Người Ch Ét Rồi, Mẹ Tôi Mới Sống Thật

Người Ch Ét Rồi, Mẹ Tôi Mới Sống Thật

Bố mẹ tôi sống kiểu “chia đôi mọi thứ” suốt 46 năm.

Ai xài tiền nấy, ai tiết kiệm nấy, thậm chí tiền đi chợ cũng rạch ròi từng đồng.

Ngày trước khi bố mất, ông để lại toàn bộ 25 căn nhà đứng tên mình cho đứa con riêng.

Tôi tưởng mẹ sẽ làm ầm lên, khóc lóc, cãi vã.

Nhưng bà chẳng làm gì cả, chỉ bình tĩnh ký tên vào giấy tờ.

Khi gia đình đứa con riêng dọn vào căn biệt thự lớn nhất, mẹ tôi còn gửi tặng một giỏ trái cây.

Ba năm sau, mẹ bất ngờ bị đột quỵ, phải nhập viện.

Tôi hoảng loạn, còn mẹ thì bảo tôi đến ngân hàng lấy tiền giúp bà.

Tôi cầm thẻ của mẹ, nhập mật khẩu, và ngay khoảnh khắc nhìn thấy số dư, cả người tôi chết lặng.

Mẹ dựa vào đầu giường bệnh, nở nụ cười thản nhiên như gió thoảng.

01

Không khí trong phòng khách đặc quánh lại như một khối sắt lạnh ngắt.

Kim giây trên chiếc đồng hồ treo tường kiểu cũ mỗi lần nhảy một nhịp, như một nhát búa nện thẳng vào thần kinh tôi, vang lên nặng nề và chói tai.

Bố tôi, Trần Kiến Quốc – người đàn ông đã sống kiểu “chia đôi tiền bạc” với mẹ tôi suốt bốn mươi sáu năm – vừa trút hơi thở cuối cùng vào hôm qua.

Hôm nay, luật sư của ông đã mang một bản di chúc lạnh lùng, ngồi ngay trên ghế sofa trong nhà chúng tôi.

Chiếc ghế sofa đó được mua từ hai mươi năm trước, lớp da bên ngoài đã nứt nẻ, để lộ phần mút màu xám vàng bên trong, trông như những cái miệng già nua đang chế giễu.

Mẹ tôi, Phương Huệ Lan, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế cũ ấy, lưng thẳng tắp, mái tóc hoa râm được chải gọn gàng không một sợi lệch.

Bà mặc một chiếc áo sơ mi cũ màu nhã nhặn, gương mặt không chút gợn sóng, như thể điều sắp được đọc ra chỉ là bảng giá rau củ ngày mai ở chợ, chứ không phải là phán quyết cuối cùng cho cuộc hôn nhân 46 năm của mình.

Luật sư đẩy nhẹ gọng kính gọng vàng trên sống mũi, tròng kính phản chiếu ánh sáng âm u ngoài cửa sổ, che lấp cảm xúc trong mắt ông ta.

Ông ta hắng giọng, bắt đầu đọc văn bản đã được soạn sẵn với giọng điệu vô cảm.

“Dựa theo nguyện vọng lúc sinh thời của ông Trần Kiến Quốc, toàn bộ tài sản cá nhân đứng tên ông, bao gồm 25 căn nhà nằm ở nội thành và ngoại ô, đều do con trai ông là Trần Bân thừa kế.”

Trần Bân.

Đứa con riêng chỉ nhỏ hơn tôi vài tuổi.

Người mà trong mắt bố tôi mới là “hương hỏa chân chính”.

Máu trong người tôi lập tức dồn thẳng lên đầu, tai ù đi, cả thế giới như đảo lộn.

Hai mươi lăm căn nhà!

Từng đồng bạc bố tôi tiết kiệm nhờ chia đôi với mẹ, từng đồng được vun đắp từ sự nhẫn nhịn và hy sinh của mẹ, cuối cùng lại chảy vào tay một kẻ không hề liên quan đến chúng tôi!

“Vậy còn chúng tôi thì sao?”

Giọng tôi khô khốc như giấy ráp chà vào nhau, từng chữ như được ép ra từ kẽ răng.

“Tôi và mẹ tôi thì sao?”

Ánh mắt của luật sư cuối cùng cũng rời khỏi bản di chúc, nhìn về phía tôi, mang theo một kiểu thương cảm theo khuôn mẫu.

“Xét đến tình nghĩa vợ chồng hơn bốn mươi năm giữa ông Trần Kiến Quốc và bà Phương Huệ Lan, ông ấy đặc biệt để lại quyền cư trú tại căn nhà hiện tại cho bà Phương và cô Trần Niệm.”

Quyền cư trú.

Thật là một sự bố thí hào phóng.

Chúng tôi giống như hai con thú cưng bị nhốt, được phép tiếp tục sống trong chiếc lồng cũ kỹ này cho đến lúc chết.

Còn quyền sở hữu căn nhà, đương nhiên, cũng thuộc về người đàn ông trẻ tên Trần Bân kia.

Một sợi dây nào đó trong tôi, đứt phựt.

Cơn giận như dung nham cuộn trào trong lồng ngực tôi, thiêu đốt, tôi cảm thấy mình sắp nổ tung đến nơi.

Tôi bật dậy, định lật tung chiếc bàn trà chất đầy những tờ giấy giả tạo kia.

Tôi muốn xé nát bản di chúc chết tiệt đó!

Tôi muốn tống cổ gã luật sư này, cái kẻ đồng lõa của tên đao phủ kia, cút khỏi nhà tôi!

Một bàn tay mát lạnh, đúng lúc này lại nắm chặt cổ tay tôi.

Bàn tay đó đầy nếp nhăn, nhưng sức lực lại mạnh đến bất ngờ, kiềm chế toàn bộ sự cuồng nộ và điên tiết trong tôi.

Là mẹ tôi.

Bà vẫn bình thản ngồi đó, thậm chí không ngẩng đầu nhìn tôi, chỉ nhìn luật sư, nhàn nhạt cất lời.

“Đưa tôi giấy tờ.”

Luật sư đưa bản di chúc và cây bút qua.

Tôi trơ mắt nhìn mẹ tôi, người mà tôi nghĩ sẽ còn suy sụp và tức giận hơn cả tôi, cầm lấy cây bút.

Bà ký tên mình thật ngay ngắn ở cuối văn bản đó, trên tờ giấy chà đạp lên bốn mươi sáu năm hôn nhân của bà, biến nó thành thứ rẻ mạt không đáng một xu.

Phương Huệ Lan.

Ba chữ ấy, bà viết nghiêm chỉnh và thanh tú, đúng như phong thái một giáo viên đã nghỉ hưu.

Không một chút run rẩy, không mảy may do dự.

Ký xong, bà đẩy bản di chúc lại cho luật sư, giọng điệu nhạt như đang nói “Hôm nay trời đẹp đấy.”

“Xong rồi.”

Similar Posts

  • Tôi Bỏ Chạy, Sau Khi Hôn Người Bảo Trợ

    Năm thứ ba được cưng chiều, kim chủ lại hiếm hoi quên mất hôn tôi sau cuộc yêu.

    Tôi đang định làm nũng đòi hôn thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một loạt bình luận nổi lên như đạn bay:

    【Ba mẹ cuối cùng cũng sắp đoàn tụ rồi! Cái đồ vai ác làm ơn dọn đồ cút đi cho lẹ!】

    【Chỉ vì một cái hôn sau chuyện đó mà làm ầm lên? Buồn cười thật. Đợi tới lúc anh ta không thèm đụng vào cô nữa, không phát điên mới lạ!】

    Tôi sững người, định quay sang lay tỉnh kim chủ để chất vấn. Thì đạn mạc vẫn chưa dừng lại:

    【Chưa hết đâu, thời gian tới cô vai ác sẽ phát hiện mình có thai, nam chính lạnh lùng dắt cô ta đi phá bỏ! Hả hê chưa! Con của nam chính chỉ có nữ chính mới được sinh ra thôi!】

    Tôi bán tín bán nghi, lên mạng đặt mua que thử thai. Không ngoài dự đoán, hai vạch rõ ràng.

    Ngay lúc đó, tôi để lại một tờ giấy rồi bỏ trốn.

    “Chán rồi, không chơi nữa. Thật nghĩ tôi cam tâm làm chim hoàng yến bị nhốt hả?” “Xin lỗi nhé, mỗi lần giả vờ sung sướng cũng mệt lắm đấy?”

  • Người Em Gái Tôi Từng Nuôi Dưỡng

    Trong lễ đính hôn, mẹ chồng tương lai vì không xoay đủ ba vạn tệ tiền sính lễ mà quỳ xuống trước mặt tôi.

    Hôm sau, đoạn clip tôi từ chối kết hôn liền bị đẩy lên hot search với đủ loại mắng nhiếc.

    Tôi bị bới móc thân phận, bị gửi gián đến tận nhà, ra chợ mua rau cũng bị người ta tạt sơn.

    Ảnh đại diện bị ghép thành mấy cái “thẻ gọi gái”, dán thẳng lên mộ phần ba mẹ tôi.

    Đọc fu.I.L tại vi.vutruyen2./net để ủ,ng, hộ t.ác, giả !

    Đến khi tôi lần ra được người đầu tiên đăng tải đoạn video đó, tôi sững người.

    Tài khoản ấy lại là… của chính em gái ruột tôi.

  • Ăn Chùa Phải Trả Giá

    Thực tập sinh sau khi được chuyển chính thức đã mời toàn bộ nhân viên công ty đi ăn một bữa lớn.

    Ăn xong, cô ta lại lén ký hóa đơn dưới danh nghĩa của tôi.

    Khi chủ quán tìm tới tận nơi, tôi mới biết bữa “ăn quỵt” đó hết đến hai trăm ngàn.

    Vì tôi không thể trả nổi, chủ quán đã đưa sự việc lên mạng.

    Kết quả là cư dân mạng cắt điện nhà tôi, phá xe điện của tôi, thậm chí ngay cả con chó giữ nhà cũng bị đánh chết.

    Bất đắc dĩ, tôi tìm đến thực tập sinh, yêu cầu cô ta giải thích và hoàn tiền cho chủ quán.

    Nhưng cô ta lại ngang nhiên lên mạng mắng chửi ngược chủ quán:

    “Chúng tôi là người nhà quan chức, bao nhiêu chỗ mời còn chẳng thèm đi, đến quán của ông coi như nể mặt rồi!”

    “Ông còn dám đòi tiền? Tham tiền đến phát điên à! Không xóa bài thì tôi cho người dẹp quán của ông luôn.”

    Đường cùng không còn lối thoát, chủ quán đã vung dao chém tôi đến chết.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày thực tập sinh mời công ty đi ăn.

  • Nữ Hoàng Kim Hoàn

    Que thử thai hiện lên hai vạch.

    Đèn trong nhà vệ sinh sáng trắng đến lạnh người.

    Điện thoại sáng lên.

    Thông báo từ “đặc biệt quan tâm” bật ra: Trình Vi đã về nước, tối nay tám giờ đến sân bay Phố Đông.

    Tôi biết Trình Vi.

    Cô ấy là vết sẹo trong lòng Trần Tự.

    Mười năm rồi vẫn chưa lành.

    Giờ thì cuối cùng cũng có thể quay lại liếm rồi.

  • Kiếp Trở Về Của Nữ Luật Sư

    Thiên kim thật sự mắc “hội chứng em bé”.

    Ăn cơm phải dùng bát em bé, ngủ phải nằm nôi, ra ngoài nhất định phải ngồi xe đẩy.

    Chưa dừng lại ở đó, cô ta còn sửa sang lại cả văn phòng luật của gia đình thành phong cách tr/ ẻ sơ sinh:

    Trong căn-tin chỉ có cháo gạo và trái cây nghiền, ngay cả cà phê tiếp khách cũng bị thay bằng sữa bột pha tay:

    “Người lớn b/ ẩn lắm, phải dùng tr/ ái ti/ m ngây thơ của trẻ con để thanh tẩy thế giới!”

    Cha mẹ mang đầy áy náy nên hoàn toàn nghe theo lời cô ta, đến cả vị hôn phu của tôi cũng khuyên tôi:

    “Lộ Lộ, em đã chiếm lấy cuộc đời cô ấy suốt hai mươi năm rồi, rộng lượng một chút thì sao?”

    Ngày diễn ra phiên toà cuối cùng của vụ kiện quan trọng nhất công ty luật, cả phiên tòa đều phải chờ cô thiên kim ngủ dậy.

    Sắc mặt thẩm phán đen lại, tôi đứng ra thay thế cô ta,

    bằng một bài biện hộ xuất sắc không chỉ giúp khách hàng giữ lại ba trăm triệu, mà còn giành được vị trí đối tác cho chính mình.

    Thiên kim thật sự mất mặt, sụp đ/ ổ chạy lên sân thượng uống rượu giải sầu, lỡ chân n/ gã xu/ ống lầ/ u ch e c.

    Cha mẹ và vị hôn phu đem hết trách nhiệm đổ lên đầu tôi:

    “Chuyện gì em cũng tranh với nó, cả vụ kiện dễ thắng thế này cũng không chịu nhường?”

    Họ trói tôi vào ghế, mời đến những thân chủ từng thua dưới tay tôi, mỗi người một nhát d/ ao, tôi ch e c trong căm hận.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày mà thiên kim chu môi đòi nhận vụ kiện đó.

    Lần này, tôi xoay người bước vào văn phòng luật đối thủ:

    “Một vụ kiện dễ thắng như vậy, tôi sẽ khiến các người thua tan tác.”

  • Trọng Sinh, Ta Gả Cho Tam Thúc

    Trước khi tiểu thúc qua đời, hắn để lại toàn bộ di sản cho ta.

    Hắn cũng cầu Hoàng thượng hạ chỉ, giải tán hậu viện của phu quân ta.

    Ngày hạ táng, thị vệ của hắn đỏ hoe mắt nói với ta:

    “Phu nhân, công tử nhà ta mến mộ người đã lâu. Nay ngài ấy ra đi, điều duy nhất ngài ấy cầu mong cũng chỉ là nửa đời sau của người được hạnh phúc mỹ mãn.”

    Đến lúc này ta mới biết, lý do hắn không bao giờ chịu cưới thê tử là vì ta.

    Sống lại một đời.

    Khi mẫu thân hỏi ta muốn gả cho ai, ta nhìn phu quân kiếp trước.

    Rồi không chút do dự, ta chọn đệ đệ của hắn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *