Mãi Mãi Là Sự Mất Mát

Mãi Mãi Là Sự Mất Mát

Hành lang bệnh viện, tôi chạm trán với một người nhà bệnh nhân đang mất kiểm soát, trên tay cầm dao.

Chồng tôi – đội trưởng đội cứu hộ – lập tức lao về phía cô bạn thanh mai trúc mã, dùng thân mình che chắn cho cô ta không một kẽ hở.

Còn tôi thì bị tên côn đồ đâm sầm vào, lưng va mạnh vào góc cạnh của trụ cứu hỏa, cơn đau buốt nhói lan khắp người.

Sau khi khống chế được tên hung thủ, Vệ Tranh vừa vỗ về cô gái đang run rẩy trong lòng mình – Tô Tô, vừa bình tĩnh giải thích với tôi:

“Lúc đó tình hình quá nguy cấp, Tô Tô đi giày cao gót 10 phân, hoàn toàn không thể chạy được.”

“Còn em thì gần trạm y tá hơn, có thể chạy vào trong để gọi người tới giúp…”

Anh ta mô tả lại sơ đồ vị trí lúc đó, rồi nhìn gương mặt trắng bệch của tôi, giọng nặng nề:

“Thính Nam, em đừng lấy chuyện ngoài ý muốn để thử lòng.”

Cơn đau dữ dội tràn tới, tôi cảm thấy có một dòng chất lỏng ấm nóng đang chảy dọc theo bên trong đùi.

Tôi nuốt ngược vị máu trong cổ họng, siết chặt tờ giấy siêu âm thai sớm vừa rút ra khỏi túi áo, bình thản nói:

“Ừ, anh có muốn đưa Tô Tô đi kiểm tra không? Cô ấy hình như sợ đến phát khiếp rồi.”

Vệ Tranh thậm chí còn chẳng liếc nhìn phần thân dưới của tôi một cái.

Toàn bộ sự chú ý của anh đều dồn hết vào Lâm Tô trong lòng.

Lâm Tô nắm chặt cổ áo Vệ Tranh, đốt ngón tay trắng bệch, cả người co rúm lại như một con chim cút bị hoảng sợ.

“anh Tranh, em sợ… con dao đó suýt nữa đâm trúng em rồi…”

Bàn tay lớn của Vệ Tranh nhẹ nhàng vỗ lưng cô ta, động tác thuần thục đến mức khiến tôi thấy xa lạ.

“Đừng sợ, có anh ở đây rồi, không sao nữa.”

Bảo vệ và y tá xung quanh ùa tới, có người khống chế tên côn đồ, có người nhìn về phía tôi.

Tôi vịn vào tường, cố đứng thẳng người, nhưng cơn đau nặng nề ở bụng như có một bàn tay vô hình đang kéo giật tử cung xuống.

Một thứ gì đó đang bị tách rời ra khỏi cơ thể tôi.

Tôi dựa lưng vào bức tường gạch men lạnh toát, nhìn Vệ Tranh bế bổng Lâm Tô trong tay, sải bước về phía khu phòng bệnh VIP ở hướng ngược lại.

Khi đi ngang qua tôi, anh khựng lại một chút.

“Thính Nam, em tự đến phòng cấp cứu xử lý vết thương đi. Tô Tô có tiền sử bệnh tim, không chịu được kích động, anh phải đưa cô ấy qua đó trước.”

Không đợi tôi trả lời, bóng lưng anh đã khuất sau khúc cua.

Tôi cúi đầu.

Vạt áo blouse trắng đã bị nhuộm đỏ một mảng lớn.

Máu chảy dọc xuống bắp chân, len vào trong giày, ấm nóng và nhớp nháp.

Cô y tá bên cạnh thốt lên kinh hoàng: “Bác sĩ Giang, chị đang chảy máu!”

Tôi giơ tay ra hiệu cho cô ấy im lặng.

“Giúp tôi làm đơn xin phẫu thuật nạo thai.”

Cô y tá sững người, trợn tròn mắt: “Bác sĩ Giang, có cần báo cho đội trưởng Vệ không…”

“Không cần.”

Tôi ngắt lời cô ấy, vò nát tờ siêu âm trong tay rồi ném vào thùng rác y tế gần đó.

“Anh ấy đang bận, mấy chuyện nhỏ này, không rảnh quan tâm đâu.”

Tôi một mình nằm lên bàn mổ.

Không có người nhà ký tên, tôi tự ký.

Bác sĩ gây mê là đồng nghiệp của tôi, nhìn gương mặt tái nhợt của tôi, ngập ngừng một lúc rồi chỉ nói một câu: “Ngủ một giấc là xong thôi.”

Dụng cụ lạnh lẽo đưa vào cơ thể.

Đó là một cảm giác bị tước đoạt không thể diễn tả thành lời.

Tôi nhìn chằm chằm lên trần phòng phẫu thuật trắng bệch, không hề khép mắt.

Hai tiếng sau, tôi được đẩy về phòng bệnh thường.

Điện thoại trên tủ đầu giường rung lên.

Trên màn hình hiện ra hai chữ “Vệ Tranh”.

Tôi bắt máy.

Trong ống nghe không phải là lời quan tâm, mà là giọng chất vấn đang cố kìm nén cơn giận.

“Giang Thính Nam, cô định gây chuyện đến bao giờ nữa đây?”

“ Tô Tô trong phòng bệnh khóc mãi, nói là vì cô nên cô ấy mới khiến cô bị thương. Còn cô thì sao? Từ lúc xảy ra đến giờ, một câu an ủi cũng không có.”

“Cô là bác sĩ, cũng là người trưởng thành rồi, có thể đừng vô tình như vậy được không?”

“Nó từ nhỏ đã được nuông chiều, hôm nay mà vì bị dọa cho ra chuyện gì thì tôi biết ăn nói sao với bà nội đã mất của nó?”

Thuốc mê vẫn chưa tan hết, nửa thân dưới tôi không còn cảm giác, nhưng lồng ngực lại như bị nhét vào một lưỡi dao gỉ sét.

Tôi nhìn túi oxytocin đang nhỏ giọt, từng giọt, từng giọt rơi xuống.

“Vệ Tranh, dù tôi có lạnh lùng thế nào, tôi cũng không làm cho Tô Tô của anh rụng nổi một sợi tóc.”

Ở đầu dây bên kia, anh ta ngừng lại một chút, giọng càng thêm khó chịu.

“Giờ cô đang ở đâu? Tô Tô muốn gặp cô, muốn xin lỗi.”

“Tôi đang bận.”

“Bận? Cô bận cái gì chứ? Khoa cấp cứu cũng đâu có sập! Mau qua đây, đừng để Tô Tô thấy áy náy mãi như vậy.”

Cuộc gọi bị cúp máy.

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn bầu trời xám xịt ngoài khung cửa.

Trưởng y tá đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một xấp hồ sơ.

“Bác sĩ Giang, đây là đơn xin tham gia đội y tế hỗ trợ châu Phi mà cô đã hỏi trước đó. Bên ban giám đốc nói chỉ tiêu rất ít, nếu cô xác nhận đi, ba ngày nữa phải xuất phát.”

Đó là một khu chiến sự ở Tây Phi.

Điều kiện khắc nghiệt, sống chết khó lường.

Nửa tháng trước tôi còn vẫn do dự, vì khi ấy tôi vừa phát hiện mình mang thai, tôi muốn tạo bất ngờ cho Vệ Tranh, muốn cho gia đình này thêm một sinh linh nhỏ bé.

Nhưng bây giờ, sợi dây ràng buộc giữa chúng tôi đã bị chính tay anh ta chặt đứt.

Similar Posts

  • Lạc Lối Vì Yêu

    Công ty đang họp, chán đến mức tôi rảnh tay mở điện thoại nhắn tin cho người yêu.

    【Chồng ơi, nhớ anh quá à~ Anh có nhớ em không đó?】

    【Sao chồng không trả lời em vậy?】

    【Bên em đang họp nè, nhớ anh quá nên lén nhắn tin một chút.】

    Vừa định gõ tiếp thì bỗng dưng thấy xung quanh im phăng phắc đến đáng sợ.

    Tôi ngước mắt lên nhìn… rồi chết lặng.

    Trên màn hình chiếu lớn của phòng họp, đập vào mắt là ảnh đại diện quen thuộc của người yêu tôi.

    Kế bên còn có cái bong bóng tin nhắn nhỏ xíu…

    Hình như tôi vừa thấy dòng chữ “bên em đang họp”…?

    Tôi hóa đá tại chỗ.

    Không lẽ…

    Không lẽ nào lại xui tới vậy chứ?

    Giọng tổng tài vang lên, bình thản như chưa có gì xảy ra:

    “Tiếp tục họp đi.”

    Khóe môi anh ấy dường như khẽ cong lên, rồi thản nhiên thoát khỏi giao diện.

    Chết rồi.

    Tôi lỡ nhắn cho tổng tài rồi?!

  • Bạn Trai Ngoại Tình Với Bạn Thân

    Không ai ngờ được rằng, thiếu gia ăn chơi bậc nhất giới nhà giàu Bắc Kinh – Kỷ Thanh Dã, lại có ngày vì tôi mà thu mình lại, ngày ngày đúng giờ về nhà, rửa tay nấu ăn cho tôi.

    Anh ấy cưng chiều tôi đến tận trời, ai trong giới cũng biết chuyện.

    Thế nhưng, tôi lại tận mắt thấy anh ta ôm hôn bạn thân của tôi trong một góc hành lang, giọng bực bội:

    “Bao giờ mới chia tay được với cô ta? Nhìn cái mặt ấy mỗi ngày tôi muốn nôn luôn rồi.”

    Đến lúc đó tôi mới hiểu, hóa ra tất cả giữa chúng tôi chỉ là một trò lừa gạt.

    Tôi không do dự chia tay, dọn khỏi nhà anh ta.

    Nhưng anh lại cuống cuồng đuổi theo, đứng trước cửa nhà tôi trong cơn mưa tầm tã, cả người ướt sũng, không ngừng gõ cửa.

    “Anh sai rồi, về nhà với anh được không?”

  • Chị Gái Trong Tâm Bão

    Trong chương trình “chậm rãi thực tế”, em gái tôi ấm ức khóc kể:

    “Hồi nhỏ, mẹ có hơi thiên vị chị. Chị được ăn kẹo, còn tôi thì không.

    Có lần tôi ăn một viên kẹo, chị lập tức móc từ miệng tôi ra ném đi, mẹ còn đánh tôi một trận.”

    Tôi lộ ra biểu cảm khó tả: “em ăn là thuốc diệt chuột đấy.”

    Cô ấy túm hai quả dâu tây nhét vào miệng, phản bác một cách có lý lẽ:

    “Vậy còn dâu tây? Mẹ cũng chỉ cho chị ăn, em đến chạm cũng không được, chẳng phải là thiên vị sao?”

    Tôi hoảng hốt trừng to mắt: “Em bị dị ứng với dâu tây mà!”

    Ngay lập tức, những cư dân mạng đang bênh vực cô ấy đều im lặng.

    【Chị gái à…làm ơn đi ……】

    【Lâm Ninh: Xin trời xanh, phân biệt rõ trung gian! Tôi không phải chị gái ác độc!】

    【Triệu Mông chỉ nhớ tổn thương gia đình mang lại cho cô ấy, mà không nhắc tới tổn thương cô gây ra cho gia đình.】

  • Tử Tế Có Giới Hạn

    Lúc ban quản lý gõ cửa, tôi đang phơi chăn ngoài ban công.

    Ngoài cửa có ba người đứng.

    Quản lý tòa nhà, cô Lưu bên ủy ban cư dân, và — chị Vương.

    Chị ta đứng ngoài cùng, khoanh tay trước ngực, trên mặt nở nụ cười.

    “Cô Tô, có người phản ánh cô để đồ đạc ở hành lang, chúng tôi tới xem thử.”

    Tôi liếc nhìn chị Vương.

    Chị ta cười càng rạng rỡ hơn.

    Chiếc thang máy đó là tôi lắp.

    Chị ta dùng suốt ba năm, giờ lại quay ra tố cáo tôi?

  • Người Đi Cùng Chơi

    Thái tử gia kinh thành đến công viên trò chơi, vì không muốn xếp hàng nên đề nghị bỏ tiền mua lại chỗ đứng của tôi và cô bạn thân.

    Bạn tôi nghe xong liền tức giận mắng anh ta cậy quyền cậy thế:

    “Có tiền thì ghê gớm lắm chắc? Tôi nói cho anh biết, người nghèo chúng tôi có cốt khí, muốn mua chỗ của chúng tôi thì nằm mơ đi!”

    Nói xong, cô ấy lại kéo tay tôi:

    “Tạ Lạc, chúng ta khó khăn lắm mới ra ngoài chơi một chuyến, cậu sẽ không dễ dàng nhường chỗ cho người ta đâu đúng không? Nghèo thì nghèo, nhưng nhất định phải có cốt khí.”

    Nghe cô ấy nói vậy, tôi vốn định từ chối thái tử gia.

    Thế nhưng ngay sau đó, trước mắt tôi lại hiện ra hàng loạt dòng chữ như bình luận trực tiếp:

    【Nữ chính dễ bị lừa quá, kiếp trước sau khi nữ chính từ chối thái tử gia, con bạn thân giả thanh cao kia liền lập tức lén thêm bạn thái tử gia, nhường chỗ cho anh ta, lấy được năm mươi vạn.】

    【Đợi đến khi bố mẹ nữ chính bị bệnh, nữ chính tìm nó vay tiền, chẳng những không giúp mà còn giả vờ không quen biết, cuối cùng nữ chính chết thảm ngoài đường, một đời bi kịch.】

    Tôi khựng lại.

    Nhường một chỗ mà được năm mươi vạn?

    Nói sớm đi chứ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *