Thiên Kim Trọng Sinh: Livestream Bán Cả Nhà

Thiên Kim Trọng Sinh: Livestream Bán Cả Nhà

Kiếp trước sau khi nhận tổ quy tông, cả nhà vì để dỗ con hàng giả vui lòng đã bán tôi vào làng buôn người, ở đó tôi sống trong chuồng heo ăn đồ chó ăn thừa, đẻ con đến chết.

Trọng sinh rồi, việc đầu tiên tôi làm—tự mình đi thẳng tới làng buôn người.

Bình luận trên màn hình đều chửi tôi ngu như heo tự chui đầu vào rọ, phí tiền hồi sinh của họ.

Tôi không nói một lời, quay đầu liền mở một buổi livestream đấu giá mang tên “Gia đình thật của thiên kim thật” ngay trong làng.

Sau khi nhận thân, tôi chủ động lại gần anh trai, thân mật với mẹ, dựa dẫm cha, si mê vị hôn phu.

Mấy người bọn họ đều chửi tôi ghê tởm hèn hạ, liên tục giục bọn buôn người mau đến bắt tôi đi.

Bọn họ lại không biết, làng buôn người đã xem đỏ cả mắt trước video giới thiệu tôi.

“Vật phẩm đấu giá đầu tiên, anh trai đẹp trai, thiên tài học bá, dịu dàng chu đáo.”

Tên Tam cữu nghiện chơi đàn ông cả đời liền móc ra đồ nghề bắt cóc, tới rồi!.

“Vật phẩm thứ hai, mẹ quý phụ, phúc khí đầy đặn, là loại sinh con tuyệt nhất.”

Lão đàn ông trọc răng thiếu trước hụt sau lập tức nhóp nhép miệng mà giành.

“Vật phẩm thứ ba, cha trưởng thành, đại lão thương giới, giàu có lắm tiền.”

Góa phụ hung hãn siết chặt roi hổ trát trong tay.

Cuối cùng, tôi nở nụ cười rộng đến tận mang tai rồi đẩy vị hôn phu đang yêu tôi vào trước ống kính.

“Vật phẩm áp chót thứ tư, vị hôn phu của tôi, tổng tài bá đạo, tuyệt mỹ phu quân.”

Lần này, đừng nói bọn buôn người, ngay cả bình luận cũng phát điên.

1

Trên đường trở lại làng buôn người, bình luận điên cuồng bắn ra, mắng đến phát rồ.

“Đồ ngu, thánh mẫu, đã trọng sinh rồi mà còn tự đi vào làng buôn người để làm trâu bò đẻ đến chết.”

“Tội lỗi, để hồi sinh cô ta tôi tốn cả ngàn đồng vàng, trời đánh, tôi tích góp cả năm trời.”

“Nhìn kiếp trước cô ta thảm thế nào, bị người ta thay phiên giày vò cái bụng đến mục nát chết không nhắm mắt, còn tưởng trọng sinh rồi sẽ phục thù giết sạch, ai ngờ lại tự dâng mình vào miệng cọp, đồ rác rưởi đáng kiếp kiếp trước.”

Tôi im lặng đi đến cổng làng buôn người, lòng bàn tay véo đến bật máu mà hoàn toàn không thấy đau.

Dù đau cũng không bằng kiếp trước sinh mấy chục đứa con, ngủ trong máng heo giành đồ ăn với chó, ngày ngày bị quất roi, trên người chẳng có miếng thịt nào lành.

Có người buôn người mắt tinh phát hiện ra tôi, lập tức hung ác đánh giá.

Giây tiếp theo, lại kinh nghi bất định mà sững lại, mắt lóe lên ánh xanh.

Bình luận sốt ruột giậm chân.

“Đồ ngu, chạy mau đi, cha mẹ ruột và anh trai mày đã gửi ảnh của mày cho cả làng buôn người, họ nhận ra mày rồi.”

“Mày giờ chính là con cừu chờ làm thịt hiểu không, bọn chúng tối nay là có thể xử mày rồi.”

Lời bình vừa dứt, bọn buôn người đã lấy dây thừng ra kích động trói tôi lại, hưng phấn hét ầm lên, kéo tôi như con chó chết vào quảng trường làng.

Bình luận tức đến bật cười.

“Con thánh mẫu này tao nhìn không nổi nữa, bỏ đi bỏ đi, lần sau chọn nữ phụ ác độc mà hồi sinh.”

“Tao cũng vậy, lần này lỗ nặng rồi.”

Theo hai câu này, lượng người xem hiển thị trên màn hình giảm mạnh, số còn lại đều đang chửi loạn lên.

Bọn buôn người trong làng ùa lại, kích động chỉ trỏ tôi, như kiếp trước tranh nhau xem ai được gieo giống trước, suýt thì đánh nhau.

Cha mẹ và anh tôi đã dặn rồi, ai gieo giống cho tôi sinh một đứa, sẽ được thưởng một triệu.

Tôi đè xuống cơn giận và thù hận trong lòng, bình tĩnh đứng lên đảo mắt nhìn mọi người, bật cười lạnh lẽo.

“Tôi biết cả nhà tôi bán tôi cho các người, hôm nay tôi đến là để giúp các người kiếm nhiều hơn.”

Cả làng sửng sốt hoang mang.

Tôi nói tiếp:

“Bắt tôi thì được gì, tôi vừa gầy vừa nhỏ như mầm giá, không bằng bắt cả nhà giàu của tôi, cha và anh tôi đẹp trai cao lớn, mẹ tôi và con hàng giả một người quý phụ một người thiên kim, bắt bọn họ mới lời to.”

Bình luận chết lặng.

“Vãi chưởng, đảo ngược càn khôn, thiên kim thật đi buôn cả nhà mình luôn.”

“Ngủ dậy một cái, Diêm Vương phát hiện mình xuống hạng nhì rồi.”

“Nhưng làm được không? Đám người buôn kia toàn hung thần ác sát, tao thấy họ hận không thể xé xác con gái cưng này ra.”

2

Không ai hiểu rõ sự tham lam liều lĩnh của bọn buôn người này hơn tôi.

Quả nhiên, có người mắt sáng rực kích động hỏi tôi phải làm thế nào.

Tôi xoay người lấy thiết bị livestream bí mật từ trong túi ra, cong môi.

“Tôi sẽ livestream bọn họ, nhưng ai muốn thì phải bỏ tiền đấu giá, ai trả cao thì được.”

Tôi cười lạnh, muốn chiếm không à đừng mơ, kiếp trước nhét bao nhiêu tiền vào bụng tôi kiếp này phải nôn hết cho tôi.

Còn những tra tấn kia, tôi sẽ trả lại từ từ.

Giờ thì, xử lý đám người nhà ghê tởm của tôi trước đã.

Bọn buôn người đưa mắt nhìn nhau, vừa muốn chiếm tiện nghi vừa không tin tôi.

Thấy vậy, tôi thong thả nhếch môi.

Similar Posts

  • Nghiệt Duyên Của Nhiếp Chính Vương

    Ta vốn là sủng cơ được Nhiếp chính vương Tạ Chi Nghiêm yêu quý nhất, vậy mà lại vì chuyện giả mang thai để tranh sủng mà bị hắn đẩy vào ngục.

    Hắn đích thân dùng sắt nung đỏ in một vết sẹo lên ngực ta, giọng lạnh lùng chất vấn:

    “Thẩm Thư Diểu, ngươi dám lừa ta sao?”

    Từ đó, ta trở thành kẻ bị khinh bỉ nhất trong toàn kinh thành.

    Vào ngày hắn thành hôn với tiểu thư Thừa tướng Thẩm Vân Y, ta nhân dịp đại xá kéo theo thân thể đang mang thai bỏ trốn khỏi kinh thành.

    Năm năm sau, ta tình cờ gặp lại hắn ở Giang Nam.

    Ánh mắt hắn gắt gao dán chặt vào bé gái ta đang nắm tay:

    “Đây là con của ta, đúng không?”

  • Giành Lại Tương Lai Của Chính Mình

    Đêm trước kỳ thi đại học, tôi đang kiểm tra lần cuối thẻ dự thi và đồ dùng học tập.

    Mẹ đột nhiên đẩy cửa bước vào: “Lâm Hiểu Nam!”

    Tim tôi lập tức trùng xuống.

    Bà loạng choạng tiến đến gần, tôi vội nhắc: “Mẹ, mai con thi rồi, con cần nghỉ ngơi sớm.”

    “Nghỉ ngơi? Trong mắt mày chỉ có kỳ thi thôi hả?” Bà đột nhiên giật lấy thẻ dự thi trong tay tôi: “Cho mày thi, tao cho mày thi này!”

    “Mẹ, đừng mà!” Tôi nhào tới định giành lại.

    Nhưng mảnh giấy mang theo toàn bộ hy vọng của tôi lại bị bà xé làm đôi, rồi bốn mảnh, tám mảnh…

    “Ha ha ha, tỉnh ra chưa?”

    Mẹ cười nham hiểm, còn tôi thì ngồi bệt dưới sàn, tuyệt vọng tột cùng.

    Chiếc đồng hồ treo tường chỉ đúng 11 giờ đêm, chỉ còn 9 tiếng nữa là đến giờ thi đầu tiên.

    Đúng lúc này, trước mắt tôi bất ngờ hiện lên một dòng chữ màu vàng:

    “Trời ơi, bà mẹ này độc ác thật đấy!”

    “Đừng hoảng, Cô gái mau chụp ảnh lại mảnh vụn rồi đăng lên Xiaohongshu cầu cứu đi!”

  • Ba Chị Gái, Một Em Trai

    Vào ngày Tết, mẹ bảo ba chị em chúng tôi mỗi người góp 500.000 để mua nhà trả thẳng cho em trai ở Thượng Hải.

    “Mày cả, dạo này làm ăn tốt, góp 600.000 chắc không thành vấn đề chứ nhỉ.”

    “Con hai, làm giáo viên cũng vất vả, góp 500.000 là được rồi.”

    Cuối cùng, mẹ quay sang tôi:

    “Con út mà, chỉ cần đưa 300.000, cũng không quá đáng đâu ha.”

    Thế nhưng, ba chị em tôi liếc nhìn nhau, rồi mỉm cười nhẹ nhàng với bà:

    “Mẹ nói không quá đáng cũng đúng, nhưng trước hết mình chia khoản tiền đền bù giải tỏa 350 vạn tệ vừa mới nhận đi đã nhé.”

  • Dọn Vào Tim Em

    Đêm tân hôn, bạn bè dặn tôi:

    “Chồng cậu là Giáo sư Lục, người vừa nho nhã vừa yếu ớt, nhớ nhẹ tay thôi đấy!”

    Tôi cười nham nhở:

    “Nhẹ là không thể nhẹ rồi. Bà đây có thừa sức và chiêu trò nhé!”

    Kết quả là sáng hôm sau, tôi khàn giọng, mắt sưng húp, chỉ vào người đàn ông đang mặc vest, đeo kính gọng vàng mà gào lên:

    “Đồ lừa đảo!”

    Cái gì mà “nho nhã yếu đuối”, toàn là giả hết!

  • Cũ Không Đi Thì Mới Không Đến

    Lễ trao giải, vị hôn phu của tôi – Tạ Khởi – nhân dịp trao giải cho tôi, lại kéo một cô gái nhỏ lên sân khấu, công khai tuyên bố chính thức.

    Tôi nhún vai: “Chỉ là đàn ông thôi mà, cũ không đi thì mới không đến.”

    Ba mẹ tôi: “Rút vốn, chấm dứt hợp tác.”

    Chị tôi: “Thu hồi bản quyền, thà để mốc meo cũng không bán cho các người!”

    Tạ Khởi sốt ruột, đến tìm tôi cúi đầu nhận lỗi, tôi khoát tay: “Anh là cái thứ gì mà cũng xứng mở miệng nói chuyện với tôi?”

  • Cô Ấy Là Quản Gia Của Tôi

    Tổng tài đào hoa Cố Thần gần đây khẩu vị lại thay đổi, nghe nói thích một cô nàng “tiểu yêu tinh” mới.

    Tôi bị phái lên biệt thự trên núi để phụ trách sinh hoạt thường ngày của cô ta.

    Ngay lần đầu tiên nhìn thấy tôi, Tô Uyển Uyển đã lộ rõ vẻ không hài lòng:

    “Trong tiểu thuyết ấy mà, mấy quản gia xinh đẹp đều là ban ngày giúp quản lý công việc, ban đêm thì làm ‘chim hoàng yến’ ấm giường, chẳng phải cô cũng thế sao?”

    Khóe môi tôi – vốn được rèn luyện để luôn giữ nụ cười tiêu chuẩn – khẽ co giật một chút.

    Rất tốt.

    Một quản gia tư nhân hàng đầu với mức lương bảy con số như tôi, lần đầu tiên lại bị nghi ngờ bẩn thỉu chỉ vì mấy tình tiết máu chó trong tiểu thuyết.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *