

    May mà ông trời thương cho tôi được trọng sinh.

    Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy Cố Hiển Quân đang ngồi xổm giữa sân, đôi bàn tay quen cầm súng ấy, vụng về vò chiếc áo sơ mi của tôi.

    Kiếp trước tôi đúng là mù mắt.

    Bỏ mặc một người chồng vừa đẹp trai vừa một lòng một dạ như thế, lại đi tin vào lời con bạn thân.

    Nào là:

    “Cố Hiển Quân trong lòng chỉ nhớ tới em gái của đồng đội đã hi sinh.”

    “Lấy cậu chỉ là nhiệm vụ tổ chức sắp xếp thôi!”

    “Anh ta căn bản không yêu cậu đâu.”

    Nghe đến mức làm anh ấy lạnh lòng.

    Bây giờ nghĩ lại, con bạn thân đó rõ ràng muốn tôi nhường chỗ để nó chen vào.

    Kiếp này, tôi nhất định sẽ đối xử thật tốt với người chồng quân nhân của mình.

    Không để anh ấy phải chịu một chút ấm ức nào nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *