Cho Em Xem Chim Với

Cho Em Xem Chim Với

Nghe nói anh khóa trên lạnh lùng kia nuôi một con chim trân châu, tôi bèn lấy cớ nhắn tin riêng cho anh ấy.

“Ê, đang rảnh không? Cho em coi chim với.”

“Nghe nói chim trân châu ồn lắm, thật không anh?”

Phía bên kia rất lâu sau mới trả lời một chữ lạnh te: “Ừm.”

Tôi cứ tưởng ảnh không thích mình, đang tính bỏ cuộc thì trên màn hình bỗng xuất hiện một dòng bình luận:

【Cười xỉu, ảnh cứ tưởng bé em đòi coi cái đó, ngồi thuyết phục bản thân tự chụp selfie trước gương một tấm. Ai ngờ nhỏ hỏi con chim thật. Ảnh sụp đổ luôn.】

【Ảnh không nói gì, chỉ im lặng chụp chim. Còn là chim gì, từ từ hẵng tính.】

1.

Tôi phải lòng nam thần học đường – Tạ Lẫm Chu.

Nhưng cậu ấy là kiểu người lạnh như băng, khó lại gần.

Tôi theo đuổi ròng rã hơn một năm, quét sạch từng đợt tình địch, cuối cùng cũng giành được…

Danh hiệu “Chó liếm vương quốc”.

Sao hả? Được chưa?

Cô bạn thân Tang Tang nhìn không nổi nữa, khuyên tôi:

“Không được thì đổi thằng đẹp trai khác đi. Ếch ba chân thì hiếm chứ trai hai chân thì thiếu gì?”

Nói thì nói vậy, nhưng Tạ Lẫm Chu thật sự rất đẹp trai.

Cao gần mét chín, vai rộng eo thon, gương mặt thì hoàn hảo không góc chết.

Còn cái sống mũi cao kia khiến ánh mắt cậu ấy lúc nào cũng sâu thăm thẳm, dù chẳng biểu cảm gì cũng khiến người ta ảo tưởng ba phần si tình.

Lần đầu tiên gặp cậu ấy trong cuộc thi học sinh giỏi, tôi đã quyết tâm: Phải theo đuổi bằng được!

Nhưng một năm rưỡi trôi qua, tôi bắt đầu dao động.

Có lẽ… thật sự là vô duyên vô phận.

Nhưng trước khi từ bỏ, tôi vẫn chưa cam lòng, muốn liều thêm lần nữa.

Vừa hay nghe tin có người tặng cậu ấy một con chim trân châu, tôi liền bám vào cái cớ đó, mở lời nhắn tin riêng.

【Ê? Cho em xem con chim cái nào~】

【Nghe bảo chim trân châu ồn lắm, có thiệt không anh?】

Tôi thề! Nếu một phút không trả lời, tôi sẽ ngừng theo đuổi!

Thôi được rồi, ba phút đi.

Cùng lắm năm phút! Là giới hạn cuối cùng!

Thật ra mười phút tôi cũng…

“Rè rè~”

Điện thoại rung lên.

Tạ Lẫm Chu cuối cùng cũng nhắn lại!

Tức là tôi vẫn còn hy vọng!

“Hehe~”

Tôi cười ngu mở điện thoại ra xem… rồi chết trân tại chỗ.

【Ừ.】

Chỉ một chữ.

Ha! Tưởng đâu là sân khấu mình diễn, ai dè diễn viên xiếc thú là tôi đây.

Chắc đến lúc kết thúc cái cuộc liếm này rồi…

Tôi thở dài não nề, chuẩn bị chặn Tạ Lẫm Chu, kết thúc kiếp làm “cún trung tình”.

Thì đột nhiên… một đống đạn mạc hiện ra trước mắt:

【Cười sặc, anh Lạnh tưởng bé em đòi coi chim kia, vừa ép bản thân selfie trước gương xong, ai dè người ta hỏi chim trân châu, sụp đổ luôn.】

【Anh Lạnh không nói gì, chỉ lặng lẽ chụp chim. Còn chim gì thì… từ từ hẵng tính.】

【Bé em vừa vụt mất cơ hội ngắm chim hồng phấn, tiếc ghê ha~】

…Tôi đơ toàn tập.

Cái quái gì đang diễn ra vậy?

Lẽ nào đây là ảo giác cuối cùng của một con chó liếm?

Cũng nhờ loạt đạn mạc đó, tôi mới nhận ra – cái tin nhắn vừa rồi của tôi… cũng hơi lưu manh thiệt.

Nhưng mà… Tạ Lẫm Chu thật sự chụp hả?

Chà.

Có biến rồi đó các bác.

Tạm hoãn vụ chặn người.

Tôi quyết định theo đuổi tiếp!

Vừa nãy còn đau khổ lụy tình, giờ tôi lại tươi rói nhắn tiếp:

【Anh Lẫm~ gửi em coi chim nhỏ đi~】

Tôi nói là… chim trân châu á nha.

Phía bên kia im lặng rất lâu, cuối cùng cũng gửi một loạt ảnh chim trân châu từ mọi góc độ.

Nhưng giữa đống ảnh đó… có một tấm trông rất “sai trái”.

Là ảnh một anh chàng selfie trước gương.

Chắc chính là cái ảnh đạn mạc nhắc tới!

Tôi quay sang nhìn cái rèm màu hồng nhạt bên cửa sổ.

Ừm.

Y chang trong hình luôn.

Hiệu ứng thị giác: chấn động!

Tôi hoàn toàn choáng váng, nhưng phản xạ sinh tồn vẫn còn nguyên – chụp màn hình ngay lập tức.

Tay nghề screenshot của con gái Trung Hoa xưa nay chưa bao giờ khiến tôi thất vọng!

Quả nhiên, chỉ một giây sau, ảnh đó bị thu hồi.

Chàng trai lạnh lùng chỉ nhắn đúng một chữ bây giờ luống cuống rồi:

【Anh gửi nhầm!】

【Anh không phải biến thái!】

【Bạn học Mạnh Chi, em chưa kịp xem đúng không?】

Tôi trả lời một cách thành thật:

【Xin lỗi nha, không chỉ xem rồi mà còn lưu lại luôn rồi đó~】

Tạ Lẫm Chu im bặt.

Đạn mạc:

【Nam chính trông có vẻ còn đó, thật ra tâm hồn đã log out từ mấy phút trước.】

【Cười ngất, một phút trước còn là thiếu gia lạnh lùng, giờ hóa tiểu nữ nhi mất rồi.】

【Haizz, thôi anh trai, chấp nhận đi. Không cản nổi đâu. Dù gì hai người cũng là nam nữ chính truyện ngọt HE mà. Sớm muộn gì cũng ‘bụp bụp bụp’.】

【Nhanh nhanh cho tui xem đoạn nữ chính giúp nam chính nuôi chim trân châu, xong phát hiện đó là phân thân, rồi “nhổ cỏ Bắc Cực” đi!!!】

…Và lúc đó tôi mới nhận ra – hóa ra mình và Tạ Lẫm Chu là nam nữ chính trong một bộ ngôn tình ngọt sủng có yếu tố huyền huyễn nhẹ.

Tất nhiên, như đúng thông lệ quốc tế, chữ E trong “HE” không phát âm.

Giao thông trong truyện này nhanh đến mức không cần mô tả luôn ấy.

Tôi mở album, ngắm nghía lại tấm hình vừa lưu.

Chỉ nghĩ đến cảnh sau này có thể xơi được một người như Tạ Lẫm Chu là khóe môi tôi cong vút không hạ nổi.

Xem xong, vẫn chưa thỏa mãn, tôi nhắn tiếp:

【Chết rồi đó! Em là hoa khôi trinh tiết của làng, còn được dựng cổng tiết hạnh cơ mà! Giờ cứ mở điện thoại ra là thấy ảnh thế này, em còn mặt mũi nào sống tiếp? Anh nhất định phải cưới em!】

Nói thật thì tôi chỉ đùa giỡn thôi, ai ngờ Tạ Lẫm Chu – người một giây trước còn lặng như tờ – trả lời ngay lập tức:

【Được.】

Tôi: ???

Ủa gì vậy má, tiến triển nhanh dữ?

Đạn mạc:

【Ủa sao khác lần trước tui đọc quá vậy?】

【Nam chính: Chờ em nói câu đó nãy giờ đó~】

【Khoan khoan, tui còn muốn coi đoạn nữ chính chưa biết chim trân châu là phân thân của nam chính, cứ xoa xoa sờ sờ làm anh trai không chịu nổi nữa cơ mà! Đừng cắt khúc đó nha tác giả!】

…Tôi thề.

Tôi không phải muốn trải nghiệm đoạn đó!

Tôi là vì các bạn đọc có tâm thả đạn mạc thôi!

Vì thế nên tôi quyết định.

【Ơ… em đùa thôi mà.】

Tạ Lẫm Chu sững lại.

Một lúc sau, mới gửi lại một chữ.

【Ờ.】

Tốt lắm, lạnh lại rồi.

Nhưng tôi đã nắm được điểm yếu của cậu rồi.

【Còn tấm ảnh đó ấy… Hay là anh mời em ăn bữa rồi ta bàn về “nơi chốn” của nó?】

Đúng vậy.

Tôi đang đe dọa Tạ Lẫm Chu.

Quả nhiên, cậu ta hoảng loạn thật:

【Được! Em muốn ăn gì? Anh đi đặt chỗ ngay.】

Tôi hí hửng chọn một quán nướng mà mình mơ ước đã lâu.

Chỉ là không thấy dòng đạn mạc vừa trôi qua:

【Nam chính đã muốn rủ nữ chính đi ăn từ lâu rồi, giờ cuối cùng cũng toại nguyện.】

2.

Tại quán nướng

Tạ Lẫm Chu vốn đã lạnh lùng, nay vì sự cố gửi nhầm ảnh mà còn im lặng hơn bình thường.

Tôi – kẻ tung hoành cõi mạng chẳng biết sợ ai – bỗng dưng cũng rụt rè chẳng dám mở miệng.

Chỉ dám dán mắt vào nốt ruồi đỏ nhỏ xíu nằm ngay dưới đốt giữa ngón tay của cậu ấy.

Ừm.

Ngón tay… thật dài.

Đạn mạc:

【Bé em, em còn nhìn nữa!!! Đợi anh Lẫm ôm em, cúi xuống chỉ vào nốt ruồi kia rồi hỏi: “Em ăn được tới đây không?” thì biết liền.】

【Ơ kìa, tay play à? Tui thích~】

【Khó tin quá! Một bé em lắm muối trên mạng lại hóa thành bé sợ trai ngoài đời.】

…Hả?

Nốt ruồi đó còn có tác dụng vậy luôn hả?!

Không hổ danh là truyện ngọt sủng HE mà chữ E không phát âm!

Tôi đỏ bừng mặt, vội xua tan suy nghĩ lộn xộn.

Tạ Lẫm Chu đột nhiên cất tiếng:

“Mạnh Chi, phiền em xóa giúp anh… tấm ảnh đó được không?”

Giọng cậu ấy rất hay, như dòng suối róc rách giữa núi rừng, len lỏi vào tai, tê tê ngứa ngứa, cuốn trôi nỗi ngột ngạt trong lòng.

Nhưng tôi không dễ gì đồng ý như vậy.

Dù gì thì…”Nếu xóa rồi, tối em lấy gì giải trí?”

Tôi thề, câu đó tôi chỉ định nghĩ trong đầu!

Mà thấy mặt cậu ấy đơ đơ như tảng băng, tôi lại bực!

Là… bực bụng dưới.

Tôi muốn nhìn thấy Tạ Lẫm Chu đỏ mặt vì mình!

Kết quả là lời nói nhanh hơn não…Tạ Lẫm Chu ngơ ngác nhìn tôi, như thể không hiểu, mắt cứ dán chặt lấy tôi.

Tôi không né.

Một lúc sau, vành tai cậu ấy chầm chậm đỏ lên.

Cậu quay mặt tránh ánh nhìn của tôi, ho khan, bàn tay siết thành nắm nhẹ đặt bên miệng.

“Mạnh Chi.” – Tạ Lẫm Chu khẽ gọi tôi, giọng chẳng còn lạnh nhạt như lúc nhắn tin.

Tôi nhướng mày, ý bảo cậu ấy nói tiếp.

Similar Posts

  • Chiến Trường Giành Lại Vợ

    Mẹ tôi lâm nguy tối hôm đó, tôi một mình ký vào giấy cam kết sinh tử。

    Còn anh, lại nâng ly chúc mừng ở tiệc ăn mừng: “Nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn。”

    Ba ngày sau khi gửi đơn ly hôn, anh bị thương nặng trong lúc cứu lũ, hôn mê vẫn nắm chặt tờ giấy gói cơm hộp tôi làm ba năm trước。

    Tỉnh lại, vị tham mưu lục chiến ấy nộp đơn xin điều chuyển công tác:

    “Chiến trường mới của tôi, là giành lại vợ tôi。”

  • Cuộc Gọi Sau Chia Tay

    VĂN ÁN

    Một năm sau khi chia tay, lần đầu tiên An Tạ gọi điện cho Hạ Vân Tiêu, chỉ nói đúng hai câu.

    Một là: “Chúc mừng anh mới cưới.”

    Đọc full tại page bạch tư tư để ủng hộ tác giả

    Hai là: “Anh từng hứa, sau khi em chết, anh sẽ là người nâng quan tài cho em.”

  • Hồi Ức Này Tôi Trả Lại

    Tôi vì quá ngu ngốc nên bị bố mẹ đem cho người khác nuôi, còn họ thì dồn hết tâm huyết vào việc bồi dưỡng cô em gái thông minh.

    Em gái thành công, định cư ở nước ngoài, hoàn toàn không có ý định báo hiếu. Khi về già cô độc, họ bắt đầu quay sang dựa dẫm vào tôi. Thế nhưng, tôi lại vô tình nghe thấy họ nói với con gái tôi rằng:

    “Con giống y như mẹ con, cũng ngu ngốc không ai bằng.”

    Về sau, khi mẹ già nua cô quạnh, ôm lấy những tấm ảnh thuở nhỏ của tôi và những tấm thiệp tôi từng làm tặng bà để nguôi ngoai nỗi nhớ, tôi lại đem từng thứ một – những thứ gợi lại ký ức đau lòng ấy – thiêu rụi hết ngay trước mặt bà.

  • Phi Văn Và Diệu Tổ

    Thiên kim tiểu thư vừa giàu vừa xinh dẫn bạn trai là Dương Diệu Tổ – người có bốn chị gái – về nhà, nói rằng đã tìm được tình yêu đích thực.

    “Mẹ ơi, nhà anh Diệu Tổ có hơn chục người sống chung, mẹ không tưởng tượng được đâu, lúc nào cũng rôm rả, còn ấm cúng hơn nhiều so với hai mẹ con mình lủi thủi trong căn biệt thự trống trải này.”

    “Nếu mẹ không đồng ý chuyện con và anh Diệu Tổ, thì mẹ khỏi cần lên tiếng nữa.”

    Tôi nước mắt lưng tròng, nắm chặt tay con gái.

    “Hay quá, con cuối cùng cũng tìm được người đáng để dựa vào rồi… Mẹ có thể thở phào mà nói thật với con một câu—mẹ phá sản rồi!”

  • Giả Thái Giám, Lộ Mặt Công Chúa

    Huynh trưởng ta lỡ tay giết chết thái giám của công chúa, ngày mai sẽ bị tịnh thân để vào cung.

    Trong nhà chỉ có một mống nhi tử, ta bị phụ thân khóc lóc đẩy ra để thay thế: “Dù sao con cũng không có hai lạng thịt đó! Đợi phụ thân lập công lấy được kim bài miễn tử rồi sẽ đến cứu con ra!”

    Thế là ta thay huynh trưởng vào cung hầu hạ vị An Dương công chúa quanh năm che mặt kia.

    Nghe đồn vị công chúa này tính tình cô độc, lạnh lùng, sống trong một cung điện hoang vu, đến cả cung nữ cũng dám bắt nạt.

    Ta giúp nàng phơi chăn, giành đùi gà, mắng nhiếc đám cung nữ nhiều chuyện, cuối cùng cũng đổi lại được một nụ cười sau tấm rèm che của nàng.

    Cho đến một ngày, phụ thân gửi thư báo rằng kim bài sắp tới tay.

    Ta ôm vò rượu đến tìm công chúa để chúc mừng, nào ngờ lại bị nàng kéo mạnh, đè xuống giường.

    Y phục xộc xệch, ta run giọng nói: “Công chúa, không được! Nô tài… nô tài là thái giám, không… không có thứ đó!”

    Công chúa lại cười trầm khàn, rồi nắm tay ta đưa xuống nơi sâu thẳm, hơi thở nóng rực: “Không sao, ta có.”

  • Mẹ Nuôi Tôi Cả Đời, Tôi Đổi Họ Rồi Bỏ Bà

    Tôi 60 tuổi, bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối.

    Tôi không muốn điều trị nữa, chỉ định dành quãng thời gian cuối cùng này yên ổn một chút.

    Tôi tính đợi đến khi con trai về nhà đêm giao thừa, giao lại cho nó sổ tiết kiệm và giấy tờ ba căn nhà.

    Nhưng đợi mãi, thứ tôi nhận được chỉ là một cuộc gọi:

    “Mẹ ơi, chúng con đang kẹt xe trên cao tốc, mẹ cứ ăn trước đi, đừng chờ chúng con.”

    Tôi im lặng.

    Cách nửa phút trước, tôi vừa thấy cô vợ trẻ của chồng cũ – Lưu Phương đăng ảnh bữa cơm tất niên lên vòng bạn bè.

    Trong tấm hình, năm người ngồi cười rạng rỡ nâng ly chúc mừng năm mới.

    Ngoài Lưu Phương và chồng cũ của tôi, còn có con trai tôi, con dâu tôi, và cháu nội của tôi.

    Tôi thật không ngờ, đứa con trai mà tôi cực khổ nuôi lớn, lại chọn về ăn tết, đoàn tụ cùng người đàn bà chưa từng nuôi nó một ngày, và gọi người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con tôi là “cha”.

    Vậy thì ba căn nhà đứng tên tôi, cùng mấy chục vạn tiền tiết kiệm, từ nay cũng chẳng còn liên quan gì đến nó nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *