Đừng Để Tình Yêu Trở Thành Hóa Đơn Dài Vô Tận

Đừng Để Tình Yêu Trở Thành Hóa Đơn Dài Vô Tận

Vì từng làm mất điện thoại và thẻ ăn một lần, bạn trai tôi đề nghị sẽ giữ tiền sinh hoạt giúp tôi.

Nhưng từ đó, mỗi lần tôi cần mua gì, xin tiền cũng khó vô cùng.

Mua món đồ giá 12.6 tệ, anh ta chỉ đưa tôi 10 tệ.

“Anh là dân kỹ thuật bị ám ảnh bởi con số tròn, chỉ thích số nguyên.”

Lần này, tôi đến kỳ sớm, cần mua băng vệ sinh mà còn thiếu 5 tệ.

Anh ta từ chối thẳng thừng:

“Tiền sinh hoạt tháng này em tiêu hết rồi, với lại dùng giấy vệ sinh lót cũng được mà, có cần thiết phải dùng băng vệ sinh không? Sao mà em yếu đuối, cầu kỳ thế?”

Tôi sững người. Tiền sinh hoạt mỗi tháng tôi chuyển cho anh ta là 3000 tệ, tháng này mới tiêu chưa tới 1200, sao lại hết được?

Anh ta đáp tỉnh bơ:

“Anh giữ tiền sinh hoạt cho em, chẳng lẽ không được lấy công giữ hộ à?”

“Để kiểm soát chi tiêu của em, cứ mỗi 10 tệ em tiêu, phải trả thêm cho anh 10 tệ phí dịch vụ.”

Tôi tức quá mà bật cười. Đây là thể loại bạn trai nghèo rớt mồng tơi mà còn lắm chiêu trò của nhà ai thế?

01

Đến kỳ sớm, đồ dự trữ cũng dùng hết, mà mấy đứa bạn cùng phòng đều không có ở nhà.

Không còn cách nào khác, tôi đành ôm bụng đau xuống siêu thị dưới ký túc mua băng vệ sinh.

Mà mấy loại bán lẻ thì toàn đắt, tôi chọn gói mỏng nhất dành cho ban đêm, vậy mà vẫn còn thiếu 5 tệ.

Bất đắc dĩ, tôi gọi điện cho bạn trai – Triệu Chiêu, kể rõ đầu đuôi, nhờ anh ta chuyển cho tôi ít tiền.

Anh ta bực mình bật tiếng “chậc”:

“Hôm nay em đòi mấy lần rồi? Không có tiền!”

Cơn đau từng cơn kéo đến, bụng dưới như bị dao cứa, đau quặn lên từng đợt.

Tôi ôm bụng, trán toát mồ hôi lạnh:

“Em chuyển cho anh 3000 mỗi tháng, tháng này mới tiêu chưa tới 1200, sao lại hết tiền được?”

“Cố Giai, em thôi làm loạn được không?”

“Đã nói rồi, một ngày 30 tệ tiền sinh hoạt, hơn thì không có.”

“Em không biết quản lý chi tiêu, hôm nay còn xài vượt 0.5 tệ, anh còn chưa tính, mà em bắt đầu được voi đòi tiên rồi đúng không?”

“Với lại, em đừng có yếu đuối quá mức như vậy được không?”

“Gì mà yếu đuối?” – tôi khẽ phản bác –

“Con gái đến kỳ không ai dùng băng vệ sinh à?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười lạnh đầy tự đắc:

“Bà nội anh chưa bao giờ dùng băng vệ sinh cả.

Cả đời bà mỗi lần đến kỳ chỉ dùng giấy với túi nylon lót thôi, có sao đâu?”

Một cơn đau khác lại ập tới.

Tôi quay lại nhìn phía sau, chiếc váy xanh đậm đã bắt đầu thấm ướt.

Mỗi lần đến kỳ tôi đều ra nhiều và rất đau bụng.

Có khi đau quá, tôi phải xin nghỉ để nằm nghỉ trong ký túc.

Tình huống lúc này gấp gáp, tôi không muốn đôi co với Triệu Chiêu thêm nữa, chỉ muốn nhanh chóng quay về.

Tôi nhún nhường:

“Cùng lắm thì trừ vào tiền sinh hoạt ngày mai, được chưa?”

“Váy em dơ rồi, bụng cũng đau, mà đến kỳ đâu phải em muốn là được – anh chuyển cho em 5 tệ đi.”

“Cố Giai!”

Tiếng quát đầu dây bên kia như muốn xuyên thủng màng nhĩ tôi:

“Em có thể hiểu chuyện chút không?”

“Anh đang ôn thi cao học mỗi ngày đều chăm chỉ học hành.”

“Còn em thì sao? Ngày nào cũng gọi điện làm phiền, không đòi tiền thì đòi đồ – em coi anh là gì? Máy rút tiền à?”

Tôi bật cười vì quá tức.

Rõ ràng là tôi đã giao hết tiền sinh hoạt cho anh ta, Không đòi anh ấy thì tôi biết đi đòi ai?

02

Nói ra thì… tôi cũng có chút hối hận.

Cuối kỳ học trước, tôi vội vàng ôn thi nên làm mất cả điện thoại, ví và thẻ ăn.

Tìm suốt một tuần, còn dán cả tờ rơi tìm đồ nhưng vẫn không thấy.

Ba mẹ vừa mới chuyển tiền sinh hoạt, tôi ngại nên không dám xin lại.

Đành cắn răng mượn bạn cùng phòng 20 tệ để làm lại thẻ ăn.

Nhưng xui xẻo chưa dừng ở đó, tôi vốn tiêu xài quen tay, ít khi ăn ở căng tin.

Vậy nên làm lại thẻ xong mới phát hiện trong tài khoản chỉ còn 10 tệ.

Tôi ăn bánh bao suốt 4 ngày liền, đến mức sắp ngất vì đói.

Các bạn cùng phòng thấy tội nghiệp quá nên lần lượt giúp đỡ tôi.

Người chia cơm cho tôi ăn, người thì mua sữa cho tôi uống.

Nói chung, khoảng thời gian khó khăn nhất của kỳ cuối cũng tạm trôi qua.

Sau khi biết chuyện, Triệu Chiêu đầu tiên là mắng tôi hậu đậu, làm việc không cẩn thận.

Sau đó bắt đầu phân tích lợi – hại cho tôi nghe.

Similar Posts

  • Không Phải Ai Sinh Ra Mình, Cũng Là Gia Đình

    Sau kỳ thi đại học, vì yêu cầu chuyên ngành, tôi cần mua một chiếc máy tính cấu hình cao.

    Nghỉ hè hơn hai tháng, tôi đi làm thêm và kiếm được sáu nghìn tệ.

    Mẹ tôi đề xuất làm một lần cho xong, bảo tôi đưa tiền cho bà, bà sẽ mua cho tôi một chiếc máy tính tốt hơn.

    Nhưng đến ngày hẹn, tôi đợi ở cửa hàng máy tính suốt bốn, năm tiếng, gọi không biết bao nhiêu cuộc mà vẫn không thấy mẹ đâu.

    Vừa quay đầu lại, tôi thấy mẹ dắt em họ đi ra từ cửa hàng chính hãng của Apple bên cạnh.

    Nhìn hai người họ xách túi đồ Apple đầy tay, tôi vội lao tới kéo tay mẹ:

    “Mẹ, mẹ quên hôm nay phải mua máy tính cho con rồi à!”

    Nhưng mẹ tôi lại hất tay tôi ra:

    “Máy tính? Cần gì máy tính! Tiền trong nhà đều dùng để mua bộ Apple full cho em con rồi, lấy đâu ra tiền mua cho con nữa!”

  • Bẫy Yêu

    Nghe nói Yến Trầm sắp kết hôn rồi.

    Khi biết tin này, tôi đang ngậm một miếng bánh quy không gluten nhạt như nước ốc, vừa ăn vừa lướt điện thoại.

    Tin nhắn là do cô bạn thân Lâm Hựu gửi tới, kèm theo một ảnh chụp màn hình tin tài chính ngắn gọn, súc tích.

    【Người thừa kế của Tập đoàn Yến thị, Yến Trầm, sẽ kết hôn vào tháng sau. Cô dâu là thiên kim nhà họ Tưởng, môn đăng hộ đối.】

    Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, nhìn suốt một phút đồng hồ.

    Sau đó, tôi nhổ miếng bánh trong miệng vào thùng rác, phấn khích đến mức cả đêm không ngủ, hôm sau liền đặt vé máy bay về nước.

    Năm năm rồi, cuối cùng tôi cũng có thể trở về nhà.

    Vừa xuống máy bay, tôi hít một hơi thật sâu thứ không khí quen thuộc pha lẫn mùi khói xe và bụi đất, cảm giác như cả người sống lại.

    Tôi lập tức gọi điện cho Lâm Hựu, còn chưa kịp để cô ấy nói gì thì tôi đã òa khóc:

    “Hu hu hu Lâm Hựu! Tớ về rồi! Cuối cùng tớ cũng về rồi! Đồ ăn của người da trắng thật sự không dành cho người ăn đâu!”

    Tôi vừa oán trách sự nghèo nàn của đồ ăn nước ngoài, vừa bắt đầu liệt kê tên món ăn:

    “Tôm hùm cay, lẩu chín ngăn, ba chỉ nướng mỡ chảy xèo xèo, bún ốc thối cay nồng, xiên que cay vỉa hè, trà sữa trân châu full đường không đá…”

    Tôi phấn khích tuyên bố với cái điện thoại: “Lần này, tớ nhất định phải giành lại tất cả mỹ thực thuộc về tớ!”

    Vừa dứt lời, cổ tay tôi đột nhiên bị một bàn tay như kìm sắt nắm chặt, sau đó cả người tôi bị một lực mạnh kéo sang, lưng đập mạnh vào bức tường lạnh băng của sân bay.

    “Rầm” một tiếng, điện thoại rơi xuống đất.

    Trong ống nghe, tiếng Lâm Hựu hoảng hốt đến biến âm vang lên rõ ràng:

    “Lâm Du! Chạy mau!”

    Tôi: “?”

  • Cô Gái Giữa Tòa Nhà

    Khu nhà bị khoanh vào khu quy hoạch đường bộ, thông báo vừa dán lên, cả tòa nhà lập tức náo loạn.

    Tiêu chuẩn bồi thường là hai vạn hai một mét vuông, nhà tôi hơn một trăm mét vuông, tôi thấy cũng được nên đã ký tên.

    Kết quả vừa về đến nhà thì gặp ông Vương ở tòa nhà bên cạnh, ông ấy chống gậy xuống đất một cái: “Ai cho cô ký?”

    Nói xong ông ta vụt một gậy vào chân tôi, đau đến mức tôi hít ngược một hơi.

    Còn chưa kịp nói gì, dì Lý ở tầng ba đã xông tới đẩy tôi một cái, rồi nhổ một bãi nước bọt: “Kẻ bán nhà.”

    Tôi lập tức nổi giận: “Tôi ký vào nhà của chính tôi, mấy người không muốn ký thì cứ mà dây dưa, đụng vào tôi thêm lần nữa thử xem!”

    Cãi xong tôi quay về nhà, đóng sầm cửa đến mức rung cả tòa.

    Không ngờ ngày hôm sau trời còn chưa sáng, chuông cửa đã reo lên dồn dập.

  • Tôi Trở Thành Bà Chằn Dữ Nhất Trên Tàu

    Người đồng hương chỉ mua vé đứng, lúc lên tàu, cô ta cố tình ngồi vào chỗ của tôi, không hề có ý định nhường lại.

    Tôi mềm lòng đề nghị thay phiên nhau ngồi mỗi người hai tiếng, cố gắng chịu đựng đến khi về đến nhà.

    Thế nhưng sau khi chiếm chỗ của tôi, cô ta lập tức ngủ ngon lành, không hề nhúc nhích để đổi chỗ như đã hứa.

    Tôi mệt đến phát điên, tức giận nói:

    “Chỗ này là của tôi, chị chỉ mua vé đứng, làm ơn nhớ rõ là tôi đã nhường cho chị.”

    Người đồng hương cười khẩy, khinh khỉnh đáp:

    “Cô còn trẻ thế mà cũng tranh chỗ với một người trung niên như tôi à? Không thấy xấu hổ sao?”

    Dưới sự ngang ngược chiếm chỗ của cô ta và sĩ diện không dám làm to chuyện của tôi, tôi đã đứng suốt 30 tiếng đồng hồ.

    Lúc bước xuống tàu, hai chân tôi run rẩy như ngâm nước, cả người rã rời không thể kiểm soát được.

    Cô ta vừa ngáp vừa cười nhạo tôi yếu ớt.

    Sau đó, cô ta còn dùng tay đẩy tôi ra để chen lên phía trước.

    Tôi loạng choạng, chân kẹt vào khe giữa tàu và đường ray, vùng vẫy không thể đứng dậy nổi.

    Lần nữa mở mắt, tôi phát hiện mình đã quay lại khoảnh khắc hai chúng tôi cùng lên tàu.

    Lần này, để giành lại chỗ ngồi, tôi trở thành “bà chằn” hung dữ nhất toa tàu…

  • Cùng Nhau Lập Nghiệp, Cùng Nhau Phá Sản

    Chúng tôi kết hôn theo kiểu DINK* đã 15 năm nay rồi, vậy mà chồng tôi lại có con riêng bên ngoài, đã thế không chỉ có một đứa.

    Người phụ nữ kia cũng chẳng vội chen chân vào vị trí chính thất, cô ta tính toán rất khôn ngoan. Bởi dù sao tôi cũng không có con, mà con riêng cũng có quyền thừa kế hợp pháp theo luật. Vậy nên cô ta không cần danh phận, mà chỉ cần con mình kế thừa khối tài sản khổng lồ mà tôi và chồng cùng nhau vất vả gây dựng suốt nửa đời người mà thôi.

    Tôi suy nghĩ hồi lâu. Cuối cùng đi đến quyết định ly hôn, vì như vậy tôi có thể chia được phần lớn tài sản. Chỉ tiếc là phần còn lại kia cũng đủ để họ ăn sung mặc sướng ba đời sau rồi.

    Như thế thì quá nhân từ với họ. Thôi thì, chi bằng… phá sản luôn đi.

    Dù sao tôi cũng chỉ có một thân một mình, sẽ không đến mức chết đói. Tôi muốn xem thử sau khi phá sản thì mấy đứa con đó của họ lấy gì mà sống.

    *DINK (Viết tắt của Double Income, No Kids), tức ‘Hai thu nhập, không con cái’ là thuật ngữ chỉ cặp vợ chồng mà cả hai đều có công ăn việc làm, có hai nguồn thu nhập và không sinh con. DINK phải là những cặp vợ chồng có quan điểm sống không cần sinh con và thực tế không sinh con chung. Những trường hợp khác do vô sinh hoặc điều kiện bên ngoài chi phối dẫn đến không có con chung thì không được xếp vào nhóm này. Đối lập với DINK là DEWK (Double Employed With Kids).

     

  • Cuộc Chiến Mẹ Chồng – Nàng Dâu

    Sau lễ cưới, mẹ chồng bê ra một chậu quần áo to, chỉ tay sai bảo tôi giặt.

    Bà nói đây là quy củ tổ truyền, đêm tân hôn cô dâu không được đi ngủ nếu chưa giặt tay hết đống quần áo.

    Tôi mỉm cười nói: “Dì ơi, con với con trai dì chỉ là kết hôn giả thôi ạ.”

    Bà kinh ngạc:“Cái gì? Kết hôn giả?”

    Tôi gật đầu: “Đúng vậy, tiền mừng cưới nhà dì cũng nhận rồi, giờ con cũng nên về thôi, còn quần áo thì… dì từ từ mà giặt nha.”

    Tôi quay sang chồng: “Anh Cố, thanh toán giúp tôi, một vạn nhé.”

    Lễ cưới kết thúc, cuối cùng cũng tiễn hết khách khứa.

    Tôi “phịch” một cái nằm vật ra giường: “Mệt chết đi được.”

    Cưới kiểu nông thôn thật sự rất rườm rà, lắm nghi lễ.

    Chưa sáng đã phải dậy, bận bịu đến tận khuya mới được nằm xuống thảnh thơi.

    Cố Ngôn Châu nói: “Để anh bóp chân cho em.”

    Anh cũng mệt không kém, nhưng vẫn chu đáo xoa bóp cho tôi.

    Mẹ chồng bỗng dưng đi vào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *