Trả Lại Ngai Phi

Trả Lại Ngai Phi

Tại yến tiệc trong cung, Thái tử tuyên bố: Ai có thể nối tiếp vế thơ, người ấy sẽ trở thành Thái tử phi tương lai.

Kiếp trước, ta đoán trước được vế thơ, Thái tử liền tưởng rằng người cùng chàng tâm đầu ý hợp nơi vườn mai chính là ta.

Cho đến đêm động phòng hoa chúc, thị nữ của ta mới thú nhận nàng mới là người cùng Thái tử đối thơ nơi vườn mai, rồi lập tức uống độc tự tận.

Sau khi Thái tử đăng cơ làm đế, việc đầu tiên là truy phong nàng làm Hoàng hậu.

Việc thứ hai, là ban cho ta một chén rượu độc, khiến ruột gan tan nát mà chết.

“Chẳng phải ngươi giả danh Thanh Hà sao, vốn dĩ vị trí Thái tử phi là của nàng!”

“Đây là món nợ ngươi mắc với Thanh Hà.”

Nhưng vốn dĩ những vần thơ ấy, là do chính tay ta viết ra.

Sau khi ta chết, chàng ném toàn tộc ta vào bãi tha ma, để cho chó hoang tranh nhau gặm xương.

Khi ta mở mắt sống lại, liền chủ động đẩy Thanh Hà ra ngoài.

Thái tử chẳng phải muốn cưới nàng làm phi sao? Ta thành toàn cho họ.

1

“Nghịch phong như giải ý, ai có thể nói ra vế sau, chính là Thái tử phi của cô.”

Lời vừa dứt, các tiểu thư quý tộc trong tiệc tranh nhau ứng đáp.

“Thanh cực bất tri hàn.”

“Cô tiêu thoại bản nan.”

Thái tử Tiêu Tông đều lắc đầu thất vọng.

Yến tiệc lần này là do Hoàng hậu chủ trì để tuyển phi cho Tiêu Tông.

Vốn là để các tiểu thư biểu diễn tài nghệ, nhưng Tiêu Tông lại đột ngột đổi luật.

Hơn mười tiểu thư danh môn thế gia không ai làm chàng hài lòng,

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía ta, ai nấy đều chờ ta đoạt giải đầu.

Ngay cả ánh mắt của Hoàng hậu nhìn ta cũng tràn đầy kỳ vọng.

Dẫu sao phụ thân ta là Viện trưởng Hàn Lâm Viện, mẫu thân ta là trưởng nữ Quốc Tử Giám.

Ta từ khi sinh ra đã định sẵn là phi, là tần. Nhưng đời này, ta không muốn vào cung nữa.

Ta đứng dậy, khom người thi lễ với Tiêu Tông, giọng khàn khàn đề nghị:

“Thái tử, người thật sự tâm đầu ý hợp với ngài chưa chắc đã là quý nữ, có lẽ là một thứ nữ trong phủ nào đó, hoặc chỉ là một thị nữ, Thái tử có thể mở rộng phạm vi tuyển chọn chăng?”

Tiêu Tông mặt mày hớn hở, lớn tiếng nói: “Bất luận là ai, chỉ cần đối ra vế thơ, đều có thể trở thành Thái tử phi của cô.”

Ta khẽ mỉm cười, chính là chờ câu nói này của chàng.

Ta lập tức đẩy thị nữ Thanh Hà đang ngấp nghé bước ra.

Thanh Hà nắm chặt vạt áo, hoảng hốt đứng giữa đại sảnh.

“Xem ra tiểu nữ nhà họ Trần không biết vế sau là gì, chẳng lẽ tài hoa của nàng chỉ là giả dối?”

“Nếu thị nữ trong phủ nàng đối ra vế sau, Thái tử thật sự sẽ cưới một thị nữ làm Thái tử phi sao?”

Giữa những lời bàn tán xôn xao, Tiêu Tông bước đến gần Thanh Hà, ánh mắt tràn đầy ôn nhu an ủi nàng.

“Đừng sợ, nếu đêm qua thật sự là ngươi, cô nhất định sẽ cho ngươi một công đạo.”

Thanh Hà nước mắt lưng tròng, run rẩy cất lời: “Nghịch phong như giải ý, dung dị mạc tồi tàn.”

Con ngươi Tiêu Tông mở to, lập tức nắm tay Thanh Hà đi đến trước mặt Hoàng hậu, mặt mày rạng rỡ.

“Mẫu hậu, Thái tử phi của nhi thần chính là nàng.”

Không khí trong tiệc dường như đông cứng lại, hồi lâu sau, Hoàng hậu sắc mặt xám xịt, vỗ bàn một tiếng thật mạnh:

“Hoang đường! Thái tử phi sao có thể là một thị nữ!”

Sau đó Hoàng hậu đưa ánh mắt nhìn ta:

“Nếu Thái tử muốn cưới, thì nên cưới tiểu thư họ Trần làm phi. Còn thị nữ kia, cùng lắm chỉ làm thiếp hầu hạ bên phòng!”

Ta bước ra, đối diện với ánh mắt độc địa của Tiêu Tông, phủ phục hành lễ:

“Thái tử và Thanh Hà đã có tình ý, thần nữ không muốn tranh đoạt điều người khác yêu, khẩn thỉnh Hoàng hậu thu hồi thánh chỉ!”

Kiếp trước, ta một lòng cho rằng Tiêu Tông để tâm đến ta.

Cho đến khi ta vô tình thấy bức thư chàng gửi cho thị nữ, mới biết hai người đã sớm tư tình qua lại.

Similar Posts

  • Năm Tôi 60

    Tôi đã dùng toàn bộ tiền tiết kiệm cả đời để mua cho con gái và con rể một căn hộ thuộc khu vực trường điểm, chỉ để cháu ngoại tôi có thể vào được một trường tiểu học danh tiếng.

    Trước ngày nhập học, nhà trường tiến hành kiểm tra hoàn cảnh gia đình, giáo viên yêu cầu đến nhà thăm hỏi.

    Tối hôm trước, con rể đưa cho tôi một chiếc thẻ phòng khách sạn:

    “Mẹ, dạo này mẹ vất vả rồi.”

    “Ngày mai có giáo viên đến nhà, bọn con đã đặt cho mẹ một phòng khách sạn rồi, coi như bọn con hiếu kính mẹ, mẹ đi nghỉ ngơi một đêm nhé.”

    Tôi sững người.

    Con gái tôi, Giang Noãn, cũng níu lấy tay tôi:

    “Đúng đó mẹ, tất cả là vì Tiểu Bảo.”

    “Bọn con chỉ muốn tạo ấn tượng tốt nhất với giáo viên, mẹ giúp bọn con lần này được không?”

    Bà thông gia cũng cười hùa theo: “Bọn trẻ chỉ sợ có mẹ ở đây thì khách sáo quá, nghe lời đi mà.”

    Bọn họ phối hợp ăn ý, lời nói bóng gió đều đang ám chỉ: sự có mặt của tôi sẽ kéo lùi hình ảnh gia đình.

    Tôi đẩy lại thẻ phòng, bình tĩnh nói:

    “Tôi không đi đâu hết. Tôi là bà ngoại của Tiểu Bảo, chẳng có gì phải giấu giếm.”

    Câu từ chối của tôi khiến cả ba người đều im bặt.

    Bà thông gia là người đầu tiên lên tiếng: “Bà chỉ là người thu mua ve chai thôi, chúng tôi biết giới thiệu thế nào với giáo viên? Bà định bôi tro trát trấu vào mặt cả nhà à?”

    Con gái tôi cũng sốt ruột, cuối cùng nói ra lời trong lòng:

    “Mẹ! Mẹ không thể thông cảm cho bọn con sao? Hàng xóm hỏi thăm, bọn con còn nói mẹ là người giúp việc. Nếu mẹ ở lại, bọn con giải thích sao được?”

    Tôi nắm chặt chiếc thẻ phòng lạnh buốt trong tay, tức đến bật cười.

    “Được thôi, tôi sẽ đi. Nhưng căn nhà này, tôi cũng thu lại. Hai người đã ưu tú đến vậy, thì tự mua một căn khác mà ở.”

  • Hoàng Hậu Không Vào Cung

    VĂN ÁN

    Khi thánh chỉ rơi xuống sân nhà ta, ta đang ngồi xổm dưới đất xem kiến chuyển tổ.

    Cuộn thánh chỉ lụa vàng lăn đến bên chân ta.

    Thái giám giọng the thé hô:

    “Dao Quang tiếp chỉ!”

    Phụ mẫu ta lập tức phủ phục, đầu đập đất kêu “bộp bộp”.

    Ta không nhúc nhích.

    Giọng kia lại càng the thé, gấp gáp hơn: “Dân nữ Dao Quang, ôn lương đôn hậu, dung mạo xuất chúng… đặc sắc phong làm hậu, chọn ngày lành nhập chủ trung cung! Khâm thử ——”

    Không khí như đông cứng lại.

    Phụ thân ta run như lá trong gió: “Nương nương… mau… mau tạ ơn đi!”

    Ta vẫn nhìn đàn kiến bò dưới đất.

    “Không nhận.”

    Lời nói chẳng lớn, nhưng rơi xuống đất nặng như đá.

    Mặt thái giám thoắt cái trắng bệch, như bị quét vôi tường: “Dao… Dao Quang cô nương, kháng chỉ là trọng tội tru cửu tộc đó!”

    Mẫu thân ta kêu lên một tiếng “hơ”, mềm nhũn ngã vào lòng phụ thân.

    Ta đứng dậy, phủi bụi trên váy: “Về nói với hắn,” ta nhìn cuộn lụa vàng chói mắt, “ai muốn thì làm, ta không hầu.”

    thái giám lăn lê bò toài mà chạy.

    Phụ thân ta ngồi bệt xuống đất, ngón tay run rẩy chỉ ta: “Ngươi… ngươi điên rồi! Đó là Hoàng thượng! Là Trảm Phong đó!”

    Trảm Phong.

    Cái tên ấy như kim châm, đâm vào tim ta một nhát.

  • Bản Lĩnh Của Người Bị Bỏ Rơi

    Kết hôn đến năm thứ 5, Tạ Quân Trạch tìm một cô trợ lý trẻ trung xinh đẹp.

    Anh ta giải thích với tôi:

    “Công việc cần thôi, anh sẽ không cho cô ấy cơ hội vượt ranh giới đâu.”

    Nhưng sau đó, anh lại cho cô ấy vô vàn đặc quyền.

    Tự nguyện xách túi cho cô ta, cùng ngồi khinh khí cầu, còn đi xem mưa sao băng với nhau.

    Tôi âm thầm thu thập bằng chứng, phân chia rõ ràng tài sản công ty, rồi không để anh từ chối, đưa đơn ly hôn đến trước mặt:

    “Lỗi sai của anh, quy đổi ra cổ phần chuyển cho tôi là được.”

  • Tỷ Muội Trầm Hương Viện

    Đại tỷ của ta là một trong những nữ tử nổi danh nhất kinh thành với mệnh “vượng phu”.

    Cũng nhờ mệnh ấy, dù chỉ là thứ nữ, nàng lại được Quốc công phủ coi trọng, đón về làm chính thê để xung hỉ!

    Trước ngày xuất giá, trưởng tỷ lo lắng cho ta, liền xin cho ta được gả theo.

    Nàng làm chính thê, ta làm thiếp thất.

    Ta mừng rỡ vô cùng.

    Ở Sở phủ làm ầm ĩ một phen, ép phụ thân đồng ý.

    Quốc công phủ vốn chẳng bằng lòng, cho rằng ta là kẻ ngu độn, nói rằng rước ta vào là làm ô danh phủ Quốc công.

    Đại tỷ lại nói, nếu ta không được gả, nàng cũng chẳng chịu vào cửa.

    Bên phủ ấy đành phải nhượng bộ.

  • Thượng Thượng Xăm, Hạ Hạ Xăm

    Toàn bộ Kinh Thành đều biết, chỉ vì muốn cưới Giang Tri Hư, Phong Cảnh Thần mỗi năm đều phải chịu những hình phạt khắc nghiệt.

    Tất cả chỉ vì nhà họ Phong là gia tộc truyền thừa trăm năm, có gia quy rằng: người thừa kế muốn kết hôn, nhất định phải vào tổ đường xin được “thượng thượng xăm”.

    Thế nhưng suốt ba năm liền, mỗi lần Phong Cảnh Thần bước vào tổ đường, kết quả đều là… “hạ hạ xăm”.

    Năm đầu tiên, anh quỳ trong tổ đường ba ngày ba đêm, không ăn không uống, đến cuối cùng ngất xỉu phải đưa đi viện cấp cứu.

    Năm thứ hai, anh chịu năm mươi roi gia pháp, lưng bị đánh đến toạc da rách thịt.

    Năm thứ ba, trong lúc sốt cao vẫn phải quỳ giữa trời băng tuyết, đến suýt nữa thì đôi chân không còn giữ được.

    Thế nhưng, mỗi năm anh đều thất bại với lý do: gia quy không thể phá bỏ.

    Cho đến năm thứ tư, Giang Tri Hư quyết định: nếu năm nay anh vẫn rút được “hạ hạ xăm”, vậy thì cô sẽ cùng anh chịu phạt, rồi yêu cầu nhà họ Phong phá lệ cho họ kết hôn.

    Khi cô vội vã chạy đến tổ đường nhà họ Phong, thì đúng lúc nhìn thấy khoảnh khắc Phong Cảnh Thần rút được thẻ xăm.

    Anh cúi người nhặt tờ xăm lên, ba chữ “Thượng Thượng Xăm” vừa vặn nằm trong tầm mắt của Giang Tri Hư.

    Nhưng trước khi cô kịp thở phào nhẹ nhõm hay bật cười mừng rỡ, Phong Cảnh Thần lại đặt tờ xăm ấy trở lại trong ống, rồi bình tĩnh rút ra một thẻ “Hạ Hạ Xăm”.

    Tiếp đó, anh đưa tờ xăm cho người anh họ đứng bên cạnh, giọng nói trầm thấp vang lên trong tổ đường tĩnh lặng:

    “Mọi người cứ nói ra ngoài rằng năm nay tôi vẫn rút được hạ hạ xăm.”

  • Căn Nhà Không Dành Cho Con Trai

    Sau khi biết tôi đã mua được một căn nhà lớn, ba tôi lại dõng dạc yêu cầu tôi sang tên căn nhà cho đứa con riêng của ông trước mặt một đám đông họ hàng bạn bè.

    “Con vốn không định kết hôn, nhà sớm muộn gì cũng là của em trai con.

    Chi bằng bây giờ sang tên luôn cho nó, để nó sớm kết hôn sinh con, nối dõi tông đường nhà chúng ta!”

    Mẹ tôi không hề do dự, lập tức từ chối và còn đứng ra cãi lại cả đám người.

    Nhưng tôi chẳng những không ủng hộ mẹ, mà còn đứng về phía ba, cùng nhau chỉ trích bà.

    “Ba nói đúng mà, chị gái thì phải đối xử tốt với em trai, mai con sẽ đi sang tên nhà luôn!”

    Không chỉ vậy,

    Tôi còn ép mẹ nhường chỗ cho người thứ ba, bắt bà phải đi theo giám sát đối phương, không cho bà về nhà quậy phá!

    Mẹ tôi tức đến suýt ngất.

    Nhưng rất nhanh sau đó, người tức không còn là mẹ tôi nữa, mà là ba tôi và đứa con riêng kia!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *