Bản Lĩnh Của Người Bị Bỏ Rơi

Bản Lĩnh Của Người Bị Bỏ Rơi

Kết hôn đến năm thứ 5, Tạ Quân Trạch tìm một cô trợ lý trẻ trung xinh đẹp.

Anh ta giải thích với tôi:

“Công việc cần thôi, anh sẽ không cho cô ấy cơ hội vượt ranh giới đâu.”

Nhưng sau đó, anh lại cho cô ấy vô vàn đặc quyền.

Tự nguyện xách túi cho cô ta, cùng ngồi khinh khí cầu, còn đi xem mưa sao băng với nhau.

Tôi âm thầm thu thập bằng chứng, phân chia rõ ràng tài sản công ty, rồi không để anh từ chối, đưa đơn ly hôn đến trước mặt:

“Lỗi sai của anh, quy đổi ra cổ phần chuyển cho tôi là được.”

1

“Chồng cô lần này lại không đến sao?”

Tại một bệnh viện nơi đất khách quê người, tôi đang chờ bác sĩ xem xong kết quả kiểm tra và thông báo kết luận.

Bác sĩ là một người lai, cô ấy hơi cau mày, cất giọng tiếng Trung không mấy lưu loát, mang theo khó hiểu và chút giận dữ.

“Anh ấy bận công việc.” Tôi cười nhạt, bất lực đáp.

Ba năm trước, tôi và Tạ Quân Trạch bắt đầu thử làm thụ tinh ống nghiệm, nhưng vài lần trước đều thất bại.

Vì anh ấy quá bận, cuối cùng chúng tôi lựa chọn cấy phôi đông lạnh.

Đến ngày thứ 7, bác sĩ cầm theo một bản báo cáo bước vào phòng bệnh.

“Lần này phôi thai vẫn không làm tổ.” Cô ấy nhìn tôi, rồi cúi đầu lật xem bảng biểu trên tay, thở dài nói tiếp: “Lần sau hãy bảo chồng cô đến cùng, tôi cần anh ấy kiểm tra lại một số hạng mục mới.”

Tôi không biết nên trả lời thế nào, bụng còn hơi đau, nên định gọi cho Tạ Quân Trạch.

Nhưng gọi mấy cuộc đều không liên lạc được.

“Đinh” một tiếng, Instagram thông báo có bài mới từ người tôi theo dõi.

【Người có tình rồi sẽ về bên nhau, đây chính là lời chúc phúc đẹp nhất】

Trong ảnh, cô gái mặc đồ bơi hở lưng, tựa vào mép hồ bơi, quay lưng về phía ống kính, còn người đàn ông thì ánh mắt dịu dàng, nghiêng đầu nhìn cô ấy.

Biển rộng vô bờ, bữa sáng nổi trên hồ, thậm chí ánh nắng cũng như đang làm đèn chiếu sáng cho đôi trai xinh gái đẹp.

Tấm khác là chiếc giường khách sạn phủ đầy hoa hồng.

Bàn tay lớn gân guốc của người đàn ông siết chặt bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô gái.

Nốt ruồi đỏ trên đốt giữa ngón tay áp út bên trái của người đàn ông ấy đặc biệt nổi bật.

Màn hình vụt tắt, soi ngược lại gương mặt vốn đã không chút huyết sắc của tôi, nay càng trắng bệch đến đáng sợ.

Tôi cười khổ, thì thầm một tiếng: “Có lẽ sau này anh ấy sẽ không đến nữa đâu.”

Cuộc hôn nhân bị nhiều người không mấy tán thành này, cuối cùng cũng sắp đi đến hồi kết rồi.

Bạn của anh ấy từng nói, giúp đỡ giữa lúc hoạn nạn thì chắc chắn có mưu đồ, tình cảm như vậy không thể bền lâu.

Cảm ơn vì lời tiên đoán đó — Tạ Quân Trạch đã ngoại tình.

2

Khi máy bay hạ cánh, tài xế đã đợi sẵn bên ngoài.

Vừa lên xe, Tạ Quân Trạch gọi điện đến.

“Mấy hôm trước anh đi công tác, không xem điện thoại. Tài xế đón được em rồi chứ?”

Giọng anh ấy trầm thấp đầy từ tính, lời giải thích dịu dàng cùng câu hỏi nghe như ngập tràn cưng chiều và thâm tình.

Từ lúc còn trẻ đến tận bây giờ vẫn vậy, tôi từng xem sự dịu dàng ấy là pháo đài kiên cố của cuộc hôn nhân này.

Nhưng sự dịu dàng đó, chỉ một giây trước anh ấy cũng dùng cho người khác.

“Đón rồi.” Tôi nhẹ nhàng xoa bụng, nói tiếp, “Vẫn không có thai.”

Anh ấy im lặng vài giây rồi mới lên tiếng:

“Đừng lo, không có thì thôi, anh chỉ cần em khỏe mạnh.”

Năm đó, khi anh ấy bị kẻ thù bắt cóc, tôi vì cứu anh, bị đá mấy cú vào bụng đến mức mất đi đứa con bốn tháng tuổi.

Từ đó về sau, tôi không thể thụ thai tự nhiên nữa.

Dù vẫn có thể làm IVF, nhưng anh ấy dường như sợ tôi đau lòng, chưa bao giờ chủ động hỏi, chỉ khi tôi nói thì anh mới biết kết quả.

Thấy tôi không đáp, anh lại tự mình nói tiếp:

“Tối nay có một buổi tiệc, chắc sẽ kết thúc muộn, anh không về nữa đâu.”

Bình thường xã giao về muộn không về nhà, tôi cũng có thể hiểu.

Nhưng hôm nay, anh ấy lại quên mất.

Trước khi cưới, anh từng hứa rằng, dù có chuyện gì xảy ra, mỗi năm vào ngày này sẽ cùng tôi đi thăm mộ ba tôi.

Chúng tôi là thanh mai trúc mã, lúc nhà họ Tạ sa sút, ba tôi dù đang bệnh nặng vẫn không chút do dự ra tay giúp đỡ, điều kiện duy nhất là anh phải cưới tôi.

Vậy mà mới chỉ năm thứ năm kết hôn, anh ấy đã quên mất lời hứa.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, giữa dòng xe cộ tấp nập, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống, tôi khẽ đáp: “Ừ.”

Tôi ngồi cả buổi chiều trước mộ ba, và cả buổi chiều ấy, hot search cũng không rời khỏi điện thoại.

Trong video là một buổi tụ họp nhỏ trong giới nhà giàu, Tạ Quân Trạch nổi bật giữa đám đông, dáng cao chân dài, âu phục chỉnh tề, toát lên vẻ quý phái và lạnh lùng.

Anh ấy khẽ cong môi, cúi người giúp cô trợ lý kiêm bạn gái Dụ Thiến Thiến vén chiếc váy dài đang quét đất.

Bình luận của cư dân mạng: “Đúng là tổng tài bá đạo và cô vợ nhỏ xinh xắn.”

Độ hot không ngừng tăng, nhưng không có bất kỳ động thái xử lý khủng hoảng hay gỡ tin nào.

Similar Posts

  • Mùi Phản Bội

    Lướt thấy một bài viết:【Năm tháng ngây ngô nhất của bạn, bạn đã từng làm gì?】

    Có một bình luận rất quen mắt:

    【Bạn gái tôi rất thích nghịch phía sau của tôi, tôi sợ cô ấy ngửi thấy mùi nên mỗi lần gặp đều lén xịt nước hoa của vợ…】

    Tôi không cãi, cũng không làm ầm lên.

    Chỉ lặng lẽ đổ tinh chất ớt vào lọ nước hoa đó.

    Giờ thì hay rồi.

    Anh chồng “thuần khiết” cũng có thể cảm nhận cảm giác rực cháy rồi.

  • Người Anh Nuối Tiếc Không Phải Tôi

    Lần đầu tiên qua đêm ở nhà Đoạn Gia Minh, tôi phát hiện em gái kế của anh ấy dùng áo thun của anh làm đồ ngủ.

    Tôi nói với anh, trong mắt tôi không thể dung thứ bất kỳ hạt cát nào.

    Để tránh điều tiếng, anh đưa em gái kế ra nước ngoài.

    Năm năm sau, vào đêm trước lễ cưới, Đoạn Gia Minh say rượu và đăng một dòng trạng thái đầy ẩn ý.

    【Điều tiếc nuối là, tất cả tiếc nuối của em đều có liên quan đến anh.】

    Dòng trạng thái đó chỉ tồn tại vài giây rồi biến mất.

    Tôi ngẩn người trong chốc lát, sau đó mở trang web của Cục Dân chính, huỷ hẹn đăng ký kết hôn.

    Đã không còn trái tim, thì người tôi cũng không cần nữa.

  • Nữ Nhi Đại Học Sĩ

    Cha ta là một vị đại học sĩ nổi danh, học trò đầy khắp thiên hạ.

    Người ghét nhất là những kẻ múa đao lộng kiếm, một lòng muốn dạy ta thành một danh môn thục nữ.

    Thế nhưng có một ngày, người đập nát cây đàn của ta, bắt ta học kiếm.

    “Về sau nếu có chuyện chẳng lành, con còn có bản lĩnh mà tự bảo vệ mình.”

    Ta lại lắc đầu: “Tạ Trừ ca ca nói sẽ bảo vệ con cả đời.”

    Người vồn yêu con như mạng, vậy mà người lại tát ta một cái – cũng là cái tát duy nhất trong đời ta.

  • Thiên Tài Rời Đi, Công Ty Tắt Điện

    VĂN ÁN

    Tôi là người đứng đầu phát triển chương trình điều khiển máy bay không người lái, giành được giải thưởng quốc tế, bán được ba trăm triệu.

    Công ty hứa sẽ thưởng năm triệu.

    Thế nhưng đến ngày phát lương, số tiền ấy lại được thực tập sinh mới nhận.

    Tôi tưởng phòng tài vụ nhầm lẫn, lập tức xông vào văn phòng tổng giám đốc.

    “Tổng giám đốc Tô, năm triệu tiền thưởng ấy có nhầm không?”

    Tô Mộc Nhiên chẳng buồn ngẩng đầu:

    “Trần Nhiên, tôi đã tìm hiểu kỹ rồi. Phần lớn đoạn mã cốt lõi là do Lâm Xuyên viết.”

    “Cậu ta tăng ca đến tận khuya, cuối tuần cũng ở lại công ty. Còn cô thì sao?”

    “Làm xong là ôm điện thoại, hết giờ là về. Thái độ quyết định tất cả.”

    Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng vì tức.

    “Cậu ta chỉ là thực tập sinh, biết hết mã đâu mà nói?”

    “Đủ rồi.” Tô Mộc Nhiên cắt lời tôi, “Quyết định của công ty không sai. Mọi người làm việc thế nào, tôi đều nhìn thấy hết.”

    “Nếu anh không hài lòng, có thể tìm chỗ khác.”

    Cô ta ném đơn từ chức lên bàn.

    Lòng tôi lạnh ngắt, không chút do dự ký tên.

    Trước khi rời đi, tôi ném lại một câu:

    “Tô Mộc Nhiên, sau này có vấn đề kỹ thuật gì thì phiền cô đi tìm cái người hay tăng ca kia mà hỏi, đừng có đến làm phiền tôi.”

    Cô ta cười khẽ, vẻ mặt chẳng hề bận tâm:

    “Không thành vấn đề.”

  • Mẹ Tôi Được Bán Với Giá Hai Ngàn

    Mẹ tôi bị bán rồi.

    Ba nói, trước khi đưa đi thì phải “hưởng thụ lần cuối”.

    Ông ta chẳng chút kiêng dè, lôi mẹ vào phòng rồi đóng sầm cửa lại.

    Chẳng bao lâu sau, trong phòng vang lên tiếng mẹ tôi nghẹn ngào khóc.

    Xong việc, ba mở toang cửa, ném ra cho mẹ một tờ “giấy bán vợ”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *