Con Không Hiếu, Mẹ Không Buông

Con Không Hiếu, Mẹ Không Buông

Lại đến thời điểm đóng bảo hiểm y tế hằng năm.

Mẹ gọi điện cho tôi.

“Ba con với mẹ năm nay không định đóng nữa. Cả hai vẫn khỏe mạnh, chẳng cần tốn tiền vào mấy thứ vớ vẩn đó.”

Năm nào bà cũng nói vậy, và năm nào tôi cũng chủ động nói sẽ đóng thay họ.

Thế nhưng năm nay, tôi không muốn làm vậy nữa.

“Không đóng thì thôi, chỉ cần đừng hối hận là được.”

Mẹ im lặng vài giây, không nói lời nào, rồi cúp máy luôn.

Tôi biết bà đang giận, nhưng tôi thì chẳng thấy có gì đáng bận tâm.

Không phải vì tiếc tám trăm tệ đó, mà là vì tôi đã chịu đủ rồi—chịu đủ cái sự vừa ngu ngốc vừa độc địa của bà.

1

Chưa được bao lâu, mẹ lại gọi lại.

“Con cũng đừng có đóng thay. Bọn mẹ không cần, mà có đóng cũng chẳng biết ơn gì đâu.”

Tôi bật cười: “Đương nhiên rồi, con đâu có rảnh tới mức tiền xài không hết.”

Việc gì phải đi làm cái chuyện vừa mất công lại chẳng ai cảm kích?

Mẹ im lặng, hơi thở dần trở nên gấp gáp.

Tôi biết bà lại tức rồi, nhưng lần này tôi không có ý định dỗ dành.

“Không có chuyện gì nữa thì con cúp máy đây, con đang làm việc.”

“Lỡ con lén đóng thì sao?”

Bà đột nhiên nói: “Dù gì mấy năm trước cũng toàn con đóng, với lại con luôn tự nhận mình là người hiếu thảo mà.”

Cái giọng nói móc mỉa đó khiến tôi bực không chịu được.

“Rốt cuộc mẹ muốn gì đây?”

“Thề đi. Lấy đứa con trong bụng ra thề. Để sau này khỏi nói là mẹ chiếm lợi từ con.”

Tay tôi siết chặt lấy điện thoại, đến mức tưởng như muốn bóp nát nó.

Năm ngoái tôi kết hôn, lên kế hoạch có con hơn một năm nay, mang thai hai lần.

Lần đầu là thai hai tháng thì bị sảy, lần này mới vừa đủ ba tháng đã lại có dấu hiệu động thai.

Bà đâu phải muốn tôi thề gì, bà đang nguyền rủa con tôi.

Đây chính là mẹ ruột tôi — Lý Tố Hoa — từ nhỏ đến lớn, chỉ cần tôi không làm theo ý bà, bà sẽ tìm cách chọc đúng nỗi đau của tôi.

Tôi càng đau, bà càng vui.

Tôi nắm chặt tay, muốn nói: Hay con lấy mẹ ra mà thề nhé? Một người sống sờ sờ còn đáng tin hơn một cái thai chưa tượng hình.

Nhưng tôi mở miệng ra rồi lại ngậm lại, rốt cuộc vẫn không thể nói ra được câu độc ác đến vậy.

“Sao, không dám à?” Bà bật cười lạnh lẽo. “Đừng như thế chứ, chẳng phải con cũng gan lắm sao? Cả năm nay có thèm quan tâm tới ba mẹ đâu.”

Bà biết tôi không nỡ lòng ác đến thế, nên cứ thế mà lấn tới.

“Sảy thai hai lần rồi mà còn cứng đầu với tôi à? Không thấy sao, ngay cả ông trời cũng đứng về phía tôi.”

Tôi tức đến phát run, nước mắt lưng tròng.

Tôi thật sự ghét cái cơ thể cứ tức giận là nước mắt tuôn ào ào này!

Sợ cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng, tôi cúp máy và chặn luôn số bà.

Tối đó, mẹ đăng một dòng trạng thái lên WeChat.

“Già rồi đúng là vô dụng, ngay cả đóng bảo hiểm qua điện thoại cũng không biết. Đứa con

gái duy nhất thì lấy chồng, bận chăm lo cho gia đình nhỏ của nó, chẳng còn thời gian để

đoái hoài gì tới mẹ. Sống như thế này còn có ý nghĩa gì? Trời ơi, người mau mang tôi đi đi,

đừng để tôi trở thành gánh nặng của con cái nữa!”

Một đoạn rất dài, nhìn thì như tự trách bản thân, nhưng thực chất là đang đổ lỗi.

Cậu tôi là người đầu tiên bình luận, hỏi mẹ tôi có chuyện gì, cần giúp gì thì cứ nói.

Dì tôi cũng vào ngay sau đó, khuyên mẹ tôi đừng nghĩ quẩn, nếu cần thì bà ấy sẽ chạy qua ở với mẹ luôn.

Ngày mai là sinh nhật của bà ngoại, tất cả con cháu đều sẽ có mặt chúc mừng.

Mẹ tôi đăng cái này, rõ ràng là để gán cho tôi cái mác “bất hiếu”, rồi kéo cả nhà cùng lên án tôi, ép tôi phải cúi đầu.

Chồng tôi nhìn tôi đầy lo lắng: “Hay là ngày mai em đừng đi. Dù gì giờ em cũng đang mệt, không đi cũng là chuyện dễ hiểu.”

Tôi lắc đầu. Tôi phải đi.

Không thể để bà muốn bôi nhọ danh tiếng tôi lúc nào cũng được.

Tôi muốn công khai sự thật trước mặt mọi người, để họ biết rõ năm ngoái bà ta đã làm ra chuyện gì.

Đúng như tôi dự đoán, hôm sau đến nhà bà ngoại, vừa bước vào cửa đã thấy mẹ đang dựa vai dì út lau nước mắt.

Cậu nhìn tôi với vẻ khó chịu: “Tân Nhi, không phải cậu trách cháu, nhưng mẹ cháu vất vả nuôi cháu lớn, sao cháu lại đối xử với bà như vậy, đến bảo hiểm y tế cũng không đóng cho mẹ!”

Mợ cũng hùa theo: “Nhiều năm nay, tiền bảo hiểm y tế của tôi với cậu cháu đều do thằng em họ cháu lo. Nó tự

giác đóng mỗi năm, không cần nhắc nhở gì hết. Có tám trăm đồng thôi mà, thanh niên bớt đi ăn hàng vài bữa là có ngay.”

Dì út thì giọng đầy cảm khái: “Mẹ cháu nói trước đây tiền bảo hiểm của mẹ với ba cháu đều là cháu đóng, mà năm nay

tự nhiên cháu không chịu đóng nữa, có phải bị nhà chồng xúi không? Tân Nhi à, đừng trách

dì nhiều lời, nhưng có chồng rồi cũng đừng quên nhà mẹ đẻ, lúc hoạn nạn vẫn phải trông cậy vào nhà mẹ đẻ đấy.”

Similar Posts

  • Tạm Biệt Lục Tinh Dã

    Sau tai nạn xe, đầu tôi bị thương.

    Tôi nói với mọi người rằng mình bị mất trí nhớ, không còn nhớ ai cả.

    Thật ra là… tôi không muốn nhớ bất kỳ ai nữa.

    Và đúng như tôi nghĩ.

    Người chồng mà tôi từng tự hào – Lục Tinh Dã – đưa cho tôi một tờ đơn ly hôn.

    “Cố Đường, trước khi em mất trí nhớ, chúng ta đang bàn chuyện ly hôn. Em ký đi, anh sẽ bồi thường cho em một khoản lớn…”

    Tôi nhìn chuỗi số dài trên tờ séc bên cạnh, lập tức giật lấy.

    “Được, anh nói lời giữ lời nhé. Tôi ký.”

    Tôi có thể cảm nhận rõ ràng, ngay khoảnh khắc tôi đặt bút xuống, Lục Tinh Dã liền thở phào một cái.

    Anh ta đã sớm muốn thoát khỏi tôi rồi.

    Anh rời đi, tôi đưa tay xoa chỗ bầm to sau đầu.

    Bác sĩ nói trong tiểu não tôi có một khối u đang phình to, không chữa được nữa.

    Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

    Tối hôm đó, tôi thu dọn hành lý, rời khỏi Bắc Thành.

    Trên xe buýt, tôi nhìn thấy từ tòa nhà của tập đoàn Lục thị, pháo hoa được bắn lên rực rỡ.

    Không rõ là để ăn mừng ly hôn thành công, hay là đón mừng Ninh Tiểu Uyển quay lại thành phố.

    Tôi hà một hơi lên cửa kính xe buýt.

    Vẽ vài nét.

    Về sau có người kể lại, tôi đã viết lên kính rằng:

    “Tạm biệt, Lục Tinh Dã.”

  • Cuộc Đời Bị Đánh Tráo

    Giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp đột nhiên ghé sát lại hỏi tôi:

    “Cậu từng làm chuyện gì thất đức chưa?”

    Tim tôi khựng lại một nhịp.

    Tôi đặt tô mì đang ăn dở xuống, từ từ ngẩng đầu lên.

    Cô ấy chỉ tay vào màn hình điện thoại, bĩu môi đầy khinh bỉ.

    Tôi tò mò bấm vào liên kết cô gửi.

    Ngay dòng bình luận được ghim ở đầu bài viết là một câu ngắn gọn—

    “Giết người thì tính không?”

  • Chiếc Bánh Kem Trước Mộ Con Trai

    VĂN ÁN

    Vừa đặt chiếc bánh kem trước mộ con trai xong, tôi đã bị cửa hàng gọi về.

    Nhưng khi đẩy cửa bước vào, người hiện ra lại là chồng cũ – người đã ly hôn với tôi tám năm trước.

    Anh ấy gầy đi, gương mặt trở nên chững chạc và đầy khí chất.

    Vẻ mặt của Phó Dục ngưng lại trong chốc lát:

    “Giản Ninh?”

    Tôi gật đầu, mỉm cười nhã nhặn:

    “Chào anh, xin hỏi tôi có thể giúp gì không?”

    Anh ấy theo phản xạ đưa tay định phủi bông tuyết dính trên lông mi tôi.

    “Những năm qua em sống có—”

    Tôi lùi lại hai bước, cụp mắt xuống. Bông tuyết tan chảy.

    Bàn tay anh cứng lại, khựng giữa không trung rồi rút về. Yết hầu khẽ chuyển động:

    “Con gái tôi hôm nay sinh nhật, nhất định đòi ăn bánh kem dâu ở tiệm này.”

    “Được thôi.”

    Tôi nhanh chóng lấy bánh ra, bỏ vào hộp, cột ruy băng, đưa cho anh.

    Toàn bộ quá trình không có chút cảm xúc dư thừa nào.

    Ngón tay lạnh giá của anh lướt qua mu bàn tay ấm của tôi. Giọng anh khàn khàn hỏi:

    “Tám năm không gặp, em không có gì muốn nói với tôi sao?”

    Tôi khẽ cười:

    “Hôm nay đặc biệt, tất cả bánh trong tiệm đều giảm 20%. Loại này giá 168 tệ. Anh thanh toán tiền mặt hay quét mã?”

  • Trọng Sinh Về Trước Ngày Gả Chồng

    Khi cha mẹ ruột tìm được tôi, tôi đang cùng cha mẹ nuôi cấy mạ ngoài ruộng.

    Họ nói tôi là con gái ruột bị bế nhầm, muốn đưa tôi về thành phố.

    Sau đó, họ bắt đầu chọn chồng cho em gái.

    Một người là thanh niên trí thức bị tật ở chân, trong mắt chỉ có tôi; người còn lại là một sĩ quan quân đội tiền đồ xán lạn, ai cũng nói anh ta và em gái tôi là cặp đôi trời sinh.

    Tôi thương cảm chàng trí thức đó, dốc hết toàn bộ số tiền tiết kiệm cùng anh khởi nghiệp, ngày đêm vất vả.

    Anh thường nắm chặt tay tôi lúc nửa đêm, nói tôi là sự cứu rỗi duy nhất của anh.

    Cho đến khi em gái bị suy thận nguy kịch, cả gia đình lừa tôi nằm lên bàn phẫu thuật.

    Lúc thuốc mê tan đi, tôi nghe thấy chồng mình nói với bác sĩ: “Cô ấy tỉnh rồi à? Tăng liều lên đi, Tiểu Tuyết đang chờ lấy thận của cô ấy.”

    Thì ra anh ta chưa từng bị tật, cũng không phải là thanh niên trí thức.

    Anh ta là “người giám hộ” mà cha mẹ tôi chọn cho em gái, cưới tôi chỉ để canh giữ cái “bình chứa nội tạng sống” này.

    Khi thuốc được tiêm vào cơ thể tôi, anh ta khẽ nói: “Xin lỗi, anh chỉ có thể cứu một người. Em đã phá hỏng hạnh phúc của anh, đền lại một quả thận, coi như huề nhau.”

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày mà cha mẹ bắt chúng tôi chọn đối tượng kết hôn.

  • Nguyện Vọng Bị Đánh Cắp

    Trước ngày hạn chót nộp nguyện vọng thi đại học, tôi bỗng phát hiện bảng nguyện vọng của mình đã bị người khác chỉnh sửa đến mức không thể nhận ra.

    Sau khi khẩn cấp chỉnh lại, tôi lập tức báo công an.

    Dưới sự chứng kiến của cảnh sát, người bị yêu cầu xin lỗi tôi là Giang Thời Nghi, nước mắt lưng tròng.

    Lâm Thời An — thanh mai trúc mã đến trễ, bước vào rồi lập tức chắn cô ta ra sau lưng:

    “Chỉ là hình phạt của một trò chơi thôi, chẳng phải cậu đã sửa lại rồi sao? Có cần phải báo cảnh sát không?”

    “Thẩm Tâm Nhiên, cậu có thể đừng lúc nào cũng lạnh lùng vô vị như vậy được không?”

    Tối hôm đó, Lâm Thời An chỉnh sửa nguyện vọng để vào học cùng trường đại học với Giang Thời Nghi.

    Đối mặt với sự kinh ngạc của bạn bè, cậu ta tỏ ra đầy khí thế:

    “Tôi không giống như ai kia, tôi chơi được thì chịu được.”

    Nói xong, dường như cậu ta lại nhớ đến lời hứa giữa chúng tôi:

    “Tiểu Nhiên, bây giờ đổi nguyện vọng sang Đại học Nam Kinh với tôi vẫn còn kịp.”

    Tôi nhìn đồng hồ, khẽ cười rồi lắc đầu.

    Tương lai là thứ quá quan trọng, tôi không thể vì ai mà từ bỏ.

  • Kẻ Thù Chiếm Biệt Thự , Tôi Tống Hắn Vào Tù Ăn Tết

    Một căn biệt thự lâu ngày không ghé qua bất ngờ gửi đến hóa đơn điện nước chưa thanh toán,

    Cảm thấy có gì đó sai sai, tôi liền đổi vé máy bay đi nước ngoài, quyết định quay lại kiểm tra.

    Vừa lái xe đến nơi, tôi đã thấy điều bất thường — bên trong biệt thự đầy ắp người!

    Mà lạ lùng hơn nữa, họ toàn là bạn học đại học của tôi!

    Ngay chính giữa đám đông, vị hôn thê của tôi đang ôm hôn say đắm với… kẻ thù không đội trời chung từ thời đại học của tôi!

    Chưa kịp lên tiếng, hắn ta đã phát hiện ra tôi trước.

    Vòng tay ôm lấy vị hôn thê của tôi, hắn nhìn tôi đầy khinh miệt:

    “Loại phế vật như mày không đủ tư cách đến mấy chỗ thế này. Cút đi cho khuất mắt tao!”

    Vị hôn thê cũng tỏ ra khó chịu:

    “Đừng bám theo tôi nữa. Tôi chỉ đùa giỡn với anh thôi. Nghèo như anh, xứng đáng gì với một nữ thần như tôi?”

    Tôi âm thầm trợn mắt, không thèm phản ứng, quay người rút điện thoại.

    “Alo, tôi muốn báo án. Có người đột nhập trái phép vào nhà tôi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *