Bắt Đầu Từ Một Hóa Đơn

Bắt Đầu Từ Một Hóa Đơn

“3.286 tệ.”

Nhân viên phục vụ đưa hóa đơn, nở nụ cười chuyên nghiệp.

Tôi nhìn chiếc ghế trống đối diện.

Năm phút trước, Chu Minh nói đi vệ sinh.“Xin lỗi, cho hỏi vị tiên sinh đó…”

“Đi rồi.” Ánh mắt nhân viên né tránh, “Ra cửa sau.”

Tôi cúi xuống nhìn hóa đơn. Tôm hùm Úc, bò Wagyu, rượu vang – toàn là anh ta gọi.

Điện thoại rung.

Chu Minh nhắn WeChat: 【Cảm ơn bữa ăn, phụ nữ rộng rãi một chút không thiệt đâu】.

Tôi bật cười.

“Thanh toán.”

Nhân viên ngớ ra một chút.

“Nhưng mà,” tôi ngẩng đầu lên, “tôi cần xuất hóa đơn. Tên người: cá nhân. Hạng mục ghi: thu thập chứng cứ lừa đảo.”

1.

Tôi tên là Lâm Vãn, 28 tuổi, nhân viên pháp lý tại một công ty Internet.

Lương tháng 12 ngàn, tiết kiệm được 80 ngàn, độc thân ba năm.

Buổi xem mắt lần này do mẹ tôi sắp xếp.

“Chu Minh, 35 tuổi, lãnh đạo cấp cao ở công ty tài chính, có nhà có xe, điều kiện rất tốt!” Giọng mẹ tôi qua điện thoại hào hứng như trúng số. “Anh ta còn chủ động xin hình con, nói là rất có cảm tình ngay từ cái nhìn đầu tiên!”

Tôi cũng không mấy để tâm.

Chuyện xem mắt mà, tôi gặp đủ thể loại kỳ lạ rồi.

Có người vừa gặp đã hỏi tôi có chấp nhận nộp toàn bộ lương sau khi cưới không, có người mới nói ba câu đã hỏi nhà sau kết hôn đứng tên ai, thậm chí có người còn lố hơn, mới gặp năm phút đã hỏi tôi có ngại sống chung với mẹ chồng không.

Nên khi Chu Minh hẹn ở nhà hàng Tây, tôi còn thấy khá bình thường.

Ít nhất còn đỡ hơn cái gã hẹn tôi ở phòng chơi mạt chược.

Hôm đó tan làm, tôi đặc biệt thay váy, còn trang điểm nhẹ.

Khi tới nơi, anh ta đã ngồi sẵn.

Vest chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, cười để lộ tám cái răng – đúng chuẩn kiểu người xem mắt ra vẻ chỉn chu.

“Lâm Vãn phải không? Ngoài đời còn xinh hơn trong hình.”

Mở lời hơi sến một chút, nhưng tôi nhịn.

“Anh là Chu Minh?”

“Mời ngồi mời ngồi.”

Anh ta nhiệt tình kéo ghế cho tôi.

Tôi ngồi xuống, anh đưa thực đơn cho tôi.

“Em gọi món đi, anh không kén ăn.”

Tôi nhìn sơ qua thực đơn, lật đến phần giá trung bình.

“Một phần bò bít tết, một phần salad—”

“Ây, lần đầu gặp mà, đừng tiết kiệm.” Anh ta vẫy tay gọi phục vụ, “Xin chào, còn tôm hùm Úc không? Lấy một con. Bò Wagyu M9 của Nhật? Cho hai phần. Thêm chai rượu vang, loại năm 1998 nhé.”

Tôi khựng lại: “Không cần gọi nhiều vậy đâu mà?”

“Không sao không sao, hiếm lắm mới ra ngoài ăn một bữa.” Anh ta cười hào phóng, “Anh mời, yên tâm đi.”

Tôi chột dạ.

Nhưng món đã gọi rồi, tôi cũng ngại nói thêm gì.

Trong lúc ăn, anh ta tỏ ra rất nhiệt tình.

Hỏi về công việc, hỏi gia đình, hỏi kế hoạch tương lai.

“Ba mẹ em nghỉ hưu rồi nhỉ? Mỗi tháng đưa bao nhiêu tiền dưỡng lão?”

Câu hỏi khá đường đột.

“Hai ngàn.”

“Được đấy, biết hiếu thảo.” Anh ta gật gù, “Anh cũng đưa mẹ ba ngàn. Đàn ông mà, phải có trách nhiệm nuôi gia đình.”

Tôi không đáp.

Anh ta lại hỏi: “Em tiết kiệm được bao nhiêu rồi?”

“…Không tiện nói lắm.”

“Không sao không sao, hỏi chơi thôi.” Anh ta xua tay cười, “Anh thì khoảng năm trăm ngàn, chưa tính nhà cửa.”

Tôi nghĩ, anh nói rồi mà tôi không nói thì lại thành ra nhỏ nhen.

“Tám chục ngàn.”

“Được, đủ làm của hồi môn rồi.”

Mặt tôi tối sầm.

Anh ta vội chữa: “Đùa thôi đùa thôi, em giỏi như vậy, cần gì của hồi môn.”

Tôi im lặng.

Món ăn lần lượt được mang lên.

Tôm hùm đúng là to thật, bò Wagyu cũng thơm, rượu vang thì khỏi nói.

Nhưng tôi càng ăn lại càng thấy không ổn.

Anh ta cứ hỏi mãi chuyện của tôi: công việc, thu nhập, tiền tiết kiệm, nhà cửa.

Tôi hỏi ngược lại, anh ta thì đánh trống lảng hoặc trả lời qua loa.

Ăn được nửa bữa, anh ta đột nhiên đứng dậy.

“Xin lỗi, anh đi vệ sinh một lát.”

Tôi gật đầu.

Năm phút trôi qua.

Mười phút trôi qua.

Tôi bắt đầu thấy bất an.

Gửi tin nhắn – không trả lời.

Gọi điện – máy tắt.

Similar Posts

  • 19 Tuổi, Anh Phản Bội Tôi

    Mất trí nhớ xong, tôi không còn quản lý gì tới Phó Dã nữa, ai đi đường nấy, nước giếng không phạm nước sông.

    Anh ta dồn tài nguyên, mối quan hệ, trải cho Chu Vãn Tinh một con đường ngôi sao sáng lạn.

    Người khác thì kéo tới khuyên tôi:

    “Cô đừng giả vờ mất trí nữa, giả lâu quá là vị trí Phó phu nhân này bị đổi người đó.”

    Tôi chỉ cười cười, trong lòng thầm nhủ: Đừng hại tôi, hiếm lắm mới có kiểu đời sống không cần đi làm mà vẫn có tiền xài thế này.

    Sau đó anh ấy gặp tai nạn xe ở trong nước, tôi thì chạy ra nước ngoài đu idol.

    Anh trai của anh ấy gọi điện bảo tôi về, tôi giả vờ quan tâm:

    “Ừ ừ, trời ơi, anh ấy không sao chứ, làm tôi lo chết đi được, tôi về liền đây.”

    Kết quả là đợi đến khi anh xuất viện, tôi vẫn chưa quay về.

    Tôi làm bộ áy náy, miệng thì bịa:

    “Vừa đáp xuống thì ví tiền bị trộm, chỉ còn mỗi cái điện thoại, không về kịp thật là ngại quá.”

    Nhưng anh nhìn tôi, bước lên nắm tay tôi, mắt đỏ hoe:

    “Chúng ta đừng cãi nhau nữa, được không?”

  • Điều Muốn Nói

    Phải đến lúc bước sang năm thứ 3 sau khi kết hôn với Chu Tự Ngôn, tôi mới biết anh ta giấu tôi việc bao nuôi một cô gái vừa trẻ trung vừa xinh đẹp ở bên ngoài suốt bao lâu nay.

    Mọi người xung quanh đều nói tôi là “bạch nguyệt quang”, là điểm yếu của anh ta.

    Nhưng trong một lần uống say, anh ta lại cười nhạo: “Lâm Bích Hà ấy à, cưới về rồi tôi mới nhận ra, rốt cuộc cũng chỉ đến thế thôi.”

    Người đàn ông từng thề thốt yêu tôi cả đời năm 17 tuổi, giờ lại đang ôm cô gái khác vào lòng dỗ dành: “Cô ấy nhạt nhẽo lắm, sao mà anh nuốt nổi, em biết anh yêu em nhất mà bảo bối.”

    Ngày tôi rời đi, mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chẳng ai phát hiện ra điều gì khác lạ cả.

    Ngay cả người giúp việc cũng mỉm cười hỏi tôi có ra ngoài dạo phố uống trà không, nhưng tôi chỉ mỉm cười gật đầu: “Tối nay không cần chuẩn bị cơm đâu.”

    Một khi lòng người đã đổi thay thì nên thiêu rụi tất cả thành tro tàn quá khứ còn hơn.

    Thiêu cho sạch sẽ, để gió cuốn đi.

    Chu Tự Ngôn không biết, Lâm Bích Hà mà anh ta hay chê “chỉ đến thế thôi”, lại là người cứng cỏi đến nhường nào.

    Trong từ điển sống của cô chưa từng tồn tại hai chữ “tha thứ”.

  • Căn Nhà Giá 30 Triệu Và Cô Gái Giá 0 Đồng

    Bố mẹ cho tôi ba mươi triệu tệ để mua nhà ở trung tâm thành phố.

    Bạn trai đi xem nhà cùng tôi, nào ngờ cô môi giới bất ngờ nhắn tin riêng:

    “Chị Chu à, em thấy nói chuyện với chị hơi khó, hay là chị gửi WeChat của bạn trai chị cho em nhé?”

    Tôi sững người, không trả lời.

    Kết quả là tối hôm đó, khi lướt điện thoại của bạn trai, tôi thấy ngay một tin nhắn mới hiện lên từ cô ta:

    “Anh ơi, chị Chu bình thường hay cáu gắt như vậy, chắc anh phải chịu đựng vất vả lắm nhỉ.”

    “Em thật sự thấy thương anh đấy.”

  • 520.000 Tệ Và Đôi Giày 60 Tệ

    Trước khi chồng nhận thưởng cuối năm, tôi đã cẩn thận cùng anh tính toán các khoản chi tiêu trong nhà.

    Tiền thu/ ốc thang cho bố mẹ chồng, con gái đã lớn cần đi học thêm, anh cũng cần sắm sửa vài bộ đồ mới…

    Chồng tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên, vừa lướt điện thoại vừa ậm ừ đáp cho qua chuyện.

    Thế nhưng, ngay khi tiền thưởng vừa tinh tinh vào tài khoản, anh lập tức chuyển cho con trai của vợ cũ một phong bao lì xì trị giá 520.000 tệ (khoảng 1,8 tỷ VNĐ).

    Không để lại cho tôi và con gái dù chỉ một xu lẻ.

    Lúc nhận được tin nhắn báo biến động số dư, tôi đang cùng con gái đi mua giày trong một cửa hàng tạp hóa bình dân.

    Tôi đứng ngây người nhìn thông báo chuyển khoản 520.000 tệ đó, bàn tay vô thức vò nát chiếc áo thun đã giặt đến bạc màu trên người.

    Con gái kéo kéo vạt áo tôi, lý nhí hỏi:

    “Mẹ ơi, con có thể mua hai đôi được không ạ?”

    Tôi nắm chặt điện thoại, tức đến mức nước mắt chực trào ra.

    Tôi không nhịn được mà mắng lớn:

    “Con có mấy cái chân mà đòi mua tận hai đôi?!

    Không biết nhà mình đang thiếu tiền lắm sao!”

    Con gái sợ hãi co rùm người lại, hốc mắt cũng đỏ hoe.

    “Con xin lỗi mẹ, con chỉ nghĩ là… lâu rồi mẹ chưa có giày mới…”

    Tôi cúi đầu nhìn giá tiền trên đôi giày.

    Hàng giảm giá, 60 tệ một đôi (khoảng 200k VNĐ). Khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn sụp đổ.

  • Ly Nước Giá Trăm Đô

    Ra khỏi thẩm mỹ viện, tôi bị bà chủ gọi giật lại.

    “Chị ơi, hình như chị quên cái gì rồi đó?”

    Tôi ngơ ngác: “Tôi trả tiền rồi mà?”

    Bà ta cười rất thân thiện, giọng nhẹ nhàng đến khó chịu:

    “Là thế này, khay trái cây bên tụi em chỉ dành cho hội viên, mà chị ăn hết rồi, thì phải đăng ký hội viên nha.”

    Tôi cố giữ bình tĩnh: “Tôi đâu có ăn trái cây? Chỉ khát nước nên uống ly nước để trên bàn thôi.”

    Khóe miệng bà ta cong lên: “Ly nước đó cũng là một phần trong gói dịch vụ VIP rồi chị ơi.”

    “Thôi chị đừng cãi nữa, nhìn chị thế kia chắc cũng không có bao nhiêu tiền, tụi em ưu đãi cho chị gói thấp nhất – tám mươi tám triệu nhé.”

    Tôi sững người: “Nếu tôi không làm thì sao?”

    Nụ cười trên mặt bà ta lập tức biến mất, trợn mắt, gào ầm lên như bị giật điện:

    “Mọi người ơi đến mà xem! Có người ăn chùa xong định chuồn nè!”

    Tôi lập tức lấy điện thoại ra, gọi cho trợ lý:

    “Hủy hết phúc lợi làm đẹp của công ty. Đúng, toàn bộ một vạn thẻ làm đẹp.”

  • Trái Cấm Năm 19 Tuổi

    Năm tôi 19 tuổi, sau lần đầu nếm trải chuyện nam nữ với nam thần của trường – Tấn Thần,

    Tôi tình cờ nghe thấy anh ta gọi điện cho bạn.

    “Ba ngày là cưa đổ, mấy cậu đều thua rồi.”

    “Không tin thì chụp ảnh giường chứng minh đi?”

    Tấn Thần đồng ý, nhưng đến giây cuối lại đổi ý, chỉ chụp gương mặt lúc tôi đang ngủ.

    Từ đó về sau, đêm nào anh ta cũng như nghiện, quấn lấy tôi không buông.

    Còn tôi thì ngoan ngoãn nghe lời, chưa từng từ chối.

    Chỉ là, sau này tôi đã thi vào một ngôi trường xa anh nhất.

    Xóa sạch, chặn hết tất cả những gì liên quan đến anh, rời đi không chút do dự.

    Nghe nói Tấn Thần đã phát điên vì tìm tôi khắp nơi.

    Tôi chỉ cười nhạt cho qua.

    Lúc trước anh ta theo đuổi tôi chỉ vì một vụ cá cược, còn tôi cũng chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi.

    Dù sao, với một cô gái xuất thân tầng lớp dưới như tôi,Cả đời này có lẽ chỉ có một cơ hội duy nhất để lên giường với một người như Tấn Thần.

    Mà một khi đã lên giường rồi, cũng chẳng còn chút ảo tưởng nào với đám người đó nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *