Bảy Năm Và Một Người Dư Thừa

Bảy Năm Và Một Người Dư Thừa

Ngày Trình Dĩ Ninh bị sa thải, bên ngoài mưa như trút nước.

Cô ôm một thùng giấy chất đầy đồ lặt vặt, đứng trước cửa tòa văn phòng, ống quần đã bị mưa làm ướt sũng.

Nhìn màn hình mãi không gọi được xe, cô vô thức bấm số điện thoại của chồng – Phó Chiếu.

Tiếng tút dài vang lên rất lâu mới có người bắt máy, giọng anh khàn khàn như vừa họp xong: “Chuyện gì vậy?”

Trình Dĩ Ninh mấp máy môi.

Cô muốn nói, dự án cô theo suốt ba tháng bị một kẻ có quan hệ cướp mất;

Cô muốn nói, khi tìm lãnh đạo lý lẽ thì bị mắng thẳng: “Làm không được thì cút”;

Cô muốn nói, hôm nay là kỷ niệm bảy năm bên nhau của hai người, có thể cùng về nhà ăn một bữa cơm không?

Nhưng tiếng nhắc nhở cuộc họp tiếp theo vang lên từ đầu bên kia, mọi uất ức đều nghẹn lại trong cổ họng.

Cuối cùng, cô chỉ rũ mắt xuống: “Không có gì, anh bận việc đi.”

Những điều từng có thể kể lể suốt cả đêm trong căn phòng trọ nhỏ với anh, giờ đây đã không còn tư cách để thổ lộ.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Anh cũng sẽ không bao giờ như trước đây, che ô vượt qua nửa thành phố, chỉ để đón cô – người bị mưa làm ướt.

Ngay lúc cô định lao vào màn mưa, một chiếc Bentley đen lặng lẽ dừng lại trước mặt.

Kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tinh xảo của An Lê, chiếc áo khoác hàng hiệu được cắt may chỉnh chu trên người cô sạch sẽ không chút bụi.

“A Chiếu đang họp, không thoát thân được, nên bảo tôi đến đón chị.”

“Lần sau có việc gì, chị có thể liên hệ trực tiếp với tôi. Là trợ lý đặc biệt của A Chiếu, không để những chuyện không quan trọng làm phiền anh ấy là trách nhiệm của tôi.”

“Chị cũng biết đấy, anh ấy rất bận.”

Trình Dĩ Ninh sững sờ. Cô biết chứ, từ bốn năm trước khi Phó Chiếu trở về nhà họ Phó, anh đã bắt đầu rất bận.

Bảy năm trước, cô đang vẽ phong cảnh trên ngọn núi phủ đầy tuyết thì tình cờ phát hiện một Phó Chiếu toàn thân đầy máu.

Khi đó, Phó Chiếu là một người câm bị mất trí nhớ, bài xích mọi người xung quanh, chỉ tin tưởng cô, ngay cả cảnh sát cũng bó tay.

Cô mềm lòng, đưa anh về nhà.

Ba năm sống nương tựa lẫn nhau, cô dạy anh làm quen lại với thế giới, còn anh thì sưởi ấm cuộc sống vốn bình lặng của cô.

Cho đến khi người nhà họ Phó tìm đến, cô mới biết, chàng trai câm cô “nhặt” về lại là người thừa kế bị thất lạc của gia tộc Phó thị danh giá.

Mẹ của Phó Chiếu từng đưa cho cô một tấm séc: “Cô Trình, vợ tương lai của Phó Chiếu không thể là một cô gái bình thường như cô, xin hãy rời khỏi nó.”

Khi Phó Chiếu biết chuyện, anh lập tức đưa cô quay lại thị trấn nhỏ.

Người đứng ra khi đó là An Lê – vợ chưa cưới trên danh nghĩa của Phó Chiếu, cũng là nàng dâu lý tưởng trong mắt mẹ anh.

“Bác gái, cháu với A Chiếu chỉ là hôn ước, không có tình cảm. Nếu anh ấy thật lòng yêu cô ấy, cháu cũng sẵn sàng chúc phúc.”

Chính câu nói ấy khiến Phó Chiếu – khi đó chưa hồi phục ký ức – lần đầu nhìn thẳng vào An Lê, cũng khiến Trình Dĩ Ninh vô cùng cảm kích cô.

Khi đó, Trình Dĩ Ninh từng nghĩ, chỉ cần vượt qua khoảng cách thân phận, tương lai của họ nhất định sẽ rực rỡ.

Nhưng… không biết từ bao giờ mọi thứ đã thay đổi?

Cô nhắm mắt lại, không muốn nghĩ tiếp.

Một cảm giác ấm áp truyền đến lòng bàn tay, An Lê đưa cho cô một hộp bánh ngọt tinh xảo và hộp quà nhung:

“Đây là quà kỷ niệm anh Chiếu nhờ tôi chuẩn bị, mong chị sẽ thích.”

Trình Dĩ Ninh cảm ơn, nhưng chẳng buồn mở quà.

Vẫn là những món quà giống hệt nhau, trong căn nhà mẫu được trang trí cầu kỳ kia không biết đã chất bao nhiêu, tất cả đều do An Lê lựa chọn – đắt tiền, tao nhã, phù hợp với thân phận của Phó Chiếu, nhưng chưa từng phù hợp với sở thích của Trình Dĩ Ninh.

Cô chỉ luôn nhớ về ba năm khi Phó Chiếu còn mất trí, vào dịp kỷ niệm anh sẽ tự tay nấu một bữa cơm giản dị nhưng ấm áp, sẽ âm thầm ghi nhớ từng sở thích nhỏ nhặt cô lỡ miệng nhắc tới để rồi tạo thành bất ngờ.

Còn giờ đây, tất cả sự lãng mạn ấy đã trở thành hạng mục trong danh sách công việc của thư ký.

Xe nhanh chóng đến trụ sở tập đoàn Phó thị.

An Lê dẫn Trình Dĩ Ninh lên thẳng tầng cao nhất – văn phòng tổng giám đốc. Vừa bước ra khỏi thang máy, họ đã đụng ngay Phó Chiếu vừa kết thúc cuộc họp.

Bộ vest cao cấp được là ủi cẩn thận tôn lên dáng người anh cao lớn, gương mặt anh lạnh nhạt, nhưng lại nhíu mày khi thấy vai áo An Lê ướt mưa: “Sao lại để bị ướt? Vào phòng nghỉ thay đồ đi, đừng để cảm lạnh.”

Sau đó, anh mới nhìn thấy Trình Dĩ Ninh – người cũng ướt sũng đứng sau An Lê.

“Sao em lại đến đây?”

Còn chưa kịp trả lời, một nhân viên bên cạnh đã nhắc nhở: “Tổng giám đốc Phó, Tổng giám đốc Lý và mọi người vẫn đang đợi trong phòng họp.”

Phó Chiếu gật đầu: “An Lê, em đi cùng tôi.”

2

Anh thậm chí còn chưa kịp nghe Trình Dĩ Ninh trả lời, đã vội vã cùng An Lê quay trở lại phòng họp.

Trình Dĩ Ninh bước vào văn phòng, ánh mắt quét qua một góc phòng thì chợt khựng lại.

Một sợi dây đỏ đan tay đã phai màu bị vứt bừa bên cạnh thùng rác, phủ đầy bụi.

Đó là ngày bốn năm trước, khi người nhà họ Phó đến tìm đưa Phó Chiếu đi, cô vừa khóc vừa đeo sợi dây ấy vào tay anh, mong nó có thể phù hộ cho anh bình an.

Khi ấy, Phó Chiếu từng viết từng nét vào lòng bàn tay cô: “Anh sẽ luôn coi nó như báu vật, mãi mãi không tháo ra.”

Similar Posts

  • Mẹ Tôi Là Người Tốt… Với Thiên Hạ

    Kiếp trước, tôi đi dự đám cưới của chị họ, giành được vài bao lì xì vé số do cô dâu rải xuống, trúng một ngàn vạn.

    Tôi vui mừng phát điên, nói với mẹ rằng bệnh của ba có cứu rồi, chúng tôi lập tức đến thành phố A làm phẫu thuật cho ông.

    Thế nhưng mẹ tôi lạnh mặt giật lấy tờ vé số, mang trả lại cho chị họ.

    “Bố mẹ đều là người sống ngay thẳng lương thiện, nghèo cũng không được nghèo chí khí, không thể chiếm chút lợi của người khác!”

    Sau đó ba qua đời vì bệnh, mẹ cũng gặp tai nạn xe trên đường đưa một kẻ ngốc đi lạc về nhà, bị thương nặng đến tàn phế.

    Những người thân quen vẫn luôn khen bà là người tốt xách trứng đến thăm hỏi, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến chuyện trả tiền hay cho vay.

    Mẹ tôi đường cùng, liền tính kế lên người tôi.

    Bà xé nát giấy báo trúng tuyển của tôi, sau đó còn bỏ thuốc ngủ vào cơm, muốn gả tôi cho con trai ngốc nhà hàng xóm để đổi lấy sính lễ.

    “Bây giờ ném một viên gạch xuống cũng có thể trúng năm sinh viên đại học, con học xong thì có ích gì? Chi bằng gả cho anh Xuân Minh, còn có thể ở bên cạnh mẹ.”

    Khóe mắt bà ánh lên nước mắt, bộ dạng như bị cuộc đời dồn đến đường cùng: “Lâm Lâm, đừng trách mẹ, con muốn oán thì oán xã hội này đi, lòng người bạc bẽo, không có tiền thì một bước cũng khó đi, mẹ cũng hết cách rồi…”

    Tôi không chịu nổi nhục nhã, tuyệt vọng mà tự vẫn.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày trúng số ấy.

  • Hóa Ra Tôi Chỉ Là Bài Test

    Ngày tôi lại phát hiện mình mang thai, Chúc Đình Uyên quyết định rửa tay gác bạc, từ nay không còn đánh cược nữa.

    Tôi mừng đến bật khóc, lấy số tiền chạy taxi suốt một năm dành dụm đưa cho anh ta làm chút việc buôn bán nhỏ.

    Thấy anh ta làm rơi quên hai tờ, tôi lập tức đuổi theo.

    Nhưng vừa đến nơi, tôi đã trông thấy đám chủ nợ từng ngày xưa không đánh thì mắng anh ta, giờ lại đang khúm núm cúi đầu với anh ta.

    “Chúc tổng, vậy từ nay bọn tôi không cần đến nhà ngài đập cửa nữa, đúng không ạ?”

    Chúc Đình Uyên mệt mỏi đưa tay day day giữa mày, nhìn đôi nhẫn cưới giản dị trên tay mình, chậm rãi nói:

    “Đừng đến nữa. Bao năm nay đủ để thấy cô ấy thật lòng yêu tôi. Năm ngoái cô ấy thậm chí còn phá thai, chỉ để kiếm thêm tiền trả nợ giúp tôi.”

    Nhưng lời vừa dứt, cô thanh mai của anh ta bỗng làm nũng: “Anh à, thế vẫn chưa đủ đâu. Chỉ khi đứa bé được sinh ra, mới nhìn ra được một người phụ nữ có chê nghèo ham giàu hay không.”

    Chúc Đình Uyên nhìn dáng vẻ thề thốt chắc nịch của cô ta, bất lực đưa tay khẽ cốc lên chóp mũi cô ta.

    “Vậy nghe em. Diễn thêm một năm nữa cũng được. Dù sao cô ấy có chết cũng không rời khỏi anh.”

    Tiền trong tay tôi bỗng bị siết chặt đến nhăn nhúm. Tôi cúi đầu nhìn cái bụng hơi nhô lên, nước mắt rơi như mưa.

    Chúc Đình Uyên đúng là quá coi thường tôi rồi.

    Tôi đã có thể bỏ một đứa, thì cũng có thể bỏ đứa thứ hai.

  • Cốt Tiêu Minh Oán

    VĂN ÁN

    Thành hôn ba năm, Tiêu Nam Cẩm chưa từng biết rằng nhà mẹ đẻ của ta không có lấy một người bình thường.

    Ngoài người cha thái giám, còn có người mẹ điên loạn và người huynh trưởng bệnh hoạn.

    Từ nhỏ họ đã nói với ta, kẻ nào dám làm tổn thương ta, họ sẽ tháo xương hắn làm thuốc, băm xác cho chó ăn.

    Cho nên đến ngày lâm bồn, khi nữ phó tướng của phu quân lấy cớ vết thương cũ tái phát, điều toàn bộ quân y đi hết,

    ta nhìn máu loang dưới thân mình, dùng hết sức túm chặt tay áo hắn:

    “Tiêu Nam Cẩm, cầu chàng mau gọi đại phu tới, nếu để cha mẹ ta biết được, chàng sẽ mất mạng đó…”

    Hắn chỉ khựng lại một chút, cau mày hất tay ta ra:

    “Còn bịa nữa sao? Hiện giờ chiến sự căng thẳng, ngay cả Hoàng thượng cũng phải nhường ta ba phần, người nhà nàng thì làm gì được ta?”

    “Lần trước nàng nói lấy đại cục làm trọng, để quân y cứu thương binh, lại không chịu phân lấy một người giúp Tuyết Nhi trừ trùng, giờ biết sợ rồi à?”

    “Tay của Tuyết Nhi là để cầm kiếm giết địch, tay của nàng ngoài bịa chuyện ra còn làm được gì?”

    Hắn cúi người xuống, từng chữ từng chữ như thấm băng:

    “Nếu nàng đã biết lo cho đại cục như vậy, thì đợi quân y quay lại rồi sinh.”

    Rèm trướng buông xuống, cơn đau dữ dội tràn ngập khoang bụng.

    Ta run rẩy lấy ra chiếc còi xương cha đưa, dốc hết chút sức lực cuối cùng thổi lên.

    Tiếng còi chói tai, xé toạc quân trướng.

    Tiêu Nam Cẩm không biết, còi này vừa vang, thứ đến sẽ không phải là người.

    Mà là Tu La.

  • Kịch Hay Mùa Nắng Nóng

    Kỳ nghỉ hè nóng nực, bạn trai tôi dẫn cô em gái thanh mai trúc mã của anh ta đến nhà tôi tránh nóng.

    Dự báo thời tiết nói đợt nắng này sẽ kéo dài suốt một tháng, chuyện này ở miền Bắc thật sự hiếm thấy.

    Tôi thấy bất an nên đặt mua máy lạnh, còn tích trữ một đống đồ ăn và đồ chống nóng ở nhà.

    Nhưng đến lúc thợ đến lắp máy, Lương Mộng lại lấy lý do dưới lầu có người già và trẻ con, bắt họ lắp cho nhà dưới trước, còn chia hết đồ tôi tích trữ cho hàng xóm.

    “Chị An Lam, mọi người đều là hàng xóm với nhau mà. Với lại trời nóng như thế này, mua nhiều đồ quá cũng dễ hỏng lắm.”

    Kỷ Minh Thừa cũng đứng về phía Lương Mộng, mắng tôi là không biết điều. Cuối cùng nhờ tôi kiên quyết phản đối mới miễn cưỡng lấy lại được một ít đồ.

    Đến khi nắng nóng thực sự ập tới, Lương Mộng và Kỷ Minh Thừa đều cuống quýt. Thế mà Kỷ Minh Thừa không hề trách Lương Mộng, còn nhốt tôi lại, để hai người bọn họ độc chiếm số đồ tôi tích trữ.

    Tôi bị đói đến sắp chết, vậy mà Lương Mộng còn khóc lóc tố ngược:

    “Tất cả là tại chị ấy cứ nhắm vào em, em mới chia đồ cho hàng xóm.”

    “Trong bụng em còn có con của anh nữa, lỡ đói quá mà sảy thai thì làm sao bây giờ?”

    Đến khi đồ ăn sắp cạn kiệt, Kỷ Minh Thừa lại mất hết nhân tính, đem tôi bán đi.

    Tôi liều mạng phản kháng, cuối cùng bị người mua giận dữ trói trên sân thượng, phơi nắng sống sờ sờ đến chết.

    Lần nữa mở mắt ra, tôi quay lại đúng ngày Lương Mộng chặn thợ lắp máy.

    Tôi tự tay khiêng đồ ra, nhìn cô ta cười nhạt:

    “Đừng keo kiệt thế, mang hết số đồ tôi mua chia cho mọi người đi nhé.”

  • Kết Hôn 10 Năm, Chồng Tôi Lại Phải Lòng Người Phụ Nữ Từng Ly Hôn

    Kết hôn mười năm, chồng tôi lại phải lòng một người phụ nữ từng ly hôn.

    Cô ta ngoại hình bình thường, dáng người cũng không có gì nổi bật, lại còn lớn hơn tôi ba tuổi.

    Tôi không hiểu nổi.

    Anh ấy lại nói:“Cô ấy nấu ăn rất ngon, từ khi ở bên cô ấy, bệnh dạ dày của anh không còn tái phát nữa.”

    “Anh mệt mỏi với việc xã giao trên thương trường, anh chỉ muốn có một mái nhà ấm áp.”

    “Mọi thứ cô ấy đều thua kém em, nhưng trong lòng cô ấy có anh.”

    “Tống Dao, lúc anh cần em nhất, em luôn ở bàn đàm phán.”

    “Nếu chỉ được chọn giữa sự nghiệp và anh, em sẽ chọn ai?”

    Chọn ai ư?Tôi bật cười.

  • Thép Không Gỉ, Tim Không Tan

    Lúc hai giờ sáng, điện thoại bên gối tôi rung lên như bốc cháy.

    Tim tôi chùng hẳn xuống, gần như lăn xuống giường, tay run rẩy vuốt màn hình nghe máy.

    “Alo? Có phải là người nhà của Trần Nghiễn Chu không?” Một giọng nữ bình tĩnh vang lên.

    “Phải! Tôi là vợ anh ấy! Anh ấy sao rồi?” Giọng tôi vỡ ra, trong đầu lập tức hiện lên cảnh tai nạn xe, nhồi máu cơ tim, viêm ruột thừa cấp… Tay chân lạnh ngắt.

    “Đây là khoa cấp cứu Bệnh viện số 2 thành phố. Anh Trần Nghiễn Chu hiện đang ở chỗ chúng tôi, anh ấy…”

    “Anh ấy bị làm sao?!” Mắt tôi tối sầm, tay túm lấy cánh cửa tủ áo mới không ngã quỵ xuống, móng tay cào lên mặt gỗ phát ra tiếng ken két chói tai.

    “… Lúc đo huyết áp thì có chút tranh cãi với y tá.” Bên kia ngừng lại một chút, như đang cố chọn từ, “Không nghiêm trọng lắm, nhưng cảm xúc của anh ấy khá kích động, phiền chị đến một chuyến.”

    Tranh cãi? Khoa cấp cứu? Đo huyết áp?

    Tôi mất ba giây mới nối được ba từ đó lại với nhau.

    Không nguy hiểm đến tính mạng?

    Một ngọn lửa bốc lên “vù” một tiếng từ đỉnh đầu, đốt sạch cơn sợ hãi lúc trước không sót chút gì.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *