Người Ch Ét Rồi, Mẹ Tôi Mới Sống Thật

Người Ch Ét Rồi, Mẹ Tôi Mới Sống Thật

Bố mẹ tôi sống kiểu “chia đôi mọi thứ” suốt 46 năm.

Ai xài tiền nấy, ai tiết kiệm nấy, thậm chí tiền đi chợ cũng rạch ròi từng đồng.

Ngày trước khi bố mất, ông để lại toàn bộ 25 căn nhà đứng tên mình cho đứa con riêng.

Tôi tưởng mẹ sẽ làm ầm lên, khóc lóc, cãi vã.

Nhưng bà chẳng làm gì cả, chỉ bình tĩnh ký tên vào giấy tờ.

Khi gia đình đứa con riêng dọn vào căn biệt thự lớn nhất, mẹ tôi còn gửi tặng một giỏ trái cây.

Ba năm sau, mẹ bất ngờ bị đột quỵ, phải nhập viện.

Tôi hoảng loạn, còn mẹ thì bảo tôi đến ngân hàng lấy tiền giúp bà.

Tôi cầm thẻ của mẹ, nhập mật khẩu, và ngay khoảnh khắc nhìn thấy số dư, cả người tôi chết lặng.

Mẹ dựa vào đầu giường bệnh, nở nụ cười thản nhiên như gió thoảng.

01

Không khí trong phòng khách đặc quánh lại như một khối sắt lạnh ngắt.

Kim giây trên chiếc đồng hồ treo tường kiểu cũ mỗi lần nhảy một nhịp, như một nhát búa nện thẳng vào thần kinh tôi, vang lên nặng nề và chói tai.

Bố tôi, Trần Kiến Quốc – người đàn ông đã sống kiểu “chia đôi tiền bạc” với mẹ tôi suốt bốn mươi sáu năm – vừa trút hơi thở cuối cùng vào hôm qua.

Hôm nay, luật sư của ông đã mang một bản di chúc lạnh lùng, ngồi ngay trên ghế sofa trong nhà chúng tôi.

Chiếc ghế sofa đó được mua từ hai mươi năm trước, lớp da bên ngoài đã nứt nẻ, để lộ phần mút màu xám vàng bên trong, trông như những cái miệng già nua đang chế giễu.

Mẹ tôi, Phương Huệ Lan, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế cũ ấy, lưng thẳng tắp, mái tóc hoa râm được chải gọn gàng không một sợi lệch.

Bà mặc một chiếc áo sơ mi cũ màu nhã nhặn, gương mặt không chút gợn sóng, như thể điều sắp được đọc ra chỉ là bảng giá rau củ ngày mai ở chợ, chứ không phải là phán quyết cuối cùng cho cuộc hôn nhân 46 năm của mình.

Luật sư đẩy nhẹ gọng kính gọng vàng trên sống mũi, tròng kính phản chiếu ánh sáng âm u ngoài cửa sổ, che lấp cảm xúc trong mắt ông ta.

Ông ta hắng giọng, bắt đầu đọc văn bản đã được soạn sẵn với giọng điệu vô cảm.

“Dựa theo nguyện vọng lúc sinh thời của ông Trần Kiến Quốc, toàn bộ tài sản cá nhân đứng tên ông, bao gồm 25 căn nhà nằm ở nội thành và ngoại ô, đều do con trai ông là Trần Bân thừa kế.”

Trần Bân.

Đứa con riêng chỉ nhỏ hơn tôi vài tuổi.

Người mà trong mắt bố tôi mới là “hương hỏa chân chính”.

Máu trong người tôi lập tức dồn thẳng lên đầu, tai ù đi, cả thế giới như đảo lộn.

Hai mươi lăm căn nhà!

Từng đồng bạc bố tôi tiết kiệm nhờ chia đôi với mẹ, từng đồng được vun đắp từ sự nhẫn nhịn và hy sinh của mẹ, cuối cùng lại chảy vào tay một kẻ không hề liên quan đến chúng tôi!

“Vậy còn chúng tôi thì sao?”

Giọng tôi khô khốc như giấy ráp chà vào nhau, từng chữ như được ép ra từ kẽ răng.

“Tôi và mẹ tôi thì sao?”

Ánh mắt của luật sư cuối cùng cũng rời khỏi bản di chúc, nhìn về phía tôi, mang theo một kiểu thương cảm theo khuôn mẫu.

“Xét đến tình nghĩa vợ chồng hơn bốn mươi năm giữa ông Trần Kiến Quốc và bà Phương Huệ Lan, ông ấy đặc biệt để lại quyền cư trú tại căn nhà hiện tại cho bà Phương và cô Trần Niệm.”

Quyền cư trú.

Thật là một sự bố thí hào phóng.

Chúng tôi giống như hai con thú cưng bị nhốt, được phép tiếp tục sống trong chiếc lồng cũ kỹ này cho đến lúc chết.

Còn quyền sở hữu căn nhà, đương nhiên, cũng thuộc về người đàn ông trẻ tên Trần Bân kia.

Một sợi dây nào đó trong tôi, đứt phựt.

Cơn giận như dung nham cuộn trào trong lồng ngực tôi, thiêu đốt, tôi cảm thấy mình sắp nổ tung đến nơi.

Tôi bật dậy, định lật tung chiếc bàn trà chất đầy những tờ giấy giả tạo kia.

Tôi muốn xé nát bản di chúc chết tiệt đó!

Tôi muốn tống cổ gã luật sư này, cái kẻ đồng lõa của tên đao phủ kia, cút khỏi nhà tôi!

Một bàn tay mát lạnh, đúng lúc này lại nắm chặt cổ tay tôi.

Bàn tay đó đầy nếp nhăn, nhưng sức lực lại mạnh đến bất ngờ, kiềm chế toàn bộ sự cuồng nộ và điên tiết trong tôi.

Là mẹ tôi.

Bà vẫn bình thản ngồi đó, thậm chí không ngẩng đầu nhìn tôi, chỉ nhìn luật sư, nhàn nhạt cất lời.

“Đưa tôi giấy tờ.”

Luật sư đưa bản di chúc và cây bút qua.

Tôi trơ mắt nhìn mẹ tôi, người mà tôi nghĩ sẽ còn suy sụp và tức giận hơn cả tôi, cầm lấy cây bút.

Bà ký tên mình thật ngay ngắn ở cuối văn bản đó, trên tờ giấy chà đạp lên bốn mươi sáu năm hôn nhân của bà, biến nó thành thứ rẻ mạt không đáng một xu.

Phương Huệ Lan.

Ba chữ ấy, bà viết nghiêm chỉnh và thanh tú, đúng như phong thái một giáo viên đã nghỉ hưu.

Không một chút run rẩy, không mảy may do dự.

Ký xong, bà đẩy bản di chúc lại cho luật sư, giọng điệu nhạt như đang nói “Hôm nay trời đẹp đấy.”

“Xong rồi.”

Similar Posts

  • Cùng Nhau Lập Nghiệp, Cùng Nhau Phá Sản

    Chúng tôi kết hôn theo kiểu DINK* đã 15 năm nay rồi, vậy mà chồng tôi lại có con riêng bên ngoài, đã thế không chỉ có một đứa.

    Người phụ nữ kia cũng chẳng vội chen chân vào vị trí chính thất, cô ta tính toán rất khôn ngoan. Bởi dù sao tôi cũng không có con, mà con riêng cũng có quyền thừa kế hợp pháp theo luật. Vậy nên cô ta không cần danh phận, mà chỉ cần con mình kế thừa khối tài sản khổng lồ mà tôi và chồng cùng nhau vất vả gây dựng suốt nửa đời người mà thôi.

    Tôi suy nghĩ hồi lâu. Cuối cùng đi đến quyết định ly hôn, vì như vậy tôi có thể chia được phần lớn tài sản. Chỉ tiếc là phần còn lại kia cũng đủ để họ ăn sung mặc sướng ba đời sau rồi.

    Như thế thì quá nhân từ với họ. Thôi thì, chi bằng… phá sản luôn đi.

    Dù sao tôi cũng chỉ có một thân một mình, sẽ không đến mức chết đói. Tôi muốn xem thử sau khi phá sản thì mấy đứa con đó của họ lấy gì mà sống.

    *DINK (Viết tắt của Double Income, No Kids), tức ‘Hai thu nhập, không con cái’ là thuật ngữ chỉ cặp vợ chồng mà cả hai đều có công ăn việc làm, có hai nguồn thu nhập và không sinh con. DINK phải là những cặp vợ chồng có quan điểm sống không cần sinh con và thực tế không sinh con chung. Những trường hợp khác do vô sinh hoặc điều kiện bên ngoài chi phối dẫn đến không có con chung thì không được xếp vào nhóm này. Đối lập với DINK là DEWK (Double Employed With Kids).

     

  • Gia Đình Chỉ Khi Cần Tiền

    Tôi bay đến Thâm Quyến để phẫu thuật, tối hôm trước nhắn tin hỏi em gái có thể cho tôi ở nhờ ba đêm được không.

    Nó trả lời rất nhanh: “Anh à, dạo này nhà em không tiện, anh ở khách sạn đi, em chuyển cho anh ít tiền.”

    Lịch sử chuyển khoản hiện lên: 188 tệ.

    Tôi nhìn chằm chằm con số ấy rất lâu, không trả lời, rồi tắt điện thoại.

    Đêm đó, nằm trên giường khách sạn, trong đầu tôi chỉ xoay vần duy nhất một chuyện.

    Hai năm trước, khi nó lương tháng chỉ có 3.000 tệ mà muốn mua nhà ở Thâm Quyến, sau khi tôi hủy khoản trả góp 5.000 tệ mỗi tháng, em gái hoàn toàn sụp đổ.

  • Sống Lại Một Lần Tôi Lập Tức Ly Hôn Với Người Chồng Trí Thức

    Kiếp trước, tôi yêu một người đàn ông xuất thân bình thường – Triệu Kiến Quốc.

    Chỉ vì lần đầu gặp anh ta, tôi bị cuốn hút bởi đôi mắt sâu thẳm, chiếc cằm góc cạnh và thân hình săn chắc.

    Tôi không chỉ dùng các mối quan hệ của mình để đưa anh ta vào làm trong cơ quan nhà nước, còn giúp anh ta lên chức cục trưởng, suốt ba mươi năm làm vợ, tôi luôn tận tụy vì gia đình.

    Nhưng đổi lại, chỉ là sự thiên vị và chăm lo vô điều kiện của anh ta dành cho mẹ con người tình thanh mai – Chu Lệ Phương.

    Còn tôi, sau khi sảy thai và không thể sinh con nữa, khi bước vào tuổi trung niên, Triệu Kiến Quốc – người đã có địa vị và quyền lực – bắt đầu đối xử với tôi bằng bạo lực lạnh mỗi ngày. Tôi rơi vào trầm cảm, cuối cùng chết vì ung thư vú.

    Linh hồn tôi chứng kiến Chu Lệ Phương dẫn con trai về chiếm nhà chiếm quyền, căm phẫn không cam lòng, cuối cùng tiêu tan thành tro bụi.

    Lần nữa mở mắt, Triệu Kiến Quốc đang chuẩn bị nói với tôi chuyện đón mẹ con Chu Lệ Phương về sống cùng.

  • Ngày Tôi Về Nhà Hào Môn

    Ngày đầu tiên được đón về nhà họ hào môn, gia đình tổ chức tiệc tẩy trần cho tôi. Em gái gắp con tôm còn nguyên vỏ vào bát tôi, quay đầu nói: “Vỏ tôm có dinh dưỡng, bổ sung canxi đó.”

    【Nhà họ Lục cũng được xem là hào môn mà, sao lại nghèo đến mức phải ăn vỏ tôm để bổ sung canxi vậy?】

    Ngồi bên bàn, tận hưởng khoảnh khắc đoàn viên hiếm hoi cùng gia đình, tôi bỗng ngẩn người.

    Bọn họ… đều nghe thấy tiếng lòng của tôi.

  • Tết Này Tôi Nghỉ Tài Trợ

    VĂN ÁN

    Gần Tết, khi các đơn vị chuyển phát sắp ngừng nhận hàng, chị dâu đột nhiên đăng một video lên mạng rồi @ tên tôi vào..

    Nội dung viết là:

    Học phí của con không đóng, nó có cô nó lo.

    Quần áo của con không mua, nó có cô nó lo.

    Giày dép của con không mua, nó có cô nó lo.

    Đồ chơi của con không mua, nó có cô nó lo.

    Không mua, không mua, cái gì cũng không mua, tất cả đợi cô nó mua.

    Trong khoảnh khắc đó, lòng tôi chợt thấy khó chịu.

    Trước nay, tôi vẫn luôn chủ động bỏ tiền cho cháu trai.

    Nhưng bây giờ cô ta mở miệng đòi hỏi một cách đương nhiên như thế, cứ như thể tôi nợ cô ta vậy.

    Cái tính ngang ngạnh trong tôi trỗi dậy, tôi giả vờ như không hề nhìn thấy đoạn video ấy.

    Không bao lâu sau, mẹ tôi gọi điện trách móc:

    “Năm nay con bị làm sao vậy? Sắp ngừng chuyển phát rồi mà đồ còn chưa mua, con cố tình để chị dâu với anh trai con cãi nhau à!”

    Trong điện thoại còn lẫn cả tiếng chị dâu nổi nóng.

    Mẹ tôi dùng giọng điệu ra vẻ vì tôi mà khuyên nhủ:

    “Con là em chồng, phải thương cháu trai, đối xử tốt với chị dâu một chút. Không thì sau này con còn mặt mũi nào mà về nhà ngoại?”

    Tôi tức đến bật cười, nói lại với bà:

    “Không về thì không về. Với con mà nói, còn là chuyện tốt, đỡ tốn tiền!”

  • Son Môi Và Chồng Không Thể Chia Sẻ

    Sau năm năm kết hôn, tôi đề nghị ly hôn với Triệu Cảnh Khiêm.

    Anh ấy thấy buồn cười.

    “Chỉ vì tôi tặng người khác một thỏi son?”

    Tôi nghiêm túc gật đầu, “Đúng.”

    Triệu Cảnh Khiêm nhíu mày, bất đắc dĩ nói:

    “Em đã có nhiều như vậy rồi, chia cho người khác một thỏi son cũng không được sao?”

    “Đừng làm loạn nữa, mai anh mua cho em mười thỏi, được không?”

    Chúng tôi là thanh mai trúc mã, luôn yêu thương hòa thuận.

    Anh ấy tin rằng tôi sẽ không bao giờ từ bỏ cuộc hôn nhân này.

    Đáng tiếc, tôi không thể chịu được một hạt cát trong mắt.

    Son môi và chồng, không thể chia sẻ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *