Sống Lại Ngăn Mẹ Ly Hôn

Sống Lại Ngăn Mẹ Ly Hôn

Tôi sống lại, việc đầu tiên làm chính là giữ chặt tay mẹ, không cho bà ký vào đơn ly hôn.

Bố tôi là CEO công ty, lén chiếm dụng công quỹ để nuôi bồ nhí.

Mẹ biết chuyện, tức đến run rẩy mà ký tên vào giấy ly hôn.

Kết quả là —— ngày hôm sau bố tôi chết trong một vụ rơi máy bay.

Mấy triệu tiền bảo hiểm thương nghiệp ông ta mua trước đó, cộng với phần cổ phần công ty,

toàn bộ đều rơi vào tay con hồ ly kia.

Đời trước, mẹ bị tiểu tam sỉ nhục, cuối cùng trầm cảm nặng rồi nhảy lầu tự vẫn.

Đời này, nhìn đôi tay đang phát run vì tức giận của mẹ, tôi giật mạnh cây bút khỏi tay bà, bẻ gãy ngay tại chỗ.

“Mẹ, đừng ký! Phú quý trời cho, dựa vào đâu phải nhường cho tiểu tam và đứa con hoang trong bụng ả!”

1

Không khí chết lặng như tờ.

Bố tôi, Lâm Quốc Đống là người đầu tiên phản ứng lại.

Ông ta đập mạnh lên bàn, lớp thịt trên mặt rung lên bần bật.

“Lâm Sở, cái thứ con gái phá của này đang nói cái gì vậy!”

“Tiểu tam gì? Con hoang gì? Là mẹ mày dạy mày à?”

Ông ta giơ tay định tát tôi.

Mẹ tôi sợ đến mặt trắng bệch, theo bản năng định che chắn cho tôi.

“Quốc Đống, Sở Sở nó còn nhỏ, không hiểu chuyện…”

Tôi kéo mạnh mẹ ra, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Lâm Quốc Đống.

“Đánh đi.”

“Hôm nay ông mà dám động vào tôi một cái, tôi sẽ đi giám định thương tích.”

“Bạo hành gia đình ép ly hôn, để xem tòa xử thế nào!”

Tay của Lâm Quốc Đống khựng lại giữa không trung.

Luật sư bên cạnh ông ta, Trương Vĩ, đẩy đẩy gọng kính viền vàng, giọng điệu châm chọc vang lên.

“Cô Lâm, công ty của Tổng giám đốc Lâm hiện đang nợ ngập đầu.”

“Bà Lâm giờ ký tên, còn có thể lấy được một căn nhà.”

“Nếu thực sự kiện ra tòa, e là ngay cả căn nhà nát đó cũng phải mang đi trả nợ.”

Đời trước, bọn họ chính là dùng cách này để dụ dỗ mẹ tôi.

Nói công ty là cái vỏ rỗng, toàn là nợ.

Mẹ tôi mềm lòng, lại sợ mang nợ, nên mới vội vàng ký tên.

Ai ngờ Lâm Quốc Đống sớm đã chuyển tài sản, còn mua bảo hiểm với số tiền khổng lồ.

Tấm vé máy bay đi nước ngoài kia, chính là đường lui của ông ta.

Cũng là giấy gọi hồn của ông ta.

Tôi cười lạnh, nhìn chằm chằm Trương Vĩ.

“Nợ à?”

“Đã là nợ thì càng không thể ly hôn.”

“Chúng tôi phải cùng Tổng giám đốc Lâm vượt qua hoạn nạn.”

Mặt Lâm Quốc Đống đỏ bừng, cổ nổi gân.

“Ai muốn vượt hoạn nạn với các người!”

“Mau ký tên! Lấy nhà rồi cút!”

“Thấy hai mẹ con các người là tôi phát tởm!”

Mắt mẹ tôi đỏ hoe, nước mắt chực trào nơi khóe mắt.

Bà run rẩy đưa tay ra định cầm lấy nửa cây bút còn lại trên bàn.

“Sở Sở, thôi đi con…”

“Hắn đã không còn tình nghĩa gì nữa, có tiền cũng vô ích…”

Tôi giữ chặt tay mẹ, lực mạnh đến nỗi khiến bà đau.

“Mẹ, mẹ tỉnh lại đi!”

“Đây không phải chuyện tiền bạc, mà là chuyện mạng sống!”

“Con đàn bà đó đã mang thai năm tháng, mẹ nhường chỗ, để đôi cẩu nam nữ đó ở nhà của mẹ, tiêu tiền của mẹ, đánh con của mẹ à?”

Sắc mặt Lâm Quốc Đống biến đổi rõ rệt.

“Sao mày biết…”

Cửa bỗng bị đẩy ra.

Một người phụ nữ mặc váy bó sát, bụng to lùm lùm bước vào.

Là Trần Dao.

Tay cô ta xách túi Hermès, mặt đầy khinh bỉ.

“Đã biết rồi thì tôi cũng chẳng cần giả vờ nữa.”

“Lâm Quốc Đống, anh còn chưa giải quyết xong con mụ già này à?”

“Ngày mai mà lỡ chuyến bay thì bác sĩ bên kia không đợi đâu.”

Lâm Quốc Đống vừa thấy Trần Dao liền đổi ngay sắc mặt.

“Dao Dao, sao em lại đến đây?”

“Cẩn thận động thai.”

Trần Dao hất tay đẩy Lâm Quốc Đống ra, đi thẳng đến trước mặt mẹ tôi.

Cô ta nhìn mẹ tôi từ trên cao, ném mạnh túi Hermès lên bàn.

“Ký tên đi, chị gái.”

“Quốc Đống không còn yêu chị nữa rồi.”

“Chiếm cái bồn cầu mà không chịu ị, thấy vui lắm à?”

Mẹ tôi tức đến phát run.

Similar Posts

  • Lại Gặp Mùa Xuân

    Ta là gia kỹ trong phủ Đại tướng quân, khách khứa đến dự yến tiệc vô luận là ai cũng đều giẫm ta dưới chân, còn tiện tay sờ soạng mấy lượt.

    Ta vốn tưởng cả đời này, mình chỉ có thể chìm mãi trong vũng bùn ấy. Thế nhưng phu nhân tướng quân lại nói: “Ngươi vốn không nên chịu cảnh dày vò như thế này. Ngươi có muốn gả cho binh sĩ trong quân không? Ta sẽ làm chủ cho.”

    Nhờ đó mà ta được gả làm chính thê của một vị quân sĩ, rốt cuộc sống ra dáng một con người.

    Sự xuất hiện của phu nhân, đối với ta chính là cây khô gặp nước mùa xuân. Năm năm sau, phu nhân bị vu cho thông gian với gia đinh, bị nhốt vào lồng heo thả trôi sông. Đêm ấy, ta chống mái thuyền nhỏ rẽ bóng nước cứu phu nhân lên.

    “Phu nhân có nguyện… theo ta cùng đi không?”

  • Vả Mặt Đứa Em Trai Giả Tạo

    Sau khi bố mẹ ly hôn, em trai tôi biết rằng bố đã bám lấy công chúa giới thượng lưu Thượng Hải.

    Nó muốn trở thành “hồng tam đại” (thế hệ thứ ba giàu có), liền đá tôi và mẹ ra khỏi cuộc đời nó, rồi nắm tay bố nói:

    “Bố ơi, con muốn đi với bố.”

    Tôi đỡ mẹ dậy, lặng lẽ đứng cạnh bà.

    Kiếp trước, em tôi từng lén đọc nhật ký của mẹ, phát hiện bà ngoại là gia chủ của gia tộc giàu nhất giới Bắc Kinh. Vì muốn làm mưa làm gió trong giới đó, nó kiên quyết đi theo người mẹ mà nó chưa từng yêu thương.

    Nó không ngờ mẹ không quay về nhà hào môn, mà ban ngày làm lao công, ban đêm bán xúc xích nướng, một mình vất vả nuôi nó.

    Vì muốn tiện đường cho nó đi học, mẹ đã cắn răng thuê căn hộ một phòng, vừa tồi tàn vừa đắt đỏ – tám nghìn tệ một tháng – khiến nó không được ăn thịt mỗi bữa.

    Từ đó, nó nảy sinh lòng oán hận.

    Còn tôi, vì có người bố nổi tiếng là “chồng hờ” trong giới Thượng Hải, nên sống cuộc sống xa hoa, hưởng đủ mọi tiện nghi.

    Nắm trong tay vô số tài nguyên chất lượng, tôi không chỉ là thủ khoa khối tự nhiên trong kỳ thi đại học, mà còn là thiên tài cờ vây và tay đua đứng đầu thế giới.

    Em tôi ghen ghét tôi đến mức vặn vẹo tâm lý.

    Lúc tôi trở về nước tham gia giải đấu hữu nghị, nó nhân lúc tôi kiệt sức sau trận đấu, đã đ/â//m tôi bảy n//há/t ngay trước mặt bao người.

    Tỉnh lại, tôi phát hiện mình đã quay về đúng ngày bố mẹ ly hôn.

    Thấy em trai lựa chọn khác hẳn kiếp trước, tôi hiểu — nó cũng đã trọng sinh.

    Một đ/ứa t/r/ẻ mới s6u tuổi, nhưng đã nhìn tôi bằng ánh mắt đắc ý và hung hăng, như đang nói: Kiếp này, tao nhất định sẽ thắng mày.

    Nhưng nó không hề biết, nó đã chọn một con đường không bằng chó lợn.

  • Ngày Đếm Ngược

    Trong nhà có một tấm bảng trắng.

    Trên đó viết đếm ngược của tôi.

    “Khoảng thời gian ước tính đến khi tim của Kỷ Niệm suy kiệt: 47 ngày.”

    Mỗi sáng, mẹ đều cẩn thận xóa con số của hôm qua, rồi viết con số mới lên.

    Giống hệt bảng đếm ngược khuyến mãi ở siêu thị.

    Chính xác, lạnh nhạt, đầy chờ mong.

    Tôi tên là Kỷ Niệm, năm nay mười hai tuổi.

    Mắc bệnh tim bẩm sinh, bác sĩ nói nếu không phẫu thuật thì không sống quá nửa năm.

    Chi phí phẫu thuật là ba triệu.

    Cha tôi, Kỷ Nguyên Châu, tài sản hai mươi tỷ.

    Nhưng ông ta nói: “Ba triệu, không đáng.”

    Bởi vì trong nhà còn một đứa trẻ khỏe mạnh khác.

    Em trai tôi, Kỷ An.

    Tám tuổi, thông minh, xinh đẹp, biết đàn piano, biết lấy lòng người lớn.

    Nó mới là người duy nhất trong nhà “đáng giá”.

  • Yêu Lại Từ Đầu

    Năm thứ ba tôi và Trần Thức bí mật kết hôn, tôi rơi xuống vực và mất trí nhớ.

    Anh ta đến bệnh viện thăm tôi một cách qua loa.

    Giọng điệu đầy khó chịu: “Cô diễn đủ chưa?”

    Tôi ngơ ngác nhìn anh ta, bỗng dưng mắt sáng rỡ.

    Tôi rón rén ghé sát tai anh ta, hạ giọng nịnh nọt:

    “Người anh đằng sau anh trông bảnh đấy, anh làm mối giúp tôi được không?”

  • Đêm Tôi Bỏ Lại Cả Làng

    VÂN ÁN

    Kiếp trước, tôi mất tích trên đường về quê.

    Khi được tìm thấy, tôi quần áo xộc xệch, nằm trong ruộng ngô cùng tên hiếp dâm bị cả làng người người hô hào đánh đuổi.

    Cha mẹ cảm thấy tôi làm mất mặt, ngay trong ngày hôm đó liền bịt miệng tôi, trói lại, gả tôi cho hắn.

    Còn em gái thì mạo danh tôi, cầm giấy báo trúng tuyển của tôi, lên thủ đô học đại học.

    Ba năm đại học, nó bị đám phú nhị đại trong trường lăng nhục, cuối cùng thân bại danh liệt, nhảy từ tầng cao của tòa giảng đường xuống mà chết.

    Ngược lại là tôi, năm thứ hai sau khi kết hôn, chân tướng vụ cưỡng hiếp của chồng được điều tra làm rõ.

    Hóa ra là do người con riêng mà cha ruột – vị thủ phú – nuôi bên ngoài của hắn vu oan hãm hại.

    Chồng tôi được minh oan, kế thừa gia sản trăm tỷ, còn đưa tôi ra nước ngoài sinh sống, khiến cả thôn làng đều ghen tị không thôi.

    Sống lại một đời, em gái đã giành trước, chui vào ruộng ngô.

    Đợi khi tôi dẫn người chạy tới, nó đang lăn lộn cùng người chồng kiếp trước của tôi.

    Thấy chúng tôi đến, nó cười đầy đắc ý:

    “Chị à, người chồng tốt như vậy, kiếp này nên đến lượt em hưởng thụ rồi. Còn chị, cứ đến cái trường rách nát kia mà chịu khổ đi.”

    Tôi bước lên muốn kéo nó ra, lại bị người đàn ông kia đẩy mạnh một cái.

    Hắn che chắn trước mặt em gái tôi, lạnh lùng nhìn tôi:

    “Ai cho cô động vào cô ấy, cút.”

    Tôi nuốt hết mọi cay đắng xuống lòng,

    Ngay trong đêm đó, lên chuyến tàu đi thủ đô.

  • Không Làm Hậu Cung Chi Chủ

    Hoàng đế vừa ban thánh chỉ lập ta làm Thái tử phi, thì Thái tử phụng mệnh xuống Giang Nam cứu tế liền gặp nạn rơi sông mất tích.

    Ba năm sau, Thái tử rốt cuộc được tìm thấy, nhưng đã mất trí nhớ.

    Khi ấy, hắn đã thành thân sinh tử, đứa bé trong lòng vừa tròn đầy tháng.

    Hắn nhìn ta với vẻ lạnh lùng, chậm rãi thốt lên:

    “A Tú là ái thê duy nhất của ta, nàng còn vì ta sinh hạ long chủng. Nếu muốn ta quay về, thì ngôi vị chính thất phải thuộc về nàng.”

    Lời còn chưa dứt, một nữ tử dung mạo đáng thương đã nhào vào lòng hắn.

    “Điện hạ, thiếp mới là thê tử của chàng! Thiếp ôm con chờ đợi chàng suốt ba năm, vì sao chàng lại tàn nhẫn với mẫu tử thiếp như thế?!”

    Nhìn một nam hai nữ hai hài tử, náo loạn thành một đoàn, trong lòng ta chỉ thầm cười khoái trá.

    May thay, vị trí Thái tử phi của hắn, ta đã sớm nhường lại cho chân ái của hắn từ ba năm trước.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *