Cho Em Xem Chim Với

Cho Em Xem Chim Với

Nghe nói anh khóa trên lạnh lùng kia nuôi một con chim trân châu, tôi bèn lấy cớ nhắn tin riêng cho anh ấy.

“Ê, đang rảnh không? Cho em coi chim với.”

“Nghe nói chim trân châu ồn lắm, thật không anh?”

Phía bên kia rất lâu sau mới trả lời một chữ lạnh te: “Ừm.”

Tôi cứ tưởng ảnh không thích mình, đang tính bỏ cuộc thì trên màn hình bỗng xuất hiện một dòng bình luận:

【Cười xỉu, ảnh cứ tưởng bé em đòi coi cái đó, ngồi thuyết phục bản thân tự chụp selfie trước gương một tấm. Ai ngờ nhỏ hỏi con chim thật. Ảnh sụp đổ luôn.】

【Ảnh không nói gì, chỉ im lặng chụp chim. Còn là chim gì, từ từ hẵng tính.】

1.

Tôi phải lòng nam thần học đường – Tạ Lẫm Chu.

Nhưng cậu ấy là kiểu người lạnh như băng, khó lại gần.

Tôi theo đuổi ròng rã hơn một năm, quét sạch từng đợt tình địch, cuối cùng cũng giành được…

Danh hiệu “Chó liếm vương quốc”.

Sao hả? Được chưa?

Cô bạn thân Tang Tang nhìn không nổi nữa, khuyên tôi:

“Không được thì đổi thằng đẹp trai khác đi. Ếch ba chân thì hiếm chứ trai hai chân thì thiếu gì?”

Nói thì nói vậy, nhưng Tạ Lẫm Chu thật sự rất đẹp trai.

Cao gần mét chín, vai rộng eo thon, gương mặt thì hoàn hảo không góc chết.

Còn cái sống mũi cao kia khiến ánh mắt cậu ấy lúc nào cũng sâu thăm thẳm, dù chẳng biểu cảm gì cũng khiến người ta ảo tưởng ba phần si tình.

Lần đầu tiên gặp cậu ấy trong cuộc thi học sinh giỏi, tôi đã quyết tâm: Phải theo đuổi bằng được!

Nhưng một năm rưỡi trôi qua, tôi bắt đầu dao động.

Có lẽ… thật sự là vô duyên vô phận.

Nhưng trước khi từ bỏ, tôi vẫn chưa cam lòng, muốn liều thêm lần nữa.

Vừa hay nghe tin có người tặng cậu ấy một con chim trân châu, tôi liền bám vào cái cớ đó, mở lời nhắn tin riêng.

【Ê? Cho em xem con chim cái nào~】

【Nghe bảo chim trân châu ồn lắm, có thiệt không anh?】

Tôi thề! Nếu một phút không trả lời, tôi sẽ ngừng theo đuổi!

Thôi được rồi, ba phút đi.

Cùng lắm năm phút! Là giới hạn cuối cùng!

Thật ra mười phút tôi cũng…

“Rè rè~”

Điện thoại rung lên.

Tạ Lẫm Chu cuối cùng cũng nhắn lại!

Tức là tôi vẫn còn hy vọng!

“Hehe~”

Tôi cười ngu mở điện thoại ra xem… rồi chết trân tại chỗ.

【Ừ.】

Chỉ một chữ.

Ha! Tưởng đâu là sân khấu mình diễn, ai dè diễn viên xiếc thú là tôi đây.

Chắc đến lúc kết thúc cái cuộc liếm này rồi…

Tôi thở dài não nề, chuẩn bị chặn Tạ Lẫm Chu, kết thúc kiếp làm “cún trung tình”.

Thì đột nhiên… một đống đạn mạc hiện ra trước mắt:

【Cười sặc, anh Lạnh tưởng bé em đòi coi chim kia, vừa ép bản thân selfie trước gương xong, ai dè người ta hỏi chim trân châu, sụp đổ luôn.】

【Anh Lạnh không nói gì, chỉ lặng lẽ chụp chim. Còn chim gì thì… từ từ hẵng tính.】

【Bé em vừa vụt mất cơ hội ngắm chim hồng phấn, tiếc ghê ha~】

…Tôi đơ toàn tập.

Cái quái gì đang diễn ra vậy?

Lẽ nào đây là ảo giác cuối cùng của một con chó liếm?

Cũng nhờ loạt đạn mạc đó, tôi mới nhận ra – cái tin nhắn vừa rồi của tôi… cũng hơi lưu manh thiệt.

Nhưng mà… Tạ Lẫm Chu thật sự chụp hả?

Chà.

Có biến rồi đó các bác.

Tạm hoãn vụ chặn người.

Tôi quyết định theo đuổi tiếp!

Vừa nãy còn đau khổ lụy tình, giờ tôi lại tươi rói nhắn tiếp:

【Anh Lẫm~ gửi em coi chim nhỏ đi~】

Tôi nói là… chim trân châu á nha.

Phía bên kia im lặng rất lâu, cuối cùng cũng gửi một loạt ảnh chim trân châu từ mọi góc độ.

Nhưng giữa đống ảnh đó… có một tấm trông rất “sai trái”.

Là ảnh một anh chàng selfie trước gương.

Chắc chính là cái ảnh đạn mạc nhắc tới!

Tôi quay sang nhìn cái rèm màu hồng nhạt bên cửa sổ.

Ừm.

Y chang trong hình luôn.

Hiệu ứng thị giác: chấn động!

Tôi hoàn toàn choáng váng, nhưng phản xạ sinh tồn vẫn còn nguyên – chụp màn hình ngay lập tức.

Tay nghề screenshot của con gái Trung Hoa xưa nay chưa bao giờ khiến tôi thất vọng!

Quả nhiên, chỉ một giây sau, ảnh đó bị thu hồi.

Chàng trai lạnh lùng chỉ nhắn đúng một chữ bây giờ luống cuống rồi:

【Anh gửi nhầm!】

【Anh không phải biến thái!】

【Bạn học Mạnh Chi, em chưa kịp xem đúng không?】

Tôi trả lời một cách thành thật:

【Xin lỗi nha, không chỉ xem rồi mà còn lưu lại luôn rồi đó~】

Tạ Lẫm Chu im bặt.

Đạn mạc:

【Nam chính trông có vẻ còn đó, thật ra tâm hồn đã log out từ mấy phút trước.】

【Cười ngất, một phút trước còn là thiếu gia lạnh lùng, giờ hóa tiểu nữ nhi mất rồi.】

【Haizz, thôi anh trai, chấp nhận đi. Không cản nổi đâu. Dù gì hai người cũng là nam nữ chính truyện ngọt HE mà. Sớm muộn gì cũng ‘bụp bụp bụp’.】

【Nhanh nhanh cho tui xem đoạn nữ chính giúp nam chính nuôi chim trân châu, xong phát hiện đó là phân thân, rồi “nhổ cỏ Bắc Cực” đi!!!】

…Và lúc đó tôi mới nhận ra – hóa ra mình và Tạ Lẫm Chu là nam nữ chính trong một bộ ngôn tình ngọt sủng có yếu tố huyền huyễn nhẹ.

Tất nhiên, như đúng thông lệ quốc tế, chữ E trong “HE” không phát âm.

Giao thông trong truyện này nhanh đến mức không cần mô tả luôn ấy.

Tôi mở album, ngắm nghía lại tấm hình vừa lưu.

Chỉ nghĩ đến cảnh sau này có thể xơi được một người như Tạ Lẫm Chu là khóe môi tôi cong vút không hạ nổi.

Xem xong, vẫn chưa thỏa mãn, tôi nhắn tiếp:

【Chết rồi đó! Em là hoa khôi trinh tiết của làng, còn được dựng cổng tiết hạnh cơ mà! Giờ cứ mở điện thoại ra là thấy ảnh thế này, em còn mặt mũi nào sống tiếp? Anh nhất định phải cưới em!】

Nói thật thì tôi chỉ đùa giỡn thôi, ai ngờ Tạ Lẫm Chu – người một giây trước còn lặng như tờ – trả lời ngay lập tức:

【Được.】

Tôi: ???

Ủa gì vậy má, tiến triển nhanh dữ?

Đạn mạc:

【Ủa sao khác lần trước tui đọc quá vậy?】

【Nam chính: Chờ em nói câu đó nãy giờ đó~】

【Khoan khoan, tui còn muốn coi đoạn nữ chính chưa biết chim trân châu là phân thân của nam chính, cứ xoa xoa sờ sờ làm anh trai không chịu nổi nữa cơ mà! Đừng cắt khúc đó nha tác giả!】

…Tôi thề.

Tôi không phải muốn trải nghiệm đoạn đó!

Tôi là vì các bạn đọc có tâm thả đạn mạc thôi!

Vì thế nên tôi quyết định.

【Ơ… em đùa thôi mà.】

Tạ Lẫm Chu sững lại.

Một lúc sau, mới gửi lại một chữ.

【Ờ.】

Tốt lắm, lạnh lại rồi.

Nhưng tôi đã nắm được điểm yếu của cậu rồi.

【Còn tấm ảnh đó ấy… Hay là anh mời em ăn bữa rồi ta bàn về “nơi chốn” của nó?】

Đúng vậy.

Tôi đang đe dọa Tạ Lẫm Chu.

Quả nhiên, cậu ta hoảng loạn thật:

【Được! Em muốn ăn gì? Anh đi đặt chỗ ngay.】

Tôi hí hửng chọn một quán nướng mà mình mơ ước đã lâu.

Chỉ là không thấy dòng đạn mạc vừa trôi qua:

【Nam chính đã muốn rủ nữ chính đi ăn từ lâu rồi, giờ cuối cùng cũng toại nguyện.】

2.

Tại quán nướng

Tạ Lẫm Chu vốn đã lạnh lùng, nay vì sự cố gửi nhầm ảnh mà còn im lặng hơn bình thường.

Tôi – kẻ tung hoành cõi mạng chẳng biết sợ ai – bỗng dưng cũng rụt rè chẳng dám mở miệng.

Chỉ dám dán mắt vào nốt ruồi đỏ nhỏ xíu nằm ngay dưới đốt giữa ngón tay của cậu ấy.

Ừm.

Ngón tay… thật dài.

Đạn mạc:

【Bé em, em còn nhìn nữa!!! Đợi anh Lẫm ôm em, cúi xuống chỉ vào nốt ruồi kia rồi hỏi: “Em ăn được tới đây không?” thì biết liền.】

【Ơ kìa, tay play à? Tui thích~】

【Khó tin quá! Một bé em lắm muối trên mạng lại hóa thành bé sợ trai ngoài đời.】

…Hả?

Nốt ruồi đó còn có tác dụng vậy luôn hả?!

Không hổ danh là truyện ngọt sủng HE mà chữ E không phát âm!

Tôi đỏ bừng mặt, vội xua tan suy nghĩ lộn xộn.

Tạ Lẫm Chu đột nhiên cất tiếng:

“Mạnh Chi, phiền em xóa giúp anh… tấm ảnh đó được không?”

Giọng cậu ấy rất hay, như dòng suối róc rách giữa núi rừng, len lỏi vào tai, tê tê ngứa ngứa, cuốn trôi nỗi ngột ngạt trong lòng.

Nhưng tôi không dễ gì đồng ý như vậy.

Dù gì thì…”Nếu xóa rồi, tối em lấy gì giải trí?”

Tôi thề, câu đó tôi chỉ định nghĩ trong đầu!

Mà thấy mặt cậu ấy đơ đơ như tảng băng, tôi lại bực!

Là… bực bụng dưới.

Tôi muốn nhìn thấy Tạ Lẫm Chu đỏ mặt vì mình!

Kết quả là lời nói nhanh hơn não…Tạ Lẫm Chu ngơ ngác nhìn tôi, như thể không hiểu, mắt cứ dán chặt lấy tôi.

Tôi không né.

Một lúc sau, vành tai cậu ấy chầm chậm đỏ lên.

Cậu quay mặt tránh ánh nhìn của tôi, ho khan, bàn tay siết thành nắm nhẹ đặt bên miệng.

“Mạnh Chi.” – Tạ Lẫm Chu khẽ gọi tôi, giọng chẳng còn lạnh nhạt như lúc nhắn tin.

Tôi nhướng mày, ý bảo cậu ấy nói tiếp.

Similar Posts

  • Bỏ Việc Xong, Tôi Mua Luôn Công Ty

    Sáng sớm vừa đến công ty, tôi đã nhận được thông báo mình bị giáng chức.

    Xung quanh, đồng nghiệp bàn tán xôn xao:

    “Sao tự nhiên Lâm Nhiên lại bị giáng chức thế nhỉ? Trong công ty này, năng lực của cô ấy là số một mà!”

    Tôi hơi nhướng mày, quả thật cũng thấy khó hiểu.

    Không trách tôi thắc mắc — ba năm qua, tôi làm việc cẩn trọng, luôn nỗ lực nâng cao chuyên môn.

    Tôi đã kéo về vài dự án lớn mới có được vị trí trưởng nhóm bây giờ.

    Vài hôm trước còn vừa cùng cả nhóm mở tiệc ăn mừng, vậy mà giờ lại bị giáng chức, thật vô lý.

    Chị Chu, phụ trách nhân sự, vốn quen biết thân với tôi, lúc này cũng chỉ thở dài:

    “Chị cũng chỉ nghe theo sắp xếp của sếp thôi. Lâm Nhiên, chị khuyên em một câu, thử nghĩ xem có phải đã đắc tội với ai không…”

    Nghe được ẩn ý, tôi hỏi thẳng:

    “Vậy ai sẽ thay vị trí của tôi?”

    Chị Chu bất lực đáp:

    “Là thực tập sinh mới, Lư Tư Tư.”

    Lông mày tôi càng nhíu chặt.

    Lư Tư Tư — con gái ruột của ông chủ.

  • Chiếc Găng Tay Màu Vàng Ngày Sinh Nhật

    Vào ngày sinh nhật của tôi, chồng tôi lấy ra một chiếc hộp quà bằng nhung, rồi thản nhiên đưa thẳng cho chị dâu trước mặt bao nhiêu người.

    Hộp mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền vàng lấp lánh.

    “Hôm nay không phải sinh nhật em sao?” Tôi bàng hoàng, thốt lên theo bản năng.

    Chồng tôi quay sang, vẻ mặt nghiêm nghị: “Anh cả đi sớm, những năm qua chị dâu đã hy sinh cho cái nhà này quá nhiều, chưa bao giờ được tổ chức một cái sinh nhật ra hồn.

    Em biết điều một chút đi.”

    Tiếp đó, anh ta lại lấy ra một bộ đồ chơi Robot biến hình mới toanh đưa cho con trai của chị dâu.

    Con gái tôi đứng nép bên chân mẹ, đôi mắt không chớp lấy một cái, nhìn chằm chằm vào món đồ chơi đó.

    Mẹ chồng ngồi bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Con dâu lớn của tôi ít ra cũng nối dõi tông đường cho nhà này, còn cô thì sao? Chỉ sinh được con bé con, còn mặt mũi nào đòi quà.”

    Nghe vậy, tôi bế phốc con gái lên, quay người bước thẳng ra cửa.

    Lúc này chồng mới vội vàng kéo tay tôi lại, trên mặt cố nặn ra nụ cười: “Đùa em thôi mà, giận thật à? Quà của em ở đây này.”

    Anh ta nhét vào tay tôi một hộp giấy buộc nơ.

    Tôi mở ra, bật cười.

    Bên trong là một đôi găng tay cao su màu vàng rửa bát.

  • Hầu Phủ Bạc Tình

    Ta lâm trọng bệnh, con trai túc trực bên giường, nào ngờ nghe lời sàm ngôn, tự tay dâng thuốc độc cho ta.

    Hắn nhìn ta đau đớn ngã quỵ, trong mắt chẳng chút hoảng hốt, trái lại còn thở phào nhẹ nhõm.

    “Tô di nương nói rồi, bệnh lao của bà có thể lây lan, chỉ có uống vị thuốc này mới không truyền sang cho phụ thân và ta.”

    “Mẫu thân, bà đã bệnh nặng thế này, chi bằng sớm nhường lại chủ viện, đừng mãi chiếm giữ vị trí khiến phụ thân phiền lòng.”

    Rèm cửa vén lên, phu quân ta là Chu Yến, đang ôm eo ngoại thất đứng ở cửa.

    Hắn nhìn ta dưới đất, ánh mắt đầy vẻ chán ghét: “Thế tử độc ác đến thế sao, người đâu, bắt hắn lại báo quan.”

    Chu Thừa Ngọc vẻ mặt kinh hoàng: “Phụ thân, con làm vậy là để trừ bỏ phiền não cho người mà.”

    Đứa con trai kia nào biết, mọi hành vi của hắn chỉ là làm bàn đạp cho Chu Yến.

    Hắn vốn đã sớm muốn loại bỏ đứa con của đích thê, để dọn đường cho con riêng của ngoại thất lên ngôi Thế tử.

    Ta lau sạch khóe môi, không một lời biện hộ cho Chu Thừa Ngọc.

    Đợi khi hắn bị lôi đi, ta lạnh lùng nói với Chu Yến: “Ta có thể nhường chỗ cho các người.”

    “Nhưng huynh trưởng ta chẳng bao lâu nữa sẽ trở về, ngươi tốt nhất nên chuẩn bị tâm thế chịu đựng cơn lôi đình của huynh ấy.”

  • Cuộc Chiến Giành Tài Sản

    Chồng tôi ngoại tình, bị bắt tại trận ngay trên giường.

    Tôi trở thành đối tượng được đồng nghiệp cảm thông.

    Không ầm ĩ, không nổi điên, tôi giữ bình tĩnh, thu dọn đồ đạc và dọn ra ngoài.

    Chồng tôi mỗi ngày đều gọi điện như vũ bão, nhắn tin dài như tiểu luận, dội bom không ngừng.

    Tôi xem mà thấy thú vị vô cùng.

    Không chặn số, không trả lời, khiến người ta ảo tưởng rằng tôi vẫn còn lưu tình.

    Dù sao thì, vở kịch này càng nhiều khán giả càng hay.

  • Tình Yêu Cỏ Dại

    Năm ba mươi tuổi, tôi quen một cô bạn gái hai mươi tuổi.

    Năm ba mươi lăm, ba ngày sau khi nói lời chia tay với cô ấy, tôi kết hôn với người khác.

    Trên mạng gọi chuyện này là “chuyển tiếp không kẽ hở”.

    Nhưng nếu là bạn, có lẽ bạn cũng sẽ làm y như tôi.

    Đàn ông chúng tôi mà, tiêu chuẩn khi yêu và khi cưới, xưa nay vốn chẳng giống nhau.

  • Trùng Sinh Ba Mươi Năm, Tôi Lật Ngược Thế Cờ Thương Trường

    Tôi không thể ngờ rằng, khi bước vào tuổi trung niên, cuộc đời lại giáng cho tôi một đòn nặng nề đến vậy.

    Gần đây, chính sách kéo dài thời gian nghỉ hưu vừa được công bố khiến tôi chán nản vô cùng.

    Nghĩ đến cảnh mình còn phải cầm cự thêm vài năm trong công việc bận rộn này, tăng ca và chịu áp lực vô tận, tôi chỉ biết thở dài ngao ngán.

    Về đến nhà, tôi không kìm được mà than thở với chồng, cứ ngỡ anh ấy sẽ an ủi tôi đôi chút, nào ngờ lại tỏ ra khó chịu, còn mỉa mai trên WeChat: “Ai mà chẳng vậy, chỉ có em là nhõng nhẽo thôi.”

    Khoảnh khắc ấy, tôi như bị tạt cả xô nước lạnh vào mặt, lòng nghẹn đắng.

    Để giải khuây, tôi hẹn cô bạn thân đi dạo phố.

    Giữa dòng người tấp nập, tâm trạng tôi vẫn nặng trĩu.

    Bất chợt, tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của chồng, anh đang lôi kéo cô bạn thanh mai trúc mã Hoàng Vân Tuyết bên lề đường.

    Cử chỉ thân mật của họ như mũi dao đâm thẳng vào mắt tôi.

    Đầu tôi trở nên trống rỗng, cơn giận và ấm ức trào lên.

    Tôi muốn lao tới chất vấn họ, nhưng còn chưa kịp bước thì một chiếc xe tải mất lái bỗng phóng điên cuồng, tôi không né kịp và bị hất văng ra xa.

    Có lẽ vì tôi chết quá đột ngột, hoặc cũng vì nỗi oán hận quá mạnh mẽ mà linh hồn tôi chẳng hề tan biến.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *