Người Nhặt Tôi Từ Đêm Mưa

Người Nhặt Tôi Từ Đêm Mưa

Ba năm sau khi nhà họ Cố huỷ hôn, Cố Thời Yến dẫn theo Hứa Mạn xuất hiện ở nhà đấu giá của tôi.

Anh ta nhìn tôi đang lau bức tượng ngọc hình bắp cải, hỏi vì sao tôi lại sống chật vật đến thế.

Năm đó, vì lợi ích của gia tộc, anh ta bỏ rơi tôi trong một đêm mưa như trút.

Giờ đây, thấy tôi làm công việc chân tay, trông như một kẻ thất bại, giọng anh ta dịu dàng, như đang dỗ dành một đứa trẻ bỏ nhà đi hoang:

“Ý Ý, đây là cuộc sống em muốn sau khi rời xa anh sao?”

Vì giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng, anh ta kiên quyết bỏ ra năm triệu để mua món đồ thủ công ấy.

Mang theo một chút thấp thỏm lấy lòng:

“Anh thấy nó đáng giá. Chỉ cần là thứ em từng chạm qua, đều xứng đáng.”

Anh ta tưởng mình đang cứu rỗi tôi.

Nhưng lại không biết, nhà đấu giá xuyên quốc gia này—mang họ Lâm.

Còn “bạch nguyệt quang” mà anh ta cố chấp muốn níu giữ, từ lâu đã trở thành người anh ta không với tới được nữa.

Tôi đang sắp xếp triển lãm trong phòng trưng bày, mặc áo sơ mi đơn giản, tay áo xắn đến khuỷu.

Trong tầm mắt, một bóng người dừng lại.

Cố Thời Yến.

Ánh mắt anh ta dừng lại trên người tôi, lập tức trở nên u ám.

Bên cạnh anh ta là Hứa Mạn, cả người lấp lánh đồ trang sức, hoàn toàn lạc lõng với sự yên tĩnh nơi đây.

Anh ta không trách tôi vì sao lại xuất hiện ở đây, chỉ nhẹ giọng bước đến hỏi:

“Sao gầy đi nhiều vậy?”

Giọng nói mang theo chút nghèn nghẹn. Anh ta đưa tay lên, muốn chạm vào má tôi.

Tôi theo phản xạ nghiêng đầu né tránh, rất nhẹ thôi, nhưng cũng đủ để biểu đạt thái độ rõ ràng.

Tay anh ta khựng lại giữa không trung, rồi từ từ thu về.

Tay Hứa Mạn vẫn khoác lấy cánh tay anh ta, nhưng anh ta đã buông ra.

Cử chỉ ấy rơi vào mắt tôi, chỉ thấy châm chọc.

Hứa Mạn liếc qua bức tượng ngọc bắp cải trước mặt tôi, nhếch mép cười:

“Miếng ngọc này chất lượng chẳng ra sao, xám xịt thế kia, mà cũng đem ra bán được à?”

Rồi quay sang tôi, giọng điệu giả tạo vừa đủ cho người khác nghe thấy:

“Chị làm ở cái chỗ như này à? Nếu thiếu tiền thì nói với Thời Yến một tiếng là được, cần gì phải vất vả như thế?”

Cố Thời Yến lạnh lùng cắt ngang:

“Ý Ý xưa nay luôn có mắt nhìn. Bắp cải này rất mượt, anh rất thích.”

Sự bênh vực này, chẳng qua là một màn cảm động muộn màng tự anh ta dàn dựng.

Anh ta lấy thẻ từ trong áo vest ra.

“Cái này, tôi mua.”

Tôi ngẩng đầu, điềm tĩnh báo giá:

“Tám nghìn.”

Anh ta lắc đầu, đưa thẻ ra.

“Ý Ý, em không cần vì sợ anh đau lòng mà cố tình báo giá thấp như vậy. Anh biết, em chỉ là nhân viên.”

Giọng tôi lạnh tanh:

“Cố tổng đang ban ơn cho tôi đấy à?”

Anh ta sững người, rồi cười gượng, ánh mắt càng thêm cay đắng.

Có lẽ trong lòng anh ta nghĩ tôi bị cuộc đời mài giũa đến mức ngay cả lòng tự trọng cũng biến thành gai góc.

Anh ta lại đẩy thẻ về phía tôi:

“Anh chỉ là tin vào năng lực của em, muốn ủng hộ công việc của em thôi.”

Không kiếm tiền thì đúng là ngốc, tôi cũng chẳng từ chối nữa, tiện miệng báo một cái giá thật cao:

“Năm triệu.”

Anh ta mỉm cười gật đầu, ra hiệu cho tôi quẹt thẻ.

Tôi bình tĩnh nhận lấy thẻ, làm hóa đơn, nhận tiền.

Quy trình xử lý một giao dịch năm triệu với một giao dịch tám nghìn, không có chút khác biệt nào.

Trong lúc chờ quẹt thẻ, anh ta khẽ hỏi:

“Những năm qua, em sống ổn chứ?”

Tôi không trả lời.

“Nếu có điều gì không thuận, có thể đến tìm anh. Số của anh… vẫn chưa từng thay đổi.”

Anh ta tin chắc rằng tôi sống không tốt.

Thanh toán xong, anh ta không lập tức rời đi, ngược lại còn lấy từ túi áo ra một tấm thiệp mời dát vàng đưa cho tôi.

“Tối nay có buổi tiệc từ thiện, em đi cùng anh.”

Hứa Mạn biến sắc, vội lên tiếng:

“Thời Yến, e là chị Lâm không tiện đâu…”

Cố Thời Yến trực tiếp cắt ngang, giọng lạnh xuống:

“Cô ra xe đợi tôi trước.”

Mặt Hứa Mạn lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng vẫn không cam lòng xoay người bỏ đi.

Similar Posts

  • Chung Cư Có Biến

    Một cặp vợ chồng mới dọn đến, chẳng mấy chốc đã trở thành “người nổi tiếng” của khu chung cư — vì cả hai chưa đến ba mươi mà đã sinh liền bảy đứa con.

    Không hiểu bà vợ moi ở đâu ra số điện thoại của tôi.

    Cô ta gọi đến, giọng điệu hệt như ra lệnh:

    “Nghe nói cô là giáo viên trung học, nhà tôi vừa hay có bảy đứa con, cuối tuần này cô dạy kèm cho chúng một buổi đi.”

    Giọng nói ấy khiến tôi lập tức thấy khó chịu, nhưng tôi vẫn cố giữ phép lịch sự:

    “Bộ Giáo dục có quy định rồi, giáo viên không được tự ý dạy thêm ngoài giờ.”

    Cô ta thản nhiên đáp, giọng còn đầy lý lẽ:

    “Thu tiền mới gọi là dạy thêm. Chúng ta là hàng xóm, cô dạy miễn phí cho bọn nhỏ, đó gọi là giúp đỡ lẫn nhau.”

  • Sau Ly Hôn, Anh Ta Mới Biết Lương Tôi 8 Vạn

    “Ly hôn đi.”

    Anh ta bưng cà phê, thậm chí không thèm nhìn tôi.

    “Được thôi.” Tôi đặt điện thoại xuống.

    Anh ta sững người: “Em nói gì cơ?”

    “Tôi nói được thôi.”

    “Cô…” Anh ta cau mày, “Cô tưởng tôi đang đùa chắc?”

    “Không.” Tôi cầm lấy túi xách. “Khi nào đến cục dân chính?”

    “Lâm Vũ!” Anh ta đập bàn. “Cô điên rồi à? Ly hôn rồi cô định sống kiểu gì? Cô một tháng kiếm được ba nghìn, nuôi nổi bản thân chắc?”

    Tôi nhìn anh ta.

    Ba nghìn?

    Anh ta nghĩ tôi lương ba nghìn, suốt ba năm nay.

    “Anh nói đúng.” Tôi bật cười. “Vậy nên ngày mai đi làm thủ tục luôn.”

    Sắc mặt anh ta thay đổi.

  • Người Tôi Từng Nuôi Giờ Là Sếp Tôi

    Vì muốn chuộc lại lỗi lầm trong quá khứ, tôi nhận nuôi một cậu bé mồ côi không cha không mẹ.

    Tôi lo cho cậu học đại học, rồi tiếp tục học lên cao học.

    Lúc tình cảm còn trong sáng nhất, tôi ngủ ở kho hàng chỉ để tiết kiệm tiền mua cho cậu ấy một chiếc laptop không bị giật lag.

    Cho đến một ngày, tôi đến trường tìm cậu ấy, lại tận mắt thấy một cô nàng xinh đẹp, giàu có tỏ tình với nó trước mặt bao người.

    “Hàn Dương , cô ta vừa nghèo lại vừa không có học thức, không xứng với anh đâu, mình đến với nhau đi.”

    Tối hôm đó, tôi nhắn tin cho Hàn Dương : “Chia tay đi Hàn Dương , anh già rồi, chị đây muốn tìm trai trẻ hơn.”

  • Hóa Ra Tình Yêu Cũng Có Hạn Sử Dụng

    Vừa ngồi lên máy bay đi nước ngoài, tôi đã nhận được tin nhắn từ bạn trai cũ.

    “Miên Miên lạ nước lạ cái, anh đưa cô ấy đến trường Hải Đại nhập học trước. Em cứ ở nhà nghỉ ngơi, vài ngày nữa anh sẽ đưa em đến trường sư phạm.”

    “Không trả lời à? Ngủ rồi sao?”

    Tôi không để ý.

    Tắt màn hình điện thoại, tôi nhắm mắt giả vờ ngủ.

    Chẳng bao lâu sau, điện thoại rung liên tục.

    “Em đâu rồi, không ở nhà à? Khuya thế này đi đâu vậy?”

    “Nghe máy đi, không nghe thì mình chia tay.”

    Tôi và Chu Hoài Dư là thanh mai trúc mã.

    Từ nhỏ đến lớn, anh ta thay tôi quyết định rất nhiều chuyện, cũng luôn tin rằng tôi sẽ không bao giờ rời xa anh ta.

    Cho đến ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi mới phát hiện anh ta đã tự ý sửa nguyện vọng của tôi.

    Đổi ngôi trường mơ ước là Đại học Kinh Đô thành một trường tầm thường không ai biết đến.

    Ngay trong ngày hôm đó, tôi đã nói lời chia tay.

    “Chỉ vì anh lén sửa nguyện vọng của em thôi mà em đòi chia tay sao?”

    Tôi nhắn lại: “Đúng, chỉ vì chuyện đó.”

    Anh ta vẫn dửng dưng: “Em bị rối loạn sắc giác, học thiết kế sẽ rất vất vả, mà theo anh học ở Kinh Đô thì áp lực cũng lớn.”

    Tôi không trả lời, vẫn kiên quyết chia tay.

    “Được.” Chu Hoài Dư bật cười lạnh, “Đã chia tay thì biến xa một chút, đừng đến cuối cùng còn quỳ gối cầu xin tôi tha thứ.”

    Chỉ là anh không hề biết, tôi đã sớm nộp hồ sơ đi du học, và cũng đã quyết tâm cắt đứt mọi ràng buộc với anh rồi.

  • Người Giữ Lửa Trong Bóng Tối

    Ngày kết thúc kỳ kiểm tra lâm sàng, diễn đàn ẩn danh của trường Y đột nhiên xuất hiện một tấm phiếu khám thai.

    Trên đó ghi rõ ràng tên tôi: Lâm Khê.

    “Lâm Khê? Là người được học bổng toàn phần, được giữ lại học thẳng cao học, đứng nhất lâm sàng đó sao?”

    “Nghe nói anh cô ấy vẫn đang nằm ICU… cô ấy làm vậy là vì tiền à?”

    Có người tung ảnh tôi ngồi xổm ở hành lang nôn mửa, còn có người chụp lại cảnh tôi lấy thuốc tiêm giữ thai ở nhà thuốc.

    Phần bình luận nhanh chóng tràn ngập những lời châm chọc và suy đoán:

    “Không lẽ là con của ông giáo sư già nào đó?”

    “Cô ta cũng chỉ đến thế, vẻ ngoài trong sạch chẳng qua là giả bộ thôi.”

    Khi mọi thứ còn đang rầm rộ, diễn đàn bất ngờ hiện lên một bình luận mới được ghim lên đầu.

    Người đăng là tài khoản xác thực tên thật — Cố Thừa Duẩn.

    Trưởng nam nhà họ Cố, người thừa kế tập đoàn Hoàn Vũ, từ trước đến nay chưa từng xuất hiện trên mạng nội địa.

    Lần này, anh chỉ nói đúng một câu:

    “Tôi là cha của đứa bé. Nếu có nghi ngờ, có thể đối chiếu báo cáo y tế.”

    — Khoảnh khắc đó, cả diễn đàn lặng ngắt như bị treo máy.

  • MINH NGUYỆT THANH THANH

    Hôn phu của ta – Thái tử điện hạ luôn tỏ ra cực kỳ chán ghét với thứ muội nhà ta.

    Mỗi lần nhắc đến nàng hắn đều cười nhạt rồi nói ra những lời khinh miệt.

    Cho đến khi ta vô tình bắt gặp cảnh hai người họ ôm hôn nhau thắm thiết, sự thật được phơi bày khiến lòng ta tan nát.

    Thứ muội gục đầu trong lòng hắn, nước mắt lăn dài trên má, nghẹn ngào nói:

    “Chàng sắp cùng tỷ tỷ ta thành thân còn đến trêu chọc ta làm gì?”

    Thái tử điện hạ chỉ mỉm cười, lời nói ra như gió thoảng:

    “Ai bảo nàng luôn không ngoan ngoãn? Nàng ta chẳng qua là công cụ để cô trừng phạt nàng mà thôi. Sau này thành thân xong cô sẽ lập tức bỏ nàng ta.”

    Đêm ấy, ta lặng lẽ tiến cung, đứng trước long sàng với đôi mắt đỏ hoe.

    “Ta hối hận rồi, lời ngài nói khi trước còn tính chăng?”

    Người đàn ông trên long sàng ấy vươn tay lau đi nước mắt ta, giọng nói đầy trầm ấm.

    “Đương nhiên, vị trí Hoàng hậu này trẫm vẫn luôn để dành cho nàng.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *